Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-03-24 13:50:34
Lượt xem: 180
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Vì để Điền Nguyễn yên tâm, Ngu Kinh Mặc dẫn đến bệnh viện làm một cuộc kiểm tra .
Có quan hệ thật là , viện trưởng tự cùng, hạng mục đều ưu tiên xếp hàng đầu, kết quả cũng nhanh nhất. Các chuyên gia trong và ngoài khoa tụ , cùng hội chẩn cho Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn hỏi: “Tôi rốt cuộc bệnh gì?”
Nhóm chuyên gia đáp: “Phu nhân thể , chỉ là … quá, dinh dưỡng dư thừa, khiến tỳ vị gánh nặng.”
Điền Nguyễn: “……”
Cậu hồi tưởng , từ khi đến Ngu gia, ăn ngon uống , ngoài bữa tối thanh đạm , còn cá với thịt. Một ngày ba bữa đầy đủ trái cây, bánh ngọt, điểm tâm thiếu món nào, khi ngủ còn sữa bò.
Đây vẫn là kết quả khi Ngu Kinh Mặc cố ý khống chế thực đơn.
Điền Nguyễn tờ phiếu kiểm tra, cân nặng của so với tăng lên hẳn năm cân.
Ngu Kinh Mặc : “Nói cách khác, em chỉ cần giảm năm cân là dinh dưỡng liền cân đối.”
“……”
Trở về trang viên, Ngu Kinh Mặc phân phó cho má Lưu: “Về bữa sáng cần chiên rán quá nhiều, ăn một no là .”
Má Lưu sợ Điền Nguyễn ăn đủ, nào cũng làm nhiều, mà nào cũng ăn đến căng bụng. Má Lưu thích Điền Nguyễn ăn no no, “Một như đủ, tuổi đang cần lớn mà.”
Ngu Kinh Mặc: “Hắn hôm nay vì dinh dưỡng quá thừa nên chảy m.á.u mũi, ngất xỉu.”
Má Lưu sống nhiều năm như , đầu tiên dinh dưỡng quá thừa mà ngất, bèn hỏi: “Thật ?”
Điền Nguyễn đau đớn gật đầu, “Con giảm béo.”
Má Lưu tin nổi thể gầy gò của : “Ngài mập , gầy như !”
Điền Nguyễn ngượng ngùng nhéo nhéo bụng mềm, “Con cơ bụng……”
Ngày tháng trôi qua quá , sa đọa, cơ bụng cũng mất. Điền Nguyễn quyết tâm lấy cơ bụng, nếu “chít chít” còn bằng , mà ngay cả cơ bụng cũng thì thật bi ai.
Tuy thường ngày lười biếng, nhưng năng lực thực hành của mạnh. Ngày hôm sáng sớm dậy cùng Ngu Kinh Mặc tản bộ trong trang viên. Đi học thì để Ngu Kinh Mặc đưa đến nửa đường, phần còn tự .
Ngu Kinh Mặc phái vệ sĩ theo, giữ cách xa gần.
Điền Nguyễn giữa con đường ngập tràn khói lửa nhân gian, xung quanh là những học sinh mặc đồng phục các trường sơ trung, cao trung vội vã qua , tụ nhóm , tinh thần phấn chấn như ánh nắng ấm áp buổi sớm.
Tâm tình cũng theo, liền bắt đầu chạy chậm.
Xe điện chạy vun vút đường, ô tô nối đuôi như nước chảy, lối bộ tuy hẹp, còn cả xe đạp công cộng dựng hai bên, nhưng chỉ cần ngẩng đầu liền thấy bầu trời xanh, mây trắng và ánh nắng rực rỡ chiếu khắp thành phố.
Đinh linh linh, đinh linh linh!
“Điền Nguyễn!”
Điền Nguyễn đầu, thì là Lộ Thu Diễm đang cưỡi chiếc xe đạp Đại Giang 28, phong cách phục cổ, trông thật nổi bật giữa đám học sinh hiện đại.
Lộ Thu Diễm mượn đà dốc chạy lên vỉa hè, hỏi: “Cậu kiểu gì thế ?”
Đồng phục Đức Âm hiếm thấy đường, chẳng mấy ai như Lộ Thu Diễm còn đạp xe học, đa đều siêu xe đưa đón. Gặp một thiếu gia, tiểu thư mặc đồng phục Đức Âm phố, xác suất chẳng khác nào động vật quý trong vườn thú chạy .
“Tôi rèn luyện thể.” Điền Nguyễn vung tay .
“Rèn luyện thể? Thân thể khỏe ?”
“…… đây là yêu thích sức khỏe, khỏe mạnh là hạnh phúc! Tôi thực hành!” Điền Nguyễn định khoe bắp tay, chỉ là mùa thu áo đồng phục dày quá.
Lộ Thu Diễm chậm rãi đạp, chạy lên chừng năm mươi mét dừng bên gốc cây chờ , “Còn năm phút nữa là học, chắc theo kịp?”
Điền Nguyễn mơ hồ “A” một tiếng.
Lộ Thu Diễm liền đạp mạnh, xe như gió lao bảy tám mét.
Điền Nguyễn phản ứng kịp, lập tức chạy theo, hét: “Lộ Thu Diễm, chờ với!”
Lộ Thu Diễm ung dung đạp, thèm đầu.
Điền Nguyễn đuổi theo mấy , cách vẫn kéo . Cuối cùng lao một bước, nhảy lên yên , “Giá!”
Tay lái lắc mạnh một chút, may mà đôi chân dài của Lộ Thu Diễm chống kịp. Y : “Anh thể kiềm chế chút ? Kỹ thuật lái xe của giỏi .”
Điền Nguyễn nắm áo y, “Trễ , nhanh lên !”
Lộ Thu Diễm chỉ đành dốc sức đạp xe, gió sớm thổi phần phật đường hướng về Đức Âm cao trung.
Phía , đám vệ sĩ đuổi đến thở hổn hển: “…………”
Thanh xuân thật —— nếu chân rã, thì còn hơn.
Chỉ Mao Thất thể lực sung mãn, : “Hai các thể chất kém quá, từ mai mỗi sáng mang thêm trọng lượng mà chạy thêm một vòng.”
Vệ sĩ kêu rên: “Diêm Vương gia tha mạng!”
“Muốn mạng bát cơm? Tự chọn .”
Đương nhiên là chọn bát cơm tiền lương, bọn họ đành tiếp tục c.ắ.n răng chạy bộ.
Đến trường, Điền Nguyễn mới nhận : “Không đúng, buổi sớm thể trốn mà.”
Lộ Thu Diễm tùy tay ném xe đạp cạnh tường, “Ừm.”
“…… Vậy chúng gấp cái gì?”
“Là gấp.”
Điền Nguyễn im lặng hồi lâu, “Cậu thật là gian trá.”
Lộ Thu Diễm: “A, bây giờ mới phát hiện?”
“Bất quá vẫn cảm ơn chở .” Điền Nguyễn .
“Không khách khí, giữa trưa cho hai cái đùi gà trong hộp cơm là .”
“Cậu làm mang đùi gà?” Điền Nguyễn ngửi ngửi túi tiện lợi, “Cậu ngửi thấy ?”
Lộ Thu Diễm thuận miệng : “Tôi giống đùi gà, nên đoán chắc mang đùi gà.”
“……”
Điền Nguyễn khiêm tốn hỏi: “Vì cảm thấy giống đùi gà? Mặt thịt ?”
Lộ Thu Diễm: “Chứ chẳng lẽ là bộ xương khô?”
Điền Nguyễn: “…… Ý là, trông nhiều thịt hơn ?”
Lộ Thu Diễm đ.á.n.h giá : “Tôi máy đo thịt, làm mà .”
Điền Nguyễn từ bỏ giao tiếp.
Thế giới của vai chính thụ đôi khi thật bay bổng, chờ y bay về tiếp .
Buổi trưa ăn cơm, Điền Nguyễn chia hai cái đùi gà cho Lộ Thu Diễm, quan sát dáng vẻ y ăn đùi gà, tựa như hồn vía phiêu về, liền hỏi: “Ăn ngon ?”
Lộ Thu Diễm : “Không thể ăn, đều đưa hết cho .”
Điền Nguyễn suy nghĩ một chút, nhịn đau đem cả hai cái đùi gà đều cho y: “Vừa , giảm béo.”
Dù Lộ Thu Diễm cũng chẳng Điền Nguyễn béo chỗ nào, lẽ là béo ở nơi khác , ví dụ như mông…
Điện thoại của cả hai cùng lúc rung lên, Lộ Thu Diễm tiện tay phủi chút cơm dính tay, mở nhóm chat “Phòng mỹ thuật thứ ba thứ năm”.
Giáo viên thế - Hạ Lan Tư: @tất cả thành viên, chiều nay từ hai giờ đến năm giờ ngoài vẽ tĩnh vật, học sinh tự nguyện tham gia. Ai tham gia sẽ trừ 1 điểm học vụ. Mang theo thiết liên lạc, đồ dùng vệ sinh, thức ăn và nước uống.
Học sinh Giáp: Thầy ơi, thể khu danh thắng ạ? Ở đó đầy đủ tiện nghi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-48.html.]
Học sinh Ất: Không trừ điểm thật thầy?
Học sinh Bính: thầy quá, em thể hẹn hò với thầy ?
Phía là một loạt dấu chấm hỏi.
Giáo viên thế — Hạ Lan Tư: Tôi tuân thủ đạo đức nhà giáo, mong các em tự trọng.
Học sinh Bính: Chỉ đùa thôi thầy ơi, đừng giận mà~
Giáo viên thế — Hạ Lan Tư: Còn dám giỡn kiểu nữa, d.a.o cạo râu quất thẳng em.
Cả nhóm: “…………”
Không ai dám đùa Hạ Lan Tư nữa.
“Chiều nay ngoài vẽ tĩnh vật.” Lộ Thu Diễm tắt màn hình, thuận miệng .
Điền Nguyễn nhanh chóng mở điện thoại xem tin, trong đầu chuông cảnh báo vang dội, vẽ tĩnh vật ngoài trời chính là một tiết điểm quan trọng.
Lần , Lộ Thu Diễm vẽ tranh, Hạ Lan Tư trêu chọc, Ngu Thương tổ chức cho hội học sinh dã ngoại, Nam Mạnh Dao gặp nạn hùng cứu mỹ nhân. Hình thành cục diện tứ giác Tu La tràng.
Đây là bước ngoặt trọng yếu thúc đẩy tình cảm của vai chính công thụ phát triển.
Đừng hỏi vì nhiều bước ngoặt như , vì nguyên tác giả vốn thích làm Tu La tràng, chỉ để chế tạo vô pháo hôi vì tình yêu của vai chính công thụ.
Điền Nguyễn mơ hồ kích động: “Vẽ tĩnh vật thật , cận tự nhiên. Biết linh cảm tới, vẽ một bức liền thành danh họa.”
Lộ Thu Diễm : “Trí tưởng tượng của thật phong phú, nhưng thực tế là sẽ vẽ một cái… nón xanh.”
“……”
Ngu Thương hỏi: “Nón xanh?”
Điền Nguyễn vội ngắt lời: “Buổi chiều hội học sinh hoạt động ?”
“Không .”
“Không ? Sao ??”
“Vì ?”
Điền Nguyễn cố gắng nhớ nguyên tác, hội học sinh dã ngoại là do công lớn trong việc tổ chức, trường khen thưởng. Vì hội học sinh tham gia diễn kịch ca đoàn đạt giải cao, mang vinh dự cho trường.
Điền Nguyễn cứng : “…………”
Vinh quang … phá hỏng .
Hề Khâm tìm gây sự là yên bình lắm. Trường học truy cứu trách nhiệm coi như , đừng gì tới chuyện ban thưởng.
Trời ạ! Chẳng lẽ vì mà học sinh hội dã ngoại, Ngu Thương thể hùng cứu mỹ nhân, ngăn nổi Hạ Lan Tư trêu chọc, cũng thể cùng Lộ Thu Diễm tăng tiến tình cảm ?
Không .
Điền Nguyễn nghiêm mặt buông đũa, với Ngu Thương: “Hội học sinh nhất định hoạt động. Tên hoạt động là ‘Khảo sát địa chất ngoại ô và mối liên hệ tất yếu với chỉ đạo giảng dạy của Đức Âm’.”
Không dã ngoại thì đổi cách , dù Ngu Thương vẫn Tu La tràng.
Ngu Thương: “? Hai cái đó liên hệ gì?”
Điền Nguyễn: “Cho nên mới cần khảo sát, khảo sát xong sẽ liên hệ gì.”
“…… Quá gượng ép .”
“Tôi sẽ lên xin hiệu trưởng.”
“Anh dựa cái gì mà xin?”
Điền Nguyễn hắng giọng, nghiêm túc : “Bằng việc là khảo sát viên của hội học sinh.”
Ngu Thương: “Hội học sinh chức vụ đó.”
“Vậy thì lập một cái. Cứ thế .” Điền Nguyễn ăn xong liền đến phòng học, mở máy tính đ.á.n.h đơn xin, nội dung tuy hư cấu nhưng cực kỳ thành khẩn.
Sau khi in và đóng dấu, thẳng đến văn phòng hiệu trưởng.
Cốc cốc hai tiếng, giọng ôn hòa vang lên: “Vào .”
Điền Nguyễn đẩy cửa bước : “Hiệu trưởng ạ.”
Hiệu trưởng Lý đỡ mắt kính, khuôn mặt hiền hòa mang theo nụ : “Có chuyện gì ?”
Điền Nguyễn đưa đơn lên: “Em cần cơ hội để tăng cường tình cảm với hội học sinh, như mới thể nhanh chóng hòa nhập.”
Gia nhập hội học sinh chính là để nắm giữ mật mã hẹn hò giữa Ngu Thương và Lộ Thu Diễm, Điền Nguyễn tự thấy bản thật thông minh xuất chúng.
Hiệu trưởng Lý xem qua nội dung đơn, khóe mắt nhăn , mỉm : “Chủ ý tồi.”
Điền Nguyễn mừng rỡ: “Vậy là ngài đồng ý ?”
Hiệu trưởng đóng một con dấu thật to: “Đi chơi .”
“……”
Hiệu trưởng Lý vốn khéo quan sát lòng , nhờ mới leo lên vị trí . Bà Điền Nguyễn là xem như phu nhân của Ngu Kinh Mặc, điểm đổi. Đồng thời cũng vẫn là đứa nhỏ tính tình bướng bỉnh, làm ầm một chút cũng chẳng .
Điền Nguyễn cầm đơn đóng dấu, liền chạy tìm Ngu Thương.
Ngu Thương đang ở học sinh hội, phân công công việc cho tháng tới, nghiêm khắc phê bình Hề Khâm: “Gần đây lười biếng ?”
Hề Khâm khoanh tay chán chường: “Bởi vì mặt mũi mất , tìm .”
“Vậy thì tìm.”
“Không dám tìm, là ai? Là ba nhỏ của đó.”
Ngu Thương : “Tôi mời hội học sinh, tổng cộng vẫn quản .”
“Ha ha, ? Người thèm để ý đến .”
“…… Tôi đang thuyết phục .”
“Giả sử thuyết phục , hội học sinh , ai lớn nhất?”
Ngu Thương bình tĩnh : “Tất nhiên là . Tôi sẽ quản .”
Hề Khâm gật đầu: “Hy vọng quản thật.”
Vừa dứt lời, liền thấy tiếng gọi lanh lảnh: “Ngu Thương, ở ? ‘Khảo sát địa chất ngoại ô và mối liên hệ tất yếu với Đức Âm giáo chỉ’ hiệu trưởng đóng dấu !”
Hội học sinh: “???”
Tạ Đường Yến từ phòng họp ló đầu : “Này, cái gì vui thế? Cho xem với.”
Điền Nguyễn liền đưa đơn xin cho từng xem.
Người trong phòng nhiều, nhưng ai cũng phận của Điền Nguyễn. Xem xong, ai nấy đều hiện vẻ quái dị xen lẫn bội phục.
Hề Khâm bật , với Ngu Thương: “Ba nhỏ của giỏi thật đấy.”
Điền Nguyễn nghiêm túc: “Phó hội trưởng, tên và chức vụ đàng hoàng. Cô hoặc gọi là Điền Nguyễn, hoặc là Điền khảo sát.”
“…… Tôi thấy gọi là Điền khảo cũng hợp.”
Từ hôm đó, hội học sinh chính thức thêm một chức vụ mới là khảo sát viên, hiệu trưởng trực tiếp phê chuẩn.
Điền Nguyễn rảnh đôi co với bọn họ, đang bận làm đại sự.
khi làm đại sự, nhận điện thoại của Ngu Kinh Mặc, khí thế lập tức yếu hơn nửa, chạy ngoài : “Em gây chuyện.”
Ngu Kinh Mặc khẽ: “Em đây là đ.á.n.h khai?”
“……”