Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 64
Cập nhật lúc: 2026-03-28 07:11:36
Lượt xem: 158
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn cõng cặp sách đến cổng lớn trường Đức Âm.
Tài xế cạnh chiếc Maybach, thấy Điền Nguyễn liền mở cửa xe: “Phu nhân, bên .”
Điền Nguyễn trong xe, chóp mũi lập tức thoang thoảng mùi hương gỗ lạnh đặc trưng Ngu Kinh Mặc, “Sao xin nghỉ giúp em?”
“Đi bệnh viện.” Ngu Kinh Mặc ngắn gọn.
“Mẹ em làm ?” Điền Nguyễn lập tức hỏi.
“Cha em tìm em. Mẹ em cũng đến .”
“……” Điền Nguyễn suýt nữa tiêu hóa nổi, cha nhiều đúng là phiền phức, “Ông tìm em làm gì?”
“Có lẽ tò mò nuôi của em là thế nào, chuyện rõ ràng.”
“Ông ?” Điền Nguyễn khó hiểu, “Tối qua còn té gãy chân, hôm nay nhảy nhót sang phòng bệnh khác?”
Ngu Kinh Mặc: “Không nhảy nhót, chống nạng.”
“……” Điền Nguyễn tưởng tượng cảnh Đỗ Đạm Nhân chống nạng, kéo theo cái chân bó bột, lạch bạch qua phòng bệnh của Sa Mỹ Quyên, đến liền gọi nuôi.
Sa Mỹ Quyên chắc chắn kích thích nhẹ, nuôi một đứa con lớn như , đùng một cái thành con của khác.
là hại cha mà.
“Đáng lẽ nên để họ ở cùng một bệnh viện.” Điền Nguyễn mệt mỏi lên tiếng, như kiểu lời khi chuyện , “Mới một đêm mà xảy chuyện.”
Ngu Kinh Mặc: “Mẹ em sớm muộn cũng .”
“Em định chờ bà khỏe hơn mới .”
“Tôi hỏi bác sĩ chủ trị, ông bảo em hồi phục , hôm qua còn cùng bệnh nhân phòng bên nâng tạ 2,5 kg.”
“……” Điền Nguyễn thật sự thể tưởng tượng nổi cảnh Sa Mỹ Quyên nâng tạ, quá huyền ảo.
Đến bệnh viện, Đỗ Hận Đừng đợi sẵn ở cửa tòa nhà nội trú, với Điền Nguyễn: “Mẹ em đ.á.n.h cha một trận, dùng tạ đập gãy luôn cái chân còn .”
Điền Nguyễn: “…………”
Nhất thời, nên thắp nến cho Đỗ Đạm Nhân, nên đ.á.n.h giá .
Sa Mỹ Quyên từ đến nay nhút nhát, trầm lặng, cũng cẩn thận rụt rè, chỉ là trong xương vẫn chút kiêu ngạo, dễ cúi đầu. Có lẽ đây là đầu bà nổi nóng đến .
“Vậy… cha ?” Điền Nguyễn vẫn thốt chữ “cha em”.
Đỗ Hận Đừng như : “Đang chờ phẫu thuật.”
Điền Nguyễn: “Dẫn em xem.”
Lầu 5 tòa nhà nội trú là khu phẫu thuật chuyên môn, thi thoảng giường bệnh đẩy vội , bánh xe lăn vang lên loảng xoảng. Người nhà bệnh nhân chờ đợi quá lâu thì mua nước, mua đồ ăn, dọc hành lang.
Một cảnh tượng thê lương.
Chỉ tiếng loa phát thanh và bản tin chạy màn hình điện t.ử là còn chút sinh khí.
Đỗ Đạm Nhân giường bệnh, mắt trân trân.
Đỗ phu nhân bên cạnh, vành mắt đỏ, giọng nhẹ nhàng trách: “Ông xem ông, lớn tướng như , té một cái là gãy xương, còn gây chuyện đ.á.n.h .”
Đỗ Đạm Nhân: “Tôi đ.á.n.h , là bà đ.á.n.h .”
“…… Dù thế nào thì bà cũng là nuôi của Tiểu Nguyễn, ông tự tiện xông đến, đương nhiên chấp nhận . Buôn bán thì tinh tường, đến đạo lý giao tiếp ngốc như .”
“Xin .”
Đỗ phu nhân khoác áo choàng mỏng, nhưng đại sảnh bật sưởi, vẫn lạnh, bà siết chặt áo.
Đỗ Đạm Nhân bà: “Phu nhân, mặt em lạnh quá.”
Đỗ phu nhân: “Người em cũng lạnh, lòng em cũng lạnh.”
Đỗ Đạm Nhân nhấc chăn lên: “Em đắp cái .”
“Đừng loạn.” Đỗ phu nhân giúp ông đắp chăn, thấy chân ông treo cao lố lăng thì nhịn nổi, “Thật hết nổi.”
“?”
“…… Mẹ.” Điền Nguyễn lên tiếng.
Đỗ phu nhân thu cảm xúc, sang, ánh mắt ôn hòa: “Tiểu Nguyễn, con đang học ? Sao chạy đến đây?”
Điền Nguyễn liếc Đỗ Đạm Nhân, hỏi: “Thế nào ?”
“Tiểu phẫu thôi. Bác sĩ mười phần thì tám, chỉ lấy m.á.u tụ ở chân.”
“Không nguy hiểm là .” Điền Nguyễn yên tâm một chút, với Đỗ Đạm Nhân, “Xin , cảm xúc con kích động.”
Đỗ Đạm Nhân: “Không kích động, là kích động.”
Điền Nguyễn: “…… Ông chạy tới làm gì?”
Đỗ Đạm Nhân: “Mẹ nuôi của con ở đây, cha đương nhiên tới thăm. Cha còn mang hai thùng đồ bổ, cô cũng ném luôn. Vì ?”
Câu hỏi hợp lý, nguyên nhân ai cũng , nhưng giải thích cho ông cha tặng kèm đúng là phiền.
Điền Nguyễn ví dụ: “Nếu con cưới ông nhiều năm, mà thật cả trai con lẫn con đều là con khác, ông sẽ cảm thấy thế nào?”
Đỗ Đạm Nhân: “……”
Đỗ phu nhân lúng túng, định hòa giải, thì chồng nghiêm túc mở miệng ——
“Các con con ruột cha quan trọng, quan trọng là phu nhân của cha vẫn là phu nhân của cha.”
Một trầm mặc.
Đỗ phu nhân câu đó làm cho nóng mặt, lùi một bước, ngượng ngùng: “Lớn tướng , năng bậy bạ gì thế.”
Đỗ Đạm Nhân mặt nghiêm, tràn đầy khí thế: “Đàn ông, một lời là một lời vàng.”
“……”
Nếu đang giường bệnh, hai cái chân treo ngược, chắc hẳn cảnh còn cảm động.
Ngay từ đầu vấn đề vốn còn quan trọng.
Đỗ phu nhân lấy tay che miệng, cuối cùng vẫn bật khúc khích: “Nói gì với gì chứ……”
Điền Nguyễn cũng xem như hiểu thêm phần nào về ông cha tiện nghi , đúng là kiểu đàn ông trọng chữ tín.
Thế là quyết định: “Chỉ cần ông an khỏi phòng mổ, con sẽ gọi ông là cha.”
Đỗ Đạm Nhân: “Cha vốn dĩ chính là cha .”
“Con gọi là quyền của con.”
lúc đó loa vang lên ——
“Đỗ Đạm Nhân, Đỗ Đạm Nhân, mời đến phòng mổ 3 chuẩn .”
Ban đầu Điền Nguyễn phản ứng kịp, đó mới nhận —— đang gọi cha tiện nghi nhà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-64.html.]
Hai hộ sĩ tới đẩy giường của Đỗ Đạm Nhân, cũng ngăn nhà theo quá gần. Đỗ Đạm Nhân mang vẻ mặt chính trực, cứ thế đẩy .
Đỗ phu nhân thấy cửa phòng chuẩn phẫu thuật sắp đóng , liền giải thích với Điền Nguyễn: “Vừa gọi nhầm tên. Cha con vốn tên là Đỗ Đạm Xa, nhất định sửa .”
Nói mới , còn một chuyện nhỏ thú vị, Đỗ Đạm Nhân nguyên danh là Đỗ Đạm Xa, lấy ý “Không màng danh lợi, đặt chí phương xa, âm thầm nỗ lực”, ngụ ý . khi làm ăn, liên tiếp gặp trắc trở, Đỗ Đạm Nhân cảm thấy lẽ tên kị với tiền bạc.
Thế là năm ông 30 tuổi, ngày đêm suy nghĩ chuyện đổi tên.
Không phụ kỳ vọng của cha , ông quyết định giữ chữ “Đạm”, đổi “Xa” thành “Nhân”.
Trong Luận Ngữ, Khổng T.ử : “Người nhân từ lo, kẻ trí tuệ nghi, dũng cảm sợ.”
Làm bất cứ việc gì, chữ “Nhân” mới thể lâu dài.
Vì , Đỗ Đạm Nhân với vợ: “Tôi đổi tên, đổi thành Đạm Nhân.”
Đỗ phu nhân lúc đầu để tâm: “Vậy đổi thành… lòng đỏ trứng?”
Đỗ Đạm Nhân: “…… Phu nhân cảm thấy 'lòng đỏ trứng' lắm ?”
Đỗ phu nhân: “Tùy , chỉ cần tên ‘Trứng Trứng’ là .”
Thế là từ Đỗ Đạm Xa, ông thật sự đổi thành Đỗ Đạm Nhân.
Ca phẫu thuật diễn đúng như bác sĩ , chỉ mất hơn mười phút. Khi Đỗ Đạm Nhân đẩy , cũng cảm xúc gì quá mạnh, bởi vì đúng là một ca tiểu phẫu đơn giản.
Điều phiền toái duy nhất là trong hai ngày tới, Đỗ Đạm Nhân thể cử động chân, ngay cả tiểu cũng cần phụ giúp.
Đỗ gia giàu , thuê hai nam hộ công, nhưng Đỗ Đạm Nhân chịu nổi, cuối cùng chọn đặt ống dẫn tiểu, còn hơn là phơi bày mặt khác.
Đỗ gia tiền, nên ông ở phòng VIP riêng. Hoàn cảnh yên tĩnh, nhưng cũng vô cùng buồn chán.
Điền Nguyễn đặc biệt qua xem phòng bên cạnh, : “Bên cạnh bác hơn 60 tuổi, mới mổ trĩ xong, cũng yên cử động. Cha nếu buồn, thể nhờ hộ công đẩy qua tán gẫu với ông .”
Đỗ Đạm Nhân: “…… Tán cái gì? Cha bệnh trĩ.”
“Đâu chỉ về trĩ. Bác thích câu cá, hai chắc chung đề tài.”
“Câu cá thì cha thích thật.”
Điền Nguyễn , xét khí chất “các lão câu cá”, Đỗ Đạm Nhân viện chắc chắn sẽ nhàm chán.
Sau đó, Điền Nguyễn cùng Ngu Kinh Mặc cùng sang thăm Sa Mỹ Quyên.
Đỗ Hận Đừng : “Anh cùng.”
Đỗ phu nhân gì, hiển nhiên chuyện cũng khiến bà vui.
Khi Điền Nguyễn bước phòng bệnh của Sa Mỹ Quyên, quả nhiên thấy quả tạ nặng lắm, nhưng 2,5 kg ném chân thì cực kỳ đau.
“Tiểu Xa!” Sa Mỹ Quyên thấy Điền Nguyễn lập tức rơi nước mắt, “Cái tên đàn ông khốn kiếp đó con là con , thể !”
Điền Nguyễn trấn an : “Mẹ, con vĩnh viễn là con của .”
Sa Mỹ Quyên gật đầu, nở nụ .
“Cho dù con thật sự huyết thống với Đỗ gia, con vẫn là con của .”
Câu dứt, nụ của Sa Mỹ Quyên lập tức đông : “…… Ý con là gì? Con chính là con me! Mẹ nuôi con từ nhỏ, con đương nhiên là con !”
Điền Nguyễn khẳng định: “, nuôi con lớn, con chính là con .”
“Tiểu Xa……”
“Mẹ, con với , con đổi tên, giờ gọi là Điền Nguyễn.”
“Đổi tên? Sao đổi? Gọi Tiểu Xa ?”
Điền Nguyễn khó giải thích, chỉ : “Mẹ coi như Điền Viễn ngày xưa rời , nhưng con vẫn là con .”
Sa Mỹ Quyên kích động nắm chặt cánh tay : “Con chính là con !”
Điền Nguyễn đau nhưng tránh, phân rõ: “ con thật sự mang huyết thống Đỗ gia, con cũng là con của Đỗ phu nhân.”
Sa Mỹ Quyên chịu tin: “Con là con ruột ! Sao ? Vậy con ruột đang ở ?”
Điền Nguyễn: “Mẹ từng , 20 năm , con lạc.”
Sa Mỹ Quyên bỗng run rẩy dữ dội. Chồng bà bất cẩn làm mất con. Chẳng lẽ khi … căn bản tìm ?
Sao thể như ? Tại như ?
Sa Mỹ Quyên ngã xuống giường, nước mắt tuôn đầy mặt: “Tiểu Xa của mất … nó ?”
Điền Nguyễn theo phản xạ đỡ: “Mẹ……”
“Cậu Tiểu Xa! Cậu !” Sa Mỹ Quyên tránh né, ánh mắt đau đớn , “Vậy Tiểu Xa của ở ?”
Tim Điền Nguyễn siết , như ai bóp nghẹt. Bao ngày qua, thật sự coi Sa Mỹ Quyên như ruột. Dù Đỗ phu nhân xuất hiện, vị trí của Sa Mỹ Quyên trong lòng vẫn cao hơn.
Sa Mỹ Quyên nghĩ . Bà mong sợi dây huyết thống. Không huyết thống, liền còn con.
Đây là trạng thái chung của nhiều đời, họ nhớ đứa con do chính sinh , huyết thống là khế ước thể cắt đứt.
Giờ đây, Điền Nguyễn chỉ thể tự tay xé bỏ khế ước .
Lòng bỗng rỗng . Cậu nghĩ, cho dù Sa Mỹ Quyên còn coi là con, vẫn sẽ tận hiếu với bà.
“Mẹ, đừng đau lòng. Có lẽ vẫn thể tìm con ruột của .” Điền Nguyễn miễn cưỡng an ủi.
Ngu Kinh Mặc nắm lấy vai , lặng lẽ trấn an.
Điền Nguyễn dựa , giọng nhẹ: “Điền Viễn thật sự, lẽ vẫn sống ở một nơi nào đó.”
Sa Mỹ Quyên lập tức ngẩng đầu: “Thật ? Vẫn thể tìm Tiểu Xa?”
“Chỉ cần tìm mới .” Điền Nguyễn hiểu, chỉ cần còn hy vọng, bà sẽ tiếp tục sống.
Quả nhiên, mắt Sa Mỹ Quyên rơm rớm: “Được… chỉ cần còn thể tìm nó là …”
Chỉ Điền Nguyễn , Điền Viễn lẽ còn ở thế giới .
20 năm , vì cha ruột ôm nhầm con, để bên bồn hoa mà bỏ sót, Điền Nguyễn biến mất.
20 năm , trở thế giới , lẽ là ý trời, lẽ là nhân quả, tạm thời thế Điền Viễn.
Chỉ đến khi Đỗ phu nhân nhận , mới hiểu vốn thuộc về nơi .
Thế giới bên ngoài sách 18 năm, trong sách 20 năm.
Hai đời đan xen, cuối cùng trở về quỹ đạo.
Còn Điền Viễn thật sự ?
Có lẽ cứu lên từ một dòng sông ở một thế giới khác, còn phận pháo hôi, trở thành “cô nhi” vướng bận, sống cuộc đời .
…… Hoặc lẽ, Điền Viễn vẫn ở đó trong thế giới , giống một hạt giống kiên cường giữa cánh đồng, chờ phát hiện.
Dù thế nào, Điền Nguyễn vẫn hy vọng Điền Viễn còn sống, sống thật .
Ngu Kinh Mặc cúi mắt thanh niên trong lòng ngực. Không đau khổ, cũng bi thương, chỉ là lẳng lặng.
Hàng mi dài khẽ run, một giọt nước mắt trong suốt rơi xuống.
Hắn đưa tay lau .
Giọt lệ , như từng tồn tại.