Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 24 Cha nho nhỏ (3)
Cập nhật lúc: 2026-04-26 09:37:41
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Hiện tại tin chứ?” Điền Nguyễn lưng về phía Ngu Kinh Mặc cài cúc áo sơ mi, vành tai đỏ bừng. Trước mặt một thiếu niên 18 tuổi mà mở áo để lộ ngực, đến khi hồn mới nhận quả thật ngượng ngùng.
Cho dù Điền Nguyễn cởi đồ mặt Ngu Kinh Mặc bao nhiêu .
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc mới trưởng thành, giọng trầm thấp như khi chín chắn, dồn trong lồng ngực, mang theo một loại nhiệt độ khó rõ.
Điền Nguyễn câu trả lời đó chạm trúng, lỗ tai đỏ lên như lửa đốt.
Ngu Kinh Mặc dáng vẻ hổ của thanh niên, lặng lẽ che giấu sự lúng túng của chính , giả vờ thản nhiên : “Nếu chúng …… và của tương lai là yêu , vì thỏa thuận tiền hôn nhân?”
Điền Nguyễn mặc quần áo chỉnh tề, cũng còn cảm thấy ngượng như nữa, gương mặt còn ửng đỏ : “Chúng gọi là cưới yêu .”
Ngoài sách chuyên môn , Ngu Kinh Mặc hiếm khi sách giải trí. Dựa tư duy linh hoạt, đối với cụm từ “cưới yêu ” liền lập tức hiểu , “Thì là .”
Điền Nguyễn mắt sáng long lanh phiên bản thiếu niên của Ngu , trong lòng bắt đầu tính toán, “Anh lớn lên ở Tô Thị, bây giờ Tô Thị đổi như thế nào ?”
Ngu Kinh Mặc gật đầu.
Điền Nguyễn : “Vậy chúng hẹn hò…… em dẫn dạo khắp nơi.”
Ngu Kinh Mặc: “…… Ừm.”
Vợ chồng hẹn hò cũng là chuyện bình thường, Ngu Kinh Mặc nghĩ.
Ra khỏi cửa, quản gia cung kính tiễn . Đám bảo tiêu cũng chuyện Ngu Kinh Mặc trẻ hơn mười mấy tuổi như chuyện hoang đường, vốn dĩ ai tin, đều cho rằng hầu cố ý quá.
Bao gồm cả Mao Thất theo chủ nghĩa duy vật, cũng cho rằng Ngu Kinh Mặc nhiều lắm chỉ là bảo dưỡng , hoặc lén nước ngoài chỉnh sửa dung mạo, yêu cái ai cũng .
khi tận mắt thấy Ngu Kinh Mặc, đám bảo tiêu đều sững sờ.
Thiếu niên mi dài mắt phượng, tuấn tú thẳng thớm mắt là ai? Chẳng lẽ đời thật sự ma pháp thời gian, còn đặc biệt ưu ái Ngu Kinh Mặc, ngay cả ông trời cũng nỡ để già , ban cho năng lực trẻ ?
Một bảo tiêu lái chiếc Rolls-Royce của Điền Nguyễn từ gara , đỗ bãi cỏ. Điền Nguyễn dẫn Ngu Kinh Mặc tới.
Ngu Kinh Mặc biểu cảm gì, liếc bảo tiêu một cái, trong lòng càng thêm xác định về tài lực của tương lai —— nhiều bảo tiêu như , xem quyền cao chức trọng, kẻ lấy mạng hẳn ít.
Điền Nguyễn nhận chìa khóa xe, mở cửa ghế phụ, như một quý ông mời Ngu Kinh Mặc lên xe.
Ngu Kinh Mặc mặt biểu cảm xuống.
Điền Nguyễn vui mặt, suýt nữa thì nhếch cả đuôi lên, sang Mao Thất : “Các cứ theo từ xa là .”
Nhiều năm rèn luyện nghề nghiệp, Mao Thất hỏi nhiều: “Vâng.”
Vào thu, Tô Thị rực rỡ sắc đỏ khắp thành, khí thế bừng bừng. Ở chợ hoa chim mỗi năm đều cuộc thi trồng phong đỏ cỡ nhỏ, từ tạo hình đến độ bóng của lá, đều tính toán kỹ.
Điền Nguyễn tình cờ phát hiện cuộc thi , liền dẫn Ngu Kinh Mặc tới chợ hoa chim .
Chợ hoa chim sát phố đồ cổ. Trước khi theo Ngu Thương săn đồ cổ, Điền Nguyễn chỉ xem cho vui mới phát hiện nơi . Nghe tồn tại mấy chục năm.
Quả nhiên, Ngu Kinh Mặc : “Chợ hoa chim hầu như đổi gì.”
Điền Nguyễn : “Tô Thị chú trọng bảo vệ kiến trúc cổ, chợ hoa chim và phố đồ cổ đều là kiến trúc cổ, cục văn hóa đặc biệt coi trọng việc giữ gìn văn hóa nguyên bản nơi .”
Buổi sáng sớm chợ hoa chim nhiều , một tham gia thi phong đỏ mang đủ loại chậu cây tới. Điền Nguyễn thường ngày cũng tới đây mua hoa mua cây, một vòng chọn mấy cây quế nhỏ.
Bảo tiêu chuyển cây lên xe, Điền Nguyễn hỏi Ngu Kinh Mặc: “Anh mua gì ?”
Ngu Kinh Mặc suy nghĩ một lúc. Hắn luôn cảm thấy sẽ “trở về”, thể để thứ gì, nhưng nếu chọn một chậu cây, coi như để chút dấu vết ở tương lai .
“Chậu mộc phù dung .” Ngu Kinh Mặc chỉ chậu hoa hồng phấn đan xen.
Bảo tiêu cũng chuyển hoa .
Ngu Kinh Mặc hứng thú với cuộc thi, : “Qua phố đồ cổ xem thử.”
Điền Nguyễn vui vẻ gật đầu, “Kiến thức đồ cổ của Ngu Thương đều là do dạy.”
Ngu Kinh Mặc khựng bước, “Thật ?”
“Ừ! Ngu lợi hại lắm.” Trong mắt Điền Nguyễn đầy những vì nhỏ.
Ngu Kinh Mặc cong khóe môi, “Tôi bây giờ cũng lợi hại đến .”
“Ngu lúc nào cũng lợi hại.”
Đào đồ ở phố đồ cổ là một kỹ năng. Trước khi Điền Nguyễn cùng Lộ Thu Diễm và Ngu Thương, thường dạo hết cả phố mà mua gì, vì Ngu Thương cho mua, là giả nhiều.
Điền Nguyễn cảm thấy Ngu Thương cũng mắt lửa ngươi vàng, cái gì cũng thật giả. Ít nhất thấy mấy món phỉ thúy đó trông thật……
Lần cùng Ngu Kinh Mặc, nhất định chọn cho đàng hoàng, móc thẻ ngân hàng : “Anh thích cái gì thì mua, em trả tiền.”
Ngu Kinh Mặc chỉ : “Xem .”
Kết quả từ đầu phố dạo tới cuối phố, Ngu Kinh Mặc coi trọng món nào.
Điền Nguyễn: “…… em thấy mấy món phỉ thúy trong tiệm ngọc đó khá mà.”
Ngu Kinh Mặc: “Quá đắt.”
“Đừng ngại đắt, em mua!”
“Cho dù tính theo giá hiện tại, ở con phố cũng đội giá quá nhiều, đáng.” Ngu Kinh Mặc , “Chúng chỗ khác dạo .”
Điền Nguyễn cam lòng, thấy một quầy nhỏ bán nguyên thạch bên đường, : “Khó khăn lắm mới tới một chuyến, thể mua gì, em mua một cục đá!”
Ngu Kinh Mặc bất đắc dĩ . Nguyên thạch cũng đắt, mua chơi cũng . Nếu cắt phỉ thúy thì là chuyện vui, còn nếu cược sai thì coi như .
Nguyên thạch bán theo kg. Điền Nguyễn nghĩ nghĩ, chọn một hòn đá nhỏ, “Anh thấy cái thế nào?”
Ngu Kinh Mặc gật đầu, “Tròn tròn giống đầu em, tệ.”
“……”
Chủ quầy chỉ máy móc hỏi: “Cắt ?”
Điền Nguyễn trả tiền, thấp thỏm : “Cắt xem .”
Ông chủ lập tức bắt đầu cắt, theo tiếng máy móc vang lên, khối đá dần dần bóc lớp vỏ ngoài, đến phần bên trong, màu xanh lục đậm dần lộ , “Ồ, nước khá đấy.”
Điền Nguyễn căng thẳng hẳn lên, mắt chớp chằm chằm.
Màu xanh biếc tựa như một dải lụa nhỏ, dần dần mở thành một vũng nước nhỏ, xanh ngắt ẩm nhuận. Máy móc dừng , ông chủ khen: “Tiên sinh vận khí tệ, khối thể làm một mặt dây chuyền và một cặp nhẫn, vòng tay thì .”
Nghe giọng điệu của ông chủ, là lời, nhưng nhiều. Điền Nguyễn nhận lấy mảnh phỉ thúy nhỏ , rạng rỡ: “Cảm ơn ông chủ, chúc phát tài.”
Rời khỏi phố đồ cổ, Điền Nguyễn theo phản xạ : “Ngu , chúng làm nó thành nhẫn đôi ?”
Ngu Kinh Mặc thanh niên bên cạnh, “Ừm.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-24-cha-nho-nho-3.html.]
Còn chuyện khi nhẫn làm xong thể đeo , thì cũng .
Sau đó, Điền Nguyễn dẫn Ngu Kinh Mặc dạo phố, dọc theo bờ sông lộng gió, chỉ du thuyền : “Cái đó cũng là của Ngu gia.”
Suốt đường , Ngu Kinh Mặc qua vài chỗ sản nghiệp của Ngu gia, trong lòng cảm giác chân thực. Tương lai , sự nghiệp quả thật làm lớn. Chắc chắn bận rộn đến mức hận thể phân , hiện tại mới thể cùng Điền Nguyễn nhàn rỗi dạo như , vui vẻ đến thế.
Hắn nên dành nhiều thời gian hơn để ở bên phu nhân của .
Ngu Kinh Mặc với tương lai của chính . Phu nhân của như … đáng yêu.
Buổi trưa, hai ăn ở một nhà hàng xoay năm , dùng bữa ngắm cảnh Tô Thị. Trước Ngu Kinh Mặc từng đưa Điền Nguyễn tới, thấy thích, hễ thời gian liền thường xuyên dẫn tới, quản lý cũng gần như quen mặt.
“Ngu , phu nhân, vẫn là chỗ cạnh cửa sổ chứ?” Quản lý tươi đón, chợt nghi hoặc, “Ngu ?”
Điền Nguyễn bịa chuyện ngay: “Đây là em họ của Ngu .”
Quản lý một tiếng: “Vậy vẫn là Ngu , mời bên .”
Ngu Kinh Mặc biểu cảm gì, cúi đầu lật thực đơn, gọi cua hấp sốt gừng, bò bít tết lửa nhỏ da giòn, còn thêm một món canh đậu nành bóc vỏ nấu tôm hạt khiếm thảo.
Điền Nguyễn cũng gọi hai món một canh, tủm tỉm : “Khẩu vị của Ngu vẫn đổi.”
Ngu Kinh Mặc: “Trước đây cũng gọi mấy món ?”
Điền Nguyễn gật đầu liên tục, “ .”
Ngu Kinh Mặc bật .
Bản hiện tại và bản tương lai, luôn cảm thấy chỗ khác biệt, nhưng giờ xem , khác biệt duy nhất chỉ là địa vị xã hội đổi.
Dù là khẩu vị thẩm mỹ, đều gần như khác mấy.
Ăn xong, Ngu Kinh Mặc : “Tôi hiệu sách một chuyến.”
“Anh mua sách gì ?” Điền Nguyễn hỏi, “Em xem trong nhà .”
Ngu Kinh Mặc nghĩ nghĩ, mấy quyển giáo trình kinh tế học đại học bắt buộc.
Điền Nguyễn: “…… học đại học ?”
Ngu Kinh Mặc: “Chuẩn .”
Điền Nguyễn chịu thua, quả nhiên Ngu Kinh Mặc từ cuốn, “Vậy bây giờ học lớp mười hai?”
“Ừm.”
Điền Nguyễn bỗng nhiên thấy đáng yêu, Ngu thời cấp ba cũng nghiêm túc như . “Sách của vẫn còn đủ, về trang viên .”
Về tới trang viên, Điền Nguyễn dẫn Ngu Kinh Mặc thư viện tìm, quả nhiên đủ bộ sách cần. Ngu Kinh Mặc những hàng kệ sách phong phú, : “Khá là tiện.”
Sau đó bàn sách, chuẩn bài, ghi chép.
Nếu mặc đồng phục, Ngu Kinh Mặc đúng chuẩn một nam sinh cấp ba.
Điền Nguyễn lập tức hành động, lén lấy một bộ đồng phục trung học của Ngu Thương, dừng bước chạy tới: “Ngu Kinh Mặc, mặc cái !”
Ngu Kinh Mặc bộ đồng phục Đức Âm, “Tôi .”
Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc học trung học cũng ở Đức Âm. Năm đó khi Ngu Kinh Mặc nhập học, Đức Âm mới thành lập, là trường quý tộc với học phí đắt đỏ, Ngu Kinh Mặc vẫn dựa tự chơi chứng khoán mới học nổi.
Hơn nữa thời trung học, ngoài việc kế thừa sản nghiệp từ cha , Ngu Kinh Mặc công ty đầu tiên của riêng . Dùng từ cuồng cuốn để hình dung cuộc đời Ngu Kinh Mặc cũng quá.
“Anh mặc cho em xem .” Điền Nguyễn làm nũng, “Ngu ~”
Ngu Kinh Mặc: “…… lớn thế , làm nũng.”
Điền Nguyễn trúng ngay tim, “Anh, chê em già ?”
Ngu Kinh Mặc khép sách , “Không .” Rồi cầm đồng phục, tự kệ sách .
Điền Nguyễn vui vẻ theo, Ngu Kinh Mặc đầu liếc một cái, liền ngoan ngoãn yên tại chỗ.
Nghe tiếng sột soạt phía kệ sách, Điền Nguyễn như kiến bò chảo nóng, qua , “Ngu Kinh Mặc, chứ? Em thể ?”
Ngu Kinh Mặc trả lời.
“Anh ngất đó chứ?”
“…… Không .” Theo giọng trầm thấp vang lên, Ngu Kinh Mặc bước . Đồng phục Đức Âm trắng chỉnh tề , toát vài phần thanh xuân non nớt.
Điền Nguyễn gào lên: “Ngu Kinh Mặc, trai quá!”
Ngu Kinh Mặc , “Anh như giống kẻ mê trai.”
“Mê thì mê.” Điền Nguyễn biến thành thỏ nhỏ nhảy quanh bên Ngu Kinh Mặc, mãi chán, “Em chụp ảnh.”
Ngu Kinh Mặc để mặc .
Điền Nguyễn chụp mấy chục tấm ảnh xong vẫn thỏa mãn, lặng lẽ sát bên Ngu Kinh Mặc, hỏi: “Em thể chiếm tiện nghi …… À , sờ tay ?”
Ngu Kinh Mặc ánh mắt phượng lưu chuyển, nghiêng mặt thanh niên bên cạnh, “Có khác gì ?”
“Không khác.” Điền Nguyễn hì hì , “Chúng là phu phu, sờ tay nhỏ, hôn môi nhỏ, vấn đề, đúng ?”
Ngu Kinh Mặc mím chặt môi mỏng, một lúc lâu mới : “Chỉ nắm tay.”
Điền Nguyễn nghiêng đầu , “Ngây thơ ? Chúng cái gì cũng làm .”
“……”
“Hôn môi, lên giường, đều làm.” Điền Nguyễn chơi trêu chọc Ngu Kinh Mặc, bộ đều học từ lời và hành động chuẩn mực của Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc 18 tuổi hiển nhiên từng trêu như , vành tai lộ chút đỏ nhạt, nhưng mặt vẫn nghiêm túc: “Đó là tương lai ……”
“Đều là .” Điền Nguyễn , “Anh của tương lai, của quá khứ, đều là cùng một .”
Ngu Kinh Mặc thể phản bác. Chính làm với Điền Nguyễn nhiều chuyện mật như , những chuyện chỉ phu phu mới làm, chính để Điền Nguyễn nhiều vệt đỏ như thế, chính ôm lấy Điền Nguyễn, hết đến khác tiến sâu ……
Những hình ảnh như một con yêu tinh cánh trong suốt, uốn lượn trong đầu Ngu Kinh Mặc, khiến dám nghĩ tiếp. Mọi chuyện đều thành sự thật, cảnh tượng gần như thể tưởng tượng …… rõ ràng hiện tại vẫn làm gì cả.
Đang ngẩn , tay Ngu Kinh Mặc một bàn tay mảnh khảnh hơn nhiều nắm lấy, các kẽ ngón tay chen , mười ngón đan chặt.
Ngu Kinh Mặc kinh ngạc hai bàn tay quấn lấy , sang Điền Nguyễn ——
Điền Nguyễn với , rạng rỡ tinh quái: “Ngu Kinh Mặc, em thích .”
Từ khoảnh khắc , mối tình đầu giáng xuống Ngu Kinh Mặc năm 18 tuổi.
-----
Tác giả lời :
Tới ~ mời các bảo bảo đính thắp sáng năm , vỗ tay cho phu phu nhà !
Mối tình đầu , đầu còn xa [ hoàng tâm ]