Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Ngoại truyện 16 Ma pháp ba nhỏ (4)
Cập nhật lúc: 2026-04-17 11:51:44
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trong giả thiết của nguyên tác, ma pháp trong thế giới chủ yếu hai nguồn phát sinh. Một là thiên phú bẩm sinh, thể thông qua huấn luyện hậu thiên để vận dụng tự nhiên; hai là tu luyện, đúng như tên gọi, giống tu tiên, thể thông qua pháp khí hoặc ma pháp thạch để đạt trạng thái “phụ ma” trong thời gian ngắn.
Điền Nguyễn thì thuộc loại nào trong hai loại . Ma pháp của xuất hiện một cách đột ngột, cần huấn luyện vẫn thể trực tiếp vận dụng. Cậu giống như một chiếc bình chứa ma lực, trạng thái ban đầu là rỗng , theo thời gian lên men mà dần dần đầy lên, thậm chí dư thừa.
Hơn nữa, ma pháp của còn biến hóa theo cảm xúc. Nói cách khác, chỉ cần vượt quá giới hạn thông thường, sở hữu loại ma pháp nào thì sẽ loại ma pháp đó.
Loại ma pháp sư như , từ khi kỷ nguyên ma pháp hình thành đến nay chỉ từng xuất hiện một , tên là Độc Cô Nhu Nhuyễn.
Điền Nguyễn: “……”
Khi Ngu Kinh Mặc những lời với Điền Nguyễn, biểu tình vô cùng nghiêm túc, giống đang bừa.
Điền Nguyễn: “Đừng với em là em là hậu duệ của Độc Cô Nhu Nhuyễn nhé.”
Ngu Kinh Mặc: “Cũng khả năng là chuyển thế của .”
“Hắn là nam đúng ?”
“Đương nhiên.”
Điền Nguyễn lập tức yên tâm. Ma pháp còn tồn tại thì thiết lập chuyển thế cũng chẳng gì lạ. Chỉ là cái tên Độc Cô Nhu Nhuyễn thật kỳ quái, thật sự tác giả lên bàn phím gõ bừa ?
Bong bóng hồng phấn thành phố Ngu Kinh Mặc dùng ma pháp tinh lọc, cuối cùng cũng biến mất. Điền Nguyễn vẫn thể học, bởi vì cơ quan cấp bong bóng hồng phấn xuất phát từ trang viên Ngu gia, cần tiến hành điều tra.
Ngu Kinh Mặc gọi một cuộc điện thoại, vài câu đơn giản, đó sang Điền Nguyễn: “Hôm nay em nghỉ ngơi một ngày, xin nghỉ cho em .”
“Ừ.” Điền Nguyễn cũng mang theo cả bong bóng hồng phấn mà học.
Ngu Kinh Mặc dạy vài ma pháp thu liễm năng lượng. Điền Nguyễn học hiểu, nhanh kiểm soát ma lực tràn ngoài.
“Thông minh như , nhất định là học bá.” Ngu Kinh Mặc khen.
“ .” Điền Nguyễn đáp ngay.
Ngu Kinh Mặc mỉm .
Điền Nguyễn: “……”
C.h.ế.t , lỡ lời.
Điền Nguyễn đúng là học bá, nhưng Điền Viễn thì chắc chắn , nếu cũng chẳng bỏ học giữa chừng khi còn nghiệp cấp ba.
“Cũng… tàm tạm thôi.” Điền Nguyễn chột bổ sung.
Ngu Kinh Mặc hỏi thêm, chỉ : “Tối qua em hôn mê, là em mặc áo ngủ.”
“?”
“Trên m.ô.n.g em một nốt ruồi.”
“……”
Điền Nguyễn kinh hãi biến sắc, “Ngu , m.ô.n.g em?!”
“Cũng từng thấy.” Ngu Kinh Mặc bình tĩnh .
“Khi nào?!”
“Sáng hôm em bò lên giường đó.”
“……”
Điền Nguyễn yếu hẳn , “Rồi nữa?”
“Lúc đó hình như em nốt ruồi, lẽ là mới mọc?”
Điền Nguyễn: “ , là nốt ruồi mới mọc. Gần đây em sách học chữ nhiều, nên mọc thêm nốt ruồi.”
Ngu Kinh Mặc buồn thanh niên đang dối: “Ra là .”
Điền Nguyễn chắc nịch: “Chính là như thế.”
Cậu cứ thế lì trong trang viên một ngày, quản gia và hầu hầu hạ ăn ngon uống sướng. Có một khoảnh khắc suýt biến thành phế vật —— nhưng giây tỉnh táo : còn học.
Ngu Kinh Mặc mà cũng ở bên Điền Nguyễn cả ngày.
Điền Nguyễn sủng mà lo sợ, hỏi: “Bên sẽ phái tới ?”
Thế giới Hiệp hội ma pháp. Hiệp hội ma pháp khu vực Trung Quốc xếp hạng nhất thế giới, bởi vì Trung Quốc khiêm tốn hiếu học. Dù ma pháp nguồn gốc từ nước ngoài, nhưng chịu nổi dân đông, thiên phú nhiều.
Rất nhanh, Trung Quốc trở thành cường quốc quân sự và ma pháp một thế giới.
Ngu Kinh Mặc là đầu thế giới , đương nhiên vô đặc quyền. Tuy là thương nhân, nhưng chỉ đơn thuần là thương nhân. Hắn : “Anh chào hỏi . Phu nhân của , để tự kiểm tra là .”
Điền Nguyễn chút ngượng ngùng, ngoài miệng vẫn giả vờ thản nhiên: “Ồ.”
Hôm , Điền Nguyễn học. Vì xin nghỉ bệnh nên chỉ Uông Vĩ Kỳ hỏi thêm một câu: “Thân thể ?”
Điền Nguyễn chợt nhớ đến chuyện Ngu Kinh Mặc thấy m.ô.n.g , mặt đỏ lên: “Không .”
“Cậu đỏ mặt , chẳng lẽ vẫn còn sốt?”
“Cậu mới phát sốt…” Điền Nguyễn nghẹn lời.
“……”
Tan học, Điền Nguyễn tìm Lộ Thu Diễm chơi, Uông Vĩ Kỳ như cái đuôi theo phía . Đi nửa đường, Uông Vĩ Kỳ đột nhiên mặt mày hớn hở, kéo Điền Nguyễn: “Mau , Nam Mạnh Dao lớp 4.”
Điền Nguyễn theo, thấy một nữ sinh tóc đen thẳng dài bước tới, cằm ngẩng cao, vẻ mặt kiêu ngạo. Nhìn biểu tình của Uông Vĩ Kỳ, hỏi: “Cậu thích cô ?”
Uông Vĩ Kỳ đầy mặt si mê: “Nam sinh Đức Âm ai mà thích, nữ thần cấp bậc đó.”
“Tôi thì thích…” Điền Nguyễn .
Uông Vĩ Kỳ hắc hắc: “Cậu thích là , chứ so với , thật sự chẳng chút phần thắng nào.”
Điền Nguyễn Uông Vĩ Kỳ mày rậm mắt to, định rằng nhân tài Đức Âm nhiều vô , nữ sinh nhan sắc tài thế , e rằng ngay cả nam thần cũng chắc xứng đôi.
“Vậy thích kiểu con gái nào?” Uông Vĩ Kỳ thuận miệng hỏi.
Trong đầu Điền Nguyễn hiện lên gương mặt Ngu Kinh Mặc, buột miệng: “Tôi thích nữ sinh.”
Uông Vĩ Kỳ kinh hãi: “Cậu thích nam sinh?!” Nói ôm chặt lấy n.g.ự.c , như sắp xâm hại.
“…… Đừng nghĩ nhiều. Loại nam sinh cao to thô kệch như , hứng thú chút nào.”
Điền Nguyễn nghĩ đến Ngu Kinh Mặc, mặt nóng lên, “Tôi thích kiểu đàn ông trưởng thành, lạnh nhạt, dịu dàng; xa cách nho nhã; trông như cự ngàn dặm, nhưng chủ động tới gần.”
Uông Vĩ Kỳ: “Huynh , mà nổi hết da gà. Người tả… chẳng lẽ là thầy chủ nhiệm Hồ?”
Điền Nguyễn: “…………”
“Mô tả như mà cũng nghĩ thầy Hồ, Gâu Gâu, thẩm mỹ của đúng là đặc biệt.”
“Vậy là ai? Cậu thật sự thích ?” Uông Vĩ Kỳ lập tức hăng hái.
lúc họ tới lớp 6, Điền Nguyễn thấy Lộ Thu Diễm đến nhà vệ sinh, liền vui vẻ chạy theo: “Đi cùng luôn.”
Đồng t.ử Uông Vĩ Kỳ chấn động dữ dội —— bạn cùng lớp của , thích Lộ Thu Diễm, giáo bá đó?!
Điền Nguyễn mặc kệ khác nghĩ gì, vẫn kiên trì tiếp cận Lộ Thu Diễm. Trải qua nỗ lực ngừng, nhanh cùng Lộ Thu Diễm trở thành “ cùng cảnh ngộ”.
Vì gọi là cùng cảnh ngộ?
Đương nhiên là vì cả hai đều Ngu Thương quản lý. Bất kể , gây chuyện gì, Ngu Thương luôn dùng ma pháp xuất hiện bên cạnh họ trong nháy mắt, mở miệng là một tràng thuyết giáo.
Nói thì , nhưng từng trừ học phân.
Theo kỷ luật của Đức Âm, cho dù học sinh đ.á.n.h ngoài trường, lý do chính đáng cũng xem như vi phạm. Ngu Thương nhiều bỏ qua cho Lộ Thu Diễm, rốt cuộc tâm tư gì, chỉ .
Lộ Thu Diễm suy đoán: “Hắn chắc chắn đang chờ phạm lớn để đuổi học.”
Điền Nguyễn: “Hắn chắc chắn là thích .”
Lộ Thu Diễm: “……”
Điền Nguyễn: “…… Ngu Thương , chỉ đang bao dung .”
Lộ Thu Diễm chắc chắn: “Ngu Thương chỉ giỏi giả vờ ngầu.”
Điền Nguyễn mà , nghĩ rằng chờ về Ngu Thương vài cứu Lộ Thu Diễm khỏi nước lửa, y liền sẽ hiểu rõ tâm ý của Ngu Thương. Lúc hai đều mới chớm động lòng, cố chấp đến c.h.ế.t, ai chịu thừa nhận rung động.
Tuy là thế giới ma pháp, nhưng theo quan sát của Điền Nguyễn, ngoài việc mỗi ngày học tan học đều học sinh “đấu pháp”, thì phần lớn thời gian vẫn là sinh hoạt vườn trường yên bình.
Điền Nguyễn mang theo Ngu Đề tham gia câu lạc bộ ca kịch. Trưởng đoàn tên là Diệp Phu Căn Ni, qua mấy đáng tin, nhưng luôn khen hát , là phương Tây nhiệt tình. Những thành viên khác trong câu lạc bộ cũng đều dễ chung sống.
Trong lúc , trừ Điền Nguyễn đều mong chờ, kỳ nghỉ dài ngắn ngày cũng đến.
Điền Nguyễn hề mong kỳ nghỉ , bởi điều đó đồng nghĩa với việc một tuần thể trường học, mà ở giữa thế giới ma pháp và hào môn đầy nguy hiểm.
Hơn nữa, kỳ nghỉ bắt đầu, Ngu Kinh Mặc bay nước ngoài.
Điền Nguyễn thể học, cũng mất cơ hội ở chung với Ngu Kinh Mặc, khỏi chút ủ rũ. Cậu tiễn Ngu Kinh Mặc sân bay, gần như hai chữ “ nỡ” lên trán.
Ngu Kinh Mặc , : “Nếu thì em cùng nước ngoài ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/ngoai-truyen-16-ma-phap-ba-nho-4.html.]
“…… Em dám máy bay.”
Ở thế giới khác, cha nuôi của Điền Nguyễn c.h.ế.t vì t.a.i n.ạ.n máy bay. Với máy bay, nỗi sợ mang tính bản năng.
Ngu Kinh Mặc miễn cưỡng , chỉ : “Chờ về.”
“Vâng.”
“Ở nhà ăn uống đầy đủ, ngủ nghỉ đàng hoàng, nhớ gọi video cho .”
Điền Nguyễn gật đầu.
Ngu Kinh Mặc giơ tay, xoa đầu thanh niên, cuối cùng vẫn làm như : “Ngoan.”
Điền Nguyễn mắt sáng lấp lánh : “Ngu , tạm biệt.”
Giống như mỗi buổi sáng Ngu Kinh Mặc đưa Điền Nguyễn học, đều sẽ câu , còn Ngu Kinh Mặc luôn đáp một tiếng “Ừ”.
Ngu Kinh Mặc xoay bước cửa đăng ký, Điền Nguyễn lưu luyến theo bóng lưng , bỗng nhiên sinh dũng khí lớn lao, hét lên: “Ngu !”
Ngu Kinh Mặc dừng , xoay , chăm chú .
Điền Nguyễn : “Lần chúng cùng máy bay.”
“Được.” Ngu Kinh Mặc chữ , giống như một lời hứa.
Điền Nguyễn tạm thời ở Tô Thị, hẹn Lộ Thu Diễm chơi.
Lộ Thu Diễm rảnh, y làm thêm, làm nhân viên giữ cửa ở khách sạn Quốc Tế Hoa Viên Macchiato, phụ trách trông xe cho khách.
Điền Nguyễn tìm đến tận nơi, bằng xe nhà họ Ngu. Giám đốc khách sạn đích tiếp đón: “Phu nhân rảnh tới đây? Mau mời trong.”
Một nhân viên giữ cửa khác ân cần chào hỏi, còn Lộ Thu Diễm thì khoanh tay dựa cửa, sắc mặt lạnh nhạt.
Điền Nguyễn trực tiếp gọi tên: “Tôi Lộ Thu Diễm trông xe.”
Nhân viên giữ cửa cứng đờ, lùi sang một bên.
Lộ Thu Diễm giơ một ngón tay: “Anh tài xế.”
Điền Nguyễn mỉm , thiện tiến gần: “Cậu ở đây nửa ngày , mời uống nước.”
“Không cần, mang theo nước .”
Điền Nguyễn sang giám đốc: “Bạn xin nghỉ phép lương, chơi với một chút, vấn đề chứ?”
Khách sạn Quốc Tế Hoa Viên Macchiato là sản nghiệp của nhà họ Ngu, giáp với một công viên giải trí. Mỗi năm lượng khách lên đến hơn một triệu , vô cùng náo nhiệt. Điền Nguyễn sớm tới chơi.
“Không vấn đề, vấn đề, phu nhân chơi vui vẻ.” Giám đốc nịnh nọt.
lúc , một chiếc xe Volkswagen chạy tới.
Ngu Thương bước xuống từ ghế . Anh vốn định cải trang vi hành, kết quả xuống xe đụng mặt giám đốc: “……”
“Ôi, Ngu thiếu.” Giám đốc vội vàng tiến lên, “Ngài tới thị sát ? Mời bên .”
Ngu Thương liếc mắt Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm, mặt biểu cảm gì.
Đột nhiên, một con heo béo từ trời rơi xuống, ùn ụt kêu, đập thẳng lên nóc xe Volkswagen, tạo một cái hố sâu. Ngay đó, một thanh niên tóc màu champagne từ trời đáp xuống, tay cầm gậy ma pháp, vạt áo tung bay.
Giám đốc rõ con heo, sợ đến run bắn: “Đây chẳng … chẳng là……”
Thanh niên tóc champagne nhấc gậy ma pháp, biến thành một cây bút vẽ, niệm chú: “Sa lý sa lý oanh —— biến thành heo.”
Giám đốc tại chỗ biến thành một con heo gầy, kêu ùn ụt.
Điền Nguyễn: “……”
Lộ Thu Diễm dường như quen cảnh , hỏi Điền Nguyễn: “Còn chơi ?”
Điền Nguyễn thanh niên , mơ hồ thấy quen: “Anh là?”
Thanh niên đáp xuống đất, mỉm : “Ngô là Cửu Thiên Huyền Lôi Lance Quân, đặc biệt tới trảm yêu trừ ma, hàng phục kẻ phạm pháp nhân gian, biến bọn họ thành heo.”
“Giám đốc phạm tội gì?” Điền Nguyễn nghi ngờ. Ở thế giới ma pháp, xuất hiện một vị thần tiên cũng thể.
Hạ Lan Tư chỉ hai con heo béo, dùng dây ma pháp trói chặt: “Một kẻ dung túng giao dịch dâm ô trong khách sạn, một kẻ tham gia giao dịch dâm ô.”
Điền Nguyễn hả hê: “Đáng đời biến thành heo!”
“ .” Hạ Lan Tư xong, đá hai con heo bay lên trời, “Đến, chơi đá heo.”
“Được!”
Thế là ngươi đá một chân, đá một chân, coi hai con heo như bóng cao su. Điền Nguyễn kinh ngạc phát hiện chân hề đau, vô cùng bội phục ma pháp của Hạ Lan Tư: “Lance Quân, thật lợi hại.”
Hạ Lan Tư thấy khách làng chơi là biến thành heo, nhanh, bầu trời đầy những “heo bóng cao su”. Anh nhạt: “Quá khen, vì dân trừ hại thôi.”
Cho đến khi của hiệp hội ma pháp tới, Hạ Lan Tư ẩn , rời .
Nhìn mặt đất đầy heo béo sưng bầm, của hiệp hội ma pháp trầm mặc một lúc: “Ai làm?”
Điền Nguyễn đáp: “Là Cửu Thiên Huyền Lôi Lance Quân.”
“……”
Điền Nguyễn đưa về hiệp hội ma pháp điều tra.
Lộ Thu Diễm: “……”
Ngu Thương: “Khoan , là ba nhỏ của .”
Hiệp hội ma pháp: “Ba nhỏ của là ai?”
Ngu Thương: “Phu nhân của Ngu Kinh Mặc.”
Danh hiệu quả nhiên hữu dụng. Xiềng xích tay Điền Nguyễn tháo , nhưng hiệp hội ma pháp vẫn : “Tùy tiện biến thành heo là xâm phạm danh dự khác, vẫn một chuyến.”
Điền Nguyễn mà nước mắt: “Cửu Thiên Huyền Lôi Lance Quân, với đội trời chung!!”
Trong tiếng sấm rền vang, Điền Nguyễn đưa đến hiệp hội ma pháp một chuyến. Hội trưởng , đích tới thẩm vấn.
Ngoài dự đoán, hội trưởng hiệp hội ma pháp là một nam nhân trẻ tuổi, nho nhã, đeo kính gọng vàng mảnh, toát khí chất “văn nhã bại hoại”, tên là Đỗ Hận Biệt.
Đỗ Hận Biệt thấy Điền Nguyễn liền : “Cậu trông giống .”
Điền Nguyễn: “???”
Đỗ Hận Biệt , đưa cho một ly cà phê: “Đừng căng thẳng, chỉ là điều tra thường lệ. Cậu Cửu Thiên Huyền Lôi Lance Quân, trông thế nào?”
Điền Nguyễn hồi tưởng: “Rất xinh , mỹ, giống tiên nữ.”
“Là nữ nhân?”
“Không, là nam nhân.”
“Nam nhân giống tiên nữ, thú vị.”
“Anh tin ?” Điền Nguyễn ấm ức, “Những khác đều tin, đều cho rằng biến mấy khách làng chơi thành heo.”
Đỗ Hận Biệt : “Tôi tin. Chỉ gương mặt thôi, cũng tin làm chuyện thương thiên hại lý.”
“?”
“Tôi nhậm chức hội trưởng hiệp hội ma pháp gặp , vận khí quả nhiên .” Đỗ Hận Biệt quan sát , “Cha tên gì?”
Điền Nguyễn thành thật khai báo phận ở thế giới .
Đỗ Hận Biệt lẩm bẩm: “Tuổi tác, giới tính, dung mạo đều khớp. Cho một sợi tóc của .”
Điền Nguyễn dè dặt hỏi: “Anh định nguyền rủa chứ?”
Đỗ Hận Biệt lớn, tự rút một sợi tóc: “Như công bằng. Chồng hẳn nhiều cách nguyền rủa khác, nếu thật sự làm .”
Hai trao đổi sợi tóc. Toàn bộ quá trình quét laser, cởi đồ kiểm tra, thí nghiệm cơ thể . Điền Nguyễn hiệp hội ma pháp thế nào thì ngoài y như .
Cậu gọi video cho Ngu Kinh Mặc, kể bộ chuyện.
Ngu Kinh Mặc cau mày: “Em về nhà chờ.”
Điền Nguyễn trở về trang viên. Tối đó, Ngu Kinh Mặc gấp rút về, kiểm tra cẩn thận từ đầu đến chân, xác nhận chỉ thiếu một sợi tóc mới yên tâm.
“Ngu , thật sự em làm. Camera khách sạn đều hỏng, chắc chắn là tên giả thần tiên .” Điền Nguyễn uất ức .
“Ừ, .” Ngu Kinh Mặc đáp, “Hắn tên Hạ Lan Tư, nhà làm ăn, học nghệ, tính tình kỳ quái. , chỉ là gây chuyện.”
“Ngu quen ?”
“Quen từ nhỏ.”
“Thanh mai trúc mã .” Giọng Điền Nguyễn chua chát.
Ngu Kinh Mặc bật , véo nhẹ má mềm của thanh niên: “Hiện thực tiểu thuyết. Không thanh mai trúc mã nào cũng vượt qua tình bạn. Phu nhân của chỉ một , chính là em.”
-----
Tác giả lời :
Điền Nguyễn: Thế giới ma pháp, lừa gạt hại thật nhiều……
Ngu Kinh Mặc: Phu nhân của ngốc nghếch, đáng yêu.