Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 85

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:55:58
Lượt xem: 118

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Gần như thở nổi vì nụ hôn sâu, ấm như nước xuân lan tràn khắp cơ thể, mang Điền Nguyễn rơi dư vị tình triều xa lạ mà mới mẻ.

Đầu óc trống rỗng, nghĩ gì khác, duy nhất còn là ý niệm: thở.

Kỹ thuật hôn của Điền Nguyễn vẫn còn vụng về, chỉ cần Ngu Kinh Mặc hôn lâu một chút, liền thở dốc loạn nhịp, tay chân đặt , mặc ức hiếp, chỉ thể mơ hồ phát mấy tiếng “hừ hừ”.

“…… Ưm……” Điền Nguyễn rốt cuộc nhớ còn tay, thể đẩy Ngu Kinh Mặc , nhưng lòng bàn tay đặt lên bờ n.g.ự.c rắn chắc rộng lớn , giống như đang đẩy một ngọn núi, nhúc nhích chút nào. Cậu Ngu Công, nếu buộc thì... Cậu chỉ hai chữ “ngu” của Ngu Công.

“Hừ hừ” gần một phút, Ngu Kinh Mặc cuối cùng cũng buông thanh niên để đổi .

Điền Nguyễn giống như con cá chép nhảy khỏi mặt nước, há miệng lớn hít lấy dưỡng khí khó khăn, mặt đỏ bừng, luống cuống làm gì.

Ngu Kinh Mặc vuốt ve đôi môi đỏ hồng của , giữa hàm răng trắng như vỏ sò là đầu lưỡi nhỏ ẩm ướt, sợ hãi rụt .

Chỉ mấy thở ấm áp thoát , đủ mê xâm lấn.

Ngu Kinh Mặc cúi đầu hôn tiếp.

Thanh niên nghiêng mặt né: “Sẽ mất……”

Ngu Kinh Mặc liền hôn lên má, vành tai, cổ , hàm răng khẽ c.ắ.n lên xương quai xanh nhô mảnh khảnh, xúc cảm tinh tế thua kém khoang miệng.

Điền Nguyễn run rẩy, cảm giác sắp “ăn” luôn bụng, cả ẩm ướt, chỗ thì là mồ hôi mịn, chỗ thì là dấu vết Ngu Kinh Mặc để .

Ngu Kinh Mặc cho một đạo “đại đề”.

Đề tổng cộng mười điểm, Ngu Kinh Mặc thấy làm, liền giảng giải .

Trước hết cầm đề lên, quan sát dạng bài, từ hình thức suy cấu trúc. Sau đó dùng công thức, nhẹ nhàng bóc tách từng lớp mê chướng, thẳng đến nội hạch.

Chỉ cần dùng đúng phương trình, bài nào giải .

Ngu Kinh Mặc cho cách làm và tư duy, dù đề phức tạp đến , đến tay cũng thể dễ như trở bàn tay mà gỡ , lộ bản chất thật sự, đạt đến cảnh giới “thấy núi vẫn là núi, thấy nước vẫn là nước”.

“Như hiểu ?” Ngu Kinh Mặc thấp giọng hỏi.

Điền Nguyễn lắc đầu, vẫn hiểu.

Ngu Kinh Mặc tiếp tục giảng, thấy thật sự hiểu, liền vẽ một bức sơn thuỷ, xuân ý miên man, rồng bay phượng múa.

Điền Nguyễn vẫn hiểu.

Toán hiểu, tranh cũng hiểu, núi núi nước nước vòng vòng , long ẩn vực sâu, ai .

Điền Nguyễn hóa thành dũng sĩ hàng long, ngã bẫy rồng khổng lồ, bắt, cướp sạch bảo vật.

“…… Yêu long!” Điền Nguyễn đ.á.n.h nó một cái trút giận.

“Hẳn là gọi thần long.” Ngu Kinh Mặc ôm , “Biết ?”

Điền Nguyễn thở hổn hển, chui khuỷu tay : “…… Vẫn .”

Ngu Kinh Mặc bật khẽ: “Lần dạy. Hiện giờ em cần nghỉ ngơi.”

Điền Nguyễn dính dính, còn sức để tắm, ấm ức trợn mắt Ngu Kinh Mặc: “Đều là hại.”

“Ừm.” Ngu Kinh Mặc nhận trách nhiệm, bế tắm.

Hệ quả của việc “hành sự giữa ban ngày” là cả buổi chiều Điền Nguyễn ngủ li bì.

Tối dậy ăn xong, tắm rửa, ngủ tiếp.

Lộ Thu Diễm làm bài xong đến tìm , đang ngủ, hết nổi: “Sao thể ngủ ?”

Ngu Thương: “Có thể là dư chấn não.”

Lộ Thu Diễm liếc : “Cậu đơn thuần thật.”

“?”

“Biết còn công lao của cha .”

“Cha công lao gì?”

“Làm.”

“……” Ngu Thương , “Không thể nào, Điền Nguyễn còn chấn động não.”

Lộ Thu Diễm đeo cặp rời khỏi cổng trang viên: “Cậu chỉ nhớ chấn động não, nhớ là ba nhỏ của , là đối tượng hợp pháp của cha . Nam với nam ở chung phòng, thể xảy chuyện gì?”

Ngu Thương nghĩ nghĩ: “Vậy với , hai nam trong một phòng, cũng xảy gì.”

Lộ Thu Diễm đỏ mặt: “Tôi với giống ? Chúng kết hôn .”

“…… À.”

Tài xế mà sốt ruột, thiếu gia đúng là khúc gỗ, lời dễ một chút ?

Sau đó Ngu Thương đưa Lộ Thu Diễm về, suốt dọc đường vẫn im lặng. Lộ Thu Diễm vài , thôi, đến đầu ngõ chỉ “Ngày mai gặp”, .

Tài xế thở dài.

Ngu Thương vẫn để tâm, vì lòng đang đặt chỗ khác.

Ngày hôm thứ hai, khác học, Điền Nguyễn ở nhà... mơ xuân.

Trong mơ vẫn là cự long du sơn ngoạn thủy, tay dùng đề mục, miệng công thức. Tỉnh , cảm thấy tội sâu sắc, quá sa đọa, đều do Ngu Kinh Mặc hại!

Mới mười tám tuổi nếm vui thú lớn.

Đầu óc rỗng , đề mục sách cũng . Để đầu óc trở bình thường, mở iPad, bật đề thi tiếng Anh cấp bốn.

Dần dần đầu óc thông thoáng, tâm cũng yên.

Ngu Kinh Mặc bước , Điền Nguyễn mở miệng: “Good morning, sir.” 

Ngu Kinh Mặc: “Good morning, sweetheart.” (Chào buổi sáng, em yêu)

Vừa dứt lời, cúi hôn trán Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn: “……” Nhịn , hoảng!

Ngu Kinh Mặc tạm dừng bài tiếng Anh, : “Đi ăn sáng.”

Điền Nguyễn: “Okay, I'll wash my face and brush my teeth first.” (Được , em sẽ rửa mặt và đ.á.n.h răng .)

Ngu Kinh Mặc: “Hôm nay định chuyện bằng tiếng Anh với suốt ?”

Điền Nguyễn: “Yes.”

Ngu Kinh Mặc . Trong trang viên, trừ và quản gia thể tiếng Anh lưu loát, những khác e rằng hiểu.

Sau đó ——

Má Lưu chuyện với chị Trương: “Phu nhân chắc chắn đang dùng tiếng nước ngoài để trêu chọc . Tôi cũng hiểu vài từ, ví dụ như ‘đói bụng’, ‘ba giờ rưỡi’, ‘mông’.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-85.html.]

Chị Trương: “Ai da, hai vợ chồng thật là.”

Điền Nguyễn ngang qua thấy: “………… Đó là ‘pig’, nghĩa là con heo.”

Má Lưu ngượng ngùng: “Phu nhân tiếng Anh? Thật ngại quá, quê mùa, hiểu.”

Điền Nguyễn lập tức bỏ ý định tiếng Anh.

Đêm đó, Ngu Thương trở về. Dù so với bạn cùng tuổi trông chín chắn hơn nhiều, nhưng cảm xúc thiếu niên vẫn dễ lên mặt, thoạt uể oải, vui.

Điền Nguyễn hỏi tình hình ở trường, Ngu Thương : “Lớp 1 một học sinh chuyển trường.”

“Học sinh chuyển trường? Ai thế?”

“Tên Nam Hoài Quất, em họ của Nam Mạnh Dao lớp 8.”

“……”

“Quýt sinh ở Hoài Nam thì vẫn là quýt.” Tên Nam Hoài Quất trong nguyên tác cũng chiếm một vai nhỏ.

Là em họ của Nam Mạnh Dao, từ nhỏ cũng cưng chiều vô cùng. giống chị họ nhân phẩm , mà nổi tiếng là kẻ nghịch ngợm gây chuyện. Vì đ.á.n.h ở trường cũ, phụ bên làm lớn chuyện, thể tiếp tục học, liền nhờ quan hệ của Nam Mạnh Dao mà chuyển sang Đức Âm.

Nam Hoài Quất đến Đức Âm liền để mắt đến Ngu Thương, “cưỡng ép đoạt lấy.” Kết quả phát hiện gia thế Ngu Thương còn lớn hơn nhiều.

Vậy làm ?

Hắn hề sợ hãi mà tiếp tục quan sát, phát hiện Ngu Thương với Lộ Thu Diễm, liền khiêu khích Lộ Thu Diễm; phát hiện chị họ thầm yêu Ngu Thương, bèn chọc Nam Mạnh Dao; thấy hội học sinh ai cũng ngưỡng mộ Ngu Thương, liền tìm từng gây sự một vòng.

Chỉ trong một tháng ngắn ngủi, Nam Hoài Quất đắc tội bộ hội học sinh, cuối cùng đá khỏi Đức Âm.

Tên dễ như , ngờ là một pháo hôi còn quan trọng bằng Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn cực kỳ hóng chuyện. Pháo hôi tồn tại là để thúc đẩy tình cảm giữa vai chính công thụ. Ngu Thương và Lộ Thu Diễm bao lâu chẳng tiến triển, cuối cùng cũng biến cố mới.

Điền Nguyễn bấm ngón tay tính toán: “Không , Hải Triều cũng sắp chuyển đến Đức Âm, sẽ đ.á.n.h bay tên Nam Hoài Quất .”

Ngu Thương: “??”

Núi cao còn núi cao hơn. Nam Hoài Quất khiêu khích Lộ Thu Diễm, chỉ kích phát tâm bảo hộ của Ngu Thương, còn khiến Hải Triều càng thương xót Lộ Thu Diễm hơn. Tu La Tràng đến mức thể hơn.

Điền Nguyễn nóng lòng học, xem kịch…… À , bảo vệ “ nhà” Lộ Thu Diễm.

Ăn cơm chiều xong, Điền Nguyễn đến phòng Ngu Kinh Mặc, cao ngạo lạnh lùng chắn cửa.

Ngu Kinh Mặc dù bận vẫn ung dung : “Sao ?”

Điền Nguyễn hít sâu, hít sâu nữa, trong mắt chứa hai túi nước mắt: “Chồng ơi, em học.”

Ngu Kinh Mặc ghế sô pha cạnh cửa sổ, ánh đèn vàng phủ lên khuôn mặt nghiêng tinh xảo, đuôi mắt phượng dài, khí chất khiến hồn vía bay mất.

Người đèn mỹ nhân là nhất, Điền Nguyễn đến ngây , đến mức quên luôn .

Ngu Kinh Mặc duỗi chân dài, ngón tay thon dài gập lên trang sách, khẽ ngoắc: “Lại đây.”

Điền Nguyễn lập tức tung tăng tới, vô thức dạng chân lên đùi , hai tay ôm lấy cổ, nhịn mà dụi dụi.

Dụi một lúc, mới bừng tỉnh: “……”

Ngu Kinh Mặc ôm lấy vòng eo gầy của , kéo ngực, dựa lên cổ mà khẽ ngửi, như một con mèo ngửi catnip.

Điền Nguyễn né né: “Ngu , đừng…… em còn học.”

Ngu Kinh Mặc c.ắ.n nhẹ vành tai , thấp giọng: “Là em tự nhào lòng .”

Điền Nguyễn: “…… Là quyến rũ em.”

“Hửm?” Ngu Kinh Mặc buông tay, để tránh , “Quyến rũ thế nào?”

Điền Nguyễn đáp . Tai c.ắ.n đến đỏ bừng, nhiệt lan khắp mặt.

đáp án quan trọng, vì Ngu Kinh Mặc hôn .

Điền Nguyễn như bàn là nóng, vẫn rời , tay chân mềm nhũn treo lên đối phương……

Sau một hồi quấn quýt, cuối cùng Điền Nguyễn nhớ chuyện chính: “Em học!”

Ngu Kinh Mặc giúp chỉnh quần áo, khẽ : “Chồng đồng ý.”

Tuy đồng ý, nhưng đặt ba điều kiện: Một, ở trường vận động mạnh; Hai, đùa giỡn với bạn học; Ba, suy nghĩ quá mức.

Điền Nguyễn lo cho , lập tức cam đoan vô cùng ngốc nghếch, hôm liền đưa tới trường.

Điền Nguyễn vui mừng báo tin cho Lộ Thu Diễm: Tôi học ! Trưa ăn chung nha!

Lộ Thu Diễm: Đầu óc ?

Điền Nguyễn: Đầu óc vốn , chỉ là mấy hôm nay ngu tạm thôi.

Lộ Thu Diễm: Trên đường mua cây chuối ăn cho bổ não.

Điền Nguyễn: Cảm ơn / hôn gió

Lộ Thu Diễm: ……

Còn bước lớp, thầy chủ nhiệm thông báo loa: “Bạn Chúc Chi Chi lớp 11-8, vì lén xem tài liệu đồi trụy bắt, nay cảnh cáo trường: tuyệt đối xem bậy! Hôm nay vẫn bản kiểm điểm 500 chữ, giờ thể d.ụ.c sáng cho thể giáo viên, học sinh !”

Điền Nguyễn: “…………”

Nói hôm qua Chúc Chi Chi tên , hôm nay nữa? Chẳng lẽ thông báo phê bình liên tục nhiều ngày? Mất mặt thật sự.

Trong lòng lặng lẽ thắp nến cho cô , Điền Nguyễn ung dung lớp.

“…… Điền Nguyễn? Điền Nguyễn!!” Uông Vĩ Kỳ mặt mày đưa đám lao tới.

Điền Nguyễn bình tĩnh dịch sang một bước, Uông Vĩ Kỳ “bụp” một tiếng quỳ xuống đất.

Uông Vĩ Kỳ: “……”

Điền Nguyễn đặt cặp xuống bàn, lập tức giả ngu: “Bạn học là ai? Xin , nhớ .”

Ánh mắt đảo một vòng, dừng gương mặt quen mà lạ của một thiếu niên: “ nhớ ! Chính là cái đồ khốn tông bay!!!”

Thiếu niên “đồ khốn”: “……”

là trùng hợp, kẻ gây vụ t.a.i n.ạ.n liên hôm đó chính là .

Nếu mấy tên đua xe điên cuồng đó, Điền Nguyễn chấn động não, cũng viện tới giờ. Xui tận mạng.

Điện thoại rung, mở xem.

Ngu Kinh Mặc: Điều 2, đùa giỡn với bạn học.

Điền Nguyễn: …… Vâng.

Cậu hít sâu, bình cảm xúc: “Người khác chọc , tức. Tôi vốn vô tâm mà tức giận. Nếu tức giận mà trúng kế , tức đến sinh bệnh thì ai chịu?”

Thiếu niên tự xưng: “Tôi tên Nam Hoài Quất. Lần thật xin . Nếu còn giận, thể đ.á.n.h hai cú, đ.á.n.h .”

Điền Nguyễn: “?”

Loading...