Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 83
Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:55:13
Lượt xem: 133
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Trở trang viên, hầu đều cẩn thận hầu hạ.
Má Lưu len lén lau nước mắt: “Phu nhân ngày mai ăn cháo gì, cứ với .”
Điền Nguyễn hỏi Ngu Kinh Mặc: “Chẳng lẽ em chấn động não, mà là bệnh nan y?”
Ngu Kinh Mặc cùng ăn cháo, giọng nhạt: “Không .”
“Vậy bọn họ vì như ?”
“Rảnh rỗi quá nên hoảng hốt.”
Má Lưu: “……”
Điền Nguyễn vẫn cảm kích má Lưu quan tâm như thế, : “Con , chỉ là cần nghỉ ngơi nhiều, ít chuyện.”
Má Lưu vội vàng đáp: “Ai, quấy rầy ngài chuyện nữa.”
Sau đó, khi nhóm hầu xuất hiện , tất cả đều học xong thủ ngữ đơn giản.
Quản gia học nhanh nhất, tay chân phối hợp, khoa tay múa chân, tủm tỉm hai vị chủ nhân.
Ngu Kinh Mặc: “Ông cho rằng chúng hiểu ?”
Đám hầu đồng loạt sững sờ. Ừ nhỉ, bọn họ học thủ ngữ, nhưng phu nhân thì chắc.
Quản gia ho nhẹ, lên tiếng: “Tiên sinh, phu nhân, phòng khách thu dọn xong, bác sĩ cũng dọn đến lầu, bất cứ lúc nào cũng thể gọi.”
Ngu Kinh Mặc lập tức gọi bác sĩ gia đình đến.
Ngày thường Điền Nguyễn hiếm khi gặp vị bác sĩ , làm NPC kinh điển trong truyện hào môn mà xuất hiện ít như , lên điều gì? Nói lên rằng truyện cẩu huyết của Tấn Giang và mấy thứ yêu diễm rẻ tiền bên ngoài khác .
Điền Nguyễn với thể yếu ớt sofa, bác sĩ gia đình đo huyết áp, nhịp tim, nhiệt độ cơ thể cho , : “Phu nhân huyết áp cao, ngoài gì nghiêm trọng, chỉ cần nghỉ ngơi.”
Ngu Kinh Mặc bế Điền Nguyễn lên, dựa trong n.g.ự.c đối phương, tinh bột khiến mơ màng sắp ngủ, nhưng vẫn quên việc quan trọng: “Em ăn đậu hũ của ……”
“Ừm.”
Ngu Kinh Mặc ôm đến phòng khách, mà ôm thẳng về phòng ngủ chính, hỏi: “Có thể tắm ?”
Điền Nguyễn gật đầu, “Có thể.”
Không tắm mà lên giường của Ngu Kinh Mặc, thì căn bản cửa.
Có điều, lúc tắm, cửa phòng tắm khép hờ, Ngu Kinh Mặc ngoài trông chừng, , nhưng lắng động tĩnh bên trong.
Điền Nguyễn nước ấm xối lên, nước mịt mù khiến đỏ mặt, đầu choáng váng suýt ngã. Cậu chống tường gạch lạnh mới tỉnh táo chút, ngã là ăn đậu hũ!
Nhờ ý chí mạnh mẽ “vì ăn đậu hũ”, Điền Nguyễn tắm hơn mười phút.
Ngu Kinh Mặc : “Rửa sơ là , cần lâu như .”
Điền Nguyễn tắt nước, choàng áo tắm dài bước . Gương mặt nóng hun đỏ, con ngươi màu nâu óng ánh, làn da trắng đến phát sáng, bao phủ bởi hương sữa tắm quen thuộc, như thể chủ nhân căn phòng “nhuộm mùi”.
Ngu Kinh Mặc , yết hầu khẽ động: “Lên giường , đừng để lạnh.”
Trong phòng ấm 26.5℃, lạnh cũng nóng, Điền Nguyễn mơ màng chui chăn lụa tơ tằm nhẹ lạnh. Nếu là mùa hè thì mát, nhưng giờ đông, quấn thế nào cũng thấy hở chân.
Cửa phòng tắm đóng , Ngu Kinh Mặc tắm.
Điền Nguyễn co ro như rùa nhỏ, vẫn ấm, bèn dậy lục tìm.
Cuối cùng tìm một tấm t.h.ả.m lông lớn, đắp lên chăn, trọng lượng độ ấm. Cậu hài lòng chui trong đó.
Vì thế, khi Ngu Kinh Mặc tắm xong bước , liền thấy thanh niên ngủ say, cả chôn trong chăn. Xốc một góc lên, gương mặt đỏ bừng, thở đều đặn, lông mày giãn , như đang mơ .
Ngu Kinh Mặc một lúc, xuống cạnh . Da thanh niên trơn bóng hơn cả tơ tằm, vươn tay ôm lấy, vuốt nhẹ đầy yêu thích: “…… Điền Nguyễn?”
Điền Nguyễn ngủ sâu, động đậy, như khối ngọc dương chi ấm áp mịn màng.
Ngu Kinh Mặc ôm bảo bối lớn như , hôn lên trán : “Ngủ ngon.”
Ngày hôm , Điền Nguyễn tỉnh , hối hận đến mức ruột xoắn hết .
Giống như cởi quần chuẩn làm chuyện gì, kết quả phát hiện chỉ là mơ một giấc.
Cậu ở trong chăn lục tìm xung quanh, thấy áo tắm áo ngủ của , dám chui . Tối qua Ngu Kinh Mặc thật sự để □□ ngủ cạnh ?
…… Vậy mà còn nhịn làm gì , đúng là quân t.ử chân chính.
Điền Nguyễn nghĩ , đưa tay khỏi chăn, lật . Trên vai trắng như tuyết, in một dấu hôn đỏ như dâu tây.
“……”
Cậu duỗi tay chân kiểm tra, ngoài dự đoán, nhiều dấu dâu tây, đặc biệt là ở đùi, mặt trong đùi.
Điền Nguyễn: Quân t.ử gì chứ, đều là giả.
Ngu Kinh Mặc bước , liền thấy Điền Nguyễn giống như một đứa nhỏ, giường, “chơi” chính chít chít.
Chính xác mà , đang chơi chít chít, mà là đang xem xét đùi , chỉ là đổi góc thì dễ hiểu lầm.
“Em một ngày cũng nhịn nổi ?” Ngu Kinh Mặc , “Dục vọng quá độ hại .”
Điền Nguyễn: “………… em chơi.”
Cậu lập tức dùng chăn quấn kín , chỉ lộ khuôn mặt đỏ bừng.
Ngu Kinh Mặc bưng bữa sáng đến, cháo trắng kèm dưa muối khai vị và tám món chiên, đặt bàn : “Đi rửa mặt, đ.á.n.h răng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-83.html.]
Điền Nguyễn trừng : “Em quần áo để mặc.”
Đuôi lông mày Ngu Kinh Mặc khẽ nhướng: “Sợ gì, sớm xem hết .”
Điền Nguyễn duỗi chân đá một cái, “Em mặc quần áo!”
Ngu Kinh Mặc dễ dàng bắt lấy cái chân đang loạn xạ đó. Điền Nguyễn lập tức căng thẳng rụt chân , nhưng giữ chặt. Ngu Kinh Mặc hỏi: “Đá còn chạy, đạo lý gì ?”
Điền Nguyễn run nhẹ, dậy phản bác đầy lý lẽ: “Anh làm chuyện với em còn thừa nhận, đó mới là đạo lý gì!”
Ngu Kinh Mặc hạ mắt, thẳng vị trí riêng tư của thiếu niên, ánh mắt sâu thêm vài phần: “Em cái ? Anh thừa nhận, là làm.”
Nói xong còn cúi xuống sát hơn, như thể “thưởng thức” thêm mấy dấu dâu tây.
Điền Nguyễn lập tức chân mềm eo nhũn, tim đập như trống, đầu choáng, lật chui chăn: “Không cần……”
Ngu Kinh Mặc một tay nắm lấy mắt cá chân , buông, gần, chỉ chằm chằm: “Tối hôm qua còn ăn đậu hũ của , hôm nay hổ?”
Điền Nguyễn đến mức chịu nổi, dùng tay che mắt, vành tai và cổ đều đỏ hồng: “Không .”
Khóe môi Ngu Kinh Mặc cong cong: “Chỗ của phu nhân thật , cũng nên học cắm hoa.”
“……”
Thấy Điền Nguyễn sắp thẹn tới mức ngất, sắc mặt cũng trắng bệch, Ngu Kinh Mặc buông chân , kéo chăn đắp , dỗ: “Đừng kích động, bình tĩnh , thì càng chóng mặt. Hít sâu.”
Điền Nguyễn lời hít sâu, cơn choáng giảm xuống: “Đỡ hơn ……”
Ngu Kinh Mặc lấy quần áo cho , đều là đồ ở nhà mềm rộng. Điền Nguyễn mặc xong, rửa mặt, đ.á.n.h răng, ăn sáng.
Đây lẽ là đầu tiên Ngu Kinh Mặc cho phép ở phòng , ngủ giường , còn ăn cơm trong phòng ngủ . Hắn đối diện, chuyên chú Điền Nguyễn. Điền Nguyễn ăn mà dám để rơi một hạt cơm, chịu áp lực mà ăn xong bữa sáng.
Điền Nguyễn : “Em vẫn nên về phòng khách, hôm nay em và Lộ Thu Diễm sẽ đến thăm em.”
Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Ừm.”
Thế là Điền Nguyễn ăn xong liền trở về phòng khách, thoải mái như cá gặp nước, lăn thế nào thì lăn.
Thoải mái nửa tiếng, Ngu Kinh Mặc sải chân bước , tay ôm một chiếc laptop, ở phòng làm việc nhỏ nối liền phòng khách, dùng bàn của Điền Nguyễn làm việc.
Điền Nguyễn giường thò đầu : “…… Ngu , làm ?”
Giọng Ngu Kinh Mặc trầm : “Hôm nay ở nhà chăm em.”
“Kỳ thật cần ở bên em, em ăn no thì ngủ, ngủ dậy ăn, ở đây chỉ thêm nhàm chán.”
“Không nhàm chán.”
Niềm vui của Điền Nguyễn đóng băng ngay tại chỗ, lặng lẽ lấy điện thoại chơi.
Ngu Kinh Mặc rút điện thoại của : “Chơi điện thoại kích thích não.”
Điền Nguyễn bèn lấy sách toán .
Ngu Kinh Mặc lấy sách : “Đọc sách tự hỏi cũng kích thích não.”
Điền Nguyễn buồn chán đến mức lăn qua lăn giường.
Ngu Kinh Mặc ấn xuống: “Vận động mạnh kích thích não.”
Điền Nguyễn ngừng lăn, trừng nam nhân tuấn mỹ mắt, giận mà giận nổi: “Ngu kích thích não em nhất!”
Ngu Kinh Mặc thản nhiên đáp: “Tư xuân cũng kích thích đại não.”
Điền Nguyễn: “……”
Được , , im.
Mơ mơ hồ hồ sắp ngủ, thì cửa tiếng gõ. Ngu Kinh Mặc : “Vào .”
Quản gia dẫn Ngu Thương và Lộ Thu Diễm .
Điền Nguyễn mở mắt, lập tức bật dậy như cá chép, cảm động rơi nước mắt, như 800 năm thấy đồng loại: “Lộ Thu Diễm! Cuối cùng tới !”
Lộ Thu Diễm khựng chân, Điền Nguyễn đầy hoang mang.
Điền Nguyễn run run vươn tay: “Lộ Thu Diễm, cứu ……”
Bàn tay vươn liền một bàn tay lớn nắm chặt. Điền Nguyễn chủ nhân bàn tay, cả run rẩy.
Ngu Kinh Mặc mặt dễ dọa , bèn dịu giọng: “Xem Lộ Thu Diễm cũng làm đại não em kích động.”
Điền Nguyễn: “Không kích động, kích động, Lộ Thu Diễm y như nước nguội, bình thản lắm.”
“Vậy kích thích em là gì? Rượu?”
Điền Nguyễn ngơ ngẩn gật đầu: “Rượu nho mỹ vị.”
Ngu Kinh Mặc tỏ ý hài lòng , buông tay , sang với vai chính công thụ đang đó: “Đại não Điền Nguyễn cần nghỉ ngơi, cứ coi là ngốc t.ử là .”
Lộ Thu Diễm: “Ồ.”
Ngu Thương: “……”
Lộ Thu Diễm mang một túi chuối đến. Điền Nguyễn chuối liền nhớ tới lời trêu đùa tối qua xe với Ngu Kinh Mặc —— “đó chính là ăn chuối lớn của .”
Điền Nguyễn kìm sang “chuối lớn” của Ngu Kinh Mặc. Quả nhiên vô cùng khả quan, giấu trong quần mà vẫn khí thế ngút trời.
Lộ Thu Diễm theo ánh mắt : “……”
Y chân thành với Điền Nguyễn: “Anh thật sự hạnh phúc.”
Điền Nguyễn: “……”