Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 75

Cập nhật lúc: 2026-03-29 05:52:06
Lượt xem: 142

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Đỗ Đạm Nhân hồi phục , Điền Nguyễn một lát trong phòng bệnh, đó thăm Sa Mỹ Quyên, mới về nhà ăn cơm.

Tốc độ về nhà đúng lúc, trở trang viên thì Ngu Thương cũng tắm rửa xong, quần áo chuẩn cùng bọn họ đến bệnh viện thăm.

Điền Nguyễn: “Tô và cha đều về .”

Ngu Thương: “Cái gì?”

Ngu Kinh Mặc lắc đầu: “Con nếu lúc theo đuổi vợ mà cũng chậm chạp thế , vợ sớm chạy mất .”

Ngu Thương: “……”

Sáng sớm hôm , Điền Nguyễn khập khiễng xuống lầu, sắc mặt đầy đau đớn —— bình thường buổi sáng rèn luyện nhiều nhất chỉ bộ hoặc chạy vài vòng, hôm qua chiều đ.á.n.h liền hai trận bóng, lúc đó thấy gì, sáng nay tỉnh dậy hai chân như sắp đứt lìa, nặng nhức.

Với dáng thế mà xuống lầu, hầu trợn mắt —— trời đất ơi, đem phu nhân hành hạ tới mức nổi? là cầm thú!

Tư thế quái dị đó cũng khiến Ngu Kinh Mặc chú ý: “Bảo em khi ngủ xoa bóp gân cốt một chút, làm?”

Điền Nguyễn: “…… em tưởng là .”

Cùng lúc đó Ngu Thương bước đến, trông như chẳng việc gì. Ngu Kinh Mặc lấy con trai so sánh: “Nhìn Ngu Thương kìa, em tay chân nhỏ xíu mà đòi so với nó?”

Đường đường là vai chính công, dù đ.á.n.h hai trận bóng rổ liền tù tì cũng ảnh hưởng chút nào.

Điền Nguyễn hâm mộ ghen tị Ngu Thương.

Ngu Thương: “…… Việc liên quan gì tới con?”

Mặc kệ, Điền Nguyễn vẫn kiên trì bộ đến trường. Vận động quá sức khiến axit lactic tích tụ trong cơ bắp, chỉ thể giảm bớt bằng nghỉ ngơi, xoa bóp, hoặc vận động nhẹ để thúc đẩy trao đổi chất.

Ngu Kinh Mặc dáng của : “Đức Âm phòng spa, buổi trưa rảnh thì xoa bóp một chút.”

Điền Nguyễn: “Chuyện nhỏ thôi, một lúc là .”

Thiếu niên lúc nào cũng khí phách chịu thua. Ngu Kinh Mặc như thường lệ : “Tan học tới đón.”

Điền Nguyễn phất tay chào .

Khoảng bốn, năm phút , tiếng chuông xe đạp vang lên. Điền Nguyễn đầu, đúng lúc thấy Lộ Thu Diễm cưỡi chiếc 28 Đại Giang lướt tới. Xe dừng sát bên cạnh, y hai chân chống đất .

“Từ xa thấy khập khiễng, còn cố đến trường?” Lộ Thu Diễm hỏi.

Điền Nguyễn xuống đôi chân dài của y: “Cậu đau chân ?”

“Mới hai trận thi đấu, đau cái gì mà đau.” Với Lộ Thu Diễm, cường độ vận động chỉ như bữa sáng, thường ngày đ.á.n.h còn dữ dội hơn.

“……” Đây đúng là đãi ngộ khác biệt giữa vai chính công và vai chính thụ ? Chơi xong mà vẫn đau chân.

Mang theo đôi chân đau nhức và tâm trạng hủy diệt thế giới, Điền Nguyễn lê tới Đức Âm.

Chuyện hôm qua cả đội bóng rổ Đức Âm tiêu chảy điều tra rõ ràng. Chủ nhiệm Hồ tức giận tuyên bố, đám học sinh Nhị Trung gây chuyện sẽ xử phạt trong ba ngày tới.

Đừng tưởng xử phạt cấp ba là nghiêm trọng, ghi hồ sơ, xét tuyển công vụ thì gần như hết hy vọng.

Chuyện nhỏ nhanh Điền Nguyễn quên , vì còn bận chuyện khác. Thỉnh thoảng xem điện thoại, nhận tin nhắn của “bạn học Đậu Nành”, âm thầm phối hợp.

Gần nửa ngày, sự việc nhanh chóng phát triển đúng như dự đoán của .

Buổi chiều đến giờ hoạt động tự do, hội học sinh theo lệ tổng hợp công việc một tuần: việc cần xử lý thì xử lý, điểm cần trừ thì trừ.

Trong cuộc họp, Ngu Thương với Tạ Đường Yến: “Gọi Chúc Chi Chi, đoàn trưởng Văn Học Xã tới đây.”

Điền Nguyễn : “Không cần, sẽ khiến cô tự tới.”

Tạ Đường Yến hỏi: “Tới kiểu gì? Con bé đó xuất quỷ nhập thần, học còn chạy ngoài tìm linh cảm văn.”

Điền Nguyễn khẽ , búng nhẹ ngón tay: “Chùa chạy nhưng sư chạy thoát. Lát nữa quá một giờ, bảo đảm cô lóc hối hận, quỳ xuống xin tha.”

“…… Cái cũng ác quá đó?”

“Nếu cô tới xin , sẽ tha cho cô .”

“Cậu cũng dễ chuyện thật đấy.” Tạ Đường Yến xem như hiểu Điền Nguyễn đôi chút, ngoài vẻ đơn thuần vô hại, thực làm việc dứt khoát, tuyệt đối dây dưa bẩn thỉu, nhưng vẫn giữ độ lượng, tâm tư quá sâu, tiểu thông minh thì nhiều.

Nửa giờ , trừ đoàn trưởng, bộ thành viên Văn Học Xã tề tựu tại hội học sinh, đồng loạt ngưỡng mộ Điền Nguyễn, giống như tập dượt , cùng hô lớn: “Chúng tự nguyện đề cử bạn học Điền làm đoàn trưởng Văn Học Xã!”

Tạ Đường Yến trợn mắt há hốc mồm —— thì là Điền Nguyễn âm thầm xúi giục Văn Học Xã.

Điền Nguyễn đáp, cũng từ chối, chỉ mỉm .

Lúc Hoàng Đậu mới thông báo cho Chúc Chi Chi.

Chúc Chi Chi hỏa tốc chạy tới nửa giờ, thể tin nổi mà trừng mắt các thành viên: “Các làm gì? Tạo phản?”

Đám đoàn viên lập tức như NPC lời thoại: “Chúng tự nguyện đề cử bạn học Điền làm đoàn trưởng Văn Học Xã.”

Chúc Chi Chi: “Tôi đồng ý!”

Hoàng Đậu yếu ớt : “Đoàn trưởng vốn là do đề cử , Văn Học Xã tự nguyện theo tài tử, bạn học Chúc cũng đừng cản trở.”

Chúc Chi Chi trừng Hoàng Đậu: “Được lắm, đồ đậu nành! Chính phản bội đúng ?”

Hoàng Đậu: “Chúng vốn khế ước gì, phản bội từ ?”

Chúc Chi Chi nổi trận lôi đình, giơ laptop lên định đập đầu Hoàng Đậu, nhưng laptop bật mở, đúng lúc rơi xuống bên chân Tạ Đường Yến. Cô nhặt lên, mở một trang ——

“Cậu em vợ rể làm cho nổi từ sáng sớm, nhưng vẫn kiên trì học, đường còn nhịn hồi tưởng dư vị tối qua……”

Âm thanh ồn ào lập tức im bặt.

Tạ Đường Yến như cầm thứ dơ bẩn, hoảng loạn ném laptop , mặt đầy kinh hãi: “Cái quỷ gì ?!”

Chúc Chi Chi cuống cuồng chạy đến ôm lấy notebook: “Bảo bối của !”

Điền Nguyễn giẫm một chân lên notebook, hổ tức giận Chúc Chi Chi: “Cô theo dõi thì thôi, còn thứ khó coi như ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-75.html.]

Chúc Chi Chi xổm bên chân , chìa tay kiểu Nhĩ Khang, ngước mặt lên: “Cậu khoanh vùng chỗ , thì về ?”

“Tin đồn lan dễ, rửa sạch khó. Cô bôi nhọ danh dự của , còn thấy lý?”

Chúc Chi Chi ủy khuất: “Tôi chỉ cho xem, truyền ngoài.”

Điền Nguyễn: “Truyền bá nội dung k.h.i.ê.u d.â.m là phạm pháp.”

“Tôi , trả sổ cho , đảm bảo lan truyền.”

Điền Nguyễn lập tức lệnh: “Bạn học Đậu Nành.”

Hoàng Đậu lập tức bước lên, rút notebook khỏi chân Điền Nguyễn, xé đôi, chuyền cho các thành viên khác. Chỉ trong chốc lát, mảnh giấy rơi đầy đất.

Chúc Chi Chi kêu lên một tiếng “Bảo bối của !”, quỳ xuống giữa đống giấy vụn, mắt vô hồn.

Các đoàn viên tiếp tục rắc mảnh giấy lên đầu cô , lên vai cô , như một cảnh kịch sân khấu, ánh đèn chiếu thẳng Chúc Chi Chi.

Chúc Chi Chi đau thấu tim gan, bật : “Các thật hèn hạ.”

Điền Nguyễn: “Cô chịu nhận sai ?”

Chúc Chi Chi ngoan cố: “Tôi sai!”

“……”

“Tài tử, làm đau lòng, truyện mười tám cấm.”

Điền Nguyễn nên gì: “Tùy cô, , đừng theo dõi nữa.”

Chúc Chi Chi như máy hỏng lặp : “Tôi mười tám cấm.”

Điền Nguyễn: “Cô một , sẽ tố cáo một .”

Hoàng Đậu do dự, với Điền Nguyễn: “Đoàn trưởng, cô cũng là yêu thích văn học. Vì xã đoàn cũng cống hiến, cứ thế đuổi cô ?”

Điền Nguyễn: “Tôi là đuổi cô khỏi , khỏi Văn Học Xã. Dù sổ xé, hết giận , các làm gì thì làm. Tôi làm đoàn trưởng Văn Học Xã nữa, ám ảnh tâm lý.”

Hoàng Đậu: “……”

Chúc Chi Chi đột nhiên từ đống giấy vụn bật dậy, lớn gian trá: “Các tưởng thế là thắng ? Ha ha ha ha, lưu bộ thiên tài ý tưởng của máy tính ! Chỉ một quyển sổ rách, thèm để ý chắc?”

Điền Nguyễn thản nhiên: “Nếu cô cái máy trong phòng học , chỉ sợ khôi phục cài đặt gốc .”

Chúc Chi Chi sững sờ.

Điền Nguyễn: “Yên tâm, bảo của ban máy tính giúp cô lưu bài tập, ảnh hưởng chuyện học.”

Chúc Chi Chi run rẩy lùi một bước: “Cậu, với cha đều quá gian xảo!”

Điền Nguyễn chân thành khuyên: “Bạn học, chăm chỉ học hành . Đó mới là việc tuổi nên làm.”

Chúc Chi Chi suy sụp, quỳ xuống: “Tài tử, cầu xin gia nhập Văn Học Xã.”

Hoàng Đậu và những đoàn viên còn đồng thanh: “Tài tử, cầu xin gia nhập Văn Học Xã.”

Điền Nguyễn: “?”

Tạ Đường Yến hỏi: “Các cấu kết với , bẫy Điền Nguyễn đúng ?”

Điền Nguyễn: “……”

Chúc Chi Chi bật khàn khàn: “Văn Học Xã là một tay lập nên. Không âm thầm đồng ý, các nghĩ thể xúi động chỉ trong một ngày? Tài tử, màn diễn xem vui ?”

Điền Nguyễn giơ ngón cái: “Các nên thi kịch , tranh tài với đoàn ca kịch .”

Chúc Chi Chi: “Tôi vốn lập một đoàn kịch , nhưng phiền lắm, còn tập luyện. Viết tiểu thuyết sướng hơn nhiều. Tài tử, chỉ cần gia nhập Văn Học Xã, kịch bản gì cũng . Lần đoàn ca kịch diễn 《Tinh và Biển》, kịch bản cũng là , đại thắng ?”

Điền Nguyễn: “…… Hóa là cô.”

“Chính đó.” Chúc Chi Chi hì hì, “Cậu văn đúng là chạm thẳng tim . Nhìn linh cảm. Cậu chính là Muse của .”

Điền Nguyễn chịu nổi cái chức Muse đó: “Cô tìm khác .”

Chúc Chi Chi thở dài: “Tôi thẳng, sắp một buổi sách cấp tỉnh. Tất cả yêu văn học đều thể tham gia, còn là hoạt động từ thiện, gây quỹ sách cho vùng núi. Lãnh đạo Sở giáo d.ụ.c cũng đến. Đây là cơ hội hiếm để Văn Học Xã vang danh. Nếu Đức Âm tài t.ử tham gia, chắc chắn còn rạng rỡ hơn.”

Điền Nguyễn hỏi: “Cho nên cô gì?”

“Vì truyền thừa của Văn Học Xã. Tôi khi nghiệp, Đức Âm Văn Học Xã còn ai.” Chúc Chi Chi giữa đống giấy vụn, trịnh trọng vươn tay về phía Điền Nguyễn: “Mời cứu Văn Học Xã.”

Điền Nguyễn nhiệt huyết kích lên, cũng vươn tay nắm một cái, mơ hồ đáp ứng: “Được.”

Chúc Chi Chi vui mừng đến xoay vòng, ôm từng trong Văn Học Xã: “A ha ha ha! Cuối cùng cũng lừa tài t.ử !”

Tạ Đường Yến khoanh tay xem: “Cậu đúng là dễ lừa.”

Điền Nguyễn: “……”

Bị lừa Văn Học Xã, Điền Nguyễn mang theo chút uất nghẹn tan học. Đến cổng trường, thấy Uông Vĩ Kỳ bảy tám học sinh mặc đồng phục Nhị Trung bao vây, liền chạy tới: “Các làm gì?”

Uông Vĩ Kỳ lập tức nép lưng Điền Nguyễn. So với Điền Nguyễn, vạm vỡ hơn nhiều, mà lúc run rẩy như chim nhỏ: “Cứu .”

Điền Nguyễn một nữa dâng trào nhiệt huyết, thẳng tên cầm đầu đầu trọc: “Cậu định làm gì bạn học của ?”

Đầu trọc chằm chằm Uông Vĩ Kỳ lưng Điền Nguyễn, một câu tục tĩu nhưng trịnh trọng: “Tôi theo đuổi . Hắn trộm mất tim .”

Điền Nguyễn: “…… Gì cơ?”

Uông Vĩ Kỳ ngây .

Đầu trọc lặp : “Tôi theo đuổi . Hắn trộm mất tim .”

Điền Nguyễn: “…………”

Điền Nguyễn lùi sang một bên, với Uông Vĩ Kỳ: “Chúc hạnh phúc.”

lúc , Nam Mạnh Dao ngang, vẻ mặt phức tạp: “Chúc hạnh phúc.”

Uông Vĩ Kỳ hoảng hốt: “Đừng mà!!!”

 

Loading...