Bại Tướng - Chương 31: Chú căn bản không thích cháu!

Cập nhật lúc: 2026-04-02 17:54:09
Lượt xem: 26

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khương Miểu xin nghỉ ở nhà bầu bạn với Phó Thời Dục. Ở nhà đồ ăn thức uống, lên lớp, còn thể lừa Phó Thời Dục làm bài tập giúp . Thế nhưng Phó Thời Dục chỉ cho phép xin nghỉ đúng một ngày, ngày hôm bảo tài xế đưa về trường.

Tiết học ngày hôm nhiều lắm, buổi trưa Khương Miểu tìm Trì Thư ăn cơm, thuận tiện kể về chuyện kỳ mẫn cảm của Phó Thời Dục. Trì Thư Khương Miểu như ngoài hành tinh, hỏi: "Ông chồng nhà đang trong kỳ mẫn cảm, mà cứ thế thản nhiên như chuyện gì học ?"

Chữ "chồng" ập đến bất ngờ kịp đề phòng, Khương Miểu ngẩn , ba giây mặt đỏ bừng như gấc: "Cậu... bậy bạ gì đó!"

Trì Thư ngơ ngác hỏi: "Tớ gì sai ?"

"Cậu chồ..." Giọng Khương Miểu nhỏ dần, "Chồng..."

"Chồng thì ? Chú chồng ?"

"Chú là... tớ gọi chú như thế... Tóm kỳ cục, đừng gọi nữa."

Trì Thư suy nghĩ một chút vỡ lẽ: "Tớ , hai cách xưng hô riêng chứ gì. Lần gặp mặt, tớ thấy chú gọi là Miểu Miểu. Ừm... nhưng mà Miểu Miểu cũng bình thường mà, tớ với trai đều gọi là Miểu Miểu..."

Khương Miểu ngắt lời Trì Thư: "Không cách xưng hô khác, tớ gọi thẳng tên Phó Thời Dục thôi. Được , bỏ qua phần !"

"À... nãy tớ đến nhỉ, đúng , chú đang kỳ mẫn cảm mà vẫn học ?"

Khương Miểu hỏi ngược : "Thế thì chứ?"

"Lần tới kỳ phát tình, hai chẳng làm gì thấy lạ , chú tới kỳ mẫn cảm mà vẫn làm gì luôn? Phó Thời Dục là rùa đen mà nhịn giỏi thế, là chú vấn đề gì? Khoan , lẽ chú vấn đề gì thật!"

Trì Thư như phát hiện bí mật động trời, hít một lạnh, hạ thấp giọng ghé sát Khương Miểu hỏi: "Miểu Miểu, chồng lẽ ... cái đó ?"

Khương Miểu Trì Thư làm cho mờ mịt, chẳng còn tâm trí mà sửa lưng ba chữ "chồng " nữa, hỏi: "Cái đó là cái gì? Cậu đang gì thế?"

"Cái đó ," Trì Thư liếc mắt xuống phía một cái, "Không ?"

"?"

Khương Miểu rốt cuộc cũng phản ứng kịp ý của Trì Thư là gì.

"Cậu nhảm nhí gì thế!"

Cậu suýt chút nữa nhảy dựng khỏi ghế, nhưng Trì Thư ấn trở : "Khẽ thôi! Có chuyện vẻ vang gì !"

"Vẻ vang cái gì chứ, chú căn bản thế!"

"Sao , thử bao giờ ."

"Tớ..."

Khương Miểu há miệng, cứng họng nên lời.

Cậu đúng là thử qua thật, nhưng Phó Thời Dục là một Alpha cấp cao, phương diện thể vấn đề chứ.

Trì Thư chân thành khuyên bảo: "Miểu Miểu, chồng tuy là một Alpha giàu trai, nhưng nếu đời sống t.ì.n.h d.ụ.c của hai hòa hợp, tình cảm chắc ccậu sẽ nảy sinh vấn đề lớn. Tớ khuyên nên sớm làm rõ thì hơn."

Khương Miểu chột , ngữ khí cũng yếu hẳn : "Chuyện ... tớ làm mà làm rõ ..."

Trì Thư trợn tròn mắt: "Hai kết hôn , chẳng lẽ bắt một thằng trai tân như tớ dạy làm thế nào ?!"

"Thì tớ, tớ, tớ cũng là trai tân mà!"

"Cậu là trai tân nhưng chồng thì ... Khoan , lẽ chồng cũng là trai tân luôn?"

Khương Miểu gật đầu.

"..."

Sắc mặt Trì Thư trở nên vô cùng phức tạp. Kinh ngạc, khó hiểu và đồng cảm phiên hiện lên trong vòng ba giây. Cậu Khương Miểu, lắc đầu ngán ngẩm: "Xong đời ... Hơn ba mươi tuổi mà vẫn còn 'zin', chắc là chú thật ."

Khương Miểu cũng cuống lên, vì danh dự của Phó Thời Dục, chút do dự phản bác Trì Thư: "Cậu đừng lung tung, chú chỉ là bận quá rảnh yêu đương thôi. Chú vấn đề gì hết!"

Trì Thư thở dài, vỗ vai Khương Miểu: "Còn trẻ thế chịu cảnh 'góa bụa' khi chồng còn sống, thật đáng thương quá ."

“Cậu im miệng !”

Trì Thư cũng thấy mất mặt, phản kháng Khương Miểu nữa.

Đợi một lát, ước chừng còn chú ý đến nữa, Khương Miểu mới lén lút ngẩng đầu lên, thở phào nhẹ nhõm.

Trì Thư cũng thẳng dậy, tự đuối lý nên tag giọng khẽ: “Chúng thôi?”

“Đi mau mau.” Khương Miểu xách cặp sách lên, “Mất mặt c.h.ế.t .”

Hai rời khỏi nhà ăn. Đang giờ nghỉ trưa nên trong trường mấy , Khương Miểu đường, buồn chán đá mấy hòn đá nhỏ. Nhớ đến những lời Trì Thư , tuy ngoài miệng thừa nhận nhưng trong lòng vẫn thấy lo lo.

Phó Thời Dục sẽ đấy chứ, nếu mà thật thì làm đây……

Giọng của Trì Thư cắt ngang dòng suy nghĩ của Khương Miểu: “ , ngày hôm qua cái tay Du Tinh Trác tới tìm tớ.”

Nghe thấy tên Du Tinh Trác, Khương Miểu ngẩng đầu, đầy vẻ cảnh giác: “Tìm làm gì?”

“Cũng hẳn là chuyên môn tìm tớ, chỉ là tình cờ gặp ở căng tin, hỏi tớ tại hôm qua học .”

“Cậu ?”

“Tớ tất nhiên là bảo , ai mà giở trò gì.”

shgt

Khương Miểu suy nghĩ một chút : “Tớ thấy cứ quái quái . Sau nhất là cách xa một chút.”

Trì Thư hiểu, hỏi: “Tại chứ, cũng tính là nhà họ Phó mà, mắc gì cứ làm khó ?”

“Tớ cũng chẳng nữa……”

Xét cho cùng, cấu trúc gia đình và các mối quan hệ của nhà họ Phó so với các đại gia tộc khác thì đơn giản hơn nhiều, bao năm qua cũng điều tiếng bê bối gì. Chuyện thị phi duy nhất chính là do Phó Thời Dục miệng kể cho Khương Miểu về thế của Du Tinh Trác. Mà thế của Du Tinh Trác so với mấy vụ lùm xùm của hào môn thì đúng là chẳng thấm .

Cho nên Khương Miểu nghĩ Du Tinh Trác làm khó làm gì, chỉ kết hôn với Phó Thời Dục thôi, cũng tranh giành gia sản vốn thuộc về .

Trì Thư hiển nhiên cũng nghĩ như , hỏi: “Cậu xem khi nào sợ kết hôn với Phó Thời Dục sẽ chia mất gia sản nhà họ Phó nên mới gây hấn ? Mà đúng…… Cậu thể ở cả đời, sớm muộn gì chẳng cưới vợ cho , lẽ định công kích tất cả ?”

Khương Miểu lắc đầu bảo: “Tớ với Phó Thời Dục ký thỏa thuận tiền hôn nhân , tớ sẽ lấy gia sản nhà họ Phó .”

“Thế thì vì cái gì nhỉ? Theo như kể đây thì với Phó Thời Dục cũng thiết lắm. Chẳng lẽ là vì ham chiếm hữu với ? Như thế thì quá là vô lý .”

“Tớ chịu.”

---

Mãi đến tối về nhà, Khương Miểu vẫn cứ quẩn quanh suy nghĩ về hai việc .

Phó Thời Dục rốt cuộc , và tại Du Tinh Trác cứ bám lấy ?

Phó Thời Dục vẫn ở trong phòng lầu như dự đoán. Khương Miểu nhà, giao cặp sách và áo khoác cho chú Hà, cân nhắc một lát cẩn thận mở lời: “Chú Hà, cháu chuyện hỏi chú.”

Chú Hà tủm tỉm đáp: “Cậu cứ ạ.”

“Phó Thời Dục…… thực sự từng quen bạn trai bạn gái nào ạ?”

Chú Hà ngẩn , lộ nụ vui mừng: “Cậu bắt đầu quan tâm đến chuyện tình cảm đây của , thật là quá. Tôi làm ở nhà họ Phó từ năm 18 tuổi, suốt 15 năm qua, từng bất kỳ mối tình nào cả.”

“Biết chú bí mật hẹn hò mà chú thì ?”

“Với tư cách là một quản gia chuyên nghiệp, thể cam đoan với là chuyện đó thể xảy .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/bai-tuong/chuong-31-chu-can-ban-khong-thich-chau.html.]

“……”

Chú Hà khẳng định chắc như đinh đóng cột thế , Khương Miểu cũng tiện hỏi thêm.

Phó Thời Dục từng yêu đương, thì đời chẳng ai chứng minh năng lực . nghĩ nghĩ , nếu thì chứ. Hai cứ sống như hiện tại Khương Miểu thấy cũng .

“Cháu lên lầu tìm chú đây.” Khương Miểu .

Lên đến lầu, phòng của Phó Thời Dục bật đèn. Khương Miểu đẩy cửa bước , căn phòng tối om, một bóng đang tựa sofa nhắm mắt nghỉ ngơi, khoác một chiếc áo khoác trông quen mắt.

Khương Miểu bước tới, nương theo ánh sáng mờ ảo, nhận đó chính là áo khoác của .

Phó Thời Dục hình như ngủ . Chiếc sofa nhỏ đó vẻ chật chội so với , đôi chân dài chỗ để, co một cách đầy gò bó.

Khương Miểu nhớ rõ chiếc áo khoác để tận sâu trong tủ quần áo, Phó Thời Dục nhọc công tìm nó bằng cách nào.

Cậu chậm bước chân, tiến đến mặt Phó Thời Dục, nhẹ tay nhẹ chân xổm xuống.

Ngồi xuống mới phát hiện, bên trong áo khoác còn một chiếc áo khoác khác của , Phó Thời Dục tổng cộng đắp tận hai chiếc áo của lên .

Khương Miểu nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không nóng ……”

Dứt lời, mí mắt sofa khẽ động đậy, bỗng nhiên giơ tay ấn lên vai Khương Miểu.

Khương Miểu giật kinh hãi, giọng run run: “Phó, Phó Thời Dục, chú tỉnh ?”

Phó Thời Dục chậm rãi mở mắt, giữa bóng tối mờ mịt, ánh mắt thâm trầm rõ.

Thấy Khương Miểu, nới lỏng tay, thấp giọng : “Em về .”

Khương Miểu gật đầu: “Vâng…… Sao chú ngủ ở đây?”

“Chờ em, cẩn thận ngủ quên mất.”

“Chờ cháu?”

Có lẽ tỉnh ngủ thường sẽ thành thật hơn một chút, ngày thường Phó Thời Dục sẽ thẳng hai chữ “chờ em” như thế .

Phó Thời Dục phủ nhận, chìa tay về phía Khương Miểu: “Lại đây.”

Khương Miểu suy nghĩ một chút dậy, Phó Thời Dục kéo tay , dùng lực một chút kéo lòng , cúi ôm lấy.

Pheromone Alpha ập đến tức thì, Khương Miểu nín thở, chớp chớp mắt nhỏ giọng hỏi: “Sao thế ạ……”

Phó Thời Dục lắc đầu: “Không gì. Ngủ lâu quá nên khó chịu.”

“Vậy chú cần pheromone của cháu ?”

Phó Thời Dục gật đầu: “ Ừ.”

Hóa pheromone. Khương Miểu thầm nhủ trong lòng. Alpha đúng là trọng sĩ diện, mấy việc nhỏ cũng chẳng chịu thẳng.

Khương Miểu phóng pheromone, mùi rượu Absinthe trong khí dần hòa lẫn với vị ngọt của mật đường. Phó Thời Dục vùi đầu hõm vai , hít sâu một , thấp giọng : “Không cần nhiều . Sẽ mệt đấy.”

Khương Miểu lắc đầu bảo: “Không mệt ạ. Pheromone của cháu yếu lắm, ít quá thì hiệu quả .”

Khương Miểu rằng, pheromone của đối với các Alpha khác thì yếu, nhưng đối với Phó Thời Dục đang trong kỳ mẫn cảm và độ tương thích đến 99% với , nó chẳng hề yếu chút nào, ngược còn vô cùng mãnh liệt.

Phó Thời Dục cho Khương Miểu điều đó, cứ thế lặng lẽ ôm , lời nào.

Trong phòng bỗng chốc yên tĩnh đến mức khiến quen, giữa bóng tối và sự tĩnh lặng , các giác quan khác của cơ thể trở nên nhạy bén lạ thường. Khương Miểu ngửi thấy mùi pheromone của Phó Thời Dục, cảm nhận nhiệt độ từ lòng bàn tay , cùng với thở nhẹ phớt qua da thịt khi ôm , tất cả những điều bình thường vốn bỏ qua, giờ phút đều khiến khó lòng bình tĩnh.

Khương Miểu Phó Thời Dục phát hiện đang căng thẳng, hắng giọng, dùng giọng điệu tỏ nhẹ nhàng hỏi: “Hôm nay cháu ở nhà, chú làm gì thế?”

Phó Thời Dục trả lời: “Ở trong phòng, sách, nghỉ ngơi.”

“Chú sách gì ạ?”

“Sách giáo khoa em để quên ở nhà.”

Khương Miểu tò mò: “Sách giáo khoa của cháu?”

Phó Thời Dục gật đầu: “Ừ. Chẳng em giúp em làm bài tập .”

“À, nhưng cháu chú giúp môn nào .”

“Tôi nghĩ, sớm muộn gì mỗi môn cũng đều sẽ cơ hội thôi.”

Khương Miểu ẩn ý trong lời của Phó Thời Dục, ngẩng đầu hỏi: “Ý chú là , thái độ học tập của cháu kém đến thế ?”

Phó Thời Dục khẽ một tiếng: “Tôi ý đó.”

“Chú chính là ý đó!”

Phó Thời Dục nghĩ ngợi hỏi: “Vậy, xin em nhé?”

“Chú xin cũng chẳng thật lòng, đừng tưởng cháu dễ gạt. Hừ.”

Khương Miểu chút bực vì trong lòng Phó Thời Dục là một hình tượng lo học hành còn con nít như , Phó Thời Dục căn bản coi vợ mới cưới, mà chỉ coi là một thùng cơm chỉ ăn với ngủ.

Như thì cũng hợp lý thôi, Phó Thời Dục trong kỳ mẫn cảm mà cũng chẳng phản ứng gì với , vì chú , mà vì trong lòng chú căn bản là một Omega sức hấp dẫn về giới tính!

Cảm xúc của Khương Miểu luôn đến nhanh, một nỗi thất vọng tràn trề ập đến, thậm chí quên bẵng mất việc ban đầu từng kháng cự cuộc hôn nhân thế nào, thực chất vợ chồng với Phó Thời Dục.

Nhận thấy sự sa sút của , Phó Thời Dục khựng : “Là , ý thái độ học tập của em kém .”

Khương Miểu buột miệng thốt : “Chú căn bản là chẳng cái gì hết!”

Phó Thời Dục ngẩn , kịp phản ứng sự gay gắt đột ngột của Khương Miểu.

“Chú căn bản là thích cháu! Thế thì kết hôn với cháu làm gì!”

Không khí bỗng chốc lặng tờ, Khương Miểu xong mới sực nhớ , Phó Thời Dục kết hôn với là vì tuyến thể và pheromone, từ đầu đến cuối chẳng liên quan gì đến việc thích .

Hiện tại chắc chắn Phó Thời Dục đang thấy kỳ quặc.

Bên cạnh nỗi thất vọng, Khương Miểu còn cảm thấy hổ thẹn và tủi hơn nhiều.

Chắc chắn là dạo sống sung sướng quá , sung sướng đến mức quên mất lý do vì đến nhà họ Phó.

Giọng của Phó Thời Dục phá vỡ sự im lặng: “Miểu Miểu……”

Không đợi Phó Thời Dục hết câu, Khương Miểu đẩy bật dậy: “Cứ coi như cháu .”

Theo động tác của Khương Miểu, quần áo Phó Thời Dục rơi xuống, bên hai lớp áo khoác, chú ch.ó bông của Khương Miểu Phó Thời Dục đặt ở bên cạnh, kẹp giữa cơ thể và cánh tay .

Ánh mắt Khương Miểu dừng chú ch.ó bông ba giây, nỗi tủi bỗng nhiên càng thêm mãnh liệt. Trong lòng Phó Thời Dục chắc chắn chẳng khác gì Ngơ Ngác, vì dùng nên mới đặt bên cạnh, dùng đến nữa thì thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.

Ai thèm chứ. Ai thèm quan tâm Phó Thời Dục cần , thích .

Khương Miểu hít sâu một , : “Cháu về phòng đây.”

“Miểu Miểu.”

Khương Miểu thèm ngoảnh đầu mà bỏ , đến cửa mới lớn với Phó Thời Dục: “Cháu ghét chú!”

Loading...