Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 95
Cập nhật lúc: 2026-03-29 06:00:04
Lượt xem: 108
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Cầu Nhài Nhỏ” trong nguyên tác cũng từng nhắc đến, bên ngoài giống một hội sở tư nhân, nhưng thực chất là tài sản riêng của một vị quan chức.
Vài năm , vị quan nhận hối lộ trái pháp luật, bắt tù, nơi liền trở thành vật khó xử lý, ai tiếp nhận cũng xui xẻo. Nhờ hào quang nam chính, Ngu Thương bỏ chút công sức mua nơi , hợp thức hóa mở cửa một nữa.
Điền Nguyễn đến liền hiểu vì Ngu Thương tốn công mua về, ven hồ bày những tảng đá tạo hình kỳ lạ, bụi hoa nhài trồng rải rác trật tự, cầu nhỏ, nước chảy, nhà sát bờ đúng chuẩn nơi hẹn hò lý tưởng.
Siêu xe đều đỗ bãi xe ngầm, từ xa , nơi gian thoáng đãng, mấy dặm quanh đều là liễu rủ gió xuân. Nếu mùa xuân, cảnh sắc nhất định còn hơn bội phần.
Hội sở quanh năm chỉ tổ chức yến hội và tiếp khách, mặt tiền xa hoa, phục vụ chỉnh tề. Dịp Giáng Sinh, cửa chỉ bày hai cây thông nhỏ, bên trong cũng chỉ treo vài món đồ trang trí một cách hờ hững.
Từ trợ lý đưa hai tấm thư mời cho lễ tân. Lễ tân mỉm : “Bảo tiêu chỉ mang theo hai .”
Điền Nguyễn mang theo Mao Thất và Đại Tráng.
Nhân viên tiếp tân dẫn đường. Ở đây chỉ một đại sảnh yến hội, dễ tìm. Đi qua một hành lang dài lát đá, hai hàng đèn tường hình đầu hươu ánh sáng rực rỡ chói mắt.
Rẽ qua một khúc cong, liền thấy cánh cửa vòm hai cánh màu bạch kim. Bước qua cánh cửa là tiến giới thượng lưu.
Nhân viên tiếp tân dừng cửa, mở cửa cho Điền Nguyễn. Tiếng bên trong lập tức ùa như thủy triều, hòa lẫn hương hoa nhài và mùi rượu. Mùa , bộ đại sảnh dường như đều phủ kín bởi hoa nhài trắng tinh như tuyết.
Tuy là tiệc hóa trang, nhưng xuất hiện cảnh phục trang lòe loẹt như Điền Nguyễn tưởng tượng. Các quý cô mặc lễ phục dài, khoe dáng kiêu ngạo, đeo những chiếc mặt nạ tinh xảo, chất liệu từ kim loại, lông vũ đến hoa, rực rỡ vô cùng.
Các quý ông phần lớn mặc tây trang giày da, mặt nạ cũng thuộc loại phổ thông thường thấy.
Điền Nguyễn: “……”
“Hai vị khách quý, mời .”
Điền Nguyễn bước , giống như một dị loại lập tức ánh mắt quét tới.
Áo khoác đỏ rượu phủ nền tuyết trắng, phối quần xanh đậm, giày đen, nếu vì eo nhỏ, chân dài, đầu nhỏ, tỷ lệ cơ thể gần như mỹ, thì bộ đồ ở khác sẽ lập tức hóa thành thất bại. ở Điền Nguyễn, thành phong độ quý tộc lười biếng ngạo nghễ, càng càng nổi bật.
Có khẽ : “Tiểu thiếu gia nhà ai thế? Đang cosplay phiên bản trẻ của ông già Noel ?”
“ Trợ lý Từ……” Điền Nguyễn qua định bảo rằng bộ lễ phục Ngu Kinh Mặc chuẩn cho , nhưng ở cạnh giây biến mất tăm.
Mao Thất : “Hắn lấy cớ vệ sinh.”
“Lấy cớ, chắc chắn vệ sinh.”
“?”
Điền Nguyễn hít sâu: “Không , tự tìm Ngu Kinh Mặc, các đừng theo, tự tìm.”
Mao Thất và Đại Tráng lập tức ẩn đám đông, theo từ xa. Đại Tráng thấy một mỹ nhân hở lưng, mắt trợn tròn, ngây ngô.
Mao Thất: “Cậu tám trăm năm thấy phụ nữ hả?”
Đại Tráng bi thương đáp: “ , trang viên căn bản phụ nữ.”
Mao Thất: “Câu đó sẽ truyền đạt cho họ.”
Đại Tráng: “…… Đừng mà!”
Một câu than thở thô tục như thế lập tức khiến đám nam nữ xung quanh khinh miệt như biến thái. Điền Nguyễn lập tức bước xa thêm vài bước, giả vờ quen. Đại Tráng suýt vỡ nát tại chỗ.
Đại sảnh yến hội cực kỳ rộng, chiếm trọn hai tầng, khách tới đều là kẻ giàu , nhân vật nổi tiếng, ngôi , thương giới, chính khách các loại.
Vài ngoại quốc tiến gần. Bộ đồ hôm nay của Điền Nguyễn ở trong nước chút “phản nghịch”, nhưng trong mắt bọn họ đúng tinh thần Giáng Sinh — nhẹ nhàng, vui vẻ, thuần túy xã giao.
Điền Nguyễn đang bận tìm , thời gian xã giao, lập tức : “I’m sorry, I don’t speak English.”
Đám ngoại quốc tiếc nuối rời .
Điền Nguyễn len lỏi trong đám đông tìm kiếm, chợt chạy về phía cầu thang. Cái gọi là “lên cao xa”, chỉ cần cao, thể quan sát trường.
Trên cầu thang lót t.h.ả.m dày, hầu bưng rượu qua . Điền Nguyễn né sang một bên, vịn lan can xuống tầng một, đồng thời bước chậm rãi lên tầng hai.
Cậu chia tầng một thành từng khu, từng khu quan sát, nhưng , , vẫn …
Rất nhanh, rút kết luận, Ngu Kinh Mặc ở tầng một, chắc chắn ở tầng hai.
Ngẩng đầu lên, thấy hành lang tầng hai hơn mười nam nữ đang tựa lan can trò chuyện, cột và tấm chắn che khuất nên rõ.
Tầng một là đại sảnh yến hội, tầng hai là những phòng khách nhỏ để trò chuyện riêng tư.
Điền Nguyễn thể gõ từng phòng, như thất lễ dễ gây rắc rối.
“…… Khốn kiếp, tìm kiểu gì?” Điền Nguyễn trong hành lang lầm bầm, “Nếu để tìm , nhất định đ.ấ.m hai cái.”
Ba — hai nam một nữ tựa lan can chuyện, trong đó đàn ông cao nhất nghiêng đầu, mỉm liếc thanh niên ngang.
Mao Thất phía thấy rõ: “……”
Điền Nguyễn dừng , hết hành lang , nghĩ ngợi một lúc vẫn cam lòng, liền áp tai cửa phòng khách cuối cùng thử, âm thanh.
Ngẩng đầu lên mới thấy tấm bảng nhỏ treo cạnh cửa, .
“……”
Điền Nguyễn tìm đến phòng bảng , áp tai tiếp tục .
Một đàn ông đeo mặt nạ chim ưng đen ngang, để ý . Điền Nguyễn chỉ cần giọng, là thể nhận ngay.
cửa phòng ở hội sở sang trọng chắc chắn, chỉ loáng thoáng tiếng , phân biệt .
Mao Thất xa xa , chỉ im lặng phu nhân bỏ lỡ cơ hội chạm mặt.
Điền Nguyễn đến cuối hành lang bên , tức đến mức suýt đá cửa, nhưng vẫn kìm .
Vậy rốt cuộc tìm kiểu gì? Căn bản tìm thấy!
“Hỗn đản, hỗn đản, hỗn đản!” Điền Nguyễn tức đến dậm chân, nhảy hừ hừ, “Ngu Kinh Mặc đúng là đại hỗn đản……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-95.html.]
Giọng nữ: “? Hắn đang mắng đó?”
Nam nhân bật : “Ừ.”
Điền Nguyễn như ai ấn nút tạm dừng, chậm rãi mặt , trừng mắt nam nhân cao hơn 1m90 đang cạnh lan can, cứ như gặp quỷ.
Đối phương đeo mặt nạ hình chim ưng giống , chỉ khác màu sắc. Tây trang màu gỉ sét, quần tây thẳng nếp, chất vải lấp lánh nhẹ, thì bình thường, nhưng ánh đèn giống như tơ lụa cao cấp.
Chân nam nhân dài, giày da thủ công đặt làm, rõ ràng còn dài hơn thường một đoạn.
Dáng cao lớn tuấn mỹ như tạc tượng, ở bất kỳ thế giới nào cũng đều hiếm thấy. Ấy mà Điền Nguyễn … ngó lơ ba mới nhận .
Điền Nguyễn: “……” Nhất định là quỷ đ.á.n.h tường.
Ngu Kinh Mặc nhếch khóe môi, đôi mắt phượng sâu thẳm chằm chằm thiếu niên đờ đẫn mặt: “Tìm ?”
Điền Nguyễn lập tức lao tới mặt , “Ngu , em tới .”
Nữ sĩ bên cạnh tốc độ của Điền Nguyễn làm cho kinh ngạc, “Vị là?”
Ngu Kinh Mặc giơ tay gõ nhẹ lên đầu Điền Nguyễn, hạ giọng chỉ cho hai thấy: “Ngu ngốc.”
Điền Nguyễn hổ, chỉ chăm chú nam nhân mà ngay cả mặt nạ cũng che nổi khí chất .
Ngu Kinh Mặc nắm lấy tay , giới thiệu với : “Đây là phu nhân của .”
Nữ sĩ trêu: “Quả đúng là chồng già vợ trẻ, phu nhân của Ngu tổng thật hoạt bát.”
Điền Nguyễn lập tức nhớ tới dáng vẻ ghé tai lên cửa lén ban nãy, còn mắng Ngu Kinh Mặc hỗn đản… tất cả đều thấy, . Ngón chân lập tức đào hố chui xuống, sang trừng Mao Thất: “Sao cho ?!”
Mao Thất cũng hết cách, ngay bên cạnh Ngu Kinh Mặc làm mốc, mà Điền Nguyễn vẫn phát hiện.
“Vừa em mắng , đều hết.” Ngu Kinh Mặc với .
Điền Nguyễn: “…… em cố ý.”
“Anh như thế nào là hỗn đản? Em lý do . Không rõ, khác xong sẽ tưởng thật đó.” Ngu Kinh Mặc nghiêm mặt nhưng rõ ràng đang trêu.
Điền Nguyễn: “Anh hỗn đản, em mới là hỗn đản, em mơ hồ, em hồ đồ, em ngu trứng.”
Ngu Kinh Mặc mỉm : “Lý tổng, Tiêu tổng, hai đều chứ?”
Lý tổng – vị nữ sĩ khi nãy : “Yên tâm, sẽ là hỗn đản, chỉ phu nhân là cái ‘ngu trứng’ thôi.”
Tiêu tổng hơn ba mươi tuổi hứng thú Điền Nguyễn: “Nơi đầy hỗn đản , thêm một ngu trứng cũng .”
Lý tổng liếc một cái, .
Nói chuyện vài câu thì chủ nhân buổi vũ hội bước lên sân khấu, là một đàn ông trung niên bụng phệ, cầm micro, lễ độ chúc: “Hôm nay hữu duyên gặp mặt, Giáng Sinh vui vẻ!”
Không nhiều đáp , phần lớn khách mời tới đây là để gặp mấy đại nhân vật thương nghiệp hoặc quan chức, mở rộng quan hệ. Chủ tiệc là ai quan trọng.
Hoặc , sân khấu chắc là chủ nhân thật. Chủ nhân thật đang màn, ung dung hưởng thụ sự nịnh bợ.
Tất cả đều rõ nhưng ai .
Cái gọi là vũ hội mặt nạ, đeo mặt nạ chỉ là để dễ tiếp cận thường với tới. Còn sẽ đưa điều kiện, thỏa mãn thì vui vẻ hợp tác, thỏa mãn thì dù mang mặt nạ cũng gạt khỏi vòng.
“…… Nơi chẳng qua chỉ là nơi trao đổi lợi ích.” Ngu Kinh Mặc giải thích, “Em ăn mặc như xem là ‘hạn chế giá trị’, giống đang tìm cách leo lên .”
Điền Nguyễn: “Em leo lên ai .”
Ngu Kinh Mặc lấy ly rượu vang đào từ tay hầu, đưa cho “phu nhân”: “ , em là leo lên.”
“?”
Ngu Kinh Mặc khẽ : “Muốn chủ nhân vũ hội là ai ?”
Điền Nguyễn kinh ngạc: “Không là đấy chứ?”
“Tại thể là ?”
Điền Nguyễn nghẹn: “Anh tổ chức vũ hội để làm gì?”
Ngu Kinh Mặc điềm đạm: “Vũ hội chỉ là tấm biển treo ngoài. Anh đang chọn .”
“Chọn cái gì?”
“Anh một dự án khai phá trị giá 5 tỷ, còn công bố. Năm một khi tin tung , sẽ vô chen tới, khi đó cá rồng lẫn lộn khó phân thật giả. Anh cần chọn một đối tác đủ sức gánh vác, cùng thành hạng mục .”
Điền Nguyễn há hốc, “…… Sao tự làm? Anh giàu như mà?”
Ngu Kinh Mặc bật , ghé sát tai : “Cây Sồi Xanh chủ lực là tài chính, khách sạn, xa xỉ phẩm, quân nhu. Địa ốc tuy đầu tư nhưng đủ thành thục, bằng hợp tác với thương hiệu địa ốc lão làng.”
Điền Nguyễn mơ hồ gật đầu, uống một ngụm rượu đào ngọt, hương vị nhẹ và ngon.
Đã 5 giờ chiều, trời tối hẳn, nhưng đại sảnh đèn sáng rực. Giáng Sinh nên đủ: gà tây, giò hun khói, khoai mật, pudding nho khô, cocktail đủ loại.
Bốn nhân viên đẩy một tuyết khổng lồ, đặt lên ván trượt, trèo lên giá để đội mũ, quàng khăn cho tuyết.
Điền Nguyễn mà thích vô cùng. Ngoài tuyết còn cây sồi xanh, xương rồng bà, các loại hoa cỏ, cả đại sảnh như mang cảnh ngoài trời trong.
“Thích ?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
Điền Nguyễn gật đầu thật mạnh: “Thích. Nếu Ngu Thương và Lộ Thu Diễm cũng tới thì .”
“Đợi tan học, cho đón bọn họ tới.”
Đang thì cửa hội trường mở, một thanh niên trắng như tuyết , từ quần áo đến giày đều trắng, ngay cả cằm nhọn cũng trắng, trông mang bệnh khí.
Không mang theo vệ sĩ, dáng xấp xỉ Điền Nguyễn. Vừa bước , như cảm ứng, ngẩng đầu thẳng lên lầu hai —— giống như chỉ cần một cái liếc nhận .
Điền Nguyễn: “?”
Thiếu niên ngăn khác gần, lập tức lên lầu, thẳng đến mặt hai , giọng nhẹ như gió: “Lâu gặp, Ngu Kinh Mặc. Nhiều năm gặp, mà em liếc mắt liền nhận .”
Điền Nguyễn: “???”
Ngu Kinh Mặc: “Cậu là ai?”