Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 2 Ngu Thương x Lộ Thu Diễm
Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:34:35
Lượt xem: 48
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Tuần trăng mật nghỉ phép ở Santorini là một dãy biệt thự tư nhân, kiến trúc trắng muốt sừng sững trời cao, hướng một vịnh cát vàng óng và biển Aegean xanh thẳm trong vắt, phong cảnh vô cùng trác tuyệt.
Biệt thự thu xếp thỏa thứ, tân hôn phu phu chỉ cần tới ở, cần mang theo bất kỳ vật dụng nào.
Ngu Thương lái xe biệt thự, dừng tại chỗ đậu xe chuyên dụng. Lộ Thu Diễm xuống xe cảm thấy gió mát phả mặt, sảng khoái dễ chịu. Thời điểm du khách giảm nhiều, xung quanh yên tĩnh, chỉ thỉnh thoảng vang lên tiếng sóng biển và tiếng gió.
Tiếng chìa khóa vang lên, Ngu Thương mở cửa, : “Vào xem .”
Lộ Thu Diễm bước biệt thự, mắt tràn ngập sắc lam trắng cùng cây cọ xanh đậm trang trí. Trong sân cây, trong phòng hoa, cửa sổ mở rộng, cửa mở liền gió biển thổi , chuông gió vỏ sò mái hiên leng keng leng keng, êm tai.
“Phong cách Địa Trung Hải?” Lộ Thu Diễm liếc mắt liền nhận .
Ngu Thương hỏi: “Thích ?”
Lộ Thu Diễm quanh một vòng, : “Chỗ ở quan trọng, thích là .”
Ngu Thương : “Ừ.”
Hai lên lầu tìm phòng ngủ chính, rộng đến mức khiến kinh ngạc. Chiếc giường tròn khổng lồ giống như một con sò biển lớn, khiến cả hai cùng trầm mặc.
Lộ Thu Diễm : “Cảm giác cái giường , chúng sẽ biến thành công chúa nhân ngư.”
Ngu Thương bật : “Chiếc giường là ba nhỏ chọn.”
“Em ngay mà.” Lộ Thu Diễm lên giường lắc lư thử, “ độ mềm cứng .”
Ngu Thương nghĩ, nếu Lộ Thu Diễm lên , liệu đ.á.n.h giá cũng là mềm cứng .
Dưới chân Lộ Thu Diễm còn mang dép lê bện mát lạnh, là chiếc trường bào vải trắng mềm mại buông rủ, từng lớp từng lớp, trông như tiên nhân giáng xuống phàm trần.
Ngu Thương bên cạnh y, dường như cũng nhiễm chút thở của tiên nhân. Anh nắm lấy tay Lộ Thu Diễm, đặt lòng bàn tay , cẩn thận quan sát.
Anh từng nghiêm túc bàn tay Lộ Thu Diễm như .
Đầu ngón tay Lộ Thu Diễm như bốc cháy lên, nóng đến mức rút về, nhưng Ngu Thương vẫn nắm lấy những ngón tay thon dài , từng ngón một kiểm tra. Lộ Thu Diễm hỏi: “Tay của em gì ?”
“Đẹp.” Ngu Thương đáp, khẽ nhíu mày khi chạm những lớp chai mỏng nơi lòng bàn tay và kẽ ngón cái. Đó là dấu vết của quân ngũ, cũng là chứng tích của những năm tháng sinh tử.
Ngu Thương tham gia năm năm cuộc đời của Lộ Thu Diễm, rốt cuộc vẫn là một nỗi tiếc nuối.
Ngón tay Lộ Thu Diễm co duỗi , giọng nhẹ nhàng: “Không .”
Bao nhiêu mưa gió, đều qua .
Ngu Thương vén tay áo lụa mềm, quả nhiên thấy vết sẹo cánh tay Lộ Thu Diễm. Anh chạm vết sẹo đập mắt , hỏi: “Còn đau ?”
“Không đau.” Lộ Thu Diễm bỗng nhiên chút hoảng loạn. Trên y còn vài vết thương do đạn và d.a.o để , cái mờ, cái còn rõ, liệu ?
Ngay đó, y đột ngột mở to mắt.
Ngu Thương cúi đầu, thành kính hôn lên vết sẹo , : “Đây là huân chương của em. Anh thể chạm , là vinh hạnh của .”
“……” Vành tai Lộ Thu Diễm đỏ lên, “Nghe thật buồn nôn.”
Ngu Thương ngẩng đầu, trong hốc mắt sâu thẳm là đôi mắt đen như đá quý, trầm mà ánh sáng. Sống mũi cao thẳng với độ cong như bướu lạc đà, tinh xảo đến mức tựa nét bút của Chúa sáng thế, khiến gương mặt càng thêm mỹ.
Lộ Thu Diễm dám thẳng. Từ thời niên thiếu, y nhận Ngu Thương kiểu bình thường. Chỉ cần đó thôi, là quang mang vạn trượng.
“Bây giờ làm gì?” Ngu Thương hỏi.
“Làm gì?” Lộ Thu Diễm ngẩn .
“Em .”
“Chúng còn ăn cơm.”
Ngu Thương gật đầu: “Cũng đúng, sức.”
Vì thế kéo Lộ Thu Diễm xuống bếp xem thử, thấy nguyên liệu và đồ bán thành phẩm chuẩn sẵn, chỉ cần hâm nóng là thể ăn.
Ngu Thương cởi áo vest, xắn tay áo sơ mi, bắt đầu nấu ăn.
“Anh nấu cơm ?” Lộ Thu Diễm hoài nghi.
“Không làm nhiều, nhưng mấy món trông khá đơn giản.”
Bản Lộ Thu Diễm cũng giỏi nấu ăn, nhiều lắm chỉ pha mì gói để khỏi c.h.ế.t đói. Hồi cấp ba nếu cọ cơm của Ngu Thương và Điền Nguyễn thì chắc cũng sống nổi. Thành tích cao nhất của y là suýt chút nữa cho nổ tung phòng bếp, đuổi ngoài.
Nhìn Ngu Thương bận rộn trong bếp, Lộ Thu Diễm cảm giác như đang mơ. Một tháng từ khi xuất ngũ trở về, y từng về nhà, cha cũng y trở , càng y kết hôn.
Ngu gia cũng nhắc tới chuyện .
Lộ Thu Diễm cúi đầu mũi chân: “Không em chúng kết hôn sẽ thế nào.”
Động tác của Ngu Thương khựng , bình thản : “Về Tô Thị, sẽ cùng em tới thăm.”
“Không cần .”
“Cần.” Ngu Thương , “Chỉ là tới thăm thôi. Nếu lời em , sẽ ; nếu cha em động tay, sẽ chắn.”
Lộ Thu Diễm bật : “Ông chỉ dám đ.á.n.h em. Mấy năm nay cũng già , chắc đ.á.n.h nổi nữa.”
Chuyện trôi qua mấy vui vẻ. Năm đó Lộ Thu Diễm rời , Ngu Thương loáng thoáng, hiểu sự trốn chạy của Lộ Thu Diễm.
“Em thích ăn bông cải xanh, đừng làm.” Lộ Thu Diễm tinh mắt thấy Ngu Thương đang trụng bông cải xanh cùng đậu que, rau muống và măng tây.
Ngu Thương thản nhiên: “Lát nữa còn cà rốt, cho mắt.”
“Em ăn.”
“Ăn một chút thôi.”
Lộ Thu Diễm c.ắ.n răng gật đầu: “Được .”
Hai phần salad rau củ tính là quá ngon cuối cùng cũng xong. May mà trong tủ lạnh còn thịt bò sốt, sườn chua ngọt, làm sơ qua liền dễ ăn.
Ngoại trừ vài loại rau đặc biệt, Lộ Thu Diễm kén ăn, nên bữa tối tuần trăng mật coi như hài lòng.
Ngu Thương ít , ăn xong mới : “Xin , tay nghề còn cần cải thiện.”
“So với em thì hơn nhiều.” Lộ Thu Diễm chân thành, “Em thấy ngon.”
Ngu Thương suy nghĩ : “Ban đêm đảo cũng khá nhộn nhịp, chắc chợ đêm, chúng dạo.”
“Được.”
Lúc trời vẫn tối hẳn, hai bộ quanh khu vực, quả nhiên tìm một quán nướng, liền gọi hai ly bia lớn và mấy xiên thịt cừu, thịt gà nướng.
“Ngu Thương? Lộ Thu Diễm!” Một giọng thanh niên vang lên.
Lộ Thu Diễm đầu , Điền Nguyễn thì là ai. Bên cạnh còn Ngu Đề, Uông Vĩ Kỳ, Hề Khâm và Tạ Đường Yến, cả đám bạn học cũ tụ tập đầy đủ.
Ngu Đề la lên: “Anh, dâu, hai hưởng tuần trăng mật mà ở đây ăn thịt nướng ? Thịt nướng gì ngon, mau về ăn thịt !”
Ngu Thương: “……”
Lộ Thu Diễm cạn lời: “Trời còn tối mà.”
Tạ Đường Yến giải vây: “Đừng làm quá, vợ chồng mới cưới ăn một bữa cơm thì .”
Điền Nguyễn sát bên Lộ Thu Diễm, gọi ông chủ bằng tiếng Hy Lạp, vài từ liền bí. Ngu Thương tiếp lời bằng tiếng Anh: “Cho thêm một trăm xiên thịt cừu, một trăm xiên thịt gà, hai két bia.”
Ông chủ: “OK.”
Điền Nguyễn: “……”
Hề Khâm đẩy kính : “Thành phố du lịch quốc tế thì tiếng Anh thông dụng là .”
Lộ Thu Diễm đưa một xiên thịt cừu cho Điền Nguyễn, như dỗ trẻ con: “Ăn .”
Điền Nguyễn ngoan ngoãn ăn, uống bia từng ngụm nhỏ. Chưa hết một vại, mặt đỏ bừng. Ngu Thương lấy điện thoại báo cho cha , sợ Điền Nguyễn say ai đưa về.
Cả nhóm chuyện rôm rả, vợ chồng mới cưới phần lớn chỉ hoặc im lặng.
Lộ Thu Diễm để ý thấy ánh mắt dò xét xung quanh và sự khinh thường kín đáo khi thấy họ là ngoại quốc. Y nghĩ : “Tôi ăn no , về thôi.”
Điền Nguyễn uống xong một vại bia, lảo đảo : “Được , hai mau về hưởng tuần trăng mật. Ngày mai gặp… thôi, ngày mai đừng gặp, lỡ xuống giường nổi…”
Lộ Thu Diễm che miệng , kéo ngoài.
Mọi cầm xiên nướng và bia ùa theo. Điền Nguyễn chắn mặt họ: “Đừng theo nữa, hộ tống con trai con dâu về. Ai làm việc nấy, ai về nhà nấy… ợ.”
Gió lạnh thổi qua, bắt đầu ợ liên tục.
Lộ Thu Diễm vỗ lưng : “Được , với Ngu Thương tự về. Mọi chơi tiếp .”
Điền Nguyễn lắc lư như nhảy múa: “Tôi tiễn hai về hưởng tuần trăng mật…”
“Anh lo cho .” Lộ Thu Diễm kéo Ngu Thương .
Điền Nguyễn vươn tay: “Con trai, con dâu, chờ ba… ba chứng kiến khoảnh khắc lăn giường của hai …”
Cậu xong một bàn tay to tóm lấy, ném thẳng lên xe. Chỉ thấy xe lao để khói bụi. Lộ Thu Diễm đầu thấy Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc bắt , lúc mới yên tâm kéo Ngu Thương chạy.
Địa phương nhỏ cái bất tiện là , ngoài ăn một bữa cũng gặp quen.
Về đến biệt thự, Lộ Thu Diễm bệt sofa, nhúc nhích.
Ngu Thương thì còn đầy tinh lực. Ăn thịt cừu xong, càng thêm nóng . Anh Lộ Thu Diễm chằm chằm, đêm nay cuối cùng cũng chính thức bắt đầu.
“Làm gì?” Lộ Thu Diễm do dự, “Hay tối nay em ngủ ở đây.”
“Ở đây?”
“Ừ.”
Ngu Thương nghĩ : “Không , nhưng tắm .”
“Còn cần .” Lộ Thu Diễm lên lầu, “Em tắm , tắm .”
“Ừ.”
Phòng tắm nước mờ mịt. Lộ Thu Diễm cởi quần áo, ném giỏ đồ bẩn, vòi sen. Trời lạnh, dù khí hậu nơi ôn hòa, gió biển ban đêm vẫn khiến thấy rét.
Phòng tắm rộng, chẳng mấy chốc gạch men xanh trắng phủ đầy nước lạnh.
Lộ Thu Diễm quen lạnh, để ý, xoa tinh dầu tắm khắp , tạo bọt xả sạch.
Dòng nước dội xuống, y ngẩng mặt, nhắm mắt tận hưởng cảm giác nước phủ kín .
Không qua bao lâu, cửa phòng tắm gõ hai tiếng.
Tiếng nước quá lớn, y thấy.
Một lát , cửa kính trắng mở , một bóng cao lớn bước .
Dù cảnh giác như Lộ Thu Diễm cũng phát hiện. Nước trượt dọc theo cổ y, qua hầu kết, xương quai xanh, n.g.ự.c bụng săn chắc, hông, đôi chân dài thẳng, đến bàn chân trắng muốt.
Từng tấc từng tấc đều Ngu Thương khắc họa bằng ánh mắt.
“Lộ Thu Diễm.” Ngu Thương khẽ gọi.
Lộ Thu Diễm mơ hồ thấy, mở mắt, thấy rõ bóng dáng cao ráo : “Đệt!”
Y hất nước qua.
Nước b.ắ.n lên đầu, mặt, vai và Ngu Thương. Bộ lễ phục cao cấp thể dính nước, chỉ thể giặt, nhưng lúc để ý, chỉ : “Anh gõ cửa , em .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-2-ngu-thuong-x-lo-thu-diem.html.]
Lộ Thu Diễm duỗi tay hất phần tóc mái mềm oặt , nhất thời cũng nên che chỗ nào, chỉ đành trốn sâu hơn làn nước, hy vọng thể che khuất chút gì đó, “Em còn tắm xong, ngoài .”
Ngu Thương yên bất động, “Chúng cùng tắm.”
“……”
“Như tiện hơn, cũng nhanh hơn.”
“Cái gì, cái gì nhanh hơn?”
“Tắm rửa.”
Lộ Thu Diễm nhớ điều gì đó, “Hồi cao trung, tắm một là ít nhất cũng một tiếng.”
“Bây giờ cũng .” Ngu Thương mắt Lộ Thu Diễm, “Một tiếng , sẽ lãng phí.”
“……”
Ngu Thương tiến lên một bước, Lộ Thu Diễm lùi nửa bước. Ngu Thương tiến thêm một bước, Lộ Thu Diễm lùi đến sát tường, còn đường lui. Ngu Thương thu trọn từng phản ứng nhỏ của y mắt, nếu cự tuyệt, sẽ dễ dàng áp sát như .
Lộ Thu Diễm vốn thấp, nhưng chiều cao nghịch thiên của Ngu Thương, như ép thấp một cái đầu. Ánh mắt y đảo qua đảo , nên , ngoại trừ đôi tai và cổ đỏ bừng phản bội sự lúng túng lúc , mặt thấy chút biểu cảm hoảng hốt nào.
Hầu kết Ngu Thương khẽ động, quần áo nước làm ướt sũng, rũ mi mắt xuống, mắt như phủ một tầng sương mỏng, trong tầm chỉ còn thanh niên mặt. Anh tiến gần hơn, giống như một con mãnh thú mùi hoa tươi dụ dỗ, khi thưởng thức còn cẩn thận ngửi ngửi.
“Ngu Thương……” Hầu kết Lộ Thu Diễm cũng khẽ chuyển động, nhưng nên gì, là gì thì hơn.
Ngu Thương dường như hiểu rõ những suy nghĩ và do dự của y, giọng trầm thấp, “Lộ Thu Diễm, nhiều năm như , chỉ từng nghĩ đến em.”
“?” Lộ Thu Diễm rõ lý do, ngước mắt .
Ngu Thương giống như gặp một cơn mưa lớn, cơn mưa khiến vui sướng đến cực điểm. Anh cong khóe môi, ánh mắt khóa chặt mặt, “Lộ Thu Diễm, chỉ nghĩ đến em. Chỉ khi nghĩ đến em, mới d.ụ.c niệm.”
Đôi mắt Lộ Thu Diễm mở lớn, làn da trắng đến gần như trong suốt ánh đèn, cổ mơ hồ thấy mạch m.á.u xanh nhạt, dòng m.á.u bên trong đang dâng trào, lao thẳng lên não, lên tim, khiến y rung động và hưng phấn.
Ngu Thương giơ tay lau những giọt nước ấm má Lộ Thu Diễm, ngón cái ấn lên hõm nhỏ nơi cằm, đôi môi đầy đặn mềm mại chỉ cách trong gang tấc. Anh gương mặt , đôi mắt , bờ môi đang hé mở , , “Mỗi một khinh nhờn, đều nghĩ đến gương mặt của em.”
Lộ Thu Diễm mím môi, nước từ môi rơi xuống, giọng khẽ run, “…… em cũng .”
Đôi mắt vốn luôn bình lặng như mặt nước của Ngu Thương lúc như cơn mưa lớn gột rửa, sáng lên rực rỡ, tràn đầy tình động, “Anh thích em như .”
Lộ Thu Diễm, “Như thế nào?”
Ngu Thương trả lời, cúi đầu hôn lên bờ môi đang hé mở .
Nụ hôn đầu tiên giống hệt vô tưởng tượng, mềm mại như kẹo bông. Một kiên cường như , môi mềm đến thế.
Giống như một chiến sĩ khoác đầy áo giáp, dần dần, Lộ Thu Diễm thả lỏng, từng mảnh áo giáp rơi xuống. Y còn để ý đây là phòng tắm là một cơn mưa thật sự, bởi vì lúc , y đang hôn Ngu Thương.
Môi răng quấn lấy, trêu chọc, từ vụng về đến thành thạo, tìm kiếm cảm giác mà đối phương mong .
Cả hai đều là dung lượng hô hấp đáng kinh ngạc, nên dù nụ hôn kéo dài, khi tách cũng hề thở gấp, ngược mang theo một chút ngọt ngào thanh mát, thỏa mãn.
“Trước khi đây, đ.á.n.h răng ?” Lộ Thu Diễm hỏi.
Ngu Thương, “Ừm.”
“Em ngay dự mưu từ .”
“Ừm.” Ngu Thương phủ nhận, “Anh chuẩn kỹ mới dám mở cánh cửa .”
Nếu , lúc hôn mà mùi thịt nướng thì thật sự quá hổ.
Ngu Thương dùng một tay cởi cúc áo sơ mi. Vì ướt sũng nên vải dính sát , dễ cởi, đường nét cơ bắp săn chắc làn da hiện mờ mờ.
Lộ Thu Diễm sớm Ngu Thương là kiểu mặc đồ thì gầy, cởi thịt. Y đưa tay giúp cởi cúc áo, theo từng nút mở , áo sơ mi mở rộng dần, y chút dám .
“Làm ?” Ngu Thương cúi đầu, “Dọa đến em ?”
Lộ Thu Diễm, “…… Sao thể.”
“Em ở bộ đội, hẳn thường xuyên thấy thể nam giới.”
“…… cái gì ? Em biến thái, nam giới nào em cũng hứng thú.”
Ngu Thương rũ mi, , “Anh chỉ là chút ghen.”
Lộ Thu Diễm sững sờ, ngờ Ngu Thương thẳng thắn thừa nhận mặt tối như , phản bác, “Bên cạnh chẳng lẽ ưu tú , cả nam lẫn nữ? Theo xác suất mà , còn dễ thích khác hơn em.”
Những năm đó, họ tin tức, liên lạc. Tình cảm kịp rõ thời niên thiếu, dễ biến chất, ?
“Sẽ .” Ngu Thương . Ánh mắt sáng rực Lộ Thu Diễm, mang theo một chút lưu luyến khó phát hiện, “Anh sẽ thích khác. Anh chỉ thích em.”
Cách thổ lộ chân thành mà đơn giản đến quá mức.
Rất là Ngu Thương.
Lộ Thu Diễm , “Thật ? Anh thật sự chỉ thích em?”
Ngu Thương, “Ừm. Anh thể chứng minh.”
“Chứng minh thế nào?”
“Anh…… vẫn là xử nam, kỹ thuật .”
“…………”
“Em đừng chê.” Ngu Thương nghiêm túc , “Anh sẽ cố gắng tiến bộ, chỉ cần luyện tập thêm.”
Mặt Lộ Thu Diễm đỏ bừng. Ngu Thương một thì thể luyện tập, chỉ thể cùng y……
Ngu Thương vòng tay ôm lấy vòng eo thon gầy của Lộ Thu Diễm, ngón tay chạm vết sẹo do đạn lạc bên hông, nhẹ nhàng vuốt ve, hỏi, “Được ? Eo còn đau ?”
Lộ Thu Diễm, “…… Lâu đau.”
“Vậy ?”
Tai Lộ Thu Diễm nóng bừng, “Chúng kết hôn , còn hỏi , đúng là khúc gỗ.”
Ngu Thương khẽ, “Anh làm với em. em đồng ý , nhất định hỏi.”
“Đồng ý, đồng ý!” Lộ Thu Diễm chịu đựng hổ, “Anh mà hỏi nữa, em liền……”
Chưa xong, môi hôn, nghiền nát, mút lấy, khó phân.
Lộ Thu Diễm lời nào, lưng dựa gạch men lạnh buốt, lạnh đến run lên. Ngu Thương phát hiện, kéo y gần, bàn tay đỡ lưng làm giảm xóc.
Sự giảm xóc , kéo dài cho đến khi một chân Lộ Thu Diễm móc lên eo Ngu Thương.
Lộ Thu Diễm chút khó chịu, chút vui vẻ, giống như uống say, lơ lửng như diều bay trời.
Mà Ngu Thương nắm chặt sợi dây , kéo y , thả .
Đón gió, Lộ Thu Diễm lúc thì dâng trào, lúc thì rơi xuống, lúc cuốn thẳng lên chín vạn dặm.
Ngu Thương âm thầm làm chuyện lớn, trong phòng tắm ngoài tiếng nước, chỉ còn tiếng thở vụn vặt của Lộ Thu Diễm.
Miệng y rảnh rỗi, còn thỉnh thoảng mắng vài câu, “Đệt, quá……”
Ngu Thương, “Ừm? Sâu ? Xin , chỉ lớn như .”
“…… Đại lừa tiên!”
Vai chính thụ mắng lời thoại kinh điển của nguyên tác, bất kể sớm muộn, thế giới coi như viên mãn.
Sữa tắm tràn sàn, khuấy lên vô bọt khí, trong đó lẫn những thứ màu trắng. Quá trơn, Ngu Thương sợ Lộ Thu Diễm ngã, liền ôm lấy y.
Treo , ngã lên giường lớn.
Lộ Thu Diễm, “6.”
Ngu Thương, “? 7 ?”
“…… Không !”
Ngu Thương gật đầu, “Vậy 6 .”
Lộ Thu Diễm tự đào hố chôn .
Cuối cùng, Lộ Thu Diễm gần như kiệt sức.
Hôn mê xong, trong mơ màng, y tưởng đang rúc bên đống lửa, chăn ấm ôm chặt, tỉnh là sữa nóng uống. Vì y yên tâm chìm giấc mơ.
Đó cũng là một giấc mơ kỳ lạ, trong mơ y và Ngu Thương hiểu lầm, giải quyết hiểu lầm, hiểu lầm, giải quyết, cuối cùng ôm .
Lộ Thu Diễm, “…… Có bệnh ?”
Ngoài cẩu huyết, còn cảnh mạo hiểm. Kỳ Phong trở về Tô Thị, cường đoạt y. Lộ Thu Diễm truy đuổi trăm dặm, Ngu Thương đuổi theo, suýt nữa mất mạng.
Kỳ Phong lớn như vai ác, “Cuối cùng vẫn là giỏi hơn, hai các làm uyên ương bỏ mạng mà c.h.ế.t Ha ha ha……”
Lộ Thu Diễm nổ s.ú.n.g , b.ắ.n thẳng trán Kỳ Phong, m.á.u b.ắ.n tung tóe.
phản xạ điều kiện của đối phương cũng nổ súng.
Trên Ngu Thương cũng b.ắ.n hoa máu.
Lộ Thu Diễm bừng tỉnh, trán lấm tấm mồ hôi, “…… Nóng quá.”
Sao nóng cho . Vốn trời lạnh, Ngu Thương còn đắp thêm cho y một cái chăn dày, điều hòa chỉnh 30℃.
Ngu Thương ôm chặt Lộ Thu Diễm, như sợ y c.h.ế.t cóng.
Lộ Thu Diễm, “………… Có bệnh ? Buông .”
Ngu Thương buông, “Em sốt, mồ hôi là sẽ .”
Lộ Thu Diễm, “??”
Trời sập. Y chỉ trong đam mỹ, vai chính thụ đầu sẽ sốt, ngờ thiết lập kỳ quặc rơi y.
Ánh mắt Lộ Thu Diễm ngơ ngác, hô hấp quả thật chút nóng. Y thừa nhận yếu như , giãy giụa, “Buông , em .”
Ngu Thương vẫn ôm chặt, dỗ dành, “Đừng nhúc nhích, mồ hôi là .”
“Hội trưởng đại nhân, em mồ hôi như mưa .” Lộ Thu Diễm bất lực, “Ôi trời.”
Lúc Ngu Thương mới buông , nhưng chăn vẫn đắp kín, , “Em mặc quần áo, đừng ngoài. Đói ? Anh lấy bữa sáng, , bây giờ là buổi chiều.”
Lộ Thu Diễm ngẩn , xem thật sự sốt đến rối loạn cả đồng hồ sinh học.
Ngu Thương xuống lầu múc cháo trứng bắc thảo thịt nạc hầm sẵn. Cháo trong nồi vẫn giữ ấm, lúc đặc sánh thơm lừng, đúng lúc ăn. Không ngờ chuông cửa vang lên, đành đặt cháo xuống mở cửa.
“Cha, ba nhỏ……” Ngu Thương gọi.
Ngu Kinh Mặc, “Ừm. Hắn nhất định đòi theo.”
Điền Nguyễn thò đầu, “Lộ Thu Diễm ? Lên lầu ?”
Ngu Thương, “Không. Hắn sốt.”
Điền Nguyễn, “!! Không lẽ là phòng trung thuật làm quá kích thích ? Tôi lên xem ——” xong , “Lộ Thu Diễm xin , thật sự ngờ tới hu hu hu……”
Ngu Thương kịp cản, Điền Nguyễn như con thỏ lao biệt thự, “……”
-----
Tác giả lời :
Điền Nguyễn: Định luật vai chính thụ trong đam mỹ thật đáng sợ.
Ngu Kinh Mặc: Nếu em làm đến phát sốt, cũng .
Điền Nguyễn:…… Không cần.