Bác sĩ Tô và Luật sư Việt - 8

Cập nhật lúc: 2025-03-10 13:34:14
Lượt xem: 986

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nhìn ánh mắt lạnh lùng của Tô Ngữ, trong đầu chẳng hiểu ra làm sao, tuy rằng ánh mắt này không phải dành cho tôi, mà là cho Phương Đào.

 

Đột nhiên tôi tỉnh ra, chắc hai con người này đang cãi nhau, sau đó đến tìm tôi làm để giải tỏa chứ gì? Muốn tìm được cảm giác hơn người từ chỗ tôi à?

 

Nghĩ vậy, tôi kìm không nổi nữa, đã chia tay rồi sao còn mang mấy cái việc vô nghĩa này tới chỗ tôi làm gì, đang định mở miệng mắng một trận thì liếc thấy bóng ai đó áo đen thấp thoáng ngoài cửa.

 

“Ồ?”

 

Tô Ngữ và Phương Đào cũng nhìn thấy Việt Xuyên ngoài cửa, vẻ mặt hai người đều khác nhau. Tên đầu sỏ gây ra kia thì mang dáng vẻ lười biếng, trên tay còn cầm một ly chocolate nóng, đôi mắt hồ ly tủm tỉm cười như thể đang ngồi xem trò hay.

 

“Sao vậy?” Tôi nghiến răng hỏi.

 

“Tôi đến chờ em mời tôi đi ăn, lần trước em nói mà.” Anh bước vào trong phòng, đặt ly chocolate nóng lên tập tài liệu ban nãy, không biết là cố ý hay vô tình nữa.

 

Sau đó anh quay lại nhìn hai người kia, tầm mắt đảo qua Phương Đào mấy giây: “Là cậu à.” Việt Xuyên cười rất thản nhiên, con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm vào Phương Đào: “Cậu đến hỏi giáo sư Tô về vấn đề học tập sao?”

 

Tôi ngạc nhiên phát hiện, sắc mặt hai người bọn họ tối dần đi với tốc độ mắt thường trông thấy, Tô Ngữ nhìn Phương Đào càng lạnh lùng hơn.

 

Nhìn cảnh tưởng trước mặt, tuy khá ngại ngùng, nhưng không hiểu sao tôi lại thấy mọi việc có vẻ thú vị dần lên.

 

“Phải, nhưng bây giờ đang là giờ làm việc, anh không định kéo giáo sư Tô đi ăn cơm đấy chứ?” Đôi mắt hoa đào của Phương Đào khẽ nheo, tuy bây giờ cậu ta cười rất hiền lành, nhưng nhìn kỹ lại thấy sự đề phòng trong đó.

 

“Nào có.” Việt Xuyên cười khẽ: “Chắc ccậu ta không thể gây ảnh hưởng đến công việc của giáo sư Tô rồi.” Nói xong, anh lại nhìn Phương Đào với vẻ ám chỉ.

 

Sau đó anh ngừng cười, đặt ly chocolate nóng vào tay tôi, nói chuyện với tôi nhưng mắt vẫn nhìn Phương Đào: “Không đi à? Hôm nay em tan làm sớm mà, ăn cơm xong vẫn kịp về ngủ một giấc đấy.”

 

Việt Xuyên thản nhiên nhìn về phía tôi, có vẻ không hài lòng với thái độ dửng dưng của tôi lắm.

 

Tôi đứng dậy, cười nói: “Đi thôi.”

 

Phương Đào bước lên muốn giữ chặt tôi lại, lại bị tôi nghiêng người tránh mất: “Tôi xin nghỉ phép rồi, giờ là giờ tan ca của tôi.”

 

Chờ đến khi tôi và Việt Xuyên quay về xe của anh, tôi đã ném chuyện ban nãy ra khỏi đầu không còn dấu vết.

 

“Em thích ăn gì?” Bây giờ đã là chín rưỡi, nhưng tôi chỉ mong nhanh nhanh chóng chóng mời anh cho xong rồi còn về.

 

Tuy tôi cảm kích anh chống lưng cho tôi, nhưng việc nào ra việc đó, tôi không muốn anh cứ lao thẳng vào cuộc đời mình một cách trắng trợn như vậy.

 

“Em mời mà, để em quyết chứ.”

 

Nhìn dáng vẻ chẳng hề hấn gì của anh, tôi không hiểu lắm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.com.vn - https://monkeyd.com.vn/index.php/bac-si-to-va-luat-su-viet/8.html.]

 

“Vậy thì ăn sáng nhé, tôi biết một hàng ăn ổn lắm.” Nói xong, tôi chia sẻ địa chỉ sang cho anh.

🌺 Hi, Chào mừng bạn ghé kênh của team Nhân Trí
Nếu được, hãy cho chúng mình xin 1 bình luận tốt để review và động viên team nha. Cảm ơn bạn 🌺

 

“Em có thể ngủ thêm lúc nữa đấy, bao giờ đến tôi sẽ gọi.” Anh chỉnh nhiệt độ cao lên, sau đó còn lấy ra cái chăn nhỏ.

 

Tôi nhìn cái chăn, không từ chối nữa, thở dài nhắm mắt lại.

 

Lúc quay về, tôi từ chối lời đề nghị đưa tôi về nhà của Việt Xuyên.

 

“Tự tôi đi về được.” Tôi nói vô cùng chắc ccậu ta.

 

“Tôi đưa em về không tiện hơn hay sao? Tự em đi về lỡ đâu gặp phải người xấu thì làm sao?” Anh nói vô cùng hợp tình hợp lý.

 

“Không có chuyện đấy đâu, mà anh còn phải đi làm nữa mà.” Tôi không hề d.a.o động.

 

“Văn phòng cùng đường với nhà em còn gì.” Anh cười tủm tỉm.

 

10

 

Cuối cùng tôi vẫn bị thuyết phục, anh làm đúng như lời mình nói, chỉ đưa tôi về nhà, nhưng không ngờ tôi vừa về nhà một tiếng đã bị Việt Xuyên gọi xuống...

 

“Xuống đây, tôi có chuyện muốn nói với em.” Giọng anh rất trầm, từ di động truyền vào tai tôi. Tôi chạy ra cửa sổ, nhìn chiếc xe và người đàn ông quen thuộc dưới lầu, vô cùng khó hiểu.

 

"Tôi biết em đi thăm mẹ tôi...” Anh ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ nhà tôi.

 

“Việt Xuyên." Tôi ngắt lời anh: "Anh lên đây đi, biết là tầng mấy rồi đúng không?”

 

Tôi biết chỉ cần tôi và anh gặp nhau chắc ccậu ta sẽ phải nói đến chuyện này, chuyện này vẫn luôn là hàng rào ngăn cách giữa hai chúng tôi.

 

Sau khi vào, anh nhìn quanh phòng một vòng, tôi cũng nhìn theo, may là không bừa bộn lắm.

 

Sau đó tôi rót cho anh một cốc nước nóng.

 

Anh đưa tay nhận lấy, lười biếng ngồi trên sô pha, hơi co chân lại, đôi mắt bình tĩnh vô cùng.

 

Tôi ngồi đối diện anh, cuối cùng vẫn là anh mở lời trước: “Tôi biết bốn năm nay, năm nào em cũng đến thăm bà ấy.”

 

Tôi không bất ngờ lắm, sáng nay đã đoán được rồi, lúc đầu tôi còn hơi bất an, nhưng giờ tâm trạng lại vô cùng bình tĩnh: “Ừm.”

 

“Tô Thời." Đây là lần đầu tiên sau khi gặp lại nhau, anh nghiêm túc gọi tên tôi như vậy: “Bà ấy qua đời không phải là lỗi của em.”

 

 

Loading...