Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 3 Ngu Thương x Lộ Thu Diễm

Cập nhật lúc: 2026-04-10 01:27:27
Lượt xem: 45

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lộ Thu Diễm mơ mơ màng màng, thấy tiếng cửa mở, tưởng là Ngu Thương, giọng lười biếng khàn khàn hỏi một câu: “Sao lâu thế?”

“Lộ Thu Diễm, thế nào ?” Là giọng của một thanh niên mang theo âm điệu mềm nhẹ vùng Giang Nam.

Lộ Thu Diễm xoay , mở mắt đối diện với Điền Nguyễn, “…… cha nó tới đây?”

Điền Nguyễn : “Theo lý mà , hôm nay với Ngu Thương đến thăm và Ngu , đổi cách xưng hô gọi chúng là cha.”

“……”

“Cậu mãi động tĩnh, Ngu Thương cũng trả lời, chúng đành tự qua đây.” Điền Nguyễn lôi từ trong n.g.ự.c một xấp bao lì xì đỏ chót dày cộp, “Ngoan, gọi một tiếng ba nhỏ, bao lì xì là của .”

Lộ Thu Diễm nhấc nổi tinh thần đùa giỡn, huống hồ xét theo bối phận thì y quả thật nên gọi Điền Nguyễn một tiếng ba nhỏ, nhưng thế nào cũng gọi , chỉ cảm thấy mặt nóng bừng.

Kỳ thật nghẹn đỏ, mà là sốt đỏ.

Điền Nguyễn nhét bao lì xì bên gối, khuôn mặt đỏ bừng của Lộ Thu Diễm, cảm thán: “Thật xứng đôi.”

Lộ Thu Diễm : “…… Cút .”

Điền Nguyễn xuống bên mép giường tròn lớn, đau lòng Lộ Thu Diễm ốm yếu, thở dài: “Xin , nên dạy các nhiều phòng trung thuật như , chơi quá trớn .”

Lộ Thu Diễm thò tay khỏi chăn, dùng hai ngón tay đo độ dày của bao lì xì, ước chừng hai mươi vạn. Trong lòng cảm động kịp xác nhận, Điền Nguyễn , tức giận đáp: “Không liên quan gì đến .”

“Thật ?” Điền Nguyễn mong đợi hỏi, “Tôi giúp gì cho các ?”

Lộ Thu Diễm vẻ mặt đáng thương của Điền Nguyễn mê hoặc, dứt khoát ôm bao lì xì lưng , “Cảm ơn, hai ngày nữa sẽ gọi .”

Điền Nguyễn kinh ngạc: “Gọi làm gì? Cậu còn nhận bà làm nuôi ? Thế thì loạn bối phận .”

“Là gọi , gọi .”

“……”

Từ ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân nhẹ nhàng vững vàng, ngay đó mùi thơm của cháo lan . Điền Nguyễn đầu, đối diện với ánh mắt bình thản của Ngu Thương, : “Không hổ là con trai ngoan của ba, vì con dâu mà rửa tay nấu canh.”

Ngu Thương tỏ thái độ, chỉ hỏi: “Nói xong ?”

“Cũng gần xong .” Điền Nguyễn thức thời dậy, né sang một bên.

Ngu Thương Điền Nguyễn, Điền Nguyễn cũng Ngu Thương.

“Cậu đút Lộ Thu Diễm ăn .” Điền Nguyễn chu đáo , “Tôi bên cạnh thôi, đảm bảo quấy rầy.”

Ngu Thương đáp: “Không tiện, Lộ Thu Diễm còn kịp mặc quần áo.”

“…… À.” Điền Nguyễn nhịn , ngoài, “Vậy các từ từ hưởng thụ thế giới hai , với Ngu về đây.”

Lộ Thu Diễm cảm thấy mặt nóng thêm mấy phần, “Cút cút cút.”

Điền Nguyễn nhanh nhẹn lăn xuống lầu.

Lộ Thu Diễm định dậy, sợ lộ thể, dứt khoát cuộn trong chăn như con nhộng, trừng mắt Ngu Thương. Y dĩ nhiên giận Điền Nguyễn, mà là giận Ngu Thương làm y nông nỗi .

Nếu đầu làm liền sáu , cũng sẽ “đại thuận”, thuận đến tận buổi chiều còn dậy nổi.

Ngu Thương đặt bát cháo lên tủ đầu giường, quỳ một gối lên giường, như một kỵ sĩ, ôm vương t.ử của dậy, tựa đầu giường, lưng lót hai cái gối.

“…… Đều tại .” Lộ Thu Diễm .

Ngu Thương đáp: “Ừm.” Anh múc một muỗng cháo, thổi bớt nóng.

“Em đ.á.n.h răng.” Lộ Thu Diễm chịu nổi việc rửa mặt đ.á.n.h răng ăn, dù như cũng hại sức khỏe, nhưng y thà đ.á.n.h răng thêm một .

Ngu Thương tự sai, ngoan ngoãn lời, lập tức tìm quần áo cho y.

Lộ Thu Diễm kéo quần áo trong chăn, xoay trái xoay mấy cái mặc xong, vén chăn lên như bướm phá kén.

Ngu Thương kinh ngạc: “Sao em thuần thục thế?”

Lộ Thu Diễm hiếm khi lộ vẻ đắc ý, dáng vẻ mang theo mấy phần khí chất thiếu niên, “Lúc ở bộ đội từng mất điện, sáng sớm tỉnh dậy trong thời tiết âm 50 độ, suýt nữa c.h.ế.t cóng. Mặc đồ ngoài chăn quá lạnh, để tiện thì ai cũng học cách mặc trong chăn.”

Ngu Thương mỉm : “Rất lợi hại.”

Tâm trạng Lộ Thu Diễm hơn chút, dù đầu vẫn choáng, nhưng tinh thần khá hơn. Rửa mặt đ.á.n.h răng xong, y ăn cháo uống t.h.u.ố.c hạ sốt, tiếp tục giường, nhưng ngủ.

Nếu ngủ, tối chắc chắn ngủ , đồng hồ sinh học khó khăn lắm mới điều chỉnh sẽ loạn.

Ngu Thương bên cạnh chuyện với y, giống một làm nghiên cứu, hỏi Lộ Thu Diễm cảm nhận tối qua thế nào.

Lộ Thu Diễm: “……”

Ngu Thương thấy mặt y đỏ bừng, tưởng y sốt tiếp, đưa mu bàn tay lên trán thử.

Lộ Thu Diễm gạt tay , hổ bực bội: “Chuyện đó, mà tự cảm nhận.”

Ngu Thương nghiêm túc : “Anh cảm nhận của em, như mới chỗ cải thiện.”

Thấy thẳng thắn như , Lộ Thu Diễm cũng tiện quá ngại ngùng, cố tỏ bình thản: “Cũng .”

“Chỗ nào ? Bước nào ?”

“…… Phần mở đầu.”

“Hôn môi?” Ngu Thương trầm ngâm, “Anh đúng là thích hôn em. Dĩ nhiên, cũng thích thể của em.”

“……”

“Còn gì nữa ?” Ngu Thương thành khẩn hỏi.

“Còn gì?” Lộ Thu Diễm nắm chặt chăn, tim đập nhanh.

“Cảm nhận của em.”

Lộ Thu Diễm trừng , “Đại lừa tiên.”

Ngu Thương im lặng một lúc, “Cái cải thiện , chẳng lẽ c.h.é.m bớt một đoạn?”

“Không thể nông hơn chút ?”

Ngu Thương trầm mặc lâu hơn, cuối cùng : “Nhịn .”

“……”

Lộ Thu Diễm mặt , dám , “Nhịn thì thôi.”

Ngu Thương hỏi tiếp: “Còn gì nữa ?”

Lộ Thu Diễm mắng: “Còn cái đầu .”

“Đầu nào?” Ngu Thương ngẩn , “…… Lớn quá ?”

Lộ Thu Diễm mím môi đỏ hồng, nữa.

Một bầu khí ẩm nóng dính dấp như bao quanh hai . Điều vốn hợp lý, tháng mười ở Santorini khí dễ chịu, nhưng sự nóng nực chỉ tồn tại giữa họ.

Ngu Thương vành tai mỏng tinh xảo của Lộ Thu Diễm, vì da mỏng nên chỉ cần đỏ là thấy rõ, lúc tai y đỏ rực.

“Lộ Thu Diễm,” Ngu Thương , “Anh em kích động.”

Lộ Thu Diễm đáp: “…… Nhịn .” 

Eo y đau, chân mỏi, thật sự chịu nổi thêm một trận “mưa gió”.

“Ừm.” Hầu kết Ngu Thương lăn nhẹ, cúi xuống hôn khẽ lên mặt y, “Chờ em khỏe, chúng luyện tiếp.”

Lộ Thu Diễm đáp.

Trời dần tối. 

Suốt cả ngày, Lộ Thu Diễm gần như thấy ánh nắng, giờ đối diện màn đêm, cảm xúc trầm, thể trống rỗng…… Không, là trong lòng trống rỗng.

Lộ Thu Diễm tự tát một cái, nghĩ linh tinh cái gì thế, đầu óc hỏng .

Ngu Thương ở lầu chuyện với má Lưu. Không sai, Ngu gia dọn cả nhà sang đây, hai tháng nay phần lớn hầu và bảo tiêu đều bay tới tiếp tục hầu hạ.

Được du lịch nước ngoài bằng tiền công, má Lưu vui mừng khôn xiết. Cả đời bà đây là đầu nước ngoài. Dù hiểu ngôn ngữ, cũng , nhưng chợ mua đồ ăn, mua thịt, khoa tay múa chân cũng đủ giao tiếp với bán.

Không , má Lưu ân cần mang đồ ăn cơm nước cho thiếu gia và thiếu phu nhân mới cưới, sợ họ đói, chỉ mang bữa hiện tại mà cả phần ngày mai cũng chuẩn sẵn.

Bà giới thiệu từng món, mặt mày hồng hào: “Tham quan mấy nhà hàng bên , linh cảm bùng nổ, đặc biệt làm pizza bơ với bánh nướng sầu riêng, mau để thiếu phu nhân nếm thử.”

Ngu Thương: “Cảm ơn má Lưu, má về .”

“Ai, quấy rầy tiểu phu phu các ân ái nữa.” Má Lưu , giống hệt như cháu trai ruột của kết hôn, “Còn kẹo mừng , đừng quên phát cho hàng xóm, để bọn họ cũng dính chút khí vui vẻ.”

Ngu Thương: “Ừm, ngày mai.”

Anh bưng món mỹ thực mới nghiên cứu đến cho Lộ Thu Diễm. Lộ Thu Diễm chằm chằm một lúc lâu, thử ăn một miếng bánh nướng sầu riêng, “Ngon thật! Anh nếm thử .”

“Không cần.” Ngu Thương rằng ngửi thấy một mùi nồng nặc.

Lộ Thu Diễm liền độc chiếm bánh nướng sầu riêng, bỗng nhớ tới Điền Nguyễn cũng thích ăn sầu riêng, liền để hai cái, dùng giấy dai gói .

Ăn xong cơm tối, hai mắt to trừng mắt nhỏ .

Lộ Thu Diễm : “Em hạ sốt , ngoài dạo một chút .”

Ngu Thương: “Ừm, mặc dày thêm một chút, đừng để cảm lạnh.”

Cửa biệt thự mở rộng, gió biển ập thẳng mặt. Trên mặt biển, một vầng trăng tròn ánh vàng rực rỡ đang chậm rãi nhô lên.

Lộ Thu Diễm ngẩn , về phía ánh trăng, “To thật.”

Ngu Thương: “Giống một cái bánh nướng khổng lồ.”

Lộ Thu Diễm: “……”

Trên biển sinh trăng sáng, bỗng nhiên chẳng còn chút lãng mạn nào.

Lộ Thu Diễm Ngu Thương, rõ ràng vẫn còn sốt, đầu óc tỉnh táo, nhưng thể thản nhiên buột miệng mấy câu như danh ngôn thiên hạ. Y thấy buồn , liền bật thành tiếng.

Ngu Thương: “Cười cái gì?”

Lộ Thu Diễm hai tay đút trong túi áo gió, “Không gì.”

Ngu Thương móc tay y , nắm lấy, một lát thấy đủ, liền đan mười ngón tay , “Bất kể em cái gì, chỉ cần em , liền vui.”

“Thật ?” Lộ Thu Diễm , “Em , cũng vui ?”

“Ừm.”

“Đồ ngốc.”

Ngu Thương .

Hai nắm tay về phía bờ cát. Đến đây mới phát hiện gió mạnh hơn, cũng lạnh hơn. Vầng trăng cũng tỏa thứ ánh sáng lạnh lẽo, trong trẻo, thể xâm phạm, tựa như đang phản bác những lời khinh nhờn của họ.

Ánh trăng sáng vằng vặc, quang mang rực rỡ.

Ngu Thương bỗng buông tay, kéo khóa áo của Lộ Thu Diễm lên cao hơn, đó nắm lấy tay y, nhét túi áo khoác của , “Lạnh ?”

“Không lạnh.” Lộ Thu Diễm thật. So với cái lạnh khắc nghiệt của núi tuyết, chút gió lạnh chẳng đáng là gì. Suy nghĩ của y khỏi trôi dạt về quá khứ.

“Lộ Thu Diễm.” Ngu Thương gọi .

“Ừm?” Lộ Thu Diễm hồn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-3-ngu-thuong-x-lo-thu-diem.html.]

Trong màn đêm, đường nét gương mặt Ngu Thương trở nên sâu sắc khác thường. Anh : “Anh luôn em đang nghĩ gì. Có đôi lúc, cảm thấy em xa. rõ ràng, em ở gần đến .”

Suy nghĩ của Lộ Thu Diễm như gió cuốn, trôi nổi bồng bềnh. Cuối cùng, y rơi xuống mặt đàn ông , cam tâm tình nguyện dừng mặt . Y Ngu Thương, đầu tiên chủ động quá khứ ai của trong quân đội: “Em g.i.ế.c .”

Đồng t.ử Ngu Thương co , hỏi: “Ai.”

“Kỳ Phong.”

“Hắn c.h.ế.t?”

“C.h.ế.t .” Lộ Thu Diễm cúi mắt những hạt cát mũi giày, đá nhẹ một cái, “Em cũng ngờ tới, sẽ thật sự c.h.ế.t.”

“Ý gì?”

Lộ Thu Diễm thật sự ngờ rằng nhanh như g.i.ế.c Kỳ Phong. Chuyện , ngay cả Điền Nguyễn y cũng từng .

Điền Nguyễn, tên tiểu thần côn đó, từng dự đoán rằng Lộ Thu Diễm khi xuất ngũ mới thể thật sự g.i.ế.c Kỳ Phong. Bởi , khi tiếng s.ú.n.g vang lên, y cảm thấy thứ gì đó lệch khỏi quỹ đạo vốn của thế giới.

Y dường như thật sự thoát khỏi phận con rối giao cho vai chính, sống cuộc đời của chính .

cảm giác đầu tiên g.i.ế.c cũng chẳng hề dễ chịu. Suốt mấy tháng đó, y đều trong trạng thái đờ đẫn.

Năm năm , ba năm, Kỳ Phong thỉnh thoảng xuất hiện trong tầm mắt y. Trước khi Lộ Thu Diễm đội đặc chủng, vốn dĩ cơ hội tiếp xúc với một trùm buôn ma túy như Kỳ Phong.

Lần chính diện giao phong đầu tiên, Lộ Thu Diễm phá hủy một ổ điểm của Kỳ Phong, hai bên lướt qua .

Lần thứ hai chính diện giao phong, Lộ Thu Diễm phá hủy một cứ điểm khác của Kỳ Phong. Vì giải cứu con tin, y rảnh để truy đuổi Kỳ Phong.

Lần thứ ba chính diện giao phong, Lộ Thu Diễm đang trinh sát thì vô tình phát hiện nơi ẩn của Kỳ Phong, liền mang theo vũ khí nhẹ tiến lên. vì hỏa lực đủ, một trận giao hỏa ngắn ngủi, chỉ thể rút lui.

Khi y đầu , thấy Kỳ Phong tầng cao của tòa nhà, cúi chào y.

Những đó, Lộ Thu Diễm phát hiện Kỳ Phong quả thật biến thái. Gã thậm chí còn tìm đủ cách gửi hoa tươi cho đội đặc chủng, đích danh là tặng cho Lộ Thu Diễm.

Khi , đồng đội còn trêu chọc mấy câu, hổ là đội hoa của bọn họ, đang lén yêu đương .

Lộ Thu Diễm tưởng là Điền Nguyễn bày trò, cho đến khi nhặt tấm thiệp trong bó hoa, đó một câu: I love you forever—— Kỳ Phong.

Lúc đó, Lộ Thu Diễm lập tức vứt bỏ bó hoa, cũng tiêu hủy tấm thiệp, giống như giẫm một đống phân chó.

Kỳ Phong như ? Lộ Thu Diễm thật sự thể hiểu nổi. Mấy đêm liền trằn trọc ngủ, lưng như kim châm. Chuyện vốn dĩ y định kể khổ với Điền Nguyễn, nhưng căn cứ theo nguyên tắc chỉ chuyện , chuyện , cuối cùng vẫn .

Giống như khi y thương chiến trường, nước xa cứu lửa gần, chỉ thể tự gánh chịu.

Sau đó, Kỳ Phong càng lúc càng quá đáng. Sự theo đuổi trắng trợn của gã gần như bày ngoài, thậm chí còn làm ầm ĩ tới cấp . Lộ Thu Diễm gọi phê bình một trận, đồng thời thẩm vấn: “Quan hệ giữa và Kỳ Phong rốt cuộc là thế nào?”

Lộ Thu Diễm chỉ thể thật: “Kỳ Phong từng xuất hiện ở Tô Thị, khi đó để ý tới một bạn của và tiến hành bắt cóc. Hắn hỉ nộ vô thường, những việc hiện tại làm, cũng chỉ là để ghê tởm .”

Dù y , vẫn giam một đêm. Ngày hôm , kết quả điều tra xác nhận lời y là thật, y mới thả.

Lộ Thu Diễm Ngu gia nhất định khơi thông. Nếu , với tình huống của y, ít nhất cũng giam ba ngày, thể nhanh như .

Mà trong thư Điền Nguyễn cho y, nhắc đến chuyện . Lộ Thu Diễm liền hiểu , là Ngu Thương vẫn luôn âm thầm chú ý đến y. Dù thư từ, tin tức, mấy năm nay cũng hề liên lạc, nhưng y rõ, là Ngu Thương vì y mà bôn ba.

Nếu hạt giống yêu say đắm bén rễ nảy mầm, Lộ Thu Diễm chỉ nguyện vì một Ngu Thương mà nở hoa.

“Lần giao phong cuối cùng với Kỳ Phong là trong một cuộc bạo loạn.” Lộ Thu Diễm , “Có lẽ là mệnh định, cũng thể là vận của tận. Hắn gặp cảnh giống hệt lúc còn nhỏ.”

Ngu Thương lặng lẽ lắng .

Trong bóng đêm, Lộ Thu Diễm kể bộ những gì về Kỳ Phong.

Kỳ Phong thể thượng vị, phần lớn là nhờ cuộc bạo loạn khi cha ruột gã phản bội. Sau cuộc bạo loạn đó, lão trùm buôn ma túy c.h.ế.t, vợ cả và con trai trưởng cũng làm nhục đến c.h.ế.t.

Kỳ Phong ông nội ruột trói về, điểm cao thách thức pháp luật nhân loại. Nửa đời chìm nổi, gã coi chúng sinh như kiến cỏ, chỉ bản cao cao tại thượng, tự cho là xứng đáng vạn thọ vô cương.

những năm tháng đắc ý đó của Kỳ Phong, cũng bắt nguồn từ phản bội và bạo loạn, cuối cùng đến đường cùng, Lộ Thu Diễm dẫn vây bắt, chặn đường.

Nguồn cơn của cuộc bạo loạn là Chu Cố. Nhân vật từng gạt rìa suốt mấy năm đó, trong những năm tháng bỏ rơi, dường như nghĩ thông. Có lẽ là tra tấn nghiêm hình, gã khai bộ các ổ điểm của Kỳ Phong.

Những con đường buôn lậu bí mật, âm u , giống như bùn nước đáy sông lật lên. Cá tôm xung quanh hoảng loạn bỏ chạy, tất cả đều phơi bày ánh sáng ban ngày, lưới pháp luật quét sạch.

Trong hỗn loạn, bên cạnh Kỳ Phong lượt giơ tay đầu hàng. Có kẻ Kỳ Phong b.ắ.n c.h.ế.t ngay tại chỗ, kẻ cảnh sát khống chế. Theo quá trình chạy trốn, bên cạnh gã ngày càng ít, cuối cùng chỉ còn bốn năm .

Một trùm buôn ma túy từng oai phong một cõi, khi lâm đường cùng, chật vật đến mức .

Khi Lộ Thu Diễm dẫn tiểu đội đến chặn đánh, thể là nắm chắc phần thắng.

Mà khi bốn năm kẻ còn sót bên cạnh Kỳ Phong cũng phản bội gã , Kỳ Phong bật ha hả.

Lộ Thu Diễm đang cái gì, cũng , giơ s.ú.n.g lên, chút do dự mà bóp cò.

Không di ngôn, lời đối thoại cuối cùng, Lộ Thu Diễm lựa chọn kết thúc tất cả trong im lặng.

Đây là đầu tiên y chính thức, trực quan đối diện với việc g.i.ế.c —— những giao tranh đó, y căn bản những kẻ b.ắ.n c.h.ế.t là ai, giống như NPC trong trò chơi, ngã xuống mà cảm giác chân thực.

Chỉ khi bên cạnh ngã xuống, Lộ Thu Diễm mới ý thức rằng sinh mệnh hóa mong manh đến .

Bởi , khi tự tay kết thúc sinh mệnh của một , tim y run rẩy.

tuyệt đối thể để lộ , bởi vì y kết liễu, là sinh mệnh của một trùm buôn ma túy.

Đó là thiên kinh địa nghĩa, là đại nghĩa cho phép, là tố chất cơ bản của một chiến sĩ.

Đội chuẩn cho y một buổi tiệc khánh công. Suốt cả quá trình, Lộ Thu Diễm trái lương tâm mà , uống bia, khoác vai khác ca hát, tiếp nhận những lời ca ngợi chân thành nhất.

Dường như, y chính là một hùng.

chỉ bản y , y hùng.

Y chỉ là một phàm nhân bình thường, , cũng sẽ sợ hãi như bao khác.

Lộ Thu Diễm làm hùng, nhưng y hối hận vì làm như . Dù là vì tương lai, vì những quan trọng bên cạnh, y đều hối hận vì bóp cò.

Khoảnh khắc tiếng s.ú.n.g vang lên, giải thoát chỉ hai , mà là hàng ngàn hàng vạn .

……

Ngu Thương Lộ Thu Diễm kể , trầm mặc , chỉ lặng lẽ nắm c.h.ặ.t t.a.y y hơn một chút.

Lộ Thu Diễm khẽ : “Em bây giờ xuất ngũ , lẽ qua mấy năm sẽ quên mất.”

“Sẽ .” Giọng Ngu Thương khàn, “Em sẽ quên.”

“Vì ?”

“Bởi vì em là luôn đem chuyện chôn sâu trong lòng.” Ngu Thương y, “Lộ Thu Diễm, ở mặt , em thế nào cũng đều . Không cần ngụy trang.”

Giả vờ để tâm, dùng giọng điệu nhẹ nhàng để , cũng hề buồn .

Lộ Thu Diễm ngẩn Ngu Thương, “Em như , quá mềm yếu ?”

“Đó mềm yếu.” Ngu Thương chậm rãi siết chặt từng ngón tay Lộ Thu Diễm, chuyên chú đôi mắt ánh trăng mát lạnh của y, “Bản chất nhân cách của em là ấm áp và thiện lương, cho nên mới hết đến khác hồi tưởng cảnh tượng khi đó.”

Nếu đổi thành Kỳ Phong, kẻ g.i.ế.c chớp mắt, g.i.ế.c Lộ Thu Diễm, nhiều nhất cũng chỉ nhắc tới vài tháng chán, từ đó về quên sạch.

Lộ Thu Diễm : “Không cần an ủi em, em cũng là khá vô tâm vô phế. Qua thêm vài năm nữa, chắc chắn sẽ nhạt .”

Nhạt , chứ quên. Đó là kết cục nhất .

Ngu Thương: “Anh sẽ cùng em nhạt .”

Lộ Thu Diễm bên ngoài đủ , m.ô.n.g đau nhức, “Về thôi. Em tắm rửa một chút, ấm áp.”

“Ừm.”

Không chuyện với Ngu Thương , trong lòng Lộ Thu Diễm như trút một tảng đá lớn, còn mơ những giấc mộng kỳ quái nữa. Có lẽ đó từng là lời tiên đoán về tương lai, mà Lộ Thu Diễm đổi nó.

Hôm , Ngu Thương dẫn Lộ Thu Diễm phát kẹo mừng cho hàng xóm, rằng kết hôn.

Hàng xóm tất nhiên là chúc mừng. Một phụ nữ trung niên tóc vàng mắt xanh còn tặng bọn họ một giỏ quýt làm quà, là hái từ vườn nhà. Nếu nhu cầu, hoan nghênh đặt hàng.

Ngu Thương lập tức đặt một trăm cân, gửi đến Đỗ gia.

Sau đó, bọn họ mang theo giỏ quýt “hồi môn”, chính thức “nhận tổ quy tông”.

“Sau khi về nước, còn một chuyến đến nghĩa trang, em ngại chứ?” Ngu Thương hỏi.

Lộ Thu Diễm đáp: “Chắc là .”

Đã bước cửa Ngu gia, thì kính tổ.

“…… , chúng là kết hôn, em gả Ngu gia.” Lộ Thu Diễm thêm.

Ngu Thương bật : “Đương nhiên . Anh một căn hộ lớn vẫn ở, về nước sẽ sửa sang . Sau chúng thể chuyển đến đó.”

“Vì ?”

“Anh sợ em sống chung với cha và Điền Nguyễn sẽ thoải mái.”

“Không gì là thoải mái.” Lộ Thu Diễm nghĩ nghĩ , “Nếu chúng chuyển , Điền Nguyễn chắc sẽ .”

Ngu Thương thản nhiên : “Tuy bây giờ xem như trưởng bối của chúng , nhưng……”

“Em coi Điền Nguyễn là trưởng bối.” Lộ Thu Diễm cắt lời, “Em coi bằng hữu nhất.”

Ngu Thương tỏ ý kiến. Nếu Lộ Thu Diễm chuyển ngoài, cũng miễn cưỡng.

Đến khách sạn nơi Điền Nguyễn ở, liền thấy một hồ nước xanh biếc dập dềnh. Trong bể bơi, một thanh niên mặc đồ bơi màu huỳnh quang đang bơi qua bơi giữa những viên gạch men xanh lam, giống như một con mỹ nhân ngư giống thường.

Ánh nước và ánh huỳnh quang hòa quyện , Lộ Thu Diễm suýt nữa lóa mắt, nhịn : “Anh đúng là vũ khí sinh hóa.”

Tõm —— tõm —— Điền Nguyễn đạp nước, bơi ếch đây, : “Tôi đang học tư thế mới.”

Lộ Thu Diễm trầm mặc vài giây, “Anh phát minh tư thế mới gì nữa?”

“Bơi ếch mà.” Điền Nguyễn hiểu, “Sao gọi là phát minh tư thế mới? Bơi ếch chẳng là bình thường nhất ?”

Trước đây, Điền Nguyễn chỉ bơi ngửa và bơi tự do, luôn cảm thấy bơi ếch đủ . Lúc rảnh rỗi quá, mới luyện tập thử.

Lộ Thu Diễm: “À.”

Điền Nguyễn Lộ Thu Diễm, đôi mắt sáng lên, nở nụ gian tà như hồ ly: “Cậu tưởng phát minh cái gì? Cũng thể. Ví dụ như ếch nhảy, Ngu Thương, một lúc nhảy một cái, nhảy cao ba mét. Khi rơi xuống, Ngu Thương chắc chắn sướng.”

Lộ Thu Diễm: “……”

Ngu Thương: “……”

Không, những sướng, mà còn gãy.

Ngu Thương “vũ khí sinh hóa ba nhỏ” mắt, gì đó thôi. Hóa đây chính là cảm giác nhồi m.á.u cơ tim.

Điền Nguyễn càng nghĩ càng thấy tư thế tuyệt diệu, bò đến mép bể, nửa vẫn ở trong nước bắt đầu tìm điện thoại, ghi linh cảm của , còn khoe khoang: “Tôi đúng là thiên tài, tư thế yêu cầu độ khó cao như cũng nghĩ .”

Thái dương Lộ Thu Diễm giật giật, “Anh đừng làm bậy.”

Điền Nguyễn mang tinh thần hy sinh vì khoa học, hiên ngang lẫm liệt : “Hai yên tâm, tối nay sẽ thử với Ngu . Nếu sướng, sẽ truyền thụ cho các .”

“……”

Ngu Thương lặng lẽ thắp một cây nến trong lòng cho cha .

-----

Tác giả lời :

Điền Nguyễn: Tôi là thiên tài!

Ngu Kinh Mặc: Ừm………………

Điền Nguyễn: Ngu , vì dấu ba chấm của dài như ?

Ngu Kinh Mặc: Đó là lừa tiên.

Loading...