Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 41

Cập nhật lúc: 2026-03-24 11:44:22
Lượt xem: 191

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Trong một quyển đam mỹ văn, điều khiến tuyệt vọng nhất là gì?

Là việc nam phụ vốn theo đuổi vai chính thụ, cuối cùng cùng một vai phụ công khác ở bên .

Hai công gặp , tất một là thụ. Rõ ràng, lúc ở bể bơi, Hạ Lan Tư đang ở thế yếu.

Anh Đỗ Hận Đừng ép chặt lên vách bể bơi, làn nước xanh lam lấp lánh, mơ hồ thể thấy một đôi chân dài trắng như chiếc đuôi nhân ngư thuần khiết nhất.

Bốn cánh môi kề sát, Hạ Lan Tư tựa như giãy , nhưng nhanh Đỗ Hận Đừng ấn trở , dần dần chìm xuống nước… dây dưa…

Điền Nguyễn: “……”

Nhìn thêm chút nữa e là đến đoạn “kim châm trường lỗ”, Điền Nguyễn hoảng hốt chạy trối c.h.ế.t.

Đến cửa xoay của đại sảnh, trong tay Điền Nguyễn vẫn còn cầm nhánh cây, mặt đỏ tai hồng ném luôn thùng rác bên cạnh, vỗ vỗ hai má, cố gắng khiến bản bình tĩnh .

Sau khi bình tĩnh hơn, Điền Nguyễn vẫn làm bây giờ.

So với nguyên bản cốt truyện, tình tiết hiện tại quả thật giống như con ngựa hoang thoát cương, một trở .

Hạ Lan Tư thì thôi , đến cả Đỗ Hận Đừng, nhân vật quan trọng như cũng “sập nhân thiết”!

Tuy t.h.u.ố.c k.í.c.h d.ụ.c chịu hơn nửa trách nhiệm, nhưng Đỗ Hận Đừng thể kiềm chế nổi chứ? Còn Hạ Lan Tư , vì xuất hiện ở bể bơi??

Điền Nguyễn cảm thấy sắp phát điên.

Làm gì cũng thấy , Điền Nguyễn quyết định tìm Ngu Thương.

“Ông nội hai đưa viện dưỡng lão?” Ngu Thương nhàn nhạt .

.” Điền Nguyễn vội vàng tìm cách chuyển hướng suy nghĩ, bằng trong đầu cứ mãi hiện lên cảnh cặp “cẩu nam nam” Đỗ Hận Đừng cùng Hạ Lan Tư .

“Vĩnh Hằng Xí Nghiệp là cái gì?”

“Một công ty sản xuất bảng mạch, thuộc doanh nghiệp quốc doanh.”

“Thảo nào…” đầu lưỡi Điền Nguyễn suýt nữa líu , “Thảo nào Đỗ Hận Đừng cướp.”

“Kỳ thực vụ hợp tác bao nhiêu tiền, chỉ là thông một đầu mối thôi.” Ngu Thương rõ ràng: “Ngành của Đỗ gia phát triển trong nước, tự nhiên tìm càng nhiều kênh hơn.”

Đến lúc Điền Nguyễn mới xem như hiểu rõ.

Cùng doanh nghiệp quốc doanh tạo mối quan hệ chính là con đường tắt mà ai cũng chen , nhưng thể chen chỉ đếm đầu ngón tay.

Đỗ Hận Đừng thể giành bát cơm của Ngu gia, đủ thấy thủ đoạn của hề đơn giản.

Mối quan hệ , với Ngu gia mà , cũng chẳng là “bát sắt” chắc chắn, nhiều lắm chỉ là cái “chén sứ”. khác ngang nhiên cướp , chẳng khác nào đá tấm thép.

Mà đồ của Ngu gia, dễ cướp như thế.

Xét về căn cơ, Ngu gia vẫn là độc nhất ở Tô thị. Bởi , Ngu Thương mới thể bình tĩnh như .

Anh tin rằng, dù Đỗ Hận Đừng năng lực thủ đoạn đến , thì lựa chọn tối ưu tuyệt đối, Ngu gia vẫn là đối tác nhất của Vĩnh Hằng Xí Nghiệp.

Trừ phi Đỗ Hận Đừng nắm “bím tóc” của tổng giám đốc bên , mà đó là điều đại kỵ trong quan trường.

Cho dù thật sự nắm , cũng dám dễ dàng tung át chủ bài, nếu ngày mai quét khỏi vòng.

Buổi chiều hơn hai giờ, Lộ Thu Diễm mở mắt. Đầu óc y mơ màng lên trần nhà. Chiếc đèn pha lê tinh xảo điều độ sáng xuống thấp nhất, ánh sáng ấm áp rơi lên bức tường màu sữa.

Luồng gió nóng nhẹ từ điều hòa trung tâm thổi , khiến y cảm thấy cả đổ mồ hôi, liền đá chăn một nửa, n.g.ự.c lập tức lạnh buốt.

Lộ Thu Diễm thở một nóng, cảm giác dễ chịu hơn một chút.

Trên tủ đầu giường hộp t.h.u.ố.c viên đặt ngay ngắn, giường lớn mềm chắc, trong khí thoang thoảng hương lạnh thanh nhẹ.

Trong thoáng chốc tỉnh dậy, y còn tưởng về thời gian nhà phá sản, khi đó, mỗi ngày y đều quen hầu hạ.

Y còn nhớ rõ hầu trong nhà họ gì, liền bật miệng gọi: “Má Lưu…”

Điền Nguyễn bước : “?”

Ngu Thương , khó hiểu hỏi: “Cậu gọi má Lưu làm gì?”

Lộ Thu Diễm hồn, thấy Điền Nguyễn và Ngu Thương, đoán đang ở trong khách sạn, liền kéo trở hiện thực: “À… hầu trong nhà tên là má Lưu.”

Điền Nguyễn kinh ngạc thôi, sang hỏi Ngu Thương: “Má Lưu là từ nhà Lộ Thu Diễm ăn máng khác đến nhà ?”

Lộ Thu Diễm: “?”

Ngu Thương: “Không thể nào, má Lưu của Lan Châu.”

Lộ Thu Diễm: “À, .”

Điền Nguyễn cảm khái: “Thật là duyên, nhà các đều tên má Lưu.”

Lộ Thu Diễm: “Nhà giờ còn.”

“Đã từng .” Ánh mắt Điền Nguyễn vô thức liếc xuống n.g.ự.c Lộ Thu Diễm, “Cậu lạnh ?”

“Không lạnh.” Lộ Thu Diễm , cúi đầu xuống , biểu cảm lập tức cứng đờ.

Trên y đang mặc một chiếc áo choàng tắm lông nhung trắng muốt, vì ngủ loạn nên vạt áo mở rộng, lộ nửa bờ vai và một mảng lớn ngực.

Lộ Thu Diễm: “…… Ai quần áo cho ?”

Ngu Thương: “Tôi.”

“…………”

Lộ Thu Diễm im lặng kéo áo choàng, hỏi thêm đó là đồ của ai.

Y giận dữ trừng Ngu Thương: “Ai cho cởi quần áo của ?”

Ngu Thương dừng một chút, : “Quần áo ướt hết, giúp một bộ, gật đầu.”

Lộ Thu Diễm chẳng nhớ nổi gật đầu , nhưng với tính cách của Ngu Thương, y đối phương sẽ dối. Không khỏi hai tai đỏ lên, nghẹn lời câu nào.

Bầu khí trong phòng ngủ dần trở nên ái . Điền Nguyễn như một chiếc bóng đèn sáng rực giữa hai .

Điền Nguyễn: “……”

“Tôi còn việc, hai các cứ chuyện .”

Lộ Thu Diễm vốn ở cùng Ngu Thương, vội vàng gọi : “Anh chuyện gì?”

Điền Nguyễn buột miệng: “Tôi xem ‘Sổ tay hộ lý chăm sóc heo sinh’.”

“…… Anh xem cái đó làm gì? Anh thấy dùng đến ?”

“Tôi đây là đang làm phong phú tri thức, mở rộng tầm hiểu .” Lòng bàn chân Điền Nguyễn run rẩy, chuẩn chạy trốn, “Không kịp , heo sắp sinh !”

Không còn “bóng đèn” chiếu sáng, bầu khí vốn ái càng thêm gượng gạo, mất tự nhiên.

Ngu Thương ho khẽ một tiếng, hỏi: “Cậu thế nào ? Đầu còn đau ?”

“Không đau.” Lộ Thu Diễm đáp.

mặt vẫn còn đỏ, vẫn hạ sốt ?”

“…… Có sốt nhẹ.”

“Tôi lấy nước cho uống t.h.u.ố.c —— từ từ, để gọi cơm .”

“Ồ.”

Ngu Thương ngoài liên hệ với quản gia khách sạn đặt cơm. Lúc cơ bản chẳng ai dùng bữa, nên đồ ăn mang lên nhanh.

Lộ Thu Diễm rửa mặt, đ.á.n.h răng qua loa xuống ăn. Y quả thực đói bụng, ăn từng miếng từng miếng thật nhanh.

“Sao món nào cũng nhạt thế ?” đó là điều duy nhất y bất mãn.

Ngu Thương cạnh, ăn : “Cậu mới khỏi, nên ăn thanh đạm một chút.”

Lộ Thu Diễm tuy chút hài lòng, nhưng Ngu Thương chăm sóc y như , dù là bạn bè bạn học, đều tình nghĩa. Vì thế y chân thành : “Cảm ơn , Ngu Thương.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-41.html.]

Ngu Thương sững , chỉ “ừ” một tiếng tiếp tục ăn cơm.

Một ngày cứ thế chậm rãi trôi qua. Điền Nguyễn ở trường học thì thấy thời gian trôi nhanh, còn trong phòng tổng thống, dù trò chơi để chơi, phim để xem, đồ ăn vặt và nước uống giới hạn, vẫn cảm thấy thời gian dài lê thê.

Rảnh rỗi quá làm gì, Điền Nguyễn thư viện tìm một quyển sách về động vật để xem.

Sau đó, trong đầu là sinh sản, động dục, giao phối……

Điền Nguyễn yên lặng trả sách , quyết định theo đại sư học thiền, loại bỏ tạp niệm.

Khi Ngu Kinh Mặc quẹt thẻ bước phòng tổng thống, thấy Điền Nguyễn đang xếp bằng t.h.ả.m yoga, giống hệt một lão tăng nhập định.

Loa đang phát thứ âm nhạc linh hoạt, huyền ảo, theo tiếng mõ thanh thanh, Điền Nguyễn chậm rãi mở mắt.

“Anh về .” Vừa mở miệng, câu vô nghĩa, cố tình dùng một giọng điệu sâu xa khó đoán.

Ngu Kinh Mặc: “Nếu emvthật sự làm hòa thượng, đưa em đến Thiếu Lâm Tự.”

Điền Nguyễn lập tức “phá công”: “Thiếu Lâm Tự là võ tăng, em là tham thiền.”

“Tham thiền?” Ngu Kinh Mặc treo áo khoác lên giá, chân dài sải bước về phía nhà vệ sinh, “Vậy em ngộ cái gì?”

Điền Nguyễn nghĩ nghĩ: “Không tức là sắc, sắc tức là .”

“Vậy em đừng chằm chằm giày da của .”

“……”

Ngu Kinh Mặc vẫn đôi giày da buổi sáng, kiểu dáng thon dài, đầu giày nhọn và cong nhẹ, trông cực kỳ… thích hợp để giẫm .

Điền Nguyễn hổ dời mắt , biện giải cho : “Sắc tức là , ý là em mà như thấy.”

Ngu Kinh Mặc cùng tranh luận chuyện “tham thiền”, rửa tay xong liền dùng khăn lau, nhàn nhạt : “Vậy em ăn cơm, cũng như ăn ?”

“…… Không ăn sẽ c.h.ế.t.”

“Đôi khi, thứ nên , cũng sẽ c.h.ế.t.”

“Chỉ là đôi giày da, em thể ?” Điền Nguyễn tức giận.

Ngu Kinh Mặc nhướng nhẹ đuôi mày, khóe môi thoáng cong lên, giọng mang theo ý : “Nhìn thì , chỉ là đừng làm điều xằng bậy, làm đứa trẻ ngoan .”

Điền Nguyễn hổ đến cực điểm, bực bội cuộn t.h.ả.m yoga , mang giày về phía nhà ăn.

Ngu Kinh Mặc đóng cửa, giữ cách gần xa mà theo phía , ánh mắt rơi gáy thanh niên trẻ trung, khỏe mạnh phía .

Điền Nguyễn đầu : “Chân dài như , chậm thế?”

Ngu Kinh Mặc: “Tôi đang em .”

Điền Nguyễn dừng chờ : “Vậy cùng .”

Ngu Kinh Mặc cong môi, đáp: “Được.”

Kết quả, trùng hợp cũng thật trùng hợp, ở nhà ăn, gặp Đỗ Hận Đừng và Hạ Lan Tư. 

Hai trông như từng chuyện gì xảy , cùng dùng cơm tự nhiên.

Điền Nguyễn hận thể tự móc mù mắt, vội chọn bàn xa nhất xuống.

Ngu Kinh Mặc chẳng gì, mở thực đơn gọi món: “Ốc sên hấp kiểu Pháp, súp kem nấm, hai phần bò bít tết và cá tuyết chiên bơ. Tráng miệng lấy pudding caramel.”

Người phục vụ ghi cẩn thận: “Xin hỏi cần rượu vang đỏ ạ?”

“Cho một ly vang đỏ, một ly Sprite.”

“Vâng, hai vị vui lòng đợi một lát.”

Khi phục vụ khỏi, Hạ Lan Tư phát hiện họ, giơ tay chào: “Hi ~”

Đỗ Hận Đừng thì ở xa nâng chén hiệu.

Điền Nguyễn lập tức mặt , phản ứng. Ngu Kinh Mặc cũng chẳng buồn để tâm.

Đỗ Hận Đừng & Hạ Lan Tư: “……”

Hạ Lan Tư bật : “Thật là phu phu, đến cả kiêu ngạo cũng giống như đúc.”

Đỗ Hận Đừng tỏ thái độ, liếc Điền Nguyễn đang hậm hực: “Hắn tức cái gì ?”

“Tôi làm .” Hạ Lan Tư nhún vai.

“Chẳng lẽ thấy gì ?” Giọng Đỗ Hận Đừng hời hợt.

Nét mặt thờ ơ của Hạ Lan Tư lập tức cứng : “Thấy… cái gì?”

“Bể bơi……”

“Tôi no .” Hạ Lan Tư lập tức dậy rời .

Đỗ Hận Đừng vẫn tiếp tục ăn, như chẳng ảnh hưởng chút nào.

Thỉnh thoảng, liếc sang bên , thấy Điền Nguyễn mặt đầy nghi hoặc, Hạ Lan Tư bỏ ?

Đột nhiên, cằm Điền Nguyễn một bàn tay to nắm lấy, bẻ về phía : “Ăn cơm thì đừng phân tâm.”

“…… ồ.”

Hai ngày đó, Điền Nguyễn hầu như thấy Đỗ Hận Đừng và Hạ Lan Tư. Đặc biệt là Hạ Lan Tư, như thể biến mất , chẳng .

Đỗ Hận Đừng chỉ gặp một , trông bận, liếc Điền Nguyễn một cái luôn.

Chán đến phát ngấy, Điền Nguyễn kéo Lộ Thu Diễm chơi công viên giải trí —— Thật là Lộ Thu Diễm từng , thấy thương cảm nên chủ động rủ cùng.

cũng là vé miễn phí, Lộ Thu Diễm mang “tân bồi” chơi, ai dám gì.

Chỉ Ngu Thương kín đáo phê bình: “Cả ngày chẳng thấy hai , ngoài còn tưởng các bỏ trốn.”

Lộ Thu Diễm: “……”

Điền Nguyễn: “……”

Không, thụ thụ bỏ trốn thì hạnh phúc.

Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ dài, Điền Nguyễn thu dọn cặp sách chuẩn về trang viên, thấy Lộ Thu Diễm nhất quyết đòi tiễn về nhà.

Không lay chuyển , đành để đối phương cùng cửa khách sạn.

Hai cùng lên xe Rolls-Royce.

“Đi thôi.” Điền Nguyễn với tài xế.

Tài xế vẻ do dự, nhưng vẫn khởi động xe.

Cùng lúc đó, một chiếc Rolls-Royce khác chạy ngang, dừng cửa khách sạn. Tài xế nhà họ Ngu xuống xe, nghi hoặc chiếc xe xuống sườn núi, nhưng cũng nghĩ nhiều, chỉ đó chờ phu nhân nhà .

Nửa giờ

Tài xế nhà họ Ngu gọi điện cho Điền Nguyễn, xong toát mồ hôi lạnh: “Phu nhân ngài…… đang xe ?”

Điền Nguyễn: “?? , chẳng chú xin nghỉ ?”

Tài xế hoảng hốt: “Tôi ! Tôi đợi ngài nửa tiếng !”

Điền Nguyễn kinh sợ tài xế phía : “Vậy là ai?”

Tài xế bên : “Tôi ! Phu nhân mau xuống xe !”

Lúc , tài xế phía cuối cùng cũng mở miệng: “Điền thiếu gia, đừng hoảng sợ. Tôi là tài xế của nhà họ Đỗ, vốn đến đón Đỗ , chẳng qua đón ngài cũng coi như một niềm vui bất ngờ.”

Điền Nguyễn: “…… Nhà họ Đỗ?”

. Phu nhân nhà họ Đỗ mới về nước hai ngày , vẫn luôn gặp ngài. Đỗ bận, nên chỉ đành để lão già đón.”

“…… Bà gặp , chẳng thể tự đến mà nhất định bắt đến nhà họ Đỗ ?”

Tài xế thở dài: “Phu nhân nhà sức khỏe , thể đến nơi đông .”

 

Loading...