Bệ Hạ, Thần Không Trở Về Nữa - Chương 8

Cập nhật lúc: 2025-08-06 12:35:14
Lượt xem: 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“… Ngươi ngủ ở bàn nữa.”

 

Ta mở mắt, giọng khàn khàn: “Đêm khuya bệ hạ tới phủ thần, e là thất nghi.”

 

Y chẳng buồn đáp. Chỉ vòng phía , đỡ dậy lấy một chiếc chăn mỏng khoác lên vai .

 

“Lạnh như , còn cứng đầu thư cho binh lính làm gì?”

 

“Thần cho họ.”

 

“… Vậy cho ai?”

 

Ta im lặng một lúc, chậm rãi đáp: “Viết cho một … vẫn bảo vệ như thế nào.”

 

Ánh mắt y khựng .

 

Một lúc , y  khẽ: “Ngươi uống thuốc ?”

 

Ta lắc đầu.

 

Y thở dài, lấy trong tay áo hộp gỗ, là thuốc do chính thái y điều chế, loại dùng cho tổn thương kinh mạch nặng, đắng đến độ nuốt cũng rơi lệ.

 

“Trẫm hầm thuốc ba canh giờ. Ngươi uống, lãng phí công sức trẫm.”

 

Ta ngẩng đầu, y: “Ngài tự hầm?”

 

Y mím môi: “Không tin?”

 

Ta tay y, làn da trắng mịn nay vết bỏng đỏ, mờ nhạt nhưng rõ ràng là dấu nước sôi văng .

 

Ta siết chặt tay: “Bệ hạ, đừng dịu dàng với thần như thế… Vì thần làm để đáp .”

 

. Mắt chút đau, một chút ấm ức: “Ngươi nghĩ trẫm làm vì mong ngươi đáp ? Trẫm cần. Trẫm chỉ cần… ngươi sống.”

 

“Đừng c.h.ế.t như cha ngươi. Đừng biến mất như bao nhiêu . Đừng nơi mà trẫm thể tìm thấy.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/be-ha-than-khong-tro-ve-nua/chuong-8.html.]

Giọng y run lên. Không vì gió lạnh. Mà vì nỗi sợ.

 

Ta từng , một đỉnh quyền lực, thể vì mà run rẩy.

 

Một , từng xem là "thiếu niên còn nhỏ", những lời khiến nghẹn họng.

 

Y đến gần. Đặt tay lên cổ tay của , chỗ từng c.h.é.m đứt gân, đau đến tận xương.

 

“Chỗ còn đau ?”

 

Ta định gạt y giữ . Rồi, như một đứa trẻ bất chấp lễ nghi, y cúi đầu xuống, hôn lên vết sẹo khô.

 

Không một lời.

 

Ta giật . Cả thể căng chặt như dây đàn kéo đến cực hạn.

 

“… Hoàng thượng…”

 

“Không cần gì.” Y thì thầm, vẫn giữ trán tựa lên tay .

 

“Cho trẫm một chút ích kỷ, ?”

 

Đêm , y ngủ trong phòng .

 

Không ai . Không ai hỏi.

 

Chúng hai chiếc đệm lót cạnh , cách một nhỏ, đủ để chạm , nhưng đủ để thấy thở chập chờn trong đêm tối.

 

Giữa mùa đông, bỗng thấy… lòng thật ấm.

 

cũng thật sợ.

 

Vì thứ đang lớn lên trong lòng , còn là trung thần nghĩa sĩ nữa.

 

Mà là một kẻ tham sống.

 

Tham một ánh mắt, một cử chỉ, một dịu dàng từ thề bảo vệ.

Loading...