Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 97

Cập nhật lúc: 2026-03-29 06:00:53
Lượt xem: 120

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Lộ Thu Diễm cũng liếc mắt một cái liền thấy Điền Nguyễn. Không giống bình thường ăn mặc bình thường, cùng Ngu Kinh Mặc đeo mặt nạ chim ưng kiểu tình lữ, còn mang theo khí chất mơ hồ ngơ ngác, từng chi tiết đều khiến y xác định chính là bạn kỳ quặc của — Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn cũng phát hiện y và Ngu Thương, lập tức giơ tay vẫy thật cao: “Con trai, con dâu!”

Lộ Thu Diễm lập tức đen mặt, tim cũng đập mạnh một cái. Bộ dáng đắn , đúng chuẩn phong cách Điền Nguyễn.

Đồng thời, y quan sát Ngu Thương. Đối phương cũng đeo mặt nạ chim ưng —— giống như loại đặc chế riêng của tập đoàn Cây Sồi Xanh, màu xanh đen lạnh lẽo như rừng đông —— môi mím, cảm xúc gì.

Lộ Thu Diễm mặt , đè xuống cảm giác kỳ quái trong lòng, bước lên một bước, chắn mặt Điền Nguyễn. Y phục trắng gần như , y che kín , với Điền Nguyễn: “Đừng gọi bậy.”

Ngu Thương tới, ánh mắt liếc qua phía Lộ Thu Diễm, xem nhẹ y che khuất lưng, mặt : “Cha, ba nhỏ.”

Cầm Sáo cũng lên tiếng: “Vị , đang chắn đường .”

Lộ Thu Diễm từng ai gọi là “”, bình thường đều gọi là bạn học, học sinh, nhóc con. Có lẽ do hôm nay ăn mặc trưởng thành, cao gần mét tám, nên tuổi.

Lộ Thu Diễm vẫn yên nhúc nhích.

Cầm Sáo: “……”

Cuối cùng là Ngu Thương phản ứng, kéo Lộ Thu Diễm một chút: “Cậu chắn khác .”

Lộ Thu Diễm đầu: “Hắn là ai?”

Điền Nguyễn : “Hắn tên là Cầm Sáo.”

“Tình địch? Tình địch nào?”

Điền Nguyễn khựng : “Bạn học tiểu học của Ngu , tên Cầm Sáo.”

“Bạn học tiểu học tình địch?” Lộ Thu Diễm vẫn hiểu, “Sao chạy tới đây?”

Điền Nguyễn trả lời , bèn sang hỏi Ngu Kinh Mặc: “Hắn tới đây làm gì?”

Cầm Sáo yếu ớt : “Tôi tới tìm Ngu Kinh Mặc.”

Lộ Thu Diễm: “Anh là tình địch thời tiểu học của , cũng chính là tình địch của bạn , mà còn đến tìm ? Anh tới gây sự ?”

“??”

“Tiểu học yêu, cũng lợi hại thật.”

“…………”

Hoàn lệch đề, Điền Nguyễn bất đắc dĩ kéo Lộ Thu Diễm : “Tên gọi là Cầm Sáo.”

Lộ Thu Diễm: “…… À.”

Cầm Sáo tức giận: “Tôi họ Cầm, chữ hiếm thấy, tên một chữ là Sáo!”

Lộ Thu Diễm qua loa khen: “Tên . Rất đúng.”

Cầm Sáo mắt long lanh nước: “Ngu Kinh Mặc, vợ chính là bắt nạt em như ?”

Lộ Thu Diễm dựng tóc gáy: “Anh còn bậy nữa đ.á.n.h , mặc kệ tuổi đủ làm ông nội .”

Cầm Sáo lắp bắp: “…… Tôi mới 29.”

Lộ Thu Diễm đ.á.n.h giá : “Vậy tay chân run cái gì?”

Cầm Sáo run nữa, hổ tức giận, c.ắ.n môi cúi đầu: “Sao thể , đây là sỉ nhục .”

Lộ Thu Diễm bỗng nhiên lên đỉnh đầu : “Tóc thưa đó.”

Cầm Sáo: “…………”

Làm một mỹ nam tử, thể chịu ngoại hình, nhưng thể hói đầu. Cầm Sáo run rẩy, nước mắt lưng tròng, chạy mất.

Điền Nguyễn thở dài: “Tuổi còn trẻ rụng tóc, chắc cũng khổ tâm, chúng đừng suốt ngày chọc chuyện đó.”

Lộ Thu Diễm: “Tôi chỉ một câu.”

Điền Nguyễn chỉ và Ngu Kinh Mặc: “Cộng thêm tụi , là ba câu .”

“À.”

Ngu Kinh Mặc với Ngu Thương: “Lại đây, gặp vài .”

Ngu Thương gật đầu: “Được.”

Điền Nguyễn theo, xã giao quá nhàm chán, còn chơi với Lộ Thu Diễm. Thế là Ngu Kinh Mặc đầy mong đợi: “Ngu , em đói bụng.”

Trên bàn dài bày đủ loại thức ăn tự chọn, ngoài đồ Giáng Sinh còn món Trung Quốc. Điền Nguyễn sớm để ý sủi cảo chiên và kim chi Đông Bắc, chỉ là ngại dám ăn.

Ngu Kinh Mặc để ý: “Đi ăn , tối ăn nhiều chút, mai bù cũng .”

Điền Nguyễn vui vẻ: “Em ăn ngon sẽ chia cho .”

“Ừ.”

Điền Nguyễn kéo Lộ Thu Diễm về phía bàn dài, còn Ngu Kinh Mặc cùng Ngu Thương gặp quan viên.

Làm kinh doanh thì giao tiếp với quan chức, nhận dự án thì cần họ hỗ trợ, còn quan gia cũng cần doanh nghiệp nộp thuế. Đôi bên cùng lợi, cũng thể thành hố sâu khó thoát, là chuyện nhiều môn đạo. Ngu Thương còn quen, Ngu Kinh Mặc đúng lúc dẫn mở mang tầm mắt.

Điền Nguyễn quan tâm chuyện thương trường, ăn uống với hấp dẫn hơn nhiều. Vừa đến bàn dài, hầu đưa mâm đựng thức ăn, mỗi món đều kẹp riêng. Điền Nguyễn chọn tám cái sủi cảo chiên, vài miếng kim chi, vài lát giò hun khói, giá xào, chân vịt sốt tương, thêm 100g cơm.

“Gà tây đừng ăn, dở lắm.” Điền Nguyễn nhắc Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm tin, nhón một miếng: “ là khó ăn thật, khô xác.”

Điền Nguyễn ăn xong sủi cảo, chợt thấy trong đám đông một mặc áo trắng, tóc bạc, đeo mặt nạ hồ ly, như u linh trôi nổi: “…… Đó là Cầm Sáo ?”

Lộ Thu Diễm theo: “Đội tóc giả. Còn hơn .”

Điền Nguyễn: “……”

Điền Nguyễn vốn định để ý, nhưng Cầm Sáo chậm rãi lướt tới mặt , mang theo vẻ như gượng dậy nữa: “Xin hỏi Ngu Kinh Mặc ở ?”

“Đang gặp mặt thị trưởng.” Điền Nguyễn giơ tay chỉ lên lầu hai, “Phòng khách ‘rồng cuốn hổ chồm’.”

Cầm Sáo trầm ngâm một lát, “Tôi thể chờ.”

“Vậy cứ chờ .” Điền Nguyễn đ.á.n.h giá, chuyện e là mất một giờ, nếu chờ thì cứ để chờ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-97.html.]

Lộ Thu Diễm dễ nịnh nọt như , quan sát Cầm Sáo từ xuống : “Anh thích chú Ngu?”

Lỗ tai Cầm Sáo đỏ lên, giọng nhỏ như muỗi: “Tôi … Tôi chỉ là ngưỡng mộ . Hắn từ nhỏ là nhân vật dẫn đầu trong lớp, ở giữa đám vĩnh viễn sáng chói, còn chỉ là ngôi mờ nhạt phía .”

Lộ Thu Diễm: “Biết rõ bản như .”

Cầm Sáo: “……”

Cầm Sáo c.ắ.n môi: “Vị , hiểu lầm ? Tôi loại như nghĩ.”

Lộ Thu Diễm: “Loại như ? Tiểu tam? Anh cũng xứng?”

Dưới miệng độc của vai chính thụ, ai tránh nổi cảm giác b.ắ.n ngàn mũi tên. Cầm Sáo trừng mắt, suýt nữa —— ba chữ hình như nào cũng dính .

Điền Nguyễn chỉ Cầm Sáo rơi nước mắt.

Cầm Sáo: “Sao thể như ? Cậu đang sỉ nhục , xin !”

Lộ Thu Diễm lạnh: “Vị , trong lòng nghĩ gì, tưởng ai cũng giống mù mắt ?” Chỉ Điền Nguyễn, “Chỉ mới tin mấy lời ma quỷ của , dễ lừa như .”

Điền Nguyễn: “…… Tôi mù.”

Lộ Thu Diễm: “Câm miệng.”

Điền Nguyễn lập tức ngậm miệng, thêm tiếng nào.

Cầm Sáo chọc tức, hối hận vô cùng, đúng là nên tự chuốc nhục .

Lộ Thu Diễm tức đến bốc khói, chất vấn Điền Nguyễn: “Chồng nhớ thương mà lo, sốt ruột làm gì?”

Điền Nguyễn chỉ chỉ cái miệng ngậm chặt của .

“…… Nói chuyện.”

Điền Nguyễn mở miệng: “Cảm ơn , Lộ Thu Diễm.”

Lộ Thu Diễm đôi mắt nâu chân thành chằm chằm, lập tức giận nổi, : “Tôi hồi nhỏ, lúc nhà phá sản, cha và thư ký ở cùng . Tôi từng thấy, còn với , nhưng ly hôn. Cho nên đặc biệt ghét tiểu tam, càng ghét cha , nhưng làm gì chịu rời .”

Đoạn trong nguyên tác từng nhắc đến vài . Lúc trẻ, Lộ mạnh mẽ, tính tình cứng rắn, dù chịu ấm ức cũng c.ắ.n răng nuốt xuống. Cha Lộ đúng là từng hoang đường một thời, đến khi phá sản hết tiền mới ngày ngày uống rượu. Mẹ Lộ vì sĩ diện mà ly hôn, luôn cảm thấy bản thể hơn, chỉ còn gửi hết kỳ vọng lên con trai.

Mẹ Lộ hy vọng con trai trở nên xuất sắc, còn chồng dù tồn tại chẳng khác gì c.h.ế.t, thì dù vẫn là , thiên hạ nhiều miệng, cũng khó .

Cách hôn nhân méo mó khiến Lộ Thu Diễm cực kỳ bài xích hôn nhân.

Trong truyện gốc, một đoạn dài Lộ Thu Diễm luôn từ chối lời cầu hôn của Ngu Thương. Ngu Thương cầu hôn năm , dựa ba mời mọc kiên trì mới thành công.

“Tôi hiểu .” Điền Nguyễn nghiêm túc , “Tôi là tấm chắn cho Ngu , sẽ để mang ý đồ khác tiếp cận . Hơn nữa cũng để ý , chán ghét đến gần vì mục đích riêng.”

Điền Nguyễn quên lời hẹn ban đầu giữa và Ngu Kinh Mặc, làm tấm chắn hôn nhân cho Ngu Kinh Mặc, Ngu Kinh Mặc giúp học. Tuy rằng bây giờ tình cảm hai vượt xa, nhưng lời hứa ban đầu vẫn đổi.

Điền Nguyễn bằng lòng làm tấm chắn cho Ngu Kinh Mặc, mà Ngu Kinh Mặc cũng như thanh kiếm khỏi vỏ, sẽ hộ bình an.

Một giờ , vũ hội hóa trang chính thức bắt đầu, Ngu Kinh Mặc dẫn Ngu Thương , Cầm Sáo giống như u linh lẽo đẽo theo : “Ngu Kinh Mặc, em chờ lâu lắm .”

Ngu Kinh Mặc coi như thấy, lập tức bước đến chỗ Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn lấy đồ ăn chuẩn : “Ngu , pudding nho khô ngon lắm, nếm thử .”

“Ừ.”

Trong sảnh chỉ ghế kê sát tường, đều ăn, tiện trò chuyện và dùng rượu. Hai dựa bên bàn rượu , trong mắt là ý ngọt ngào.

Vệ sĩ chắn mặt Cầm Sáo, chặn tầm .

Cầm Sáo: “…… Các chắn mất tầm của .”

Mao Thất: “Vị , mắt ngài vẫn xoay , thể chỗ khác.”

Một lát , khúc nhạc khiêu vũ xoay tròn vang lên, “Chủ nhân” đài, lớn tiếng chúc mừng Giáng Sinh, “Tiếp theo, mời cùng khiêu vũ!”

Mọi lập tức tản hai bên, nhường vị trí trung tâm cho sàn nhảy.

Dưới ánh đèn tụ chiếu, một thiếu niên tóc bạc áo trắng giữa sảnh, hít sâu, thâm tình : “Ngu , thể mời ngài nhảy một bản ?”

Mọi ánh mắt đều về phía Ngu Kinh Mặc, quen, , nhưng danh tiếng Ngu gia ở Tô thị ai cũng từng .

“…… Không Ngu Kinh Mặc kết hôn ? Vợ ?”

“Nghe vợ là đàn ông.”

“Có mặc lễ phục lam bạc ?”

Người mặc lễ phục lam bạc là Lộ Thu Diễm Ngu Thương đen mặt kéo qua một bên: “Chúng cùng khiêu vũ.”

Lộ Thu Diễm: “Được.”

từng giàu sang, chuyện khiêu vũ xã giao đối với y chỉ như bữa sáng, chỉ là giờ nhảy với nữ sĩ, nay nhảy với nam, nhất thời mất tự nhiên.

Ngu Thương cũng ngượng, may mặt nạ che .

Điền Nguyễn đang ăn vui vẻ, tay liền Ngu Kinh Mặc nắm lấy, mười ngón đan .

Ngu Kinh Mặc thấp giọng: “Điệu nhảy đầu tiên, đương nhiên là của chúng .”

Điền Nguyễn: “Em từng khiêu vũ.”

“Không , dạy em.”

Điệu nhảy xoay tròn thanh nhã, nhạc dạo sắp hết, Ngu Kinh Mặc kéo tay Điền Nguyễn, đặt lên vai , một tay ôm eo , xoay nhẹ một vòng, lập tức bước trung tâm sàn nhảy.

Không cần đèn, giữa điệu nhảy xoay tròn lấp lánh, tựa như đạp mây mà bay, cầu vồng Giáng Sinh rơi từ đèn thủy tinh xuống, tuyết tươi khiêu vũ.

Điền Nguyễn nhảy đúng , chỉ là theo tiết tấu Ngu Kinh Mặc: bước trái, bước , xoay tròn ——

Giày da, giày cao gót chạm nền đá cẩm thạch phát tiếng giòn vang.

Vạt áo đuôi tôm quét lên đùi, Điền Nguyễn bước chân loạng choạng, đạp trúng Ngu Kinh Mặc mấy , cuối cùng ôm hẳn lên, đặt lên chân , dẫn theo cùng nhảy.

Xung quanh vang tiếng vỗ tay.

Điền Nguyễn cuồng, tim sắp nhảy khỏi cổ họng, Ngu Kinh Mặc nhẹ nhàng đặt xuống, dẫn nhảy từ đầu.

Dần dần quen nhịp, Điền Nguyễn cũng tự nhiên mà nhảy, còn rộ lên khi xoay vòng trong khuỷu tay đối phương.

Ở khoảnh khắc kéo xa tiến gần, môi Ngu Kinh Mặc lướt qua má Điền Nguyễn, mơ hồ chạm nhẹ, khiến tiếng vỗ tay càng nhiệt liệt.

Bỏ qua chuyện Điền Nguyễn mặc gì, ai cũng thấy họ xứng đôi vô cùng.

Cầm Sáo cô độc trong ánh đèn: “…………”

Loading...