Anh vệ sĩ với gương mặt vuông chữ điền nghiêm nghị cúi xuống bé mèo sữa chỉ bằng bàn tay, sức dỗ dành:
“Ngoan nào. Đợi đến bệnh viện, mua đồ hộp cho nhóc ăn nhé.”
Bạch Li lắc đầu lia lịa, quyết để miếng ăn làm mờ mắt.
Có cho bao nhiêu đồ hộp chăng nữa cũng đừng hòng lừa bệnh viện để “thiến”! Cậu là một con mèo đực đàng hoàng, tuyệt đối chịu làm thái giám!
Ngay khi vệ sĩ ép đưa tới cổng bệnh viện thú y, cửa xe hé mở, Bạch Li nãy giờ còn giả vờ im dưỡng sức, bỗng dưng “nổi điên”. Cậu lấy đà, tung nhảy vọt ngoài, kèm theo một tiếng gầm đầy uy hiếp:
“Meo ngao!”
Tạm biệt nhé!
Cậu chuồn lẹ thôi!
Bạch Li chớp đúng thời cơ, hình nhỏ xíu khiến việc vọt khỏi cửa xe trở nên dễ như trở bàn tay.
Anh vệ sĩ mơ cũng ngờ cái đứa suốt quãng đường ngoan ngoãn như đột nhiên “vượt ngục”. Anh sững mất mấy giây, đến khi hồn đuổi theo thì chẳng còn thấy bóng dáng nữa.
Bé mèo sữa lao chẳng khác nào một quả đạn nhỏ b.ắ.n . Cái hình tròn vo những cản trở, mà còn khiến trông càng buồn hơn. Đôi chân ngắn ngủn lộc cộc lộc cộc chạy , chớp mắt biến mất hút.
“Tiêu ...”
Vệ sĩ đuổi kịp mèo, mặt mũi tái mét: “Chuyện ăn với quản gia bây giờ?”
Nỗi khổ của vệ sĩ, Bạch Li chẳng buồn để tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/be-meo-sua-cham-chi-kiem-tien/chuong-5-hinh-nguoi-que.html.]
Sau khi trốn thoát thành công, liền chui tọt một bồn hoa trong công viên để ẩn nấp, bệt xuống thở dốc:
“Mệt quá mất.”
Bạch Li giữa lớp lá rụng xanh um đất, đưa móng vuốt nhỏ kéo cái tay nải mặt. Cậu quen tay lục lọi, lấy một quả dại nhét tọt miệng.
Quả mọng nước, ăn khát. Thế nhưng, khi kiểm tra lương thực còn trong túi, Bạch Li buồn đến mức thở dài thườn thượt:
“Chỉ còn đúng ba quả thôi.”
Từ lúc xuống núi đến giờ, ngày nào cũng ăn uống dè sẻn, còn thường xuyên nhặt những trái cây bỏ nhưng hỏng hẳn để ăn thêm. Vậy mà giờ đây, tài sản cũng chẳng còn bao nhiêu.
Mấy chị vẫn tìm thấy . Còn vị hôn phu thì…
Vừa nghĩ đến đó, Bạch Li liền đưa móng vuốt nhỏ lên xoa mặt. Xoa xong, cẩn thận lấy bức “chân dung” mà ba ba đưa khi xuống núi , trải phẳng mặt.
Ba ba , chỉ cần dựa đây là thể tìm .
Bạch Li chằm chằm “ que” bức hình, vắt óc cũng tưởng tượng nổi đời trông giống một que diêm đến thế.
Nếu ngoài đời thật sự như , một kẻ mê cái như bé mèo sữa cũng thấy lo lắng cho đối phương.
“Meo?”
Giữa lúc Bạch Li đang cái “ que” mà thở ngắn than dài, một con mèo già lông xám trắng đột nhiên bước tới, kêu với một tiếng.
Bạch Li giật , vội vàng meo meo đáp :
“Tôi là mới tới, mèo hoang nhé! Tôi ba đàng hoàng, ngoài là để tìm vị hôn phu đấy!”