Bé Đáng Thương Trở Thành Đoàn Sủng Của Đại Lão Trong Chương Trình Thiếu Nhi - Chap 4

Cập nhật lúc: 2026-03-22 05:58:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc đám trẻ đang vui đùa ầm ĩ, Túc Túc phát hiện một bạn nhỏ giống tham gia trò chơi.

Bé ngẩng đầu, tò mò sang bên đó.

Một bé trai tóc vàng ngay ngắn, dáng vẻ như chẳng hứng thú với chuyện xung quanh. Cậu bé cầm khối Rubik trong tay, thử xoay vài vòng, quan sát màu sắc, nhanh chóng giải xong gọn gàng.

Thấy , Túc Túc kinh ngạc đến há hốc miệng.

Bé từng một khối Rubik, cố gắng mấy ngày trời vẫn giải nổi, cuối cùng đành bỏ cuộc.

“Đưa khối Rubik cho tao!” – một bé mặc áo hoodie chẳng từ chạy đến, đưa tay giật lấy Rubik.

Cậu bé tóc vàng ngẩng đầu, đôi mắt xanh lục lạnh nhạt chẳng để lộ cảm xúc gì. Sau đó, bé nhanh tay làm loạn khối Rubik giải xong, tùy tiện ném cho bé hoodie.

“Cậu làm cái gì ?!” – bé hoodie khối Rubik rối tung trong tay, tức giận trừng mắt quát.

bé tóc vàng thèm phản ứng, sang lấy món đồ chơi khác.

“Còn lâu! Trả đây!” – bé hoodie giận quá, ném mạnh khối Rubik bé tóc vàng.

Nhìn động tác , Túc Túc sợ bọn họ đ.á.n.h , vội vàng bật dậy.

Khối Rubik trúng , bé tóc vàng kêu lên một tiếng, ánh mắt lập tức trở nên hung dữ, giơ tay định ném trả.

Cậu bé hoodie hoảng hốt, theo bản năng che mặt . chờ mãi, chẳng thấy đau.

Cậu bé hé mở mắt, phát hiện khối Rubik trong tay bé tóc vàng giải xong nữa. Đôi mắt xanh chằm chằm, ánh lên vẻ giễu cợt – như đang nhạo : “Sợ đau mà cũng dám gây chuyện ?”.

Cậu bé hoodie vẻ mặt đó, khối Rubik giải xong, cuối cùng chịu nổi nữa, “oa” một tiếng bật .

Túc Túc ngẩn theo dõi từ đầu đến cuối. Nghe thấy tiếng , vội chạy đến bên bé hoodie, dịu dàng vỗ lưng dỗ dành, giống như khi an ủi các em nhỏ ở cô nhi viện:

“Không , mà.” – Túc Túc nhẹ giọng .

Bên cạnh, bé tóc vàng lặng lẽ Túc Túc vài giây.

Bỗng bé ném khối Rubik xuống chân Túc Túc.

Tiếng của bé khiến xung quanh chú ý.

Đám bạn nhỏ tò mò vây . Túc Túc nhẹ nhàng phủi vai cho bé áo hoodie, nhưng ánh mắt đuổi theo bé tóc vàng đang lặng lẽ tách khỏi đám đông.

Trong mắt Túc Túc, giống như một chiếc chong chóng nhỏ lẻ loi giữa thảo nguyên rộng lớn – thật cô độc, nhưng cũng .

“Làm ? Có nhớ ? Tớ cũng nhớ …” – một bé gái mặc váy trắng đỏ mắt vì lây cảm xúc từ tiếng .

Cô bé bắt chước động tác của Túc Túc, vỗ lưng bé áo hoodie, :

“Không , tối nay là thể gặp mà.”

“Cái gì? Buổi tối còn gặp ??” – bé đang nấc lập tức dừng , gương mặt đầy kinh ngạc. Rồi òa lên còn dữ dội hơn.

Túc Túc ngẩn . Được gặp thật sự như thế ?

Nhân viên công tác thấy cảnh đó thì bật , vội kéo bé sang một bên để trấn an, mấy phút mới .

“Lập tức bắt đầu , các con ngoan ngoãn xếp thành một hàng nhé. Lát nữa chào hỏi các cô chú, chị, ông bà đang xem màn hình đấy.” – bà cụ hiền từ , dẫn bọn trẻ ngay ngắn ghế sofa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/be-dang-thuong-tro-thanh-doan-sung-cua-dai-lao-trong-chuong-trinh-thieu-nhi/chap-4.html.]

“Các con hứa với bà , hôm nay lời.”

Đám trẻ thấy sắp chuyện mới lạ thì vô cùng háo hức, tự giác xếp thành hàng. Túc Túc chờ yên, lặng lẽ tìm một góc ít chú ý để .

“Từ hôm nay trở , khán giả sẽ cùng dõi theo quá trình các con trưởng thành. Vì , ngoan ngoãn một chút nhé.”

“Biết ạ!”

“Con ngoan nhất đó bà ơi!”

“Mẹ dặn con ăn cơm thật ngoan, ngủ cũng ngoan ạ!”

“Con cũng , con cũng !”

Bà cụ xong, lũ trẻ liền tranh chứng minh là đứa ngoan nhất. Đứa kể buổi sáng ăn hết cơm, đứa khoe buổi chiều chăm chỉ học chữ, đứa khác khoe buổi tối ngoan ngoãn ngủ.

Túc Túc lắng mà trong lòng mới lạ, ngập tràn khát khao.

Nếu như buổi sáng thể ăn cơm do chuẩn , buổi chiều bên cạnh dạy học, buổi tối dỗ ngủ… thì hạnh phúc bao!

Trong đó, chỉ Túc Túc cha , cũng phận gì đặc biệt. Khác với những đứa trẻ khác chương trình quan tâm để tránh cha trách móc, bé nhỏ bé, ăn mặc giản dị gần như chẳng ai để ý đến.

Thế nhưng, dù tham gia trò chơi của họ, Túc Túc vẫn vô cùng phấn khởi. Khóe môi bé nhếch lên, một mỉm .

“Action——”

“Chương trình <Quỹ Đạo>, mùa một, tập một – phát sóng trực tiếp, chính thức bắt đầu.”

“Đạo diễn chú ý, bật đèn báo hiệu.”

“Hoan nghênh các bé đến với trường của chương trình. Trước khi bắt đầu, chúng hãy cùng làm quen nhé. Các con hãy tự giới thiệu bản với bạn bè bên cạnh, cũng như với khán giả đang theo dõi.” – bà cụ hiền từ mỉm .

Túc Túc chằm chằm mấy chiếc camera trong phòng, căng thẳng đến nỗi véo lòng bàn tay .

Không viện trưởng và các bạn ở cô nhi viện thấy TV ?

Mẹ… liệu thể thấy TV ?

“Để con ! Để con !”

“Con tên là Lý Lý…”

“Mẹ dạy con, con tự giới thiệu !”

“Con con con con!”

~~

Nghe bà cụ dứt lời, lũ trẻ liền đồng loạt chen , tiếng ồn ào lộn xộn vang lên khắp căn phòng.

Cùng lúc đó, màn hình phát sóng trực tiếp, khán giả ùa thả bình luận:

【 Trời ơi, chui đó để bịt miệng mấy đứa nhỏ quá 】

【 Lần đầu tiên thấy kiểu show như , do nhóc con tự xoay xở 】

【 Nhìn cái cảnh y như đang chọc khỉ trong chuồng

Loading...