Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 54

Cập nhật lúc: 2026-03-26 17:34:47
Lượt xem: 159

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Manh sinh, phát hiện manh mối .

Điền Nguyễn tự nhủ trong lòng, nhanh chóng trấn tĩnh từ cơn hoảng loạn, giọng điệu nghiêm túc như một thám t.ử lừng danh: “Vấn đề đơn giản. Hôm nay chỉ Lộ Thu Diễm khỏe, Ngu Thương đưa Lộ Thu Diễm về nhà, nhưng là về nhà ai. Tổng hợp , nam sinh mà Ngu Thương mang về chắc chắn là Lộ Thu Diễm.”

Ngu Kinh Mặc đặt hai tay vòi nước cảm ứng tự động. Nước ấm chảy qua, rửa sạch những ngón tay thon dài, b.ắ.n từng giọt nước nhỏ li ti. Hắn lấy một ít xà phòng, đều đều xoa lên từng tấc da tay trắng mịn.

Điền Nguyễn quên luôn cả việc rửa tay, ánh mắt dính chặt đôi tay của Ngu Kinh Mặc, trong đầu nảy ý nghĩ, tay lớn như , thể bao trọn cả m.ô.n.g …… A phi, !

“Rất lý.” Ngu Kinh Mặc .

Điền Nguyễn: “……” Tôi cái gì cơ?

Ngu Kinh Mặc tiện tay bôi cho một ít xà phòng, giọng nhàn nhạt: “Danh thám hết tín hiệu ?”

Điền Nguyễn máy móc chà tay, đầu óc cứ trôi tuột mãi cho đến khi rửa xong, mới bỗng phản ứng : “Em gọi Ngu Thương và Lộ Thu Diễm xuống ăn cơm. Ăn xong chúng cùng làm bài tập.”

“Ừm.”

Thấy Ngu Kinh Mặc truy hỏi thêm, Điền Nguyễn thở phào nhẹ nhõm, vui vẻ chạy tìm hai .

Khu nhà phụ của Ngu Thương tuy nối liền với nhà chính, nhưng các tiện nghi đều tách biệt, trong phòng khách và nhà bếp cái gì cũng , trang trí xa hoa chẳng kém gì nhà chính, chỉ là nhỏ hơn một chút.

Điều khiến Điền Nguyễn hâm mộ nhất là từ tầng một lên tầng hai đều đặt đầy các loại giá trưng bày, mà đó là vô bình hoa Ngu Thương sưu tầm từ nhỏ đến lớn, bình mai, hồ ngọc xuân, bình thiên cầu, bình đuôi phượng, sứ Thanh Hoa, bình phấn thái... tổng cộng hơn ngàn cái.

Nếu Ngu gia sụp đổ thật, chỉ riêng cổ vật cũng đủ giúp họ khởi nghiệp từ đầu.

Ngoài sở thích , Ngu Thương hẳn còn giá trị cất giữ của chúng.

Ngu Thương và Ngu Kinh Mặc giống , sinh là thương nhân. Thương nhân coi trọng lợi ích, coi nhẹ chia ly. Ngu Thương là kẻ si tình, thiếu niên thuần khiết, yêu sâu nặng, bao năm vẫn nguôi.

Chứng kiến tận mắt câu chuyện , Điền Nguyễn gõ cửa phòng Ngu Thương: “Con trai, con dâu ~ ăn cơm ~”

Bên trong im lặng một hồi: “……”

Chốc lát , cửa mở , Ngu Thương lạnh mặt: “Đừng linh tinh.”

Điền Nguyễn thò đầu , “Lộ Thu Diễm ?”

“Hắn ở phòng khách.”

Điền Nguyễn lập tức mất hứng với phòng của Ngu Thương, “Sao ở phòng khách? Cậu ?”

Khóe mắt Ngu Thương giật giật, đóng cửa , tự đến phòng khách, gõ cửa.

Lộ Thu Diễm mở cửa, sắc mặt quả nhiên mệt mỏi, áo đồng phục cởi, bên trong chỉ còn áo len lông dê và sơ mi, “Ăn cơm ?”

“Ừm.”

Lộ Thu Diễm cau mày: “Tôi đến nhà ở nhờ thấy ngại , ăn nữa thì thật phiền.”

Điền Nguyễn vội vàng : “Cậu mau mặc quần áo , ăn bữa cơm cho ấm, tắm rửa, ngủ một giấc, tỉnh dậy là khỏe.”

“…… Ờ.” Lộ Thu Diễm từ chối nữa, chậm rãi đồ.

ở nhà , thể mãi tránh mặt chủ nhân.

Ba cùng xuống tầng, bước nhà chính.

Lộ Thu Diễm lễ phép chào: “Chú, quấy rầy .”

Ngu Kinh Mặc chỉ “ừ” một tiếng, thêm gì.

Chẳng mấy chốc, bữa tối dọn . Má Lưu quản gia dặn dò, năng lung tung nữa, vui vẻ đón: “Lộ thiếu gia, tới ăn cơm.”

Lộ Thu Diễm ngượng ngùng: “Cháu thiếu gia gì , dì đừng gọi .”

Khi xuống, y mới lễ phép cạnh Ngu Thương.

Nhà họ Ngu tuy chú trọng lễ nghi, nhưng bữa cơm vẫn thoải mái, cấm trò chuyện. Điền Nguyễn dùng đũa gắp cho Lộ Thu Diễm ít thức ăn: “Cậu ăn .”

“Cảm ơn.”

Không ảo giác, từ khi đến đây, Lộ Thu Diễm khách khí hơn nhiều, tác phong cũng nghiêm chỉnh hơn…… Dù đây y cũng từng là con nhà giàu .

Từ một thiên chi kiêu tử, giờ đến mức làm khách dè dặt từng lời từng cử chỉ, Điền Nguyễn khẽ ôm ngực.

Ngu Kinh Mặc để ý, hỏi: “Sao ?”

“Đau lòng.”

“?”

Quản gia lập tức lo lắng: “Phu nhân, ngài chịu đựng chút, gọi bác sĩ Chu!” Bác sĩ Chu của Ngu gia là bác sĩ gia đình, chuyên nghiệp hơn cả phòng y tế của Đức Âm, trị thương, đau đầu đều giỏi.

Điền Nguyễn vội giơ tay ngăn : “Không , con chỉ là thấy Lộ Thu Diễm ăn ít quá, đau lòng thôi.”

Lộ Thu Diễm: “……”

Ba làm ơn đừng kéo con ?

Ngu Kinh Mặc nhẹ giọng: “Nếu đau lòng, thì gắp thêm cho .”

Điền Nguyễn lời, gắp thêm mấy miếng: “Ăn nhiều chút, đừng để đói.”

Lộ Thu Diễm nắm đũa, nhỏ giọng: “Cảm ơn thím ạ.”

Điền Nguyễn: “………… Gọi trai! Tôi là trai!”

Lộ Thu Diễm chẳng buồn đáp, cúi đầu ăn tiếp.

Khóe môi Ngu Thương khẽ cong lên.

Điền Nguyễn tức giận, gắp miếng đùi gà trong chén y: “Không gọi trai, ăn.”

Lộ Thu Diễm bình thản tự gắp một cái khác: “Tôi tay.”

“……”

Bữa cơm , ăn ít nhất là Điền Nguyễn, nhưng thấy … tức đến no.

Có lẽ thấy ăn ít, má Lưu đặc biệt mang thêm đĩa trái cây tráng miệng, dâu tây to bằng quả trứng gà.

Điền Nguyễn ăn dâu tây cùng Lộ Thu Diễm làm bài tập. Còn Ngu Thương, nhân vật chính của kịch bản làm xong từ sớm, khí chất đúng là khác .

Trước hết xong vẫn là Điền Nguyễn, còn Lộ Thu Diễm thì mệt rũ, mí mắt cứ rũ xuống, trông như sắp ngủ gật.

“Lộ Thu Diễm, để giúp làm bài tập.” Điền Nguyễn .

“Ừm? Ừ, .”

Nói , y mơ màng lên, nghiêng đầu hỏi Ngu Thương: “Tôi thể ngủ ?”

Ngu Thương vốn dĩ tán đồng cách làm của , nào ai làm bài giúp khác bao giờ. dáng vẻ y thật sự buồn ngủ, đành : “Được .”

Lộ Thu Diễm theo Ngu Thương phòng khách ngủ.

Điền Nguyễn nghiêm túc bắt chước nét chữ của Lộ Thu Diễm, bắt đầu làm bài tập.

Ngu Kinh Mặc hồi lâu, hỏi: “Em vì hợp với Thu Diễm đến ?”

“Ừm?”

“Em đối với … hình như chút đặc biệt.”

Điền Nguyễn lập tức nhận Ngu Kinh Mặc đang ám chỉ điều gì, liền dựng lông tơ.

Ngu Kinh Mặc vốn giỏi quan sát, một khi những lời , cơ bản là xác định —— thật sự đặc biệt với Lộ Thu Diễm.

Khác với bạn bè bình thường, đó là một loại đặc biệt, đặc biệt đến khác thường.

Điền Nguyễn nghĩ , khỏi tự hỏi, thường ngày biểu hiện rõ ràng đến thế ?

Ngu Kinh Mặc giơ tay, khẽ véo khuôn mặt mềm mại, tròn trĩnh của : “Nói .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-54.html.]

Da Điền Nguyễn trắng, mặt nhéo còn để dấu, giống như bột phấn mịn. Cậu chột liếc Ngu Kinh Mặc một cái, môi mềm dính chút vị dâu tây, ngọt ướt.

Như thể câu trả lời, Điền Nguyễn khẽ “a” một tiếng, : “Lộ Thu Diễm đúng là đặc biệt thật… nhưng cũng chẳng đặc biệt bằng .”

Giọng rơi xuống, rõ ràng cảm nhận trong đôi mắt sâu thẳm của Ngu Kinh Mặc như ánh sáng lấp lánh. 

Ngay đó, khóe môi cong, khí tức quanh cũng ấm hơn mấy phần.

“Thật ?” Ngu Kinh Mặc hỏi nhẹ, giọng như sương khói mờ bay, như mưa xuân rơi gò má Điền Nguyễn.

Trong khoảnh khắc , Điền Nguyễn tiếng tim đập, vô thức đưa tay che ngực.

Người đàn ông tuấn mỹ mắt khẽ rũ hàng mi dài: “Sao , đau lòng ai?”

“…… Không .”

Không đau lòng, mà là một cảm giác thể gọi tên.

Ngu Kinh Mặc ở bên , cùng làm bài cho đến khi xong bộ.

Sáng hôm , Điền Nguyễn thấy Lộ Thu Diễm liền ngẩn .

Trên Lộ Thu Diễm là bộ đồng phục lớn hơn bình thường, khiến y trông gầy hẳn .

Điền Nguyễn mắt rưng rưng: “Mới một đêm thôi mà, gầy như thế !”

Lộ Thu Diễm: “?”

Y cúi đầu đồng phục: “Đây là của Ngu Thương, mượn mặc một ngày.”

Điền Nguyễn: “A?”

Nước mắt lập tức thu về.

Bữa sáng tào phớ.

Điền Nguyễn vui vẻ ăn liền hai chén, một chén ngọt, một chén mặn, cái nào cũng thích.

Ăn xong, cả hai cùng đạp xe học.

Đi nửa đường, Điền Nguyễn xuống xe bảo vận động giảm cân, Lộ Thu Diễm nhất định dắt xe cùng. Ngu Kinh Mặc , còn xe của Ngu Thương thì chạy chậm rãi phía .

“Đô đô đô——!” Tiếng còi xe vang lên từ phía .

Lộ Thu Diễm kêu: “Cậu nhanh !”

Sau đó là hai tiếng mắng vọng từ lái xe phía , Ngu Thương mới lái xe .

Lộ Thu Diễm bĩu môi: “ là tự tìm mắng.”

Điền Nguyễn: Nhân vật chính màn châm chọc chí mạng.

Khu vực tập trung nhiều trường học, ngoài Đức Âm Sơ Cao Trung còn Trường Trung học Phụ thuộc Tô Thị, Tô Thị Nhị Cao Trung, Tô Thị XX Trung học. Bởi học sinh đường nhiều, đồng phục cũng đủ màu sặc sỡ.

Không thể phủ nhận, đồng phục Đức Âm là nhất, kiểu dáng phong phú và độ nhận diện cực cao.

Ít nhất bảy tám học sinh trường khác ngoái hai , mấy nam sinh ăn mặc cà lơ phất phơ bước lên: “Hắc, công t.ử trường quý tộc kìa.”

Lộ Thu Diễm đầu, còn Điền Nguyễn thì : “Kêu chúng ?”

“Chẳng lẽ ai khác?” Mấy nam sinh chằm chằm Lộ Thu Diễm, “Cậu là Lộ Thu Diễm đúng ? Cái nhà phá sản mà còn bám Đức Âm học ?”

Điền Nguyễn: “…… Hoan nghênh nhân vật pháo hôi lên sân khấu.”

Lộ Thu Diễm phản ứng, chỉ lặng lẽ đẩy xe cùng Điền Nguyễn tiếp.

Một trong mấy tên đó bất ngờ đá bánh xe, khiến xe loạng choạng, suýt ngã. 

Lộ Thu Diễm dừng , lạnh lùng bọn họ.

“Làm gì đấy? Cái xe rách của , tiền tiêu vặt của cũng đủ mua mấy cái. Thật buồn , loại như cũng đỗ Đức Âm, chắc là cửa hả?”

Lộ Thu Diễm dắt xe lên vỉa hè, với Điền Nguyễn: “Tránh một chút.”

Điền Nguyễn siết chặt quai cặp, lùi hẳn năm mét: “Lộ Thu Diễm, cố lên!”

Mấy nam sinh: “???”

Lộ Thu Diễm xoay cổ tay, giãn vai, tung một cú đấm, đối phương gục ngay tại chỗ.

Đám học sinh phía thấy đều dừng , tránh sang lối khác.

Điền Nguyễn làm nhiệm vụ cổ vũ: “Giỏi quá !”

Mấy tên còn dám manh động, vội vàng chuồn mất.

Lộ Thu Diễm nhàn nhạt đẩy xe: “Mấy thằng yếu nhớt, còn đ.á.n.h chạy.”

Điền Nguyễn thấy may mắn vì làm bạn với Lộ Thu Diễm.

Tuyến phụ cũng thể tỏa sáng!

Chưa đến cổng Đức Âm, hai gặp một vụ ồn ào.

Phía đường năm chiếc xe riêng chắn kín, trong đó một chiếc sang trọng như xe ngựa bí ngô, phủ lụa mỏng hồng nhạt, trang trí đầy hoa tươi, cả dàn xe đều tô điểm như .

Nhìn qua cứ tưởng đoàn xe cưới.

“Đang chờ rải kẹo mừng ?” Điền Nguyễn tò mò quanh chiếc xe bí ngô.

Bên cạnh xe là một nữ sinh mặc đồng phục Đức Âm, đối diện cô là một thiếu niên cao gầy.

Nữ sinh hỏi: “Hải Triều, em chỗ nào xứng với ? Sao cự tuyệt em?”

Thiếu niên nhàn nhạt đáp: “Cô quá ngây thơ , còn mở cả sân bay.”

“……” Một lúc lâu nữ sinh mới phản ứng mắng, tức đỏ mặt: “Anh thật quá đáng! Em thể cùng học ở Đức Âm, cự tuyệt cơ hội như thế?”

Hải Triều nhíu mày: “Nói chuyện với cô mệt lắm, biến , cảnh sát giao thông đến .”

Quả nhiên, giao cảnh chạy motor tới, phân tán đám đông: “Đừng tụ tập, tránh , tránh nào.”

Lộ Thu Diễm kéo Điền Nguyễn .

Điền Nguyễn sững, như mọc rễ chân.

“?” Lộ Thu Diễm tung chân lên xe: “Lên .”

Điền Nguyễn vẫn chằm chằm cô gái và Hải Triều.

Hải Triều cũng : “……”

Lộ Thu Diễm giục: “Còn năm phút nữa là học.”

Điền Nguyễn lập tức leo lên ghế .

Lộ Thu Diễm đạp mạnh, trong tiếng xích ma sát, xe lao như gió.

Điền Nguyễn vẫn nhịn đầu , thấy năm chiếc xe chậm rãi khởi động, chẳng mấy chốc đuổi theo. Chiếc xe bí ngô cũng di chuyển, chỉ còn Hải Triều kẹt giữa đường, cảnh sát hỏi han.

…… Toàn là chuyện gì với chuyện gì trời.

nhớ truyện gốc, đúng là đoạn : Đại tiểu thư Đức Âm đem lòng thích học sinh trường phụ thuộc, tài t.ử Hải Triều, cự tuyệt liền tra thế , náo loạn đến tận Ngu gia, từ đó mới lộ bí mật thế.

Điền Nguyễn cảm thán, gửi WeChat cho Ngu Kinh Mặc: “Hào môn thật loạn.”

Ngu Kinh Mặc trả lời: “Chỉ cần em ngoan ngoãn, sẽ loạn.”

Điền Nguyễn: “……”

Loading...