12
Ta dùng các mối quan hệ tiền bạc và nhân tình của Trương Ngọc Thành làm điểm đột phá, bắt đầu điều tra vụ án .
Hoàng Vũ ôm một đống sổ sách tới tìm : "Đại nhân, những sổ sách đều danh mục riêng, e là dễ tra ạ."
Hoàng Vũ là tiểu sai mà mua từ tay bọn buôn , cũng học qua vài năm sách vở, theo để lo liệu việc nội vụ. Ta nhận lấy sổ sách từ tay : "Những sổ sách giả tuy danh mục, nhưng là vết tích để tìm. Không năm nào họ cũng làm cẩn thận, càng tra về những năm thì sơ hở sẽ càng nhiều..."
Hoàng Vũ đưa bút cho : "Đại nhân, ngài thật thông minh."
Ta cầm bút, từng nét một, khoanh tròn những điểm nghi vấn và sai sót trong đống sổ sách . Khi đặt bút xuống nét cuối cùng, m.á.u đột nhiên phun tung tóe mặt giấy. Trước mắt mờ mịt, cảnh vật dường như trở nên hư ảo, ngay lập tức rơi bóng tối mịt mù.
---
Ta ngủ bao lâu. Có lẽ là hai ngày, hoặc năm ngày, hoặc lâu hơn nữa. Lúc cử động ngón tay mở mắt , bên tai vang lên tiếng tranh cãi. Theo ý thức dần dần hội tụ, tiếng cãi vã cũng rõ ràng hơn:
"Tại để em dính líu chuyện ? Kinh thành nơi em nên ở, hiện tại chỉ là trúng độc cứu về thôi, tương lai còn chuyện gì nữa, ai mà ..."
"Là chính chọn kinh thành, hơn nữa cần sự bảo vệ của ngươi. Cậu thể tự bảo vệ chính . Mười năm trời, ngươi nuôi nó thành một con thỏ trắng nhỏ cứ hễ động tĩnh là giật . Còn Trẫm, chỉ cần mười tháng, Trẫm thể luyện thành nhất quyền thần của Đại Chu !"
"Em cần tự lập, Cô sẽ giúp em lật bản án!"
"Thái tử, bao nhiêu năm mà ngươi thật sự chẳng tiến bộ chút nào cả. Đừng quên, ai mới là nhất của ngươi, ngươi lấy tư cách gì để giúp ? Con đường của chính , chỉ thể để minhf ự !"
"Em là của Cô! Đương nhiên lời Cô!"
"Trẫm đồng ý cuộc hôn nhân của các ngươi ?"
Bên ngoài đang đấu khẩu gay gắt, vốn định tiếp tục giả c.h.ế.t, nhưng ngặt nỗi cổ họng nghẹn một búng đờm, khó chịu quá nên bật tiếng ho.
Lục Chiết ngừng cãi vã, đỡ lấy : "... Đã đỡ hơn chút nào ?"
Ta ngước mắt lên, thấy Ngụy Tiêu. Vị hoàng đế trẻ tuổi , hai tay vốn đang chắp lưng, khi thấy Lục Chiết tiến lên phía , bàn tay định vươn theo bản năng lớp áo bào siết chặt thu hồi về.
động tác cực nhỏ đó bắt gặp. Ta lảo đảo dậy, quỳ xuống mặt :
"Bệ hạ đúng, thù nhà của thần, thần tự báo!"
13
Tiễn xong hai vị đại thần Bệ hạ và Thái tử, mới cơ hội xuống giường dạo, thấy Hoàng Vũ đang sắc t.h.u.ố.c ngoài sân. Vụ trúng độc Lục Chiết tra , do Hoàng Vũ làm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/be-ha-noi-mon-com-nay-rat-thom-cho-them-bat-nua/6.html.]
"Mấy ngày nay ngươi đều ở ngoài sắc t.h.u.ố.c ?"
shgt
"Vâng, mà cũng hẳn, lúc rảnh rỗi việc gì, cũng ghi mấy lời mớ của đại nhân nữa."
Trong lòng đột nhiên dự cảm chẳng lành: "Ta trong mơ... điều gì đại nghịch bất đạo ?"
Hoàng Vũ bảo: "Trong mơ ngài gọi mười hai tiếng 'cha ơi'."
Ta khẽ thở dài, nhớ đến cha . Lý Thuận tuy cha đẻ nhưng đối xử với cực , chăm sóc như con ruột. Trong lòng sớm coi ông là cha ruột thịt của .
Hoàng Vũ tiếp: "Ngoài ngài còn mắng trong mơ bảy mươi sáu tiếng 'biến thái' và một trăm mười chín tiếng 'lưu manh'."
Ta ngẩn : "Giả đấy ?"
Hoàng Vũ như thấu đang nghĩ gì, bổ sung thêm: "Lúc đó Bệ hạ và Thái t.ử đều ở đây, họ đều thấy cả ."
Đột nhiên cảm thấy cổ lành lạnh, giọng cũng yếu dần : "Họ ... giận lắm ? Có đòi giáng chức ?"
Hoàng Vũ khó hiểu một cái, tiếp tục sắc thuốc: "Không , họ đang tranh cãi xem tiếng 'biến thái' và 'lưu manh' đó là đang mắng ai."
Hai mắt tối sầm , cái thế giới rốt cuộc cũng điên rồ thật .
Vụ án rơi bế tắc, những kẻ yên nên mới hạ độc , điều đó chứng tỏ ít nhất hướng điều tra của là đúng. Ta suy nghĩ hồi lâu, quyết định bắt đầu tra từ Tần Hoài Viễn.
Tần Hoài Viễn - cha ruột của , xuất từ Tần gia quyền thế lẫy lừng nhất bấy giờ, chị gái ruột của ông là Hoàng hậu, cùng với Chử tướng lúc bấy giờ còn là môn sinh đều bái trướng của một vị đại nho.
Ta gặp Chử tướng. Chử tướng là hiền lành đức độ, đến hỏi về Tần Hoài Viễn cũng từ chối, mà còn nhắc : "Tần gia năm đó quyền thế ngút trời, như lửa đun dầu. Vị Thám hoa giỏi kỵ thuật Bệ hạ ban nghi trượng mà thiên hạ vẫn truyền tụng chính là con trưởng của Tần Hoài Viễn. Với thế lực như , dĩ nhiên cũng đắc tội ít , kẻ tư thù với ông trong triều hề ít. Đáng thương cho ông đứa con nhỏ, lúc hành hình hình như còn đầy mười tuổi..."
Chử tướng tuổi, một lúc thấy mệt, cũng bèn cáo từ để về nhà. Làm quan cũng đỡ lo chuyện vác giữa đường. Thế nhưng lúc lên xe ngựa, vẫn bên trong dọa cho suýt ngã lộn nhào xuống đất.
Ta vội vàng vái chào: "Bệ... Bệ hạ!"
Người xe ngựa nhếch môi: "Trẫm đáng sợ đến thế ?"
Ta vội cúi đầu: "Bệ hạ minh thần võ, thần vương khí ngút trời của Người làm cho khiếp sợ nên mới thất lễ ạ."
"Hừ." Ngụy Tiêu hừ lạnh một tiếng lời nịnh nọt của , nhưng tâm trạng dường như hơn lúc nãy một chút. "Cái mồm cái miệng xem còn lanh lợi hơn cái thằng nhóc lúc nãy đấy."
Ta sắc mặt y: "Không Bệ hạ tới đây là việc..."
Ngụy Tiêu nhích trong nhường chỗ: "Lên , Trẫm đưa ngươi về nhà."
Quả nhiên là... rảnh quá ?