Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 65

Cập nhật lúc: 2026-03-28 07:11:59
Lượt xem: 155

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Kích động qua , Sa Mỹ Quyên dần dần bình tĩnh , Điền Nguyễn đầy áy náy.

Điền Nguyễn : “Mẹ cứ nghỉ ngơi cho , con xem cha Đỗ.”

Nhắc đến Đỗ Đạm Nhân, Sa Mỹ Quyên sang phía đó, ngượng ngùng hỏi: “Hắn thế nào ? Lúc quá xúc động… Tôi cũng xem một chút. Dù cũng nên lời xin .”

Nói xong, bà hất chăn, xuống giường bệnh, lau khóe mắt còn vương lệ, miễn cưỡng nở nụ : “Tôi rửa mặt .”

“Ừm.” Điền Nguyễn chờ, tiện tay dọn dẹp sơ phòng bệnh.

Đỗ Hận Đừng nghi hoặc Điền Nguyễn, nhưng hỏi gì —— em trai tìm , những chuyện khác quan trọng.

Chờ đến khi Sa Mỹ Quyên rửa mặt đ.á.n.h răng xong, áo khoác chỉnh tề, liền theo Điền Nguyễn, thang máy lên phòng bệnh tầng .

Vừa bước , Đỗ Đạm Nhân thấy Sa Mỹ Quyên liền khẽ run một chút, cái chân bó thạch cao như mơ hồ đau lên.

Đỗ phu nhân thì điềm đạm dậy, thấy Điền Nguyễn liền giơ tay hiệu, Điền Nguyễn đến mặt bà. Đỗ phu nhân đau lòng hỏi: “Mắt con đỏ thế? Khóc ?”

Điền Nguyễn: “Không ạ.”

Sa Mỹ Quyên liếc qua Điền Nguyễn, nhưng giờ bà dường như còn cách nào làm gì cho nữa, chỉ thể rút , cứng nhắc : “Ông chủ Đỗ, Đỗ phu nhân, là sai. Tôi nên lấy tạ đập gãy chân ông chủ Đỗ, tiền t.h.u.ố.c men bao nhiêu đều bồi.”

Đỗ phu nhân ngẩng cằm, nghiêm túc : “Sa nữ sĩ, chào bà. Tôi là ruột của Điền Nguyễn, Nguyễn Mộng Linh.”

“Chào bà…”

Đỗ Đạm Nhân theo phản xạ đáp: “Chào bà.”

Sa Mỹ Quyên:

“Chào ông chào bà.”

“Ừm, chào bà.”

“……”

Đỗ Hận Đừng đỡ trán: “Con thấy các đều bình thường.”

Ngu Kinh Mặc bật , kéo Điền Nguyễn xuống bên cạnh: “Được , xuống chuyện.”

Thế là đều , bầu khí hòa hoãn hơn một chút.

“Tiền t.h.u.ố.c men thì cần.” Đỗ phu nhân dáng vẻ Sa Mỹ Quyên, cũng chút đồng cảm, “Cha của Tiểu Nguyễn cũng , nên tự tiện tới cửa gây chuyện.”

Đỗ Đạm Nhân: “Tôi gây chuyện, là đến chuyện đàng hoàng.”

Đỗ phu nhân: “Nói chuyện cái gì, chân ông đều đ.á.n.h gãy.”

Đỗ Đạm Nhân: “……”

Sa Mỹ Quyên càng rụt : “Đỗ phu nhân, thật sự xin .”

Đỗ phu nhân trấn an: “Không . Tôi còn cảm ơn bà vì nuôi dưỡng Tiểu Nguyễn như .”

Sa Mỹ Quyên nhẹ: “Nó cũng chỉ mới năm nay điều hơn chút. Trước thường xuyên chọc tức c.h.ế.t, uống rượu, đ.á.n.h , hút thuốc… chuyện gì cũng làm.”

Đỗ phu nhân kinh ngạc Điền Nguyễn: “Thật ?”

Điền Nguyễn: “……” Không, đó con, đó là Điền Viễn.

Ngu Kinh Mặc nắm lấy bàn tay lạnh của Điền Nguyễn, truyền đó ấm, thanh niên bên cạnh: “Lúc còn nhỏ hiểu chuyện, là bình thường. Bây giờ là đứa trẻ ngoan.”

Hai chữ “đứa trẻ ngoan” làm mặt Điền Nguyễn đỏ bừng, bởi vì lúc hai ở chung trong cái hồ lô , Ngu Kinh Mặc cũng từng khen như .

Nói xong thì chuyện cũng xem như bỏ qua, chuyện cũ cần truy nữa.

Đỗ phu nhân hứa sẽ giúp Sa Mỹ Quyên tìm Điền Viễn thật sự, Sa Mỹ Quyên cảm kích mãi rời .

Trời sẩm tối, hoàng hôn tan hẳn. Đỗ phu nhân mời Điền Nguyễn cùng về nhà ăn cơm, nhưng Điền Nguyễn : “Má Lưu nấu sẵn cơm .”

Đỗ phu nhân cũng ép, còn nhiều dịp cùng ăn.

Trên đường về trang viên, Điền Nguyễn xem nhóm lớp, chúc mừng đoạt giải nhất thi văn, hỏi xin bài làm, còn tám chuyện đủ thứ.

Xe chậm rãi dừng .

Điền Nguyễn tưởng đến trang viên, nhưng bước xuống liền thấy một hàng ghế đá dài, phía xa xanh mướt, mặt nước gợn sóng, rõ ràng là một công viên.

“Xuống dạo một chút.” Ngu Kinh Mặc phanh xe, đóng cửa, bước dài đến bên cạnh , tiện tay lấy cặp sách của Điền Nguyễn ném trong xe.

Đi qua lối ghế đá chỉ rộng đủ một , Điền Nguyễn hít sâu mùi khí trong lành của công viên, tâm trạng thoải mái hẳn.

Ánh chiều vàng rực như dải lụa của tiên nữ vắt ngang trời Tây, Điền Nguyễn ráng chiều, cách đó xa là lầu các, hành lang uốn khúc.

Ngu Kinh Mặc phía một lát, tiếng giày da nặng xen lẫn tiếng lá khô giòn vỡ chân.

Điền Nguyễn ngẩng đầu tìm mấy quả mùa thu, nhặt mấy quả tùng . Túi đựng nổi, bèn nhét sang túi Ngu Kinh Mặc: “Ngu , giúp em cất một chút. Cái thể làm thủ công.”

“Làm thành gì?” Ngu Kinh Mặc tùng quả nhét bộ âu phục đặt may mười mấy vạn của , nhưng cũng từ chối.

“Chuông gió, đồ trang trí, đều .”

“Ừm.”

Hai một vòng quanh công viên, Điền Nguyễn thấy thuyền nhỏ trong hồ, liền động lòng.

Ngu Kinh Mặc lập tức đến quầy bán vé, liếc bảng giá, quét mã trả tiền: “Đi thôi.”

Điền Nguyễn vui vẻ nhảy lên thuyền nhỏ, về một bên, bên còn vẫn đủ chỗ cho một nữa.

Ngu Kinh Mặc sải chân bước lên, thuyền nhỏ lập tức chao mạnh, Điền Nguyễn hoảng hốt ôm lấy chân , đợi thuyền định mới buông . Ngu Kinh Mặc xuống, chiếm gần nửa chiếc thuyền.

“Anh cao quá đó, Ngu .” Điền Nguyễn cầm lấy mái chèo bên mạn thuyền, .

Ngu Kinh Mặc: “Là thuyền quá nhỏ. Chèo .”

Hai , mỗi một mái chèo phối hợp, mặt nước gợn sóng đẩy , thuyền xoay vòng vòng nước.

“……”

Ngu Kinh Mặc bất đắc dĩ: “Em chèo nhanh quá, phối hợp với một chút.”

Điền Nguyễn chèo chậm , nhưng thuyền vẫn xoay vòng vòng, đến mức choáng cả đầu.

Ngu Kinh Mặc giữ lấy tay : “Buông , để chèo.”

Kết quả vẫn là xoay vòng vòng.

“……”

Hai kẻ chèo thuyền , Điền Nguyễn bật : “Hóa cũng thứ làm nha.”

Hai bận rộn hơn mười phút, cuối cùng cũng chèo thuyền khỏi bến, dần dần nắm kỹ thuật, càng lúc càng ăn ý.

“Nơi đời giống như chèo thuyền, sinh .” Ngu Kinh Mặc .

“?” Điền Nguyễn phối hợp gật gật đầu.

Ngu Kinh Mặc vẻ ngây ngô của , hỏi: “Em bao nhiêu tuổi?”

“Hai mươi?”

em cũng thực sự sống đủ hai mươi năm, đúng ?”

Điền Nguyễn lắp bắp: “Cái gì? Ý là ?”

Ngu Kinh Mặc thở dài: “Ban đầu, nghĩ đợi đến khi em tự nguyện , sẽ . em quá ngốc, còn tưởng nhận . Tôi thể tiếp tục em giả ngơ nữa.”

“……”

“Em là Điền Nguyễn, Điền Viễn. ?”

Trong lòng Điền Nguyễn chấn động khó tả, như tia sét xé tan sương mù, chiếu rõ con đường mắt —— hóa Ngu Kinh Mặc sớm bí mật của .

Cậu cứ tưởng che giấu giỏi, hóa sơ hở khắp nơi.

Điền Nguyễn đột nhiên nhớ đầu hỗ trợ Ngu Kinh Mặc “hạ sốt”, lúc Ngu Kinh Mặc hỏi thành niên , luống cuống quên mất, ngẫm mới hiểu —— Ngu Kinh Mặc vẫn luôn thử thăm dò. Chỉ là quá vô tâm, từng nghĩ sâu.

Ngay từ đầu còn định bắt chước tính cách của Điền Viễn, kết quả diễn mấy ngày liền quên, trường học y như học sinh thật, chẳng hề nghĩ duy trì nhân thiết.

Trong mắt Ngu Kinh Mặc, “vợ hợp đồng” từ một tên lêu lổng trèo giường, biến thành một thật lòng thích học hành, thể nghi ngờ?

Cho dù Ngu Kinh Mặc và Điền Viễn thiết, cũng một cơ bản thể đổi chỉ trong thời gian ngắn. Nếu biến đổi quá đột ngột chỉ còn hai khả năng, đoạt xác, hoặc thế.

Loại trừ đoạt xác, chỉ còn : “Người đổi.”

Mồ hôi lạnh của Điền Nguyễn tuôn , ngây Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc khẽ véo mặt : “Lại ngây ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-65.html.]

Điền Nguyễn giật hồn, cúi đầu thừa nhận: “Em đúng là Điền Viễn, cũng phu nhân của .”

Ngu Kinh Mặc: “Kết hôn với là em, sáng tối ở cạnh là em, ngủ chung giường cũng là em. Em chính là phu nhân của .”

“……” Điền Nguyễn vốn nên hoảng loạn, nhưng trái tim đập mạnh, “ em thế Điền Viễn, thấy kỳ quái ?”

“Thấy kỳ quái. Vì em thế ?” Ngu Kinh Mặc hỏi, “Em là thần tiên?”

Điền Nguyễn lắc đầu: “Em chỉ là bình thường.”

Ngu Kinh Mặc xoa đầu : “Theo thấy, em nhất định chỗ đặc biệt, mới thể biến mất xuất hiện.”

Điền Nguyễn tròn mắt: “Sao em từng biến mất xuất hiện?”

“Em từng hỏi Sa Mỹ Quyên xem lúc nhỏ lạc . Thật em nghi ngờ Điền Viễn lạc, mà là chính em.”

“…… Là em.” Điền Nguyễn nên , “Em từng đến một thế giới khác, một đôi vợ chồng họ Điền nhận nuôi, nhưng lâu họ gặp t.a.i n.ạ.n máy bay. Em sống ở thế giới đó 18 năm, đến lúc sắp thi đại học, xe rơi xuống nước… xuyên tới đây.”

Ngu Kinh Mặc đ.á.n.h lạc hướng: “Em đối với thế giới giống như quen thuộc, thậm chí thể ‘đoán ’ một chuyện. Ví dụ như chuyện nhà Ngu Phát Đạt.”

“……” Điền Nguyễn ngây —— ngay cả mấy chuyện nhỏ như cũng nhớ ?

“Ở thế giới , em từng thấy thế giới đúng ?”

Điền Nguyễn cảm giác như linh hồn thấu, do dự: “Ngu , nếu em , sẽ thất vọng.”

“Tôi sẽ thất vọng.” Đôi mắt đen của Ngu Kinh Mặc ráng chiều ánh lên sắc màu tuyệt , giọng chậm rãi, “Chỉ ôm hy vọng quá lớn mới sợ thất vọng. Tôi gì để thất vọng. Bất kể đáp án là gì, đều chấp nhận.”

Điền Nguyễn bỗng nhớ đến thiếu niên Ngu Kinh Mặc —— cha qua đời, mồ côi một , trầm tĩnh lo liệu tất cả việc hậu sự, một gánh cả Ngu gia.

Không ai từng hỏi mệt , đau , hối hận .

Ngu Kinh Mặc sẽ thất vọng, bởi vì luôn chấp nhận sự thật.

Trong lòng Điền Nguyễn dần , đối diện bình tĩnh : “Thế giới cũng giống thế giới , chiến tranh, mỗi ngày đều c.h.ế.t. Hai thế giới cực kỳ giống , nhưng trùng khớp. Bởi vì thế giới chúng đang ở hiện tại… là tạo dựa thế giới .”

“Thế giới song song?” Ngu Kinh Mặc lập tức hiểu .

“Có thể hiểu như . những chuyện xảy trong thế giới , một phần trong sách, đều thể thấy, bao gồm cả em. Những chuyện đó cũng đúng thật xảy trong thế giới .”

“Ý em là, thế giới là một quyển sách?”

Điền Nguyễn khẽ gật đầu: “Thế giới , ngoại trừ nhóm vai chính và vai phụ, những còn đều là NPC.”

Đuôi lông mày Ngu Kinh Mặc nhướn lên: “Tôi cũng là NPC?”

“Anh . Anh… quan trọng.”

vai chính.”

Điền Nguyễn tiếc nuối gật đầu: “Anh vai chính, em cũng chỉ là một vai phụ pháo hôi. Theo thiết lập nhân vật của Điền Viễn, hai năm nữa sẽ c.h.ế.t vì tranh đấu hào môn.”

Ngu Kinh Mặc: “Cho nên em vì đổi kết cục đó nên mới học.”

“Em vốn thích học.” Điền Nguyễn lập tức thanh minh, “Em yêu thích việc học, em giấc mơ của riêng .”

Ngu Kinh Mặc bật : “Nhìn .”

Điền Nguyễn trở nên rối rắm: “Em vốn cho rằng chỉ là xuyên tới, nhưng Đỗ phu nhân xuất hiện, bà ruột em, mà em thật vốn thuộc về thế giới . Em chút hiểu…”

“Chuyện gì?”

“Vì em thế phận của Điền Viễn, mà ai khác? Thậm chí em cần thế ai, vốn dĩ em thể trực tiếp là tiểu thiếu gia Đỗ gia.”

Ngu Kinh Mặc trầm tư lâu: “Vấn đề khó, chúng thử lượt sắp xếp từ đầu.”

Điền Nguyễn luôn Ngu Kinh Mặc thông minh hơn nhiều, nên mới bình thản thừa nhận, hi vọng Ngu Kinh Mặc thể giải đáp nghi vấn cho . Cậu lập tức nghiêng gần, hiếu học dâng tràn: “Được.”

Ngu Kinh Mặc nâng ngón trỏ, chạm nhẹ giữa mày của thiếu niên, chỉ thấy hàng mi dài khẽ run: “Trước tiên cảm nhận của em.”

“?” Điền Nguyễn chỉnh suy nghĩ: “Em cảm thấy, 20 năm cha Điền bế nhầm con, khiến em biến mất khỏi thế giới . Mười tám năm em trở về, c.h.ế.t, em thế con , đây giống như một loại nhân quả tuần .”

“Nói cũng lý, nhưng so với nhân quả tuần , nghiêng về khả năng ‘lượng t.ử vướng víu’ hơn.”

Điền Nguyễn cũng chút hiểu về lượng t.ử vướng víu, liền gật đầu: “Xét theo góc độ khoa học, đúng là khả năng .”

Ngu Kinh Mặc: “Chúng điểm khởi đầu với tiền đề chấp nhận sự tồn tại của ‘ý chí thế giới’, phục vụ cho vai chính, điều đó vấn đề chứ?”

“Không vấn đề.”

Ý chí thế giới vẫn luôn tồn tại, tuy thấy, chạm , nhưng rõ ràng nó tồn tại vì vai chính.

Ngu Kinh Mặc tiếp tục: “Hai mươi năm , Sa Mỹ Quyên chỉ là một phụ nữ bình thường trong thế giới , chồng bà cũng chỉ là một NPC hết sức bình thường. Gọi là a, Sa Mỹ Quyên là b, a và b kết hợp, sinh đứa trẻ c.”

“a+b=c?”

“Khi đó, Đỗ phu nhân sinh con cùng bệnh viện, Đỗ Đạm Nhân cũng ở đó. Họ gọi là 1 và 2, 1+2=3, và 3 chính là em.”

“…… Ừm.”

“Dưới tác động của ý chí thế giới, abc là một gia đình hết sức bình thường, và trong thế giới , những chuyện như ngoài ý như t.ử vong, chia ly đều thể xảy . a và b vốn dĩ sẽ mất c.”

Điền Nguyễn giật , thoát khỏi khung tư duy ban đầu, nhận điều đó xác thực thể xảy .

Ngu Kinh Mặc: “Trong tuyến cốt truyện nhỏ của gia đình ba đó, hẳn là a bồng c bỏ , khiến c mất tích, thể bán, thể gặp chuyện gì đó, a và b sẽ luôn tìm kiếm c. Trong bối cảnh thế giới lớn, điều gì cũng thể xảy , nhưng đều trong sự kiểm soát của ý chí thế giới.”

Điền Nguyễn gật đầu.

a ôm nhầm 3 vì c. Vì giữa a và 3 sinh ‘lượng t.ử vướng víu’. Kết quả là đứa trẻ vốn dĩ mất tích là c trở thành 3. Cũng theo nhân quả, giữa c và 3 tiếp tục sinh vướng víu.”

Điền Nguyễn tiếp tục gật đầu.

“a và b mất c, họ tiếp tục sống. Điều vi phạm ý chí thế giới. một ý chí khác, c trở thành Điền Viễn.”

“…… Tại c trở thành Điền Viễn?”

“Vậy em hỏi tác giả nguyên tác.” Ngu Kinh Mặc ung dung quy luật vận hành của thế giới: “Thế giới tạo bản thảo của tác giả, nhưng ngay từ lúc sáng tạo, xuất hiện ý chí thế giới thoát ly khỏi sự kiểm soát của tác giả. Bởi vì thế giới tồn tại chân thật.”

Điền Nguyễn suy nghĩ đến rối như nơ bướm.

Ngu Kinh Mặc thấy hiểu, liền chỉ cây táo bên cạnh: “Vì cây táo nhất định kết quả táo, chứ hòn đá?”

Điền Nguyễn: “Đương nhiên cây táo thể kết đá .”

“Em chơi 《Dũng giả mạo hiểm phòng》, vì mở rương ánh sáng xanh chứ mở rương ánh sáng đỏ?”

“Rương ánh sáng đỏ là bẫy.”

“Thấy ? Tất cả đều quy luật. Bởi vì tất cả đều trong ‘thiết kế’. Nhất là ở thế giới .”

Điền Nguyễn như hiểu thêm một phần: “Ý là, nếu c mất tích thì sẽ khác trở thành Điền Viễn? c mất tích, nên chính là Điền Viễn?”

Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Giống như hai tuyến thế giới γ và β. Ở γ, a bồng c bỏ , c mất tích, 3 trở thành tiểu thiếu gia Đỗ gia, lớn lên bình an. Ở tuyến đó, em lẽ sẽ bao giờ dính cốt truyện, nước ngoài du học và định cư luôn. c sẽ thành Điền Viễn mà trở thành một khác.”

Hắn : “ ở β, a ôm nhầm 3 khiến 3 mất tích, còn c mất tích, nên c ý chí tác giả trở thành Điền Viễn. Sau đó, ý chí thế giới, c 3 thế vì thế giới giám sát lượng t.ử vướng víu của hai . Đây là kết quả ‘đánh cờ’ giữa ý chí tác giả và ý chí thế giới.”

Điền Nguyễn đến choáng váng, như hiểu như : “Do a ôm sai, em kéo tuyến β. vì em và Điền Viễn lượng t.ử vướng víu, nên nhất định một bên mất , một bên tồn tại? Nhất định biến mất ?”

Ngu Kinh Mặc đầy ôn hòa: “Theo định luật bảo lượng tử, sẽ ai thực sự biến mất. Giống như em trở . Điền Viễn lẽ chỉ đến nơi cần tới. Hai tuyến thế giới đang dần giao .”

“Thời song song cũng thể giao ?”

“Trong gian hình học phi Euclid, hai đường thẳng song song vẫn thể giao . Đây là kết quả định sẵn.”

“Không thể đổi?”

“Đương nhiên thể.” Ngu Kinh Mặc nắm tay , đặt lên n.g.ự.c : “Trong tuyến β, nếu em chệch quỹ đạo, đẩy xuống hồ c.h.ế.t đuối, thì em sẽ bước tuyến thứ ba. lượng t.ử vướng víu giữa chúng vẫn còn, em sẽ ý chí thế giới ‘trừng phạt’, còn thể trở thành ‘vong phu’ theo em.”

Lòng bàn tay Điền Nguyễn đặt n.g.ự.c Ngu Kinh Mặc, cảm nhận nhịp tim hữu lực, dám tưởng tượng chuyện g.i.ế.c Ngu Kinh Mặc, rút tay nhưng giữ chặt.

“Dám ?”

Điền Nguyễn hoảng loạn, động tác lớn làm thuyền nhỏ chòng chành: “Em …”

Ngu Kinh Mặc buông tay, ôm lấy , thuyền dần định: “Chọc em thôi, sẽ biến thành quỷ hù dọa em.”

Điền Nguyễn chọc đến nín .

“……”

Ngu Kinh Mặc cả đời từng dỗ ai, chỉ thể nhẹ vỗ lưng : “Đừng sợ.”

Điền Nguyễn hỏi câu hỏi cuối cùng của nhân loại: “Em tồn tại để làm gì?”

Ngu Kinh Mặc đáp: “Tồn tại tức là hợp lý.”

“Thật ?”

“Ừ. Bất kể em gây chuyện gì, sẽ em thu dọn.”

“……”

 

Loading...