Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:18:25
Lượt xem: 245

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

“Chúc mừng.” Ngu Thương với Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn: “……” Đứng hạng nhì đến ? Trời ạ, cảm thấy còn phát huy hết thực lực.

Nếu đoạt luôn hào quang của vai chính, khi nào sẽ gặp báo ứng ?

Điền Nguyễn rùng một cái. Thấy bảng thông báo càng lúc càng đông, thậm chí nữ sinh ngập ngừng tiến bắt chuyện, vội chen khỏi đám , bước nhanh về lớp.

Uông Vĩ Kỳ lớn tiếng kêu: “Điền Nguyễn, đúng là lợi hại quá !”

Điền Nguyễn càng càng nhanh, dứt khoát chạy luôn.

Ngày cuối cùng kỳ nghỉ tiết học. Chủ nhiệm lớp bước nhắc vài điều về an nghỉ lễ, khen ngợi thành tích của Điền Nguyễn, cho cả lớp tự do hoạt động, tham gia câu lạc bộ làm việc riêng đều .

Chủ nhiệm rời , Uông Vĩ Kỳ lập tức rủ: “Điền Nguyễn, , em mời ăn một bữa thịnh soạn!”

Điền Nguyễn: “Giờ mới tám giờ sáng.”

“Thì KTV hát vài tiếng , qua nhà hàng Michelin ăn trưa.”

“?”

“Cái gì mà vẻ mặt đó? Đừng từng KTV nha.”

“Đi một .” Điền Nguyễn nhớ buổi tiệc chia tay nghiệp, chính là tổ chức ở KTV, dù chẳng hát bài nào.

Uông Vĩ Kỳ kinh ngạc: “Chỉ một ? Cậu sống khô khan ?”

Điền Nguyễn tỉnh rụi: “Ngu Thương còn từng , dám rủ ?”

Uông Vĩ Kỳ liếc Ngu Thương đang thu dọn sách vở, ngượng ngùng: “Không dám.”

Điền Nguyễn liền hỏi thẳng: “Ngu Thương, KTV ?”

Ngu Thương bình thản đáp: “Không . Tôi toạ đàm.”

“Toạ đàm gì cơ?”

“Chư t.ử bách gia.”

“Tôi cũng , ở hội trường tầng mấy?”

“Đi cùng .”

Điền Nguyễn thu dọn cặp, theo Ngu Thương. Uông Vĩ Kỳ uể oải định theo, nhưng thấy một nữ sinh tóc dài ở lớp bên cạnh thì tinh thần lập tức phấn chấn, chọc Điền Nguyễn: “Biết cô là ai ?”

“Không .”

“Người hạng tư —— , giờ là hạng năm.”

“?”

“Nam Mạnh Dao. Nghe là thủ khoa tỉnh mới đậu Đức Âm, năm năm trời vẫn vượt qua nổi Ngu Thương.”

“……” Điền Nguyễn suýt quên, thích vai chính cũng chẳng ít kẻ xuất sắc.

Nam Mạnh Dao là con gái lớn nhà thương gia giàu , kỳ vọng cao, từ nhỏ ngoan ngoãn, chỉ đến năm hai trung học, vì mãi vượt qua nổi Ngu Thương mà bắt đầu nổi loạn.

Cô xem Ngu Thương là đối thủ lớn nhất, đó thêm Hề Khâm, Tạ Đường Yến, và giờ thêm…

Nam Mạnh Dao liếc Điền Nguyễn một cái sắc bén.

Điền Nguyễn: “……”

Uông Vĩ Kỳ ôm ngực, vẻ mặt mê say: “Đẹp thật, đến cả lúc trừng cũng .”

Điền Nguyễn: “Ra là thích tiểu thư nhà ?”

“Đừng linh tinh.” Mặt Uông Vĩ Kỳ đỏ bừng. “Tôi còn nhỏ, yêu sớm.”

“Nghe như thể là yêu .”

“……”

Uông Vĩ Kỳ lườm một cái.

Điền Nguyễn an ủi: “Hai các cũng vài điểm giống , hợp.”

Uông Vĩ Kỳ lập tức phấn khởi: “Thật ?”

“Đi thôi, thiếu niên.”

Uông Vĩ Kỳ vui vẻ chạy theo Nam Mạnh Dao. Cô chỉ , mặt lạnh nhạt, mà nếu phản ứng cũng chỉ hờ hững. Vậy mà Uông Vĩ Kỳ vẫn tươi , chẳng khác nào mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh.

Điền Nguyễn trong lòng cảm khái, thanh xuân đúng là tuyệt diệu.

Buổi toạ đàm kéo dài hai tiếng, cho dù nội dung thi dùng , nhưng cũng là kiến thức dự trữ, dần dần ảnh hưởng đến cách năng và nâng cao khí chất.

Chỉ là, đa đến đây vì Ngu Thương.

Điền Nguyễn điều đó vì ánh mắt của quá rõ ràng. Cậu gần Ngu Thương nhất, thật cũng vài đang , nhưng để ý, vẫn tin tưởng “định luật vai chính”.

Giờ ăn trưa, Điền Nguyễn bưng khay cơm, tìm Lộ Thu Diễm đang ăn cơm chiên, bóng gió : “Người thích Ngu Thương nhiều thật.”

Lộ Thu Diễm chẳng hiểu ý, chỉ “ừ” một tiếng.

Ngu Thương là chung tình.”

“Anh ?” Lộ Thu Diễm chẳng mấy để tâm.

Điền Nguyễn nghiêm túc y: “Tôi là ba nhỏ của , đương nhiên .”

Lộ Thu Diễm khựng tay, im lặng nhai, hai má phập phồng.

Điền Nguyễn giả vờ hờ hững hỏi: “Kỳ nghỉ định làm gì?”

“Đi làm.”

“Ở ?”

“Chưa tìm .” Lộ Thu Diễm ăn trả lời qua loa, im bặt.

Chờ Lộ Thu Diễm ăn xong, cơm chiên của Điền Nguyễn mới một nửa. Lộ Thu Diễm khẩy: “Anh ăn chậm như mèo con .”

Điền Nguyễn: “…… Tôi gọi là ăn chậm nhai kỹ.”

“Bảo gầy thế.”

“Cậu mới gầy.”

“?” Lộ Thu Diễm nhướng mày, “Tôi đ.ấ.m một cái là gục liền, tin ?”

Điền Nguyễn rụt cổ: “Tin.”

“Đùa thôi, ai mà thật sự đ.á.n.h ngươi.” Lộ Thu Diễm đem khay bỏ máy thu dọn, “Thấy Ngu Thương ?”

“Hắn họp hội học sinh. Cậu tìm ?”

“Tìm làm gì. Tôi chờ chiều đ.á.n.h bóng rổ xong về.”

“Chờ , cũng đánh.”

“Vậy mau ăn .”

Điền Nguyễn há to miệng ăn liên tục, hai má phồng lên như sóc. Lộ Thu Diễm chẳng thúc giục, kiên nhẫn chờ ăn hết.

Ăn xong nên vận động ngay, Lộ Thu Diễm dắt Điền Nguyễn dạo quanh sân thể d.ụ.c một vòng. Trong lúc đó y : “Anh thật giỏi, thi hạng nhì khối.”

Điền Nguyễn : “Nếu thi tuyển sinh năm hai, cũng .”

“Tính, mệt, vô dụng. Hỗn hai mươi cử học là .” Lộ Thu Diễm khinh bỉ .

Đức Âm hai mươi thể nhận đại đa danh giáo cử học, học sinh Đức Âm cũng tranh đoạt vị trí hàng đầu. Hơn nữa cử học miễn học phí, còn học bổng.

Những thuộc loại Đức Âm như thiếu, Lộ Thu Diễm cầu tiến, cho nên y cần bảo đảm vị trí hai mươi.

càng hơn.” Điền Nguyễn tiếc rẻ , điều Lộ Thu Diễm lẽ sống lâu mới hiểu .

“Càng là bao nhiêu? Được nữ sinh ngưỡng mộ, nam sinh ganh ghét?” Lộ Thu Diễm nhạo.

“…… Có thể tiếp cận thêm tài nguyên giáo dục, tích lũy quan hệ.”

Lộ Thu Diễm lắc đầu: “Tôi cần, buôn bán, tính thi đại học quân ngũ.”

Điền Nguyễn cũng ngạc nhiên, trong truyện gốc Lộ Thu Diễm quả thực thi đại học trường quân đội, cho đến năm năm mới giải ngũ, cùng Ngu Thương gặp , như gương vỡ lành.

Năm năm, đời bao nhiêu năm năm như .

Khi sách Điền Nguyễn để ý, nhưng giờ từng ngày qua , dường như thời gian kéo dài.

Cậu : “Chỉ cần hối hận là .”

Có những chuyện mới dễ.

Lộ Thu Diễm , giẫm lên một mảng lá phong khô vàng: “Ai hối hận , từng bước, như các theo khuôn phép, sợ sai một bước.”

Điền Nguyễn suy nghĩ phản bác: “Chỉ cần làm thứ thích, cần theo khuôn phép.”

Lộ Thu Diễm im lặng giây lát gật đầu: “Anh cũng đúng. Ngu Thương lẽ thiên về tiền tài, sinh là thương nhân.”

“……” Quả thật .

Ngu Thương phụ công Ngu Kinh Mặc cho lấy tên, tương lai nhất định sẽ vượt qua Ngu Kinh Mặc, đem vinh quang về cho nhà họ Ngu.

Lúc , mười bảy tuổi, thiếu niên trong bộ đồng phục xanh lam tinh khiết, ánh nắng rực rỡ, áo thể d.ụ.c trắng pha lam của họ lao đuổi sân bóng rổ, trái bóng nện xuống mặt đất, vệt trắng quỹ đạo lướt như bay.

Các thiếu niên truy đuổi, tranh giành, mồ hôi ướt đẫm, tứ chi va chạm, cuối cùng một thiếu niên cao to chiếm bóng, bật nhảy ở ba phần tuyến ngoài, ném lên cao ——

Tiếng hoan hô của đội trắng vang lên trời xanh, họ vây quanh Lộ Thu Diễm vỗ tay, đội lam thì hét to.

Điền Nguyễn ném gần nửa quả bóng rổ, tuy vóc dáng thấp nhất nhưng bật nhảy , những nam sinh cao trung bình 180 tán thưởng điều .

“Không ngờ vóc dáng lùn mà nhảy thế.”

“Tiểu khoai tây cũng sức bật.”

“Điền Nguyễn ? Con nhà Điền làm chuỗi siêu thị đúng ?”

Điền Nguyễn: “…… Không .”

“Vậy ?”

“Quê Lâm An.”

“Không trách vóc dáng lùn.”

“……”

“Các chuyện thế nào thế?” Lộ Thu Diễm quát, “Đừng khinh rẻ bạn mới của .”

Mấy thiếu niên mồ hôi nhễ nhại vang: “Được , tiểu bá vương , chúng .”

“Điền Nguyễn, Lộ Thu Diễm.” Giọng Ngu Thương lạnh như suối, vang lên mạnh mẽ, ngay lập tức át hết ồn ào.

Lộ Thu Diễm đầu: “Sao?”

Ngu Thương: “Không gì.”

Rồi họ bằng khuôn mặt vô biểu cảm, là hội trưởng Hội Học Sinh, dù gì, gương mặt cũng tạo áp lực.

“……”

Điền Nguyễn chợt nhớ, lấy điện thoại từ quần áo, đúng là giờ tan học, cũng liền Ngu Kinh Mặc đang ở cổng trường chờ .

Cậu vội thu dọn, xách cặp chạy: “Tôi về đây!”

“Lần cùng chơi nhé, hạng nhì!”

Điền Nguyễn chới với một cái, ngoảnh , gì xứng đáng để Ngu Kinh Mặc đợi.

Ngồi trong chiếc siêu xe đôi Rolls-Royce, đầu Điền Nguyễn vẫn ướt đẫm: “Em chơi bóng rổ, quên mất giờ.”

Khi xin mặt , rõ ràng thấy Ngu Kinh Mặc dịch nét mặt, vẫn lạnh lùng nhưng mắt cau , đôi đồng t.ử đen như mực như hai chữ “ghét bỏ”.

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc rút một gói khăn ướt đưa cho : “Lau .”

Điền Nguyễn nhận, lau mặt và cổ, chút mùi, yên, giải thích: “Em chạy quá hăng hái, kịp tắm.”

“Không , về tắm.”

“…… Anh dám đây mà những lời ?”

Ngu Kinh Mặc vẫn bất động như núi. Tài xế khẽ đạp ga, mùi lạnh trong xe lảng vảng, yên tĩnh như hầm băng.

Cuối cùng Ngu Kinh Mặc : “Xin .”

Thực Điền Nguyễn nhận Ngu Kinh Mặc cầu sạch, mỗi ngày về nhà việc đầu tiên là rửa tay, trong xe dính một hạt bụi, bộ đồ ngủ mỗi ngày.

Hơn nữa Ngu Kinh Mặc thích tắm, ngày nào chắc cũng tắm một , trợ lý Từ .

Điền Nguyễn chỉ tắm mỗi tối một ……

Về biệt viện, Điền Nguyễn lên lầu tắm, chà xát mạnh, dùng sữa tắm thơm tho, mặc đồ ở nhà êm dịu xuống ăn.

Mặt Ngu Kinh Mặc thật sự thư giãn hơn nhiều, thậm chí còn “nhéo” nhẹ má Điền Nguyễn: “Sạch sẽ.”

Điền Nguyễn bĩu môi tỏ tức giận.

Ngu Kinh Mặc thấy vui, thêm một lát thôi.

Tối hôm đó Ngu Thương về muộn, Ngu Kinh Mặc hỏi thêm.

Ăn xong, hai cha con trò chuyện vài câu.

“Kỳ nghỉ dài sắp xếp gì?” Ngu Kinh Mặc hỏi.

thừa kế hào môn, Ngu Thương tự giác: “Con định thực tập ở khách sạn hai ngày.”

“Em cũng .” Điền Nguyễn giơ tay.

Ngu Thương ngạc nhiên: “Anh làm gì ở đó?”

“Tôi quét dọn vệ sinh.”

“Anh ở hội học sinh làm hậu cần còn tích cực như , ở khách sạn quét dọn ảnh hưởng gì tới việc học của ?” Ngu Thương hỏi.

“…… thi hạng nhì.”

“Thì nên thưởng.” Ngu Kinh Mặc mở lời, “Tôi sắp công tác, sẽ dẫn em nước ngoài chơi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-29.html.]

“Không Châu Phi chứ?”

“Trước Châu Phi, sang Châu Âu, cuối cùng về Châu Á.”

Điền Nguyễn khéo né: “Không , Ngu , thì , cần mang theo em.”

Ngu Kinh Mặc lạnh lùng .

Điền Nguyễn giải thích: “Thời gian gấp, thích máy bay.”

“Tại ?”

Bởi cha Điền Nguyễn gặp rủi ro máy bay khi còn nhỏ. Dù còn ấn tượng rõ rệt, nhưng vẫn thích.

Thấy Điền Nguyễn im, Ngu Kinh Mặc ép: “Khi về, em thể chọn phần thưởng .”

Điền Nguyễn lập tức: “Muốn trải nghiệm ở khách sạn 5 , đó là phần thưởng em .”

Ngu Kinh Mặc bật : “Được chứ?”

“Ừm ừm.” Điền Nguyễn hài lòng.

“Được.”

Sắp xếp xong thì sắp xếp, chiều ngày hôm , quản gia giao công việc tạp vụ cho Điền Nguyễn, mắt rưng rưng : “Tiên sinh ở nước ngoài cũng ở khách sạn 5 , phòng tổng thống, phu nhân thấy sẽ nhớ!”

Điền Nguyễn mặt vô biểu cảm: “Ông nghĩ nhiều.”

“Nếu yêu cầu gì, nhất định gọi. Tôi sẽ sai đến giúp cho phu nhân.”

“Không cần.”

Điền Nguyễn xe đưa Ngu Kinh Mặc đến sân bay. Trong đại sảnh rộng lớn, đến , giọng nữ dịu dàng vang lên báo chuyến bay. Từ trợ lý đang đẩy xe hành lý nhỏ, phía chất ba chiếc vali siêu lớn, trong đó hai chiếc thuộc về Ngu Kinh Mặc, là quần áo.

Từ trợ lý đẩy hành lý gửi ký gửi.

Điền Nguyễn nghĩ thầm, nếu mấy chiếc vali cướp mất, chắc Ngu Kinh Mặc ở nước ngoài sẽ khó chịu c.h.ế.t, vì bên trong đều là quần áo thích nhất.

“Ngoan ngoãn chờ, đừng chạy lung tung.” Ngu Kinh Mặc dặn.

Điền Nguyễn tháo chuỗi hạt gỗ đàn cổ tay , đưa cho Ngu Kinh Mặc: “Anh nước ngoài, mang theo để bình an.”

Ngu Kinh Mặc rũ mắt, từ chối. Hắn nâng tay trái, kéo nhẹ ống tay áo khoác, để lộ phần cổ tay áo sơmi cài kín, trắng trẻo rắn chắc, cổ tay là chiếc đồng hồ vàng trị giá hàng trăm vạn.

Ngón tay thon dài, cử động nhẹ nhàng, tháo đồng hồ xuống để Điền Nguyễn đeo chuỗi hạt lên.

Chuỗi hạt gỗ đàn mặt ngọc, Điền Nguyễn đeo lâu ngày nên mang theo mùi hương thanh nhẹ. Ngu Kinh Mặc đổi sang tay đeo đồng hồ, : “Về sẽ trả cho em.”

“Vốn dĩ là đồ của mà.”

“Tôi tặng em, tức là của em.”

Điền Nguyễn ngẩng lên, đôi mắt trong trẻo màu nâu cọ : “Vậy, chúc thuận buồm xuôi gió.”

“Ừ.” Ngu Kinh Mặc cũng .

“……”

Tiếng nhắc chuyến bay vang lên. Ngu Kinh Mặc cuối cùng gì thêm, sải bước dài về phía cửa kiểm an VIP, lát nữa sẽ phòng chờ hạng nhất.

Điền Nguyễn bỗng nhiên nổi hứng, gọi: “Ngu !”

Ngu Kinh Mặc đầu .

“Lần em với cùng khoang hạng nhất ?”

Ngu Kinh Mặc bật : “Được.”

Điền Nguyễn hài lòng phất tay.

Đêm đó, Điền Nguyễn lái chiếc Ferrari màu vàng kim, phóng như gió đến khách sạn năm Macchiato Quốc tế Hoa viên, nơi Ngu Thương sắp thực tập.

Nghe cái tên thôi thấy mộng mị, khiến liên tưởng đến tòa lâu đài công chúa.

Trên thực tế, khách sạn Macchiato đúng là như một tòa lâu đài thu nhỏ, chỉ tiếc phòng yến tiệc nhỏ, chỉ thích hợp tổ chức hội nghị công ty thường niên, nếu làm hôn lễ lớn sẽ chật.

Cổng chính khách sạn từng mời thầy phong thủy xem qua, hướng Tây Nam như trang viên nhà họ Ngu, nhưng ở các hướng khác vẫn cửa phụ tiện .

Khu tiền sảnh chỉ đỗ bảy tám chiếc xe, mỗi chiếc đều là xe chuyên dụng của nhân vật quan trọng, từng tiếp đãi cả nguyên thủ quốc gia.

Là sản nghiệp của nhà họ Ngu, xe của Điền Nguyễn tự nhiên đỗ cố định. Cậu chẳng cần mang gì theo, vì quản gia cho sắp xếp hết, chỉ cần đến là .

Thế nên Điền Nguyễn chỉ mang theo cặp sách và laptop.

Vừa cửa, giám đốc đại sảnh tự đón, đó là quản gia khách sạn dẫn lên phòng.

Phòng Tổng thống ở tầng cao nhất, chỉ tầm tuyệt , mà còn bồn tắm mát-xa, rạp chiếu phim riêng, bữa sáng và đồ uống miễn phí, cùng các dịch vụ đặt lịch spa, golf theo yêu cầu, nhưng Điền Nguyễn đặt gì cả, tự sắp xếp.

Vừa nhấc chăn giường, Điền Nguyễn lăn hai vòng chiếc giường rộng mềm hơn hai mét, thoải mái đến mức dậy.

Cậu lấy điện thoại , gõ tin nhắn.

Điền Nguyễn: Ngu , em đến khách sạn. Anh đến thì nhắn em một tiếng.

Giáo viên trong nhóm lớp đang giao bài tập kỳ nghỉ, vì là kỳ nghỉ ngắn nên lượng bài nhiều. Điền Nguyễn lấy tập bài làm suốt hơn một tiếng rưỡi thì chuông cửa vang.

Màn hình điện t.ử tự động hiển thị hình ảnh bên ngoài, là quản gia khách sạn cùng một robot giao đồ ăn nhỏ tròn, mập mạp.

Điền Nguyễn bấm điều khiển mở cửa, quản gia bước , cung kính : “Điền , đến giờ dùng bữa tối. Xin hỏi ngài ăn tại nhà hàng cảnh, dùng bữa trong phòng riêng?”

“Ngay trong phòng .”

Robot giao đồ ăn lộc cộc tiến , tìm đến bàn ăn, hai cánh tay máy nhẹ nhàng bày các khay thức ăn .

Điền Nguyễn kinh ngạc : “Bây giờ khoa học phát triển đến mức ?”

Quản gia mỉm : “Các khách sạn lớn hiện nay đều dùng robot, tiện lợi, còn giữ nhiệt nữa, tiết kiệm nhân công.”

Điền Nguyễn hứng thú nếm thử đồ ăn khách sạn năm , kết quả, cũng chẳng khác mấy so với món của má Lưu nấu ở nhà.

Ăn tối xong, mới nhận tin nhắn từ Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc: Vừa xuống máy bay, tín hiệu .

Điền Nguyễn: Chú ý an .

Ngu Kinh Mặc: Ừ.

Điền Nguyễn bỗng lo, dù đó cũng là châu Phi.

Mãi đến khi trợ lý Từ đăng ảnh khoe khách sạn xa hoa, ánh vàng lấp lánh, cả đài phun nước cửa.

Điền Nguyễn bình luận: Thật sự là ở châu Phi ?

Từ trợ lý: Thật trăm phần trăm!

Ngu Kinh Mặc: Gọi video với .

Điền Nguyễn: “……”

Trong video, phía Ngu Kinh Mặc là bức tường trang trí xa hoa cũ kỹ, treo bức tranh sơn dầu vẽ nam nữ ôm trần truồng.

Điền Nguyễn trợn mắt, đưa điện thoại gần .

Ngu Kinh Mặc bình thản dịch camera về phía bức tranh: “Đẹp ?”

Điền Nguyễn: “…… Khó coi.”

Tín hiệu bên quả thật kém, hình ảnh liên tục nhiễu. Điền Nguyễn tưởng là do điện thoại , nên đổi đủ góc.

Ngu Kinh Mặc hỏi: “Làm gì ?”

Điền Nguyễn đáp: “Bên nhiễu .”

Màn hình vẫn hiện cảnh Ngu Kinh Mặc và bức tranh trần truồng lưng… Điền Nguyễn lặng lẽ lưu ảnh.

Ngu Kinh Mặc bên vẫn mờ, chỉ thấy khẽ: “Ăn ?”

“Ăn , còn ?”

“Trên máy bay ăn một chút.”

Hai trò chuyện thêm một lát, vì tín hiệu chập chờn quá, Ngu Kinh Mặc “Ngủ ngon” ngắt.

Điền Nguyễn rửa mặt, đ.á.n.h răng, chuẩn ngủ.

Phòng tắm bồn mát-xa cạnh cửa kính sát đất, thêm cả màn chiếu lớn xem phim, tiện nghi đầy đủ.

Cậu mở chế độ mát-xa, tắm nước ấm đến mức ngủ luôn trong bồn, cố gắng lê , quấn khăn tắm ngã lên giường, ngủ say ngay lập tức.

Không qua bao lâu, điện thoại rung lên, chắc là tin nhắn của Ngu Kinh Mặc. Cậu lơ mơ mở xem.

Là tin trong nhóm lớp, lớp trưởng bảo những bạn xong bài văn hãy chụp ảnh gửi lên để dự thi thành phố.

Tin nhắn liên tiếp rung hơn chục cái, Điền Nguyễn mơ màng nghĩ chụp bài nhỉ… hình như . Thế là mở album, chọn ảnh, gửi .

Rồi để điện thoại im lặng, ngủ tiếp.

Sáng sớm tỉnh dậy, điện thoại rung ba , bật âm lên, lập tức leng keng leng keng ngừng vang trong căn phòng rộng xa hoa suốt hai phút.

Điền Nguyễn: “?”

Không hiểu chuyện gì, mở nhóm lớp, hóa tag hàng loạt.

@Điền Nguyễn, đệt, đây là Ngu Kinh Mặc ?!

@Điền Nguyễn, quen Ngu Kinh Mặc ?!

@Điền Nguyễn, bối cảnh bức tranh trần truồng ?!

@Điền Nguyễn, thật sự gọi video với Ngu Kinh Mặc ? Hay ảnh ghép ???

……

Điền Nguyễn kéo xuống , lập tức tỉnh ngủ .

Hóa tối qua, gửi nhầm ảnh chụp màn hình video với Ngu Kinh Mặc.

Tin nhắn riêng cũng dồn dập.

Ngu Thương: Điền Nguyễn!

Ngu Thương: Tôi dùng quyền hạn xóa ảnh giúp .

Ngu Thương: Anh tiêu .

Điền Nguyễn: “……”

Từ trợ lý: Phu nhân!

Từ trợ lý: Yên tâm, Ngu giận.

Từ trợ lý: ngài trả lời, hình như bắt đầu giận thật .

Điền Nguyễn: “……”

Ngón tay run run, mở khung chat của Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc: ?

Ngu Kinh Mặc: Không .

Ngu Kinh Mặc: Có .

Điền Nguyễn: “…………”

Xong . Toang thật .

Cậu cố nhớ , chụp gì , chỉ gửi một tấm ảnh video… với bức tranh sơn dầu !

Mở nhóm lớp, vẫn đang ầm ĩ.

Dù Điền Nguyễn cố ý giấu chuyện quen Ngu Kinh Mặc, nhưng cũng chỉ sống như một học sinh bình thường thôi.

Chủ nhiệm: @Tất cả, dừng bàn tán về Điền Nguyễn. Tôn trọng quyền riêng tư của bạn.

Điền Nguyễn thể giải thích.

Cậu suy nghĩ kỹ gõ: Chào , và Ngu quen , giống như cũng đến Ngu .

Bạn A: Tôi Ngu Kinh Mặc, nhưng Ngu Kinh Mặc !

Bạn B: Tôi mà, Điền Nguyễn thâm tàng bất lộ, chắc là con nhà giàu, ngay cả Ngu Kinh Mặc cũng quen!

Bạn C: Đó chẳng cha của hội trưởng ?!

Bạn D: Ngu Kinh Mặc kết hôn mà, vợ tên Điền Viễn!

Ăn dưa quần chúng: ??? Anh trai Điền Nguyễn?

Bạn E: Chỉ để ý đến bức tranh trần truồng phía thôi ?!

Điền Nguyễn: “……”

Thế là cả nhóm tin chắc Điền Viễn và Điền Nguyễn là em ruột, chuyện đều hợp lý -- chẳng lẽ Điền Viễn giả danh học sinh học ? Điền Nguyễn trẻ trung như , rõ ràng thể hơn hai mươi tuổi.

Cậu còn sức giải thích, đành để mặc, tạm thời lên chức làm em trai của .

điều quan trọng hơn là, giải thích thế nào với Ngu Kinh Mặc đây.

Sau vài phút do dự, cúi đầu, mở khung chat.

Điền Nguyễn gõ một đoạn xóa, xóa.

Cuối cùng, tin nhắn từ đối phương gửi đến .

Ngu Kinh Mặc: Tỉnh ?

Điền Nguyễn: Ừ.

Điền Nguyễn: Ngu , thật xin , em cố ý / lớn/

Ngu Kinh Mặc: Ừ.

Điền Nguyễn: Giờ làm đây /đáng thương/

Ngu Kinh Mặc: Không phủ nhận, cũng thừa nhận.

Điền Nguyễn: đang bàn tán về bức tranh trần truồng lưng

Một lúc lâu , Ngu Kinh Mặc trả lời: Đợi về .

Điền Nguyễn: “……”

Câu , chẳng lẽ “Đợi về xử lý em” ?

 

Loading...