Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 5 Hôn tiền hiệp nghị
Cập nhật lúc: 2026-04-10 18:23:44
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trong truyện gốc, khi xuất ngũ, Lộ Thu Diễm từng thử qua nhiếp ảnh, trượt tuyết, leo núi, thám hiểm vùng địa cực, còn học xong đàn ghi-. Mỗi cãi với Ngu Thương đến mức vui, y liền “rời nhà trốn ”.
Mỗi là hơn nửa tháng, giống như một kẻ lưu lạc phản nghịch, làm thuê khắp nơi để sống. Dưới hào quang vai chính, y nhanh tích góp một khoản tiền vốn, mở một quán bar ngầm.
Đợi quán bar dần quỹ đạo, khi y cha trả tiền vay nặng lãi năm xưa, phát hiện sớm trả hết, mà đám cho vay nặng lãi cũng đều tù.
Sau khi điều tra mới , mấy năm nay đều là Ngu Thương y trả. Đủ loại khúc mắc chồng chéo, cắt đứt, gỡ càng rối, cuối cùng hai hòa hảo như cũ.
Về , Lộ Thu Diễm lượt mở một cửa hàng nhạc cụ, một tiệm băng đĩa, một cửa hàng hoa, một quán cà phê. Những cửa hàng y thuê quản lý, tuy thể so với gia nghiệp đồ sộ của Ngu Thương, nhưng cũng coi như đạt tự do tài chính, thể theo đuổi thứ thích, làm việc yêu.
Dùng một câu để hình dung nhân sinh của vai chính thụ thì chính là: phóng túng gò bó, yêu tự do, tình cảm buộc chặt với Ngu Thương, rải đầy m.á.u chó.
Kết cục như cũng khiến độc giả hài lòng.
Ngồi trong quán ăn ven đường, xung quanh là đủ loại nước ngoài với màu da khác . Nhóm tóc đen mắt đen phương Đông đặc biệt bắt mắt, huống chi nào nấy đều trai.
Mà trong đó, mang khí chất phương Đông rõ rệt nhất, thể nghi ngờ chính là Lộ Thu Diễm.
Y ba cô gái nước ngoài xin phương thức liên lạc, “…… Xin , kết hôn.” Đây là thứ ba y câu .
Điền Nguyễn Lộ Thu Diễm ha hả: “Có đôi khi quá hoan nghênh cũng là một loại phiền não.”
Lộ Thu Diễm cũng thể hiểu nổi, trong mắt y, rõ ràng Hải Triều và Điền Nguyễn hơn y, mà họ bắt chuyện, ngược y hoan nghênh đến .
Nam Hoài Quất chua chát : “Tôi xem như hiểu , đám nước ngoài thích kiểu con trai trông sạch sẽ nhã nhặn.”
Lộ Thu Diễm cạn lời, y sinh , đổi .
Điền Nguyễn : “Lộ Thu Diễm như cũng . Từ góc độ hữu nghị mà , cũng thích kiểu như Lộ Thu Diễm.”
Nam Hoài Quất : “Anh thêm cái ‘từ góc độ hữu nghị mà ’ , càng đáng ngờ.”
Điền Nguyễn: “…… Còn vì lung tung, lỡ Ngu Thương thấy thì ——”
“Sợ thấy cái gì?” Một giọng trầm thấp dễ vang lên, Ngu Thương đến gần, lịch sự gật đầu với Hải Triều, “Cảm ơn mời.”
Hải Triều gật đầu: “Không gì, chỉ là bữa cơm bình thường.”
Điền Nguyễn tự giác tránh khỏi vị trí bên cạnh Lộ Thu Diễm, : “Nhường chỗ, .”
Ngu Thương cũng khách khí, tự nhiên xuống bên cạnh Lộ Thu Diễm, hỏi: “Vừa các em chuyện gì ?”
Lộ Thu Diễm thuận miệng đáp: “Đang trong mấy chúng , ai trai nhất.”
Ngu Thương quanh một vòng, nghiêm túc suy nghĩ một lát : “Trong những từng gặp, cha là trai nhất.”
Lộ Thu Diễm: “?”
Điền Nguyễn: “…… thật.”
Trong thế giới , duy nhất thể hơn vai chính công thụ, chỉ thể là cha của vai chính công. Hơn nữa còn tiền thế, trẻ trung, đúng là tập hợp đủ buff.
Điền Nguyễn gật đầu tán thành: “Không sai, Ngu trai nhất!”
Lộ Thu Diễm ung dung : “ vẫn bỏ mặc một , tự ngoài ăn cơm.”
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm tiếp: “Có thể thấy trai cũng chẳng tác dụng gì.” Rồi liếc Ngu Thương một cái, “Quan trọng là thể ở bên cạnh .”
Ngu Thương ngẩn , khẽ động dung, : “Sau nhất định sẽ thường xuyên ở bên em.”
Giữa hai bắt đầu nổi lên những bong bóng tình yêu hồng nhạt.
Nam Hoài Quất cũng chịu thua, sang Hải Triều, bong bóng hồng nhạt cũng theo đó mà nổi lên.
Điền Nguyễn: “…… Được , đây.”
Hải Triều nhạt: “Ăn xong hãy .”
Điền Nguyễn : “Không , về với Ngu , chắc chắn cần .” Thực là chính cần Ngu Kinh Mặc.
Hải Triều giữ , gật đầu.
Điền Nguyễn chúc bọn họ dùng bữa vui vẻ, rời quán ăn, cưỡi xe đạp về khách sạn.
Đèn đường dần sáng, trời vẫn tối hẳn, mặt biển phản chiếu ánh chiều tà nhợt nhạt, giống như một bức tranh hút cạn màu sắc, chỉ còn vài nét vẽ nguệch ngoạc. Điền Nguyễn giống như đang giữa tận thế, trong lòng bỗng dâng lên một nỗi buồn rõ nguyên do.
Rõ ràng lúc , ai cũng đang hạnh phúc.
Điền Nguyễn cẩn thận suy nghĩ, vì như —— lẽ vì quá gần hạnh phúc, nên sinh sợ hãi, sợ sẽ mất .
Một kết cục HE đại diện cho tất cả, tương lai vẫn đầy bất định. chính vì , con mới càng trân trọng hiện tại.
Dù sớm thấy tương lai của Lộ Thu Diễm, cũng nghĩa thứ sẽ phát triển theo quỹ đạo đó. Điều chỉ chứng minh đó là một con đường trong vô con đường của đời .
Điền Nguyễn đạp xe, thẳng lưng, buông hai tay khỏi tay lái, đón gió lao xuống dốc, “Oa…… Ha ha ha……”
Giống như tương lai của khoảnh khắc , thể ngã hoặc ngã, nhưng cũng khả năng theo con đường , ví dụ như bánh xe đạp đột nhiên mắc hàng rào……
“Phu nhân!” Vệ sĩ phía hô lên.
Điền Nguyễn rút xe , lớn: “Không !”
Thấy , thật sự chỉ một con đường.
Quả nhiên như Điền Nguyễn dự đoán, khi về đến khách sạn, quản gia : “Tiên sinh đang một dùng cơm.”
Má Lưu thở dài: “Lâu thấy ăn cơm một , thật là cô đơn, tịch mịch, lạnh lẽo.”
Điền Nguyễn: “…… má Lưu, bớt lên mạng học mấy thứ linh tinh đó .”
Đi phòng suite, Điền Nguyễn tìm thấy Ngu Kinh Mặc đang một ăn cơm trong phòng ăn, cho bất kỳ ai quấy rầy, liền : “Ngu , em về .”
“Về nhanh ?” Ngu Kinh Mặc đặt đũa xuống, thong thả lau miệng mới hỏi.
“Ừ, ăn ?”
“Chưa.”
“Vậy , em ăn cùng .”
“Em ăn ?”
“Chưa, đói c.h.ế.t em .” Điền Nguyễn tự múc cơm, bưng bát ngoan ngoãn bên cạnh Ngu Kinh Mặc, gắp một miếng bánh củ sen chiên giòn c.ắ.n một cái, hạnh phúc đến cong cả mắt, “Cơm má Lưu nấu vẫn là ngon nhất.”
Ngu Kinh Mặc mỉm , gắp cho một miếng sườn chua ngọt, “Để phần cho em.”
Điền Nguyễn mắt sáng rực: “Em ngay Ngu đối với em là nhất.”
Cho dù về ăn cơm, vẫn sẽ để phần món thích nhất.
Ngu Kinh Mặc hiếm khi trò chuyện bàn ăn: “Con trai con dâu ? Sao chơi cùng bọn họ?”
Điền Nguyễn nghĩ : “Sau còn nhiều thời gian với họ, em ở cùng Ngu nhiều hơn.”
“Vì ?” Ngu Kinh Mặc thanh niên bằng ánh mắt sâu lắng ôn hòa, giống như một trưởng bối hiền từ.
Điền Nguyễn đến nóng mặt, : “Vì em trưởng thành, điều, Ngu cũng cần bầu bạn. Con trai con dâu thì họ tự bầu bạn với là .”
Ngu gia là một đại gia đình, nhưng mỗi đều cuộc sống nhỏ của riêng , mà trong những mảnh vụn đời thường , luôn một đặc biệt và quan trọng nhất.
Với Điền Nguyễn mà , đó chính là Ngu Kinh Mặc. Không thể thế, gì sánh bằng, bao dung và quan tâm vô điều kiện.
Ngu Kinh Mặc nhịn đưa tay xoa đầu thanh niên, “Ừ.”
Điền Nguyễn : “Lúc ăn cơm đừng sờ đầu em, sẽ cao thêm .”
Ngu Kinh Mặc bật .
Thời gian ở đảo Santorini trôi qua chậm rãi, từ khí hậu ẩm nóng cho đến khi dòng nước lạnh tràn về. Trong thời gian ở đây, Điền Nguyễn ngoài là dùng tiếng Hy Lạp chuyện với khác, giống như chơi game thế giới mở, gặp NPC là kích hoạt vài câu hội thoại.
Hai tháng trôi qua, tiếng Hy Lạp của tiến bộ rõ rệt, về nước thể khoe khoang một phen.
Bỗng hồn, Điền Nguyễn mới ý thức sắp về nước. Kỳ nghỉ đông cộng thêm kỳ nghỉ ngắn đều dồn hai tháng , đó e là cả năm khó xin nghỉ.
Nghĩ đến đây, chút uể oải.
Ngu Kinh Mặc hiểu tâm tư của , : “Đừng lo, đến ngày kỷ niệm kết hôn, sẽ tự giúp em xin nghỉ.”
Điền Nguyễn: “…… Vậy ngày thường cũng thể giúp em xin nghỉ ?”
Ngu Kinh Mặc : “Cho dù em xin nghỉ 365 ngày, cũng .”
Điền Nguyễn: “Thôi, em yêu học tập!”
Cứ như , hai tháng sinh hoạt cư trú kết thúc, Điền Nguyễn cùng Ngu Kinh Mặc bay về Tô Thị, cùng con trai con dâu ôm thật chặt.
Một tháng , Ngu Thương và Lộ Thu Diễm về Tô Thị. Ngoài việc bận rộn công ty, Lộ Thu Diễm còn mê nhiếp ảnh, đang tích cực tìm tòi, mua nhiều thiết về mày mò.
Người nhiếp ảnh nghèo ba đời, mấy món thiết đó đúng là đốt tiền. Khi Điền Nguyễn chỉ riêng một chiếc máy ảnh nhập môn mấy chục vạn, suýt nữa thì hình.
Lộ Thu Diễm : “Tôi vay tiền của Ngu Thương, nhất định sẽ trả.”
Điền Nguyễn : “Vợ chồng phân rõ ràng làm gì, nhận mấy chục vạn của Ngu còn mềm tay.” Nhất là hành hạ từ sáng sớm, thể mềm nhũn, nhưng tay tuyệt đối thể mềm, nếu nhận nổi tiền.
Lộ Thu Diễm chỉ . Không ai cũng như Điền Nguyễn, thể thoải mái tiếp nhận lòng của khác. Dù đó là mật nhất, y vẫn phân rõ ràng, như cuộc sống mới lâu dài.
Điền Nguyễn tâm lớn hồ đồ, đến giờ vẫn bao nhiêu tài sản, ước chừng vài chục triệu, nhưng thực tế vượt trăm triệu.
Cậu vẫn cho rằng chỉ là “ nghèo” trong hào môn, ngày thường keo kiệt tiết kiệm, chỉ đến dịp lễ lớn, quan trọng, hoặc thứ đặc biệt thích mới chịu tiêu tiền.
Chớp mắt đến cuối tháng mười hai, sắp hết một năm.
Điền Nguyễn bận đến mức bay lên, mỗi ngày chạy ngược chạy xuôi chạm đất, cuối cùng dứt khoát ở luôn ký túc xá nghiên cứu sinh, chỉ cuối tuần mới về trang viên.
Không chồng ở bên, mỗi ngày ngâm trong đống tài liệu phiên dịch, Điền Nguyễn gầy trông thấy.
Cuối tuần về nhà, má Lưu rơi nước mắt: “Phu nhân gầy thế , gầy thành cây trúc hu hu hu…… Tối nay làm thịt kho tàu, phu nhân ăn nhiều bồi bổ.”
Điền Nguyễn thấy nhẹ như bay, so với lúc béo thêm bảy tám cân còn thoải mái hơn, “Không , chịu khổ học tập thì cũng chịu khổ xã hội. Đời là , chịu khổ mới ngọt, bây giờ khổ là vì tương lai ngọt.”
Má Lưu chạy .
Quản gia thở dài: “Thật nhớ phu nhân ngày , cái gì cũng hiểu, từng chịu khổ.”
Điền Nguyễn: “…… chú Vương, con đúng là nghèo mà.”
Trong trang viên, như mất trí nhớ, chỉ nhớ Điền Nguyễn là con út nhà họ Đỗ, là phu nhân của Ngu Kinh Mặc, còn chuyện đều coi như mây khói.
Quan trọng là hiện tại, Điền Nguyễn là một làn nước trong của giới thượng lưu, yêu học tập, mới 26 tuổi, kiến thức phong phú, thông thạo năm thứ tiếng, giao tiếp tao nhã trong các buổi xã giao, cạnh Ngu Kinh Mặc càng ngày càng dáng dấp phu phu.
Từ một góc độ khác mà , Điền Nguyễn xem như thành công bước chân tầng lớp thượng lưu xã hội.
Hơn nữa còn một Ngu Thương ưu tú như làm con trai, một Lộ Thu Diễm ngầu ngầu làm con dâu, cần sinh con cũng là thắng cuộc của đời .
“…… Bên ngoài tin đồn gì về em ?” Điền Nguyễn ăn bơ dâu tây hỏi chị Trương.
Chị Trương cầm lược gỗ đàn chải tóc cho Điền Nguyễn, chuẩn tỉa mái tóc dài tới cổ cho , : “Cũng chuyện gì ghê gớm, chẳng qua là mấy kẻ rảnh rỗi lắm mồm bên ngoài phu nhân Ngu gia ít lộ diện, với Ngu thì bằng mặt bằng lòng, khi ly hôn .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-5-hon-tien-hiep-nghi.html.]
Điền Nguyễn gật đầu: “Toàn là lời đồn vô căn cứ.”
Cậu vốn để tâm, ngờ chị Trương tiếp: “Cũng ai truyền , bảo phu nhân và là hợp đồng hôn nhân, đến hạn là sẽ ly hôn.”
Điền Nguyễn: “………… C.h.ế.t tiệt, chuyện quên mất.”
Chị Trương: “?”
“Chờ chút,” Điền Nguyễn tháo tạp dề màu hồng nhạt che tóc vụn cổ, “Em tìm một thứ.”
Chị Trương rõ đầu đuôi, cầm kéo hỏi: “Có cần giúp ngài tìm ?”
“Không cần.” Điền Nguyễn lạch bạch chạy thư phòng của , kéo ngăn kéo lục tìm, cuối cùng ở tầng đáy nhất, một lớp giấy dày, tìm thấy bản hôn tiền hiệp nghị năm đó ký với Ngu Kinh Mặc.
Điều khoản thứ năm của hiệp nghị: Thời hạn hôn nhân của hai bên là ba năm, ba năm tự động hết hiệu lực. Trong thời gian , nếu một bên vi phạm thỏa thuận, bồi thường cho bên còn một trăm triệu euro.
Điền Nguyễn: “……”
Tay Điền Nguyễn run lên. là tự tay chọc thủng bầu trời, dột mưa suốt ba năm mà đến hôm nay mới phát hiện là do chính gây .
Một thứ quan trọng như , mà quên sạch. Cậu còn tư cách gì quản gia, má Lưu mắc chứng quên chứ…… Người thần kinh thô nhất rõ ràng chính là .
Thượng bất chính hạ tắc loạn, chủ t.ử thế nào thì hạ nhân thế đó.
Nếu bọn quản gia theo Ngu Kinh Mặc, mỗi chắc chắn đều là quỷ tinh ranh. Nghĩ thì má Lưu còn thể ở chợ nước ngoài cãi mặc cả, ông gà bà vịt mà vẫn c.h.é.m giá thành công, đúng là trí tuệ vô song.
“Không đúng…… vì Ngu nhắc tới?” Điền Nguyễn hồn, bắt đầu nghi ngờ, “Chẳng lẽ Ngu cũng lây bệnh, đầu óc hỏng ?”
Cậu lắc đầu, cảm thấy khả năng.
“Ngu thông minh đến mức nào chứ, quả thực là kinh thiên động địa, quỷ thần khiếp sợ, ngay cả vai chính công cũng cam bái hạ phong, thể quên chuyện .”
Cầm bản hiệp nghị xuống lầu, chị Trương trợn tròn mắt: “Phu nhân, phu nhân với thật sự là……”
Điền Nguyễn: “Cái hết hạn .”
“??”
“Vốn là ba năm, đó quên mất.” Điền Nguyễn ngượng.
Chị Trương hỏi nhiều, chỉ suy đoán: “Nửa tháng một hầu buộc thôi việc vì tay chân sạch sẽ, lục hồng bảo thạch và Kim Tỳ Hưu trong phòng phu nhân, thể cũng lật qua những đồ khác.”
Điền Nguyễn trợn tròn mắt: “Cái gì?! Đã tìm đủ ??”
Quá khó tin, Điền Nguyễn ngờ đến mức , đồ quý giá mất mà khác nhắc mới .
Chị Trương : “Phu nhân yên tâm, đồ quý trong nhà đều kiểm kê mỗi ngày, ghi chép đầy đủ.”
Điền Nguyễn thở phào. Xem hầu trong nhà ở phương diện vẫn đáng tin…… Nếu gì bất ngờ, tin đồn hẳn là do hầu đuổi việc truyền .
Dù hiệp nghị cũng trộm , chứng cứ chứng minh hôn nhân giữa Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc bắt đầu từ một bản hiệp nghị, thì chẳng bao lâu , loại tin đồn sẽ tự tan biến.
Cậu cần phí tâm chứng minh, càng để tâm càng khiến khác suy diễn.
Buổi tối, Ngu Kinh Mặc trở về.
Ngu Thương cũng về, chỉ là thấy Lộ Thu Diễm. Điền Nguyễn Lộ Thu Diễm nước ngoài tham gia một cuộc thi nhiếp ảnh, tiền thưởng mười vạn.
Với bọn họ thì tính nhiều, nhưng với giới nhiếp ảnh, tiền đó đủ để đổi một bộ thiết khiến ai cũng thèm.
Khi trò chuyện với Lộ Thu Diễm, Điền Nguyễn cảm thấy y quá để ý tiền thưởng, ngược là sự nhiệt tình với nhiếp ảnh.
Chỉ cần chụp phong cảnh , cần kỹ xảo cầu kỳ, cũng là một bức ảnh hảo về bố cục.
Ba ăn tối xong, Ngu Thương như thường lệ về phòng phụ. Còn bước cửa, rút điện thoại —— khiến gấp gáp như , đương nhiên chỉ Lộ Thu Diễm.
Điền Nguyễn thấu nhưng toạc, chỉ cho qua.
“Cắt kiểu tóc mới?” Ngu Kinh Mặc kéo Điền Nguyễn xuống khu sofa ăn trái cây bữa tối.
Kiểu tóc của Điền Nguyễn quả thật đổi chút ít. Cậu ngoài hai mươi, thể tiếp tục để kiểu tóc thời cấp ba, nếu sẽ càng trông trẻ con.
Hiện tại tóc cũng là kiểu ba bảy giống Ngu Kinh Mặc, vuốt ngược , bồng bềnh khí chất phim thần tượng.
Còn Ngu Kinh Mặc thì vuốt gọn bộ , lộ trán cao và mai cắt gọn, khí chất đại lão mười phần.
Điền Nguyễn tự an ủi , ít nhất trông giống con trai của Ngu Kinh Mặc.
“Đẹp ?” Điền Nguyễn đưa tay búng nhẹ mái tóc xoăn.
“Em thế nào cũng .” Ngu Kinh Mặc trả lời tròn điểm.
“Kể cả đầu trọc?”
“Ừ.”
“Vậy chờ hè tới em cạo trọc.” Điền Nguyễn hì hì, “Làm hòa thượng giả một .”
Ngu Kinh Mặc nhướng mày: “Hòa thượng giới luật nhiều, em chắc chứ?”
“Đã là hòa thượng giả mà.”
“Ăn mặn ăn thịt hòa thượng giả, .” Ngu Kinh Mặc , “Vậy khinh bạc em .”
Điền Nguyễn hổ trừng một cái, chuyện chính: “Ngu , còn nhớ cái ?” Cậu rút hôn tiền hiệp nghị từ phía gối ôm .
Ngu Kinh Mặc thoáng nghiêm túc, tiên thẳng mắt Điền Nguyễn, xác nhận ý khác, mới thả lỏng khóe môi: “Tất nhiên là nhớ. Sao ?”
Điền Nguyễn thấp thỏm hỏi: “Hôn nhân của chúng tự động hết hiệu lực ?”
“Không.” Ngu Kinh Mặc , “Chỉ là bản hiệp nghị hết hiệu lực thôi.”
“Khi nào?” Điền Nguyễn ngạc nhiên.
“Sau khi đủ ba năm, mà chúng làm thủ tục ly hôn, thì hiệp nghị tự động vô hiệu.”
“Thật ?” Điền Nguyễn lắc lắc bản hiệp nghị kêu loạt xoạt, “Vậy cho em ?”
Ngu Kinh Mặc nhẹ: “Em ngày nào cũng ngây ngô, tưởng em .”
“…… em, em đương nhiên , chỉ là hỏi xem .” Điền Nguyễn nhất quyết thừa nhận đầu óc vấn đề.
Ngu Kinh Mặc cầm lấy bản hiệp nghị: “Nếu vô dụng thì ném , thư phòng máy hủy giấy.”
Điền Nguyễn lưu luyến hiệp nghị cũ, nhưng vẫn : “Giữ . Sau già , thể cùng xem , đây là khởi điểm của chúng , coi như kỷ niệm.”
Ngu Kinh Mặc suy nghĩ một lát gật đầu: “Vậy cất két sắt.”
Chuyện coi như khép .
Điền Nguyễn nghĩ, trong đam mỹ văn khác, chỉ riêng bản hôn tiền hiệp nghị cũng đủ khiến nhân vật sống c.h.ế.t, còn thì , trực tiếp quên luôn…… Nếu đây là truyện m.á.u chó, chắc chắn sẽ phát sinh đủ loại hiểu lầm.
Ví dụ như thụ cho rằng công chỉ xem đây là hợp đồng hôn nhân, tình cảm thật, dù phát sinh quan hệ cũng chứng minh công yêu thụ. Đến khi ba năm hết hạn, thụ bỏ , công tìm khắp thế giới, thụ mất trí nhớ, bắt đầu màn truy thê hỏa táng tràng……
“May mà em và Ngu là truyện ngọt, ngay cả tên em cũng là Điền Nguyễn.” Điền Nguyễn tự thấy may mắn.
Qua hết dương lịch, bắt đầu chuẩn năm mới âm lịch.
Lộ Thu Diễm trở về, phong trần mệt mỏi, da sạm chút nhưng tinh thần , chẳng khác gì khi xuất ngũ.
Điền Nguyễn nhiệt tình đón tiếp: “Ăn Tết chúng ăn Mãn Hán tịch!”
Lộ Thu Diễm ném cho mấy túi lớn đặc sản địa phương: “Vác về mệt c.h.ế.t , máy ảnh còn nặng bằng mấy thứ .”
Điền Nguyễn vui vẻ mở đặc sản nếm thử, nét mặt dần sụp đổ: “Người nước ngoài đúng là lừa Trung Quốc, cái ăn nổi, cái cũng ăn nổi……”
Lộ Thu Diễm: “…… Đệt.”
Điền Nguyễn nước mắt lưng tròng: “ nể mặt , sẽ ăn dần cho hết.”
Lộ Thu Diễm: “Vậy còn .”
Buổi tối, Ngu Thương trở về. Anh và Lộ Thu Diễm lặng lẽ , ôm, cũng lời mật quá mức, như thể Lộ Thu Diễm chỉ chơi hai ba ngày chứ hơn nửa tháng.
Khi Ngu Thương về phòng phụ, Điền Nguyễn đẩy Lộ Thu Diễm theo, đóng cửa , để con trai con dâu tự chuyện —— vợ chồng trẻ xa lâu , thể nhớ, chỉ là ngại ba nhỏ còn ở đây nên hổ.
Ít nhất lúc ăn cơm, ánh mắt đưa tình và vẻ ngượng ngùng của Lộ Thu Diễm và Ngu Thương qua mắt Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn cần ăn cơm, chỉ ăn đường của vai chính công thụ là đủ no.
Ăn xong, thỏa mãn ợ một tiếng, cùng Ngu Kinh Mặc dạo tiêu thực.
Ngu Kinh Mặc bỗng : “Cả nước nhiều tên Điền Viễn. Đến nay rà soát hơn một trăm trường hợp, đến hôm qua thì một vẫn còn nghi vấn.”
Điền Nguyễn sững sờ: “Ý là ?”
Ngu Kinh Mặc nắm tay , chậm rãi : “Người tên Điền Viễn đó tuổi tác giống với phận hiện tại của em, nhưng ngoại hình khác. Qua điều tra, bắt cóc từ nhỏ, sống ở vùng núi sâu hơn hai mươi năm.”
“…… Nghe giống Điền Viễn.”
“Sau đó Điền Viễn ngoài làm công, từng đến Tô Thị.”
Trong đầu Điền Nguyễn như một sợi dây bật lên, trùng hợp hảo đến mức khiến rùng , nhưng vẫn cẩn thận : “Chuyện thể chứng minh gì.”
Ngu Kinh Mặc nghiêm giọng: “Anh cho lấy tóc của và tóc của Sa Mỹ Quyên làm xét nghiệm DNA. Kết quả xác nhận họ quan hệ huyết thống, Sa Mỹ Quyên là ruột của Điền Viễn.”
Điền Nguyễn lảo đảo một chút: “Hắn…… thật sự tồn tại trong thế giới ?”
Ngu Kinh Mặc đỡ : “Chỉ là ‘quên’ hết thứ, trở thành một bình thường.”
“Vậy tại giống em?”
“Anh nghĩ qua vấn đề . Có lẽ khi em xuất hiện, trong ký ức của thế giới, Điền Viễn mang dáng vẻ của em. Sau khi em xuất hiện, Điền Viễn liền trở thành một khác.”
Điền Nguyễn: “Giống như gương?”
Người gương thấy , đó thật sự là ? Khi rời khỏi gương, liệu trở thành một dáng vẻ khác?
Bug của thế giới bắt đầu tự sửa chữa. Điền Viễn xuyên sang thế giới khác, cũng c.h.ế.t, mà trở thành một xa lạ liên quan đến bọn họ.
Người duy nhất còn liên hệ huyết thống với Điền Viễn là Sa Mỹ Quyên.
Điền Nguyễn lẽ nên vui mừng, nên chúc phúc. Người từng xem như , Sa Mỹ Quyên, cuối cùng cũng tìm con trai ruột của .
Đó là chuyện .
Điền Nguyễn , nụ như đặt xuống một gánh nặng.
-----
Tác giả lời :
Điền Nguyễn: Hôn tiền hiệp nghị…… Cốt truyện là tác giả quên mất chứ?
Ngu Kinh Mặc: Có khả năng.
Điền Nguyễn: Tác giả chắc m.á.u ch.ó nổi, lười quá.
Ngu Kinh Mặc: Ừ.
Điền Nguyễn: Lợi cho chúng hắc hắc hắc ~
Ngu Kinh Mặc: Ừ, tối nay làm bảy chúc mừng.
Điền Nguyễn: ……