Bệ Hạ Muốn Ta Sinh Thái Tử Cho Hắn - Chương 2.2: Tâm tư khó đoán

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-05-03 05:42:01
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khách quan mà , bảo nhan sắc đuổi kịp Quốc công phu nhân thì quá. Chẳng qua Hoàng hậu nương nương hằng ngày nhọc lòng xử lý hằng hà sa việc hậu cung, dạo gần đây tâm tư ưu phiền, giấc ngủ sâu, đ.â.m càng thêm xanh xao tiều tụy. Trái , Quốc công phu nhân con cái đề huề hiếu thuận, trời sinh mang nét phúc hậu an nhàn, bảo dưỡng nên trẻ trung hơn hẳn. Kẻ sút kém tươi phơi phới, đem so sánh thì đúng là cái hàm ý như thật.

Bệ hạ vươn tay gõ nhẹ lên trán Hầu gia: “Ngươi câm miệng ngừng nghỉ một chút cho trẫm nhờ.”

Hầu gia lập tức xoa trán, bật vô tâm vô phế: “Mẫu vì chuyện xem mắt đón dâu cho mà bận rộn hơn nửa năm trời còn nên cơm cháo gì. Ngài cứ trải qua cảnh mất lặp lặp thế thấy mệt ? Đi với nương nương , bỏ hết mấy cái tiêu chuẩn nhan sắc công dung ngôn hạnh gì , cứ nhắm mấy nữ t.ử khỏe mạnh m.ô.n.g to dễ đẻ mà rước !”

Bệ hạ xong bất lực vạn phần. Nam nhân qua tuổi ba mươi mà gối trống trải vô tự, đổi là kẻ nào thì đó cũng là vết sẹo kiêng kỵ động trời. Duy chỉ cái tên tổ tông là há mồm dõng dạc mà chẳng thèm kiêng dè kiêng cữ điều gì.

Bệ hạ phất tay ném ánh mắt đuổi cút . Quốc cữu gia ngoan ngoãn thấu hiểu, vươn tay thó hai miếng điểm tâm bàn cuộn tròn lủi mất.

Bệ hạ lắc đầu thở dài: “Cái tên tiểu t.ử , càng ngày càng vô kỷ luật vứt hết quy củ.”

Đại thái giám Trương công công hầu hạ kế bên nhanh nhảu nịnh nọt: “Cũng là do Hầu gia cùng ngài cận nhất nên mới tùy ý bộc lộ tính tình thôi ạ.”

“Sớm muộn gì trẫm cũng thưởng cho một chầu đòn bản t.ử nát đít!”

“Ngài làm mà nỡ nhẫn tâm cơ chứ.”

“Chính vì nắm chắc trẫm luyến tiếc xót ruột, nên mới dám phách lối đấy. Cứ đà ngày nó trèo lên nóc nhà lật cả ngói cho xem.”

Trở Hầu phủ, Hầu gia tiên gặp phụ , đó vắt chân chạy sang thỉnh an mẫu .

Phu nhân vẻ mặt hớn hở của con trai, dè dặt ướm thử sắc mặt : “Tam nhi ... Bệ hạ ban chỉ tổng tuyển cử, các phủ huân tước nếu nữ nhi độ tuổi cập kê, ít nhất đều phái một tham tuyển... Cái nhà Trung Cần Bá Thẩm gia , bọn họ dâng chính là vị Đại cô nương đang làm từ thiện đó.”

Nụ mặt Hầu gia tức thì méo xệch khó coi vô cùng. Hắn thừa rõ rành rành mẫu tự đ.á.n.h tiếng ướm hỏi bên nhà Thế t.ử phu nhân nhà .

Quy tắc ngầm bao đời nay, đích nữ nhà huân tước quý tộc cơ bản chỉ khi nào đích trong cung truyền khẩu dụ thì bọn họ mới nộp danh sách tham gia tuyển tú. Hơn nữa, vị phân khi hậu cung cao thấp đều thương lượng định đoạt sẵn từ cả .

Trong trường hợp nhà thực sự dã tâm chủ động chen chân tranh sủng cung, thì cái vị phân ban đầu chắc chắn cũng thể thấp hèn. nếu nhắm đường tiến cung từ khuya, mẫu lúc đến dò hỏi chắc chắn đ.á.n.h tin tức mới . Đáng lẽ lúc đó bà nên lý do thoái thác cho . Đằng nhà ậm ờ giấu diếm mãi tới bây giờ, chứng tỏ một sự thật chua chát: Nhà đó rành rành chê nhắm trúng cái danh Hầu gia của !

Hầu gia tuy mang danh đại trượng phu đầu đội trời chân đạp đất, miệng thi thư thánh hiền, nhưng bản chất từ nhỏ ngậm thìa vàng, muôn vàn kiều sủng nâng niu, nào dạng khoan dung độ lượng gì cho cam: “Ra là , xem bản Hầu gia xứng xách dép bước cái cửa gia tộc nhà bọn họ cơ đấy.”

Nỗi oan đúng là nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa sạch. Chẳng cần bàn tới vị kế mẫu Thế t.ử phu nhân , ngay cả ruột thịt là Trung Cần Bá phu nhân cũng thấy phát điên với cô cháu gái ngang bướng. Phóng cái ghế Chính thất Hầu tước phu nhân quang minh chính đại cho mọc rêu thèm , đ.â.m đầu chốn thâm cung vạn tranh giành một tia vinh sủng lờ mờ vô hình của thiên tử. Thật là thể lý nổi! Phải rằng, nương nương vị phân cao cấp mấy, thì gốc gác vẫn rành rành đeo cái gông chữ "Thiếp"!

Thấy con cưng cáu kỉnh, phu nhân vội vàng xoa dịu: “Tam nhi đừng sốt sắng, mẫu hứa sẽ căng mắt tìm cho con một thê t.ử còn gấp vạn cô ả đó.”

Ngoài miệng thì dỗ dành, nhưng trong lòng phu nhân âm thầm toan tính xem thời cơ nào đẩy ngã tiểu nhi t.ử lên long sàng của bệ hạ. Có điều, khi hành động nhất định bí mật thông khí ướm hỏi bệ hạ một tiếng, tuyệt đối để lợn lành chữa thành lợn què, biến xảo thành vụng.

Hầu gia ấm ức gật đầu qua loa. Vừa lê bước về viện của , xui xẻo đám nha đầu c.h.ế.t tiệt đang túm năm tụm ba xì xào xuýt xoa dung nhan Hoàng đế bệ hạ.

Cơn ghen tức bốc thẳng lên đỉnh đầu: Bệ hạ thực sự ưu tú vạn mê đến thế cơ ? Gia Tứ đây kém cỏi đến mức ? Nữ nhân của Hoàng đế dễ làm dễ sống lắm chắc?

Lửa giận ngút ngàn, Hầu gia đùng đùng lao khỏi phủ, phi ngựa cái vèo xả giận. Lượn lờ chán chê mới mỏi mệt trở về, ngâm thùng nước nóng phao tắm một trận, tâm trạng mới khôi phục thoải mái ít. Đợi lúc lên giường dỗ giấc ngủ, rảnh rỗi sinh nông nổi lôi thoại bản gối xem.

Kịch bản mở đầu cũng rập khuôn theo mô-típ tài t.ử giai nhân cũ mèm. Có điều vị thư sinh trong chả loại tú tài rách nát nghèo túng gì. Dòng dõi của nam chính thuộc hàng vọng tộc thế gia khét tiếng ở địa phương, bản cũng vinh hiển kế thừa bảo tọa Gia chủ từ sớm.

Nhà chồng của cô mẫu làm ăn sa sút lụn bại, liền mặt dày dắt díu cả biểu và biểu của gia chủ về nương nhờ nhà đẻ. Mục đích thực sự là cống nạp đứa con gái làm cho đứa cháu trai giàu .

Hầu gia lười biếng lật trang, nhưng cứ mãi thấy cấn cấn sai sai. Cái thư cục khỉ gió dập chữ kiểu gì mà cứ nhầm lẫn lộn xộn tên họ của hai vị biểu và biểu loạn cào cào hết cả lên. Cho đến lúc cốt truyện lên cao trào: Biểu vì thói ghen ăn tức ở với chính ruột của , rắp tâm gạo nấu thành cơm, nhẫn tâm chuốc xuân d.ư.ợ.c cho biểu ca. Ác độc hơn, ả còn cho giả danh gửi thư, lừa biểu ca tới tận phòng giữa đêm hôm khuya khoắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/be-ha-muon-ta-sinh-thai-tu-cho-han/chuong-2-2-tam-tu-kho-doan.html.]

Đọc tới đây, chân tướng rốt cuộc cũng vỡ lở. Nguyên lai vị biểu ca gia chủ cường tráng và tiểu biểu mảnh mai ốm yếu , lén lút ám độ trần thương, nảy sinh tình tố cấm kỵ với từ cẩu kiếp nào ! Lúc , Hầu gia mới ngớ nhận : Mẹ nó, tên nhân vật ấn loát chuẩn xác xê xích chữ nào, nào sai sót in nhầm!

Cái mớ hỗn độn dở dở gì thế ?! Thử hỏi thế gian cái đạo lý nào, một vị gia chủ tay nắm quyền sinh sát cả gia tộc, đường hoàng cưới vợ nạp , đẻ sòn sòn ba đứa con trai hai đứa con gái , thế quái nào là một kẻ đoạn tụ (luyến đồng nam) cơ chứ?!

Đọc đến tình tiết , tam quan Hầu gia vỡ vụn. Hắn giận tím mặt, vung tay quăng luôn cuốn sách góc tường, trùm chăn nhắm nghiền mắt ngủ!

Ngày hôm , tan lớp học, Hầu gia như thường lệ bám gót bệ hạ ăn chực ngự thiện. Ăn no nê xong xuôi nhưng thèm cút như hôm, mà vác mặt cọ tới chễm chệ ngay sát bên cạnh bệ hạ.

“Bệ hạ, vụ tổng tuyển cử ngài chọn lựa mỹ nhân thế nào ?”

“Có rắm mau phóng, cấm vòng vo.”

“Bệ hạ quả nhiên minh thần võ! Liếc mắt một cái thấu tỏ hồng trần, ngay tiểu nhân việc cầu xin ngài !”

“Trẫm là đích ngươi lớn lên. Hồi còn b.ú mớm, ngươi chỉ cần ré lên một tiếng là trẫm đủ ngươi đòi ăn .”

“Khụ khụ khụ... Chuyện cũ xì rách nát ngài bới móc làm gì, qua cho qua ... Chuyện là vầy, đó trót lọt hố trúng đích cô nương nhà Trung Cần Bá Thẩm gia, mới nhờ mẫu đ.á.n.h tiếng dạm hỏi. Hôm qua mới tá hỏa nhận nha đầu đó thế nhưng nộp danh sách cung tham tuyển phi tần của ngài!”

“Trung Cần Bá á? Trẫm làm nhớ lầm thì cái lão già họ Thẩm đó năm ngoái mới rình rang tổ chức đại thọ sáu mươi tuổi cơ mà? Chui ở một cô nương nương sàn sàn tuổi với ngươi ?”

“Cháu gái nội nhà thưa ngài!”

“Không duyệt! Kém cỏi vai vế bối phận quá!” Bệ hạ phẩy tay chê bai.

“Đây là chuyện chê bai vai vế với ? Cốt lõi là nàng đang đường lết xác cung tham gia tuyển tú của ngài thật kìa!” Hầu gia trợn mắt ếch lên cãi cối.

“Ngươi tới đây lải nhải chẳng là để xin trẫm một đạo thánh chỉ ban hôn ? Từ tới nay, mỗi đợt tổng tuyển cử, hoàng đế vẫn thường ban hôn cho con cháu tông thất đại thần mượn dịp mà. Nàng tham tuyển chăng nữa, thì danh sách trẫm phê, ả thuộc về trẫm.”

Quốc cữu gia chồm sang kế bên bệ hạ, gan tày trời vươn tay níu chặt lấy vạt long bào, khẩn khoản nài nỉ: “Nếu bệ hạ đích nhận xét lệch vai vế phù hợp nạp cung, thì ngài ngàn vạn đừng chớp mắt một cái là lật thẻ bài nạp ả hầu hạ đấy nhé!”

Thiếu niên kề sát rạt , hình ấm áp cùng mùi thở mang theo cỗ thanh hương phả từng nhịp đều đặn bên sườn gáy. Cả bệ hạ chợt căng cứng, cảm giác dòng điện chạy dọc sống lưng, tê dại khác lạ. Ngài đầu sang, đập mắt là ánh trong veo ngây ngốc chẳng vương nửa điểm d.ụ.c niệm của tiểu hầu gia. Khoảnh khắc , hoàng đế uy nghi bỗng cảm thấy bản bỗng chốc trở thành thứ cầm thú đê tiện.

Hầu gia chớp chớp đôi mắt to tròn, kiên quyết chằm chằm thiên tử, mang theo ý đồ ép buộc quân vương gật đầu thỏa hiệp cho bằng . Bệ hạ lẳng lặng ngắm thiếu niên một lúc lâu, yết hầu giật, dời tầm mắt chỗ khác, thanh âm đè nén trầm xuống vài tông: “Trẫm chiều ý ngươi là chứ gì.”

Bên ngoài trời nắng gắt hầm hập, Hầu gia lười biếng buồn ngoài phơi thây, liền mặt dày trải t.h.ả.m lăn ngủ trưa luôn bên cạnh vị trí của bệ hạ.

Ngài sống ba mươi năm đời, đây là đầu tiên mới cảm thấy trần đời , mà cái tẩm điện Dưỡng Tâm Điện linh thiêng hầm hập nóng bức đến phát ngộp thế .

Hầu gia lăn lộn ngủ một giấc thật . Lúc mốc miệng chuẩn phủi m.ô.n.g rời , còn quên bắt ép bệ hạ lập lời thề bảo đảm thêm nữa cho chắc cú.

Chẳng hiểu ma xui quỷ khiến kiểu gì, ngày xưa tuy bệ hạ túng dung nuông chiều , nhưng lúc phiền phức quá thì cũng thẳng cẳng mắng lăn . Ấy mà hôm nay, ngài bày vẻ nhẫn nại dỗ dành đến lạ thường.

Bệ hạ chỉ tự biện minh rằng, đây là mớ tính khí bướng bỉnh trẻ con háo thắng đang cay cú tức giận vô cớ, ngài tiện miệng hứa đại nhượng bộ chút cho xong.

Nhận kim khẩu ngọc ngôn cam kết, ngài Hầu gia đắc ý vênh mặt hất hàm lên tận trời cao: “Sì! Ta mà sinh là phận nữ nhi hồng nhan, lập tức sẽ một cước đạp bung cửa hoàng cung tiến ! Cả ngày lẫn đêm chiếm đoạt bám dính lấy bệ hạ buông. Ngài nghĩ ân sủng của thiên t.ử là thứ dễ dàng để đám nha đầu đó đến tranh mâm cướp bát ?”

Kẻ thì vô tình mà hữu ý. Bệ hạ bất động thanh sắc, trong đáy mắt xẹt qua một tia gợn sóng ám nhạt nhòa: “Ồ... Ngươi cũng ân sủng của trẫm là mật ngọt khó tranh cướp cơ ? Thế dựa cái lá gan nào mà ngươi dám lớn tiếng đòi độc chiếm trẫm rời nửa bước hử?”

Hầu gia ưỡn n.g.ự.c dõng dạc tuyên bố chắc nịch: “Ha! Ngài coi thường ai đấy? Cả cái triều đình , hỏi xem ai mù mắt mà Vũ An Hầu đây là bệ hạ nâng niu sủng hạnh tận mây xanh! Ta ranh mãnh thông tuệ, khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành mỹ mạo thế . Lỡ may mà hóa thành nữ tử, cái chức vị nhất sủng quán tuyệt lục cung chắc chắn tên Diêu Gia Tứ !”

Lời tự luyến kiêu ngạo dứt, bệ hạ nhếch môi trầm thấp mị hoặc. Bàn tay to rộng đầy vết chai sạn nhẹ nhàng xoa vuốt lớp da non mềm manh phía gáy thiếu niên, khẽ buông lời châm chọc: “Nói cũng . Ngươi làn da ngươi mà xem, trắng nõn mướt rượt như mỡ đông thế , sợ là đến quá nửa đám nữ nhân thiên hạ gộp cũng xách dép theo kịp. Ngươi mà sinh là nữ nhân... đương nhiên xứng đáng đè đầu cưỡi cổ, quán tuyệt lục cung .”

Loading...