Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 99
Cập nhật lúc: 2026-03-29 06:01:42
Lượt xem: 101
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ngu Kinh Mặc cũng đưa Điền Nguyễn đến suối nước nóng sơn trang, đặt một gian phòng nhỏ kiểu cổ, phía là núi giả chia tách từng ô suối nước nóng riêng, phía là cả một dãy hành lang dựa rừng phong.
Phòng suối nước nóng cái gì cũng , chỉ là cách âm kém, bên cạnh chuyện lớn tiếng một chút là thể rõ.
Ngu Kinh Mặc hối hận vì chọn nơi , nhưng tình trạng của Điền Nguyễn khẩn cấp. Hắn ôm phòng tắm, nỡ dùng nước lạnh, điều nước ấm bồn.
Điền Nguyễn cả lẫn áo sơ mi cùng chìm xuống nước, lạnh, may mà Ngu Kinh Mặc cũng theo bồn, ôm mềm như sợi mì treo khuỷu tay , đặt lên đùi, nhẹ nhàng hôn xuống.
Giống như cù , Điền Nguyễn khẽ rên: “Ngu ……”
“Ừm?”
“Không đủ……”
Ngu Kinh Mặc định hỏi: “Không đủ cái gì?”
Điền Nguyễn hổ trừng , nhưng đôi mắt nâu phủ đầy ánh nước, gương mặt đỏ bừng, căn bản nổi khí thế, trái như ngượng ngùng dám .
Ngu Kinh Mặc một tay siết eo mảnh, một tay vuốt gáy làn da mịn, ngón cái và ngón trỏ xoa nhẹ, khơi dậy một mảng run rẩy tinh tế. Đột nhiên, dùng sức kéo thanh niên , biến thành thế chủ động tấn công mạnh mẽ.
Khoang miệng Điền Nguyễn cướp đoạt, đầu lưỡi quấn lấy, nụ hôn sâu đến mức thở nổi.
Ngu Kinh Mặc ôm chặt , như hòa trong cơ thể , trở thành một phần thể .
Điền Nguyễn trốn thoát , cũng chẳng trốn.
Cúc áo lượt tháo, dây lưng vắt bên cạnh bồn tắm, bàn tay nổi gân xanh vuốt ve tựa như chà lên đống tuyết.
Đạp tuyết tìm mai, hái lấy một nhành sắc đông.
……
……
Hơn hai tiếng trôi qua, Điền Nguyễn đúng nghĩa biến thành sợi mì mềm, treo Ngu Kinh Mặc, nhúc nhích nổi.
Chỉ còn dây thanh thể phát tiếng khàn như nghẹn: “Ngu ……”
Ngu Kinh Mặc ôm như ôm một đứa trẻ, ngoài trời lạnh, khoác áo tắm dài bước . Gió thổi qua, cái lạnh như d.a.o cắt, nhiệt độ giảm thẳng.
May mắn bước khu núi giả chắn gió, ngâm suối nước nóng, nhiệt độ mới dần ấm lên. Điền Nguyễn còn run, chỉ là eo đau chân mỏi, quỳ cũng nổi. Cậu mơ màng dựa Ngu Kinh Mặc, giống một thư sinh yếu ớt yêu tinh hút hết tinh lực một đêm xuân phong mê loạn.
Con yêu lớn , ấm để dựa .
“Em lột da … rút gân …” Điền Nguyễn hổ tức giận lẩm bẩm.
Ngu Kinh Mặc bật , xoa bóp chỗ đau: “Phu nhân lời âu yếm đúng là phong cách.”
“Đồ hỗn đản lớn.”
“Ừ.”
“Đồ đại đại đại hỗn đản.”
“Lá gan nhỏ.”
Điền Nguyễn dám mắng nữa, sợ bắt nạt.
Ngu Kinh Mặc hôn lên vành tai mỏng, nó dần nhuộm sắc hồng, giọng trầm từ tính: “Anh sắp nhịn .”
Điền Nguyễn giật , Ngu Kinh Mặc đang gì.
Chỉ là… Ngu Kinh Mặc quá lớn, sợ……
Ngu Kinh Mặc hôn lên mặt mềm mại của , tay yên phận trêu chọc.
Điền Nguyễn vặn : “Không , đây là suối nước nóng.”
“Suối nước nóng là nước chảy.”
Nước chảy, mỗi ngày đều mới.
Điền Nguyễn động nhẹ mềm, giống cây mắc cỡ chạm liền cụp, nhưng vẫn cố : “Ngu … em còn học.”
“Ngày mai xin nghỉ cho em.” Ngu Kinh Mặc cúi mắt gương mặt đỏ rực, “Bộ dạng của em cũng lớp nổi.”
“……”
Ngu Kinh Mặc nhẹ nhàng trêu chọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-99.html.]
Điền Nguyễn ngẩng cổ trắng nõn, thở rối loạn, cả nhỏ bé nắm giữ, chạy . Trong hỗn loạn, như thấy bông tuyết rơi, chạm nước nóng tan biến.
Một thoáng, thở trắng, làn bay lên, bông tuyết rơi lên chóp mũi.
“?”
“Tuyết rơi .” Ngu Kinh Mặc .
Điền Nguyễn ý thức đó là ảo giác của , “Tô Thị sớm như tuyết rơi?”
Đối với phương Bắc mà , mùa đông từ tháng 11 bước thời điểm tuyết, nhưng Tô Thị thuộc về phương Nam, tuy thỉnh thoảng cũng tuyết rơi, nhưng xác suất vô cùng nhỏ, mỗi năm nhiều lắm cũng chỉ một hai trận tuyết lấy lệ.
Đương nhiên, mỗi một tuyết rơi như đều là để tăng thêm bầu khí lãng mạn cho vai chính công thụ trong truyện.
“…… Nói như , Ngu Thương và Lộ Thu Diễm đang ở cách đây xa?” Giọng Điền Nguyễn càng lúc càng nhỏ, âm cuối run rẩy, hoảng hốt sang hai bên núi giả, “Không thể nào trùng hợp như chứ?”
Ngu Kinh Mặc bình tĩnh tự nhiên, “Bọn họ vốn dĩ tới đây .”
“Ở phòng cách vách ?”
“Anh thể gọi cho trợ lý Từ, bảo xem.”
“…… Thật sự cần.” Điền Nguyễn bỗng nhiên còn tâm trạng mê say nữa, rời khỏi Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc ôm chặt ngực, Điền Nguyễn lập tức ngã lồng n.g.ự.c rắn chắc .
“Không ……”
“Nhỏ giọng .” Ngu Kinh Mặc đưa ngón tay dựng lên đặt môi Điền Nguyễn, ngón tay còn chịu yên, khẽ gảy lên răng nanh, trêu chọc đầu lưỡi.
Điền Nguyễn lập tức mềm nhũn, dựa hẳn , chỉ dám thở khẽ, dám lên tiếng.
Ngu Kinh Mặc bế , cứ như đang nâng một chén đậu hũ non mới hấp xong.
Đậu hũ mềm mại, chỉ cần chạm nhẹ để dấu, cẩn thận che chở, thể mạnh tay, thể thô bạo.
Ngu Kinh Mặc lịch thiệp che miệng Điền Nguyễn, cùng ngắm tuyết rơi.
Bông tuyết bay phấp phới, ánh đèn chậm rãi rơi xuống, còn chạm đến mặt nước suối nóng bắt đầu tan, rơi lên mí mắt mang theo chút lạnh, mát lịm trong làn nước ấm.
Nửa đêm, trăng sáng, Điền Nguyễn mê man.
Trong mơ hồ, ngửi thấy mùi lưu huỳnh nhàn nhạt, như một yêu vật ngủ đông nghìn năm mới tỉnh , mơ màng mở mắt, đáy mắt trong veo chút tạp chất.
Điền Nguyễn khẽ động cảm thấy đau nhức khó hiểu. Cậu xuống đôi chân , giống như dây tiên trói chặt, sức lực cạn kiệt, thể nhúc nhích.
“…… Ngu ?”
Tiên nhân bước , bưng một khay đồ ăn tiên, “Đói bụng ?”
Điền Nguyễn sắp : “Chân em cử động , tàn phế ?”
Ngu Kinh Mặc dùng ngón tay chạm nhẹ lên chân , “Tuần m.á.u đủ, nên tê.”
Cẳng chân và bàn chân Điền Nguyễn như vạn con kiến bò, đại não cố gắng điều khiển ngón chân, nhúc nhích một chút, càng nhức mỏi hơn, “Vì tê? Có do đè lên em?”
Ngu Kinh Mặc áy náy: “Giường ở đây quá nhỏ, chân chỗ đặt.”
“Thế nên đặt lên em??”
“Lần để em đặt lên .”
Điền Nguyễn lẩm bẩm vươn tay, “Đỡ em dậy.”
Ngu Kinh Mặc đỡ dựa đầu giường, bón cháo gạo kê.
Điền Nguyễn lắc đầu, “Em đ.á.n.h răng rửa mặt .”
Vì tự , vẫn là Ngu Kinh Mặc ôm nhà tắm. Điền Nguyễn như một kẻ tàn tật nhỏ, ôm bàn ăn, lên đệm cỏ hương bồ.
Điền Nguyễn ăn cháo, thời gian, còn hy vọng: “Anh xin nghỉ cho em kiểu gì ?”
Ngu Kinh Mặc ăn đáp thản nhiên: “Trực tiếp xin với hiệu trưởng Lý, cô hỏi gì cả.”
Điền Nguyễn: “……”
Tuy rằng bà hỏi, nhưng tâm lý chắc chắn hiểu —— những học sinh khác lý do, còn Điền Nguyễn thì kết hôn, làm tròn nghĩa vụ làm phu nhân của Ngu Kinh Mặc, ví dụ như… sinh hoạt ban đêm.
Điền Nguyễn ăn mà chẳng mùi vị.
Ngu Kinh Mặc lấy khăn giấy lau khóe môi , “Chút nữa chúng sẽ về.”
Điền Nguyễn đột nhiên nhớ , hỏi: “Vậy Ngu Thương và Lộ Thu Diễm ?”
“Đương nhiên là học. Bọn họ hoang đường như chúng .”
“……”