Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 51
Cập nhật lúc: 2026-03-25 06:01:07
Lượt xem: 170
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Kỳ thật em cũng quá bẩn, tắm ?” Điền Nguyễn thương lượng.
“Không .” Ngu Kinh Mặc nghiêm giọng từ chối, ánh mắt như đang một quả trứng lười.
Điền Nguyễn: “…… em tắm.”
Trong phòng tắm nước vẫn tan, lẫn mùi hoa quế của sữa tắm cùng hương gỗ lạnh nhạt đặc trưng Ngu Kinh Mặc. Mặt Điền Nguyễn nóng, tai cũng ửng đỏ, bèn tắt đèn.
Không đèn, bên ngoài hẳn là sẽ thấy bóng in.
Ngu Kinh Mặc đang áo sơ mi, liếc qua thấy phòng tắm tối om thì bật . Tắm thôi mà cũng lén lút, đúng là chẳng giống ai.
Tuy đèn nhưng vẫn còn ánh sáng tự nhiên, buổi chiều ba giờ ánh nắng mạnh, vì thế cửa kính phòng tắm vẫn mờ mờ in bóng dáng thanh niên thon dài.
Ngu Kinh Mặc: “……”
Hắn hiểu ngay vì Điền Nguyễn tắt đèn.
Ngu Kinh Mặc một lát, mới tiếp tục cài cúc áo, đeo đồng hồ. Chuỗi hạt đàn gỗ của Điền Nguyễn đặt ở bên ngoài, lẽ là sợ nước làm ướt.
Ngu Kinh Mặc cầm lên, ngón tay khẽ vuốt. Chất gỗ ấm và mịn, dường như hòa cùng thở Điền Nguyễn, miếng ngọc nhỏ càng thêm sáng bóng dịu nhẹ.
Năm ngón tay mân mê chuỗi hạt, ánh mắt Ngu Kinh Mặc dừng nơi cửa kính phòng tắm —— đôi chân thon dài thẳng tắp, cánh tay gầy mảnh như cành tăm, eo nhỏ, m.ô.n.g tròn khêu gợi.
Cánh tay xoa lên , dường như đang đ.á.n.h bọt tắm, đến khi xoa đến bụng nhỏ thì chỗ đó phồng lên một “ngọn đồi” đáng yêu.
Thanh niên cúi đầu “ngọn đồi” , vẻ hài lòng, mới rửa sạch.
Rửa xong, “ngọn đồi” trở về hình dáng cũ, chỉ còn một “gò nhỏ”.
Thanh niên cúi đầu xoa xoa nơi đó hồi lâu, vẫn đổi bao nhiêu.
Ngu Kinh Mặc nhướng môi, hứng thú mà , giơ tay gõ cửa —— thùng thùng.
Bóng bên trong lập tức giật , giọng thanh thoát như nước hong mềm: “Ngu ?”
“Ừm.”
“Anh dùng phòng tắm? Em lập tức xong.”
“Không vội.”
Một phút , Điền Nguyễn bối rối quấn áo tắm bước , tóc vẫn còn nhỏ nước, lông mi cũng ướt đẫm, đôi mắt khi tắm càng sáng và trong vắt: “Ngu , .”
“Không cần.” Ngu Kinh Mặc , đặc biệt chú ý đến đôi chân mang dép lê to quá cỡ, trắng như hai khúc củ sen.
Điền Nguyễn cúi đầu chân : “Sao ?”
“Dép lê quá lớn.”
“ là to.” Đôi dép ở đây hiển nhiên làm theo đo của Ngu Kinh Mặc, mang lên chân Điền Nguyễn như bọc hai miếng lá bánh chưng, to đến mức buồn .
Ngu Kinh Mặc : “Quần áo của em đợi một lát nữa mới mang đến.”
Điền Nguyễn đáp: “Em mặc đồng phục trường cũng .”
“Bẩn, mặc.”
“…… Vậy giờ em làm ?”
“Cứ như .” Ngu Kinh Mặc mở quầy rượu, lấy một chai Vodka cùng nước chanh, thêm đá pha đơn giản một ly. Lại rót cho Điền Nguyễn một ly nước chanh.
Điền Nguyễn tự giác, chậm rãi uống hết nước chanh, cảm thấy nên gì đó, nhưng chẳng gì, đành đầu phong cảnh ngoài cửa sổ.
Phòng nghỉ ở tầng hai, khá kín đáo, ngoài cửa sổ cây ngô đồng che phủ, xa xa thể thấy đồng cỏ và hồ nước, giữa đó là những bụi cây và vài chiếc xe du lịch chạy ngang.
Bàn tay Điền Nguyễn bỗng một bàn tay ấm áp, rắn rỏi nắm lấy. Ngón tay Ngu Kinh Mặc thon dài, lòng bàn tay lớp chai mỏng nơi hổ khẩu.
Điền Nguyễn hỏi: “Anh từng cầm s.ú.n.g ?”
“Ừm.” Ngu Kinh Mặc đáp giúp đeo chuỗi hạt lên cổ tay.
“Vậy từng chiến trường?”
“Ừm.” Giọng điệu thản nhiên, như đang về chuyện thường ngày, “Biên giới yên .”
Điền Nguyễn hỏi: “Sao giải ngũ?”
“Bị trúng đạn ở chân, tổn thương đến dây thần kinh.”
Điền Nguyễn cau mày đôi chân vững vàng của Ngu Kinh Mặc: “…… Không từng thương.”
Ngu Kinh Mặc khẽ : “Không què, chỉ là khi trời lạnh sẽ đau. Cho nên từ phương Bắc chuyển đến Tô Thị.”
Trong truyện gốc ghi, tổ trạch nhà họ Ngu ở phương Bắc, đó mới dời về phương Nam. Ngoài lý do khí hậu, còn vì phương Nam phát triển nhanh, cơ hội nhiều, kinh tế mạnh.
Điền Nguyễn nhớ kỳ nghỉ hôm trời mưa, Ngu Kinh Mặc chẳng hề tỏ khác thường, ở gần như mà phát hiện , đủ thấy giỏi chịu đựng đến mức nào.
“Em ở trong phòng tắm làm gì?” Ngu Kinh Mặc đột ngột đổi đề tài.
Điền Nguyễn mất bốn, năm giây mới phản ứng, trừng lớn mắt: “Anh… thấy ?”
“Thấy một chút bóng dáng.”
“……” Điền Nguyễn lùi nửa bước, tin nổi, “Em rõ ràng tắt đèn.”
“Ánh sáng tự nhiên.”
Mặt Điền Nguyễn lập tức đỏ ửng, cố tỏ phục: “Thì , chúng đều là đàn ông, em cũng thấy bóng của mà.”
Ngu Kinh Mặc ánh mắt ánh lên nụ : “Bảo , em tắm.”
“……”
“Thì là , sợ thấy em, nên chột .”
Điền Nguyễn phản bác: “Em chột cái gì chứ? Em hề chột .”
Ngu Kinh Mặc: “Vậy cho xem, em ‘ chột ’ thế nào.”
“?? Xem… thế nào?”
Ánh mắt Ngu Kinh Mặc hạ xuống, ẩn hàm ý khác.
Điền Nguyễn lùi nửa bước, mặt đỏ bừng, từ tai đến cổ đều nhuộm sắc hồng: “Không .”
“Không ?” Ngu Kinh Mặc nhấp một ngụm rượu, “Thế thì đúng là chột .”
“Em chột … liên quan gì đến chuyện đó?”
Ngu Kinh Mặc đặt ly rượu xuống, tiến gần một bước: “Lại chẳng thấy qua, em sợ cái gì?”
Điền Nguyễn sợ, mật chẳng qua là ngoài ý , giúp cũng là bất đắc dĩ. Sau đó Ngu Kinh Mặc cư xử như từng chuyện gì, Điền Nguyễn cũng coi như quên .
Cậu thật sự đoán nổi Ngu Kinh Mặc đang nghĩ gì, ngẩng mặt hỏi: “Anh ý gì?”
Ngu Kinh Mặc thẳng , đáp: “Em vẫn đang tuổi phát triển, nếu khỏe mạnh, sẽ ảnh hưởng về .”
“?”
“Em nếu giấu bệnh sợ thầy, thể cho xem.”
Điền Nguyễn do dự: “Nói như , ý gì khác?”
Ngu Kinh Mặc chỉ , đáp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-51.html.]
Dưới lớp áo tắm dài, đôi chân Điền Nguyễn trơn bóng, chỉ cần vén nhẹ lên là thể thấy. Cậu ngượng ngùng, sợ bản thật sự tật gì, nếu thì vì vẫn bằng Lộ Thu Diễm?
Cùng là thụ, chẳng ngại kém điều gì, nhưng ít về mặt sinh lý, cũng quá chênh lệch.
Cắn răng một cái, Điền Nguyễn kéo lỏng đai áo tắm, chịu đựng cơn thẹn, nhỏ giọng : “Anh… giúp em xem thử.”
Ngu Kinh Mặc cụp mắt, duỗi tay đẩy nhẹ lớp áo tắm dài mềm mịn như nhung thiên nga.
Một mảnh da trắng mịn ánh lên mí mắt , mảnh mai, tinh tế như tơ lụa mới dệt. Đôi chân quả nhiên thẳng tắp xinh , cơ bắp cân đối.
Điền Nguyễn nhắm mắt, dám mặt Ngu Kinh Mặc, giọng run run: “Thế nào?”
Ngu Kinh Mặc đáp: “ là vẫn đang phát triển, nhưng .”
“Thật ?” Điền Nguyễn mở mắt , đỏ mặt tránh , kéo áo tắm .
Ngu Kinh Mặc giữ chặt vạt áo, ánh mắt sâu lắng thu hết biểu cảm của đáy mắt: “Như vẫn đủ để kiểm tra.”
“… Còn thế nào nữa?” Mặt Điền Nguyễn đỏ bừng, “Anh chẳng … chạm qua .”
Mùi hoa quế lượn lờ như khói sương bao quanh hai , càng lúc càng nồng, xen lẫn hương lan thoang thoảng. Điền Nguyễn chợt nhớ từng hương lan thể kích thích cảm xúc, tuy chứng thực.
việc dùng sữa tắm chiết xuất lan khiến nóng lên thì đúng là thật.
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc mặt biểu cảm, ánh mắt sâu thẳm: “Tôi xem kỹ hơn.”
Cả Điền Nguyễn run lên, mềm nhũn, suýt nữa vững.
Ngu Kinh Mặc khẽ xoa vai , “Sao ?”
“……” Điền Nguyễn thẹn quá hóa giận, trừng , lùi , nhưng giữ chặt.
Ngu Kinh Mặc kéo lòng, ôm chặt, thấp giọng cảm thán: “Sao mềm như ?”
Điền Nguyễn há miệng c.ắ.n vai : “Không … em mềm.”
Ngu Kinh Mặc một tay đỡ eo , cách lớp áo tắm, Điền Nguyễn vẫn vững, đầu ngón chân trong dép khẽ co , thở nóng hổi phả lên cổ .
Hầu kết Ngu Kinh Mặc khẽ động, môi lướt qua vành tai đang đỏ bừng của thanh niên: “Được , em mềm.”
Điền Nguyễn đúng là mềm, trong đầu là công thức và lời giải, chẳng cái nào giải tình cảnh .
Ngu Kinh Mặc am hiểu “giải đề”, chỉ dẫn, dạy từng bước “làm bài”.
Điền Nguyễn vốn hiếu học, thấy hiểu, nhưng khi thật sự “giải bài”, lúng túng, nắm kết cấu, tìm đường .
Mắt ươn ướt, khẽ gọi: “Ngu , em …”
Ngu Kinh Mặc liền cầm tay , ôm sát, giúp tiếp tục “giải”, khiến những “công thức” quên đều hiện trong đầu.
Điền Nguyễn đặt quầy bar, cuối cùng cũng chỗ tựa, còn Ngu Kinh Mặc bên cạnh.
… Khi “đáp án” cuối cùng, run lên, thở dồn dập, mồ hôi mỏng rịn trán, đầu tựa vai Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc vỗ nhẹ eo , giọng trầm thấp, như dỗ dành: “Như là .”
Điền Nguyễn mờ mịt ánh sáng mặt trời rọi qua khung cửa, bụi nhỏ bay trong trung. Cậu hiểu chuyện thành như , chỉ rằng, nó xảy .
Chắc chắn là tại sữa tắm.
Tiếng gõ cửa vang lên, lẽ là thứ hai, thứ ba, đó thấy.
Ngu Kinh Mặc khẽ nâng giọng: “Ai?”
Trợ lý Từ: “Quần áo đặt ở cửa.”
Nói xong, tiếng bước chân ngoài hành lang xa dần, cố tình vang lớn, như để nhắc ông chủ trong phòng rằng , thể lấy đồ.
Điền Nguyễn: “……”
Trời ạ, cách âm kém như , sẽ thấy chứ?
Dù thì cũng đoán , ông chủ và phu nhân đang quá mật nên để ý tiếng gõ cửa.
Điều đáng mừng duy nhất là trợ lý Từ chuyên nghiệp, tự ý bước .
Điền Nguyễn cố nhớ xem phát tiếng gì , đầu óc trống rỗng, chỉ còn dư vị nóng rát…
Ngu Kinh Mặc lấy quần áo về, cầm chiếc quần lót tam giác, từ chân luồn .
Điền Nguyễn vội co gối, đỏ mặt: “Em tự mặc .”
Ngu Kinh Mặc chỉ nhướng mày, cúi xuống nhặt đống giấy sàn.
Điền Nguyễn vội vàng mặc đồ, cố làm vẻ bình thường, như thể chẳng chuyện gì xảy .
Chuyện ngoài dự đoán của , thật Ngu Kinh Mặc lúc mang đến đây cũng nghĩ tới. Có lẽ, thứ chỉ là hứng khởi nhất thời, trong kế hoạch.
Ngu Kinh Mặc phòng tắm xử lý qua loa, ánh mắt vô tình dừng lọ sữa tắm. Hắn cầm lên xem thành phần, tuy hiểu rõ d.ư.ợ.c lý, nhưng mơ hồ cảm thấy, “hứng khởi” chút liên quan đến lan.
Đã xảy , cũng bận lòng nữa, cứ thuận theo tự nhiên mà tiếp tục quản lý cuộc hôn nhân thôi.
Hai khỏi phòng nghỉ, Ngu Kinh Mặc dẫn Điền Nguyễn đ.á.n.h golf.
Ngồi xe ngắm cảnh, Điền Nguyễn phong cảnh xanh mướt mắt làm cho mê mẩn, tạm quên mất mối quan hệ mơ hồ giữa hai , hỏi: “Anh thường tới đây đ.á.n.h golf ?”
Ngu Kinh Mặc đáp: “Đánh golf là cách giao tiếp phổ biến trong giới thương nhân. Ở tầng lớp cao , gần như ai cũng thích chơi.”
Điền Nguyễn gật đầu: “Vậy Ngu Thương cũng chơi?”
“Đương nhiên.”
“Em từng đến nơi sang trọng thế .”
Ngu Kinh Mặc liếc thanh niên bên cạnh, thấy tự ti mà chỉ đang thật, khỏi mỉm : “Tôi dạy em chơi.”
Điền Nguyễn hỏi: “Thế còn bóng rổ, chơi ?”
“Cũng đôi chút.”
“Thật ? Khi nào rảnh, chúng cùng chơi bóng rổ nhé?”
“……” Ngu Kinh Mặc hơn mười năm chạm đến bóng rổ, chỉ còn nhớ quy tắc, tay lạ, nhưng vẫn gật đầu: “Được.”
Điền Nguyễn mừng rỡ vì cuối cùng cũng chung một sở thích với , nên quyết tâm: “Em nhất định sẽ học chơi golf.”
“Ừ.”
Trên bãi cỏ xanh rộng lớn, hai chiếc ô che nắng bảy màu, bóng ô uống . Giữa sân, một đàn ông trung niên hình đẫy đà đang vung gậy golf.
“Bịch” một tiếng, quả bóng bay xa tít. Hai đội mũ lưỡi trai chạy đến nhặt bóng.
“Lưu tổng, ngài nghỉ ngơi chút !” Dưới tán ô, một nữ sĩ tóc ngắn mỉm , “Để Ngu tổng thử xem, đ.á.n.h chuẩn lắm.”
Lưu tổng phục, định thêm mấy câu, chợt “a” một tiếng: “Người đến trễ như thế? Phải phạt hai gậy mới ! Nếu bóng rơi xuống hồ bãi cát, coi như hôm nay làm ăn thất bại.”
Nữ sĩ lắc đầu, : “Thật là chuyện nhỏ xé to, chẳng chỉ là một cú đ.á.n.h thôi .”
“Hừ, ai bảo cô cứ khen , càng thử xem thế nào.” Lưu tổng vuốt bụng, xe điện đang từ từ dừng .
Chỉ cần Ngu Kinh Mặc xuất hiện, dù giữa đám đông cũng khiến chú ý ngay. Ngoài vẻ ngoài nổi bật, khí thế lãnh đạm bẩm sinh của tạo nên cảm giác áp lực rõ rệt.
Lưu tổng dù ngoài miệng mạnh mẽ, khi trông thấy cũng liền hạ giọng, niềm nở: “A, Ngu tổng mang ai đến ? Người quá, chắc còn là sinh viên? Thật chọn.”
Ngu Kinh Mặc lạnh mặt: “Đây là phu nhân của .”
Lưu tổng: “……”
là vỗ ngựa thành vỗ nhầm chỗ .