Giang Vọng Thư co hai chân lên, ngồi thu lu trên ghế.
Sân thượng vắng lặng, gió đêm thổi qua, mùi hương tan đi rất nhanh, túi ni lông cũng bị gió thổi rung lên xào xạc.
Ánh đèn nơi xa ẩn hiện, bầu trời đêm tĩnh lặng vô định.
Cô ngửa đầu nhìn lên trời, ngắm nghía hồi lâu, nhưng chính mình cũng không biết mình đang nhìn cái gì.
Sau đó, cô ôm bụng, khẽ rên rỉ một tiếng.
Không cẩn thận ăn quá no, có chút khó chịu.
Vốn định bụng ngủ một giấc sẽ đỡ hơn, kết quả sáng hôm sau, cơn đau lại càng dữ dội hơn.
Giang Vọng Thư đau đến không chịu nổi, gọi tài xế, đến bệnh viện khám, kết quả là bị viêm dạ dày.
Vì là tài xế nhà lái xe đưa đi, lần này, Giang Dữ và Sở Viện đều biết chuyện cô ăn uống vô độ, giờ giấc sinh hoạt thất thường.
Giang Dữ lập tức gọi điện thoại về, nghiêm khắc phê bình cô một trận. Sở Viện thì càng thẳng tay hơn, ép con gái về nhà chính ở với mình.
Kế hoạch nếm trọn đồ ăn vặt đường phố của Giang Vọng Thư, cũng chính thức phá sản.
Giang Vọng Thư xoa xoa bụng vẫn còn hơi đau, thật ra cũng không quá tiếc nuối.
Chỉ là có chút căng thẳng.
Về đến nhà, cô đã chuẩn bị tinh thần, chắc chắn sẽ bị Sở Viện mắng cho một trận nên thân.
Dù sao cô cũng rất rõ ràng, những hành động của mình trong thời gian gần đây, thật sự khiến người ta chướng mắt.
Lười biếng, tham ăn, thức khuya dậy muộn, mỗi thứ đều là những điều Sở Viện không ưa.
Quan trọng nhất là, Giang Dữ hiện tại đang đi công tác xa, người cứu giá của cô cũng không có ở đây.
Từ lúc xuống xe, cho đến khi nhìn thấy Sở Viện ở cửa đại sảnh, đầu cô vẫn luôn cúi gằm xuống, ngoan ngoãn hơn mọi ngày.
Không ngờ, Sở Viện lại không hề trách mắng cô, chỉ kéo cô ngồi xuống sofa bên cạnh, bưng một bát cháo dưỡng dạ dày đến, nhìn cô ăn.
Cháo đặc sánh, thơm nồng, nhiệt độ vừa phải, hơi nóng hổi, nhưng vừa đủ dễ nuốt.
Giang Vọng Thư ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Sở Viện, cầm thìa sứ, từ tốn húp từng từng miếng nhỏ, chỉ cảm thấy toàn thân ấm áp dễ chịu.
Cô đột nhiên muốn ôm lấy Sở Viện.
Sở Viện động tác còn nhanh hơn cô, trực tiếp ôm con gái vào lòng.
Hít hà mùi hương trà quen thuộc, Giang Vọng Thư đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay.
"Mẹ ơi, con xin lỗi..." Cô nói với giọng rất nhỏ.
Rồi nghẹn ngào không nói nên lời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/bach-nguyet-quang-chet-som-da-tro-ve/chuong-24.html.]
Cô không biết phải nói gì, cũng không thể diễn tả thành lời.
Sở Viện dịu dàng vuốt tóc con gái: "Không sao, không sao cả, chúng ta không vội, mẹ chờ con bình tĩnh lại."
Bà và Giang Dữ đều nhận ra Vọng Thư có tâm sự, nhưng hỏi mãi không ra, tìm hiểu cũng không được ngọn ngành, nên chỉ có thể chờ đợi.
Chờ đến khi con bé tự mình mở lòng, hoặc là đến tìm họ để xin giúp đỡ.
Thật ra cũng không có gì đáng lo lắng, với gia cảnh của họ, chắc chắn sẽ không để con cái phải chịu quá nhiều uất ức.
Chỉ là con trẻ có suy nghĩ riêng của con trẻ, không muốn nói, chắc chắn là có lý do của nó.
Chỉ là nhìn con bé như vậy, bà thấy đau lòng.
Sở Viện lại xoa nhẹ mái tóc mềm mại của Giang Vọng Thư. Mái tóc con bé vừa mềm vừa mượt, tính tình cũng hiền lành, không giống với những người trong nhà, càng khiến người ta thêm xót xa.
Hốc mắt Giang Vọng Thư hơi đỏ hoe, vừa quay đầu đi, vội vàng giấu đi sự ướt át trong lòng áo Sở Viện.
Cô thật sự rất luyến tiếc.
Buổi tối, Giang Vọng Thư gọi điện thoại cho Hình Vũ Giai.
"Dạo này tớ bận muốn c.h.ế.t luôn." Hình Vũ Giai than thở trong điện thoại: "Đi du học có mỗi mấy thủ tục thôi mà, tớ không ngờ lại lắm việc đến thế."
Con nhà có điều kiện, chẳng ai mong chờ chuyện đèn sách đổi đời, cũng chỉ là kiếm cái bằng nghe cho oai, tiện đường sau này về thừa kế gia nghiệp.
Cho dù có đi du học, hội bạn chơi chung cũng chỉ loanh quanh mấy người này, nhiều nhất là có thêm vài người bạn mới tóc vàng mắt xanh mắt nâu da màu mà thôi.
Giang Vọng Thư không đi du học, cô tức khắc cảm thấy càng thêm tẻ nhạt.
Vậy nên lúc này, nghe Giang Vọng Thư nói mình đang định tìm việc gì đó để làm, cô lập tức phấn chấn hẳn lên.
"Cậu đổi ý rồi hả? Bây giờ vẫn còn kịp đó, vừa hay cùng tớ làm thủ tục nhập học luôn." Cô hớn hở nói.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện.
"Tớ vẫn không định đi du học, có lẽ... sẽ làm chuyện khác." Giang Vọng Thư đáp.
"Tại sao cậu cứ nhất quyết không chịu ra ngoài vậy hả? Đi chơi mấy năm rồi về giúp việc cho gia đình, tốt biết bao nhiêu." Hình Vũ Giai khó hiểu.
Giang Vọng Thư nửa nằm trên giường, xuyên thấu qua cửa sổ sát đất, nhìn chằm chằm vào mấy chiếc lá cây trong vườn hoa nhỏ.
Lá cây đã ngả vàng, rũ rượi trên cành, lơ lửng lay động nửa ngày, cuối cùng vẫn bị một cơn gió cuốn đi, rồi phiêu phiêu đãng đãng rơi xuống gốc cây, chẳng mấy chốc rồi cũng mục nát thành đất.
Cũng giống như cô vậy.
Cô không muốn cô độc c.h.ế.t ở nơi xứ người, chỉ đơn giản vậy thôi.
Hơn nữa, ý định của cô cũng đã thay đổi rồi.
Trước đây cô muốn trốn chạy, muốn làm gì cô cũng không biết, cứ thế mơ mơ màng màng sống qua ngày đoạn tháng.
Nhưng bây giờ thì khác.
Cô đột nhiên muốn đi gặp người kia.