Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 215
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:39:08
Lượt xem: 35
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Những ngày đầu Lộ gia phá sản, bọn họ cho rằng vẫn thể xoay chuyển tình thế, nên vay nóng hai ngàn vạn. sự thật chứng minh, một gia đình bại lụi bao giờ là chuyện sớm chiều, mà là ở một khoảnh khắc nào đó bẻ gãy, nghiền nát, còn đường cứu vãn.
Bất kể Lộ gia xoay xở thế nào, khoản nợ khổng lồ cùng lãi suất ăn thịt nhả xương, giống như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn, trong chớp mắt đè nát cả gia đình, khiến tường đổ nhà tan.
Gia sản lượt ngân hàng thu , mấy năm trời sống chật vật mới miễn cưỡng trả xong nợ ngân hàng, nhưng vay nặng lãi thì càng ngày càng ép gắt. Mỗi tháng chỉ trả hai ba vạn, đủ lấp đầy cái miệng sư t.ử của bọn chúng.
Nợ thì trả tiền, thiên kinh địa nghĩa. Dù vay nặng lãi giẫm lên ranh giới xám của pháp luật, chỉ cần quá phận, cũng chẳng ai rảnh rỗi mà xen chuyện khác.
Những năm , Lộ Thu Diễm ít thúc ép đòi nợ. Khi y còn học cấp hai, thấy y da thịt non nớt, bọn vay nặng lãi từng bao nuôi, rằng như thể miễn trừ một phần nợ.
Lộ Thu Diễm tung một cú đấm, đ.á.n.h cho bọn chúng tỉnh mộng, từ đó về chỉ nhận tiền, nhận .
Trước , tên cầm đầu vay nặng lãi còn xem như “dễ chuyện”, mỗi mỗi tháng vài vạn, kéo dài vài chục năm, lãi đẻ lãi con, lột da rút xương , đủ để sống ngạo nghễ cả đời.
gần hai tháng nay thấy phong thanh, văn kiện chỉnh đốn hắc ác của quốc gia sắp ban hành nữa. Mỗi khi đến thời điểm , phía sẽ tay nặng nề với đám ngoài vòng pháp luật như bọn họ.
Đám vay nặng lãi lập tức hoảng loạn, nghĩ nhanh chóng cuốn tiền bỏ trốn, nếu tiền cho vay đều coi như ném đá xuống sông.
Cưỡng ép, đe dọa, đập phá, thủ đoạn nào dùng thì dùng.
“…… Gặp ở chỗ cũ, ?” Cao lão đại ngậm điếu thuốc, cặp kính râm đôi mắt nheo , đám thiếu gia tiểu thư trường quý tộc, chép miệng một tiếng, “Da thịt non thật đấy, tiếc là động .”
Lộ Thu Diễm lạnh giọng : “Gặp ở chỗ cũ, cút mau.”
“Thái độ gì thế hả?” Một tên đàn em đáng chú ý quát lên.
Lộ Thu Diễm lười phản ứng, đúng lúc dư quang liếc thấy bóng dáng thiếu niên quen thuộc. Y đầu , quả nhiên là Điền Nguyễn.
Cao lão đại bỗng hít sâu một thuốc, phun làn khói hôi thối, “Non thật.”
Điền Nguyễn rút sách bài tập , quạt lớn tiếng : “Khói t.h.u.ố.c hôi quá, ghê tởm thật!”
Cao lão đại: “……”
Điền Nguyễn tiếp tục: “Mọi mau đến xem , ở đây một tên biến thái hút thuốc, chuyên cổng Đức Âm cho hít khói, ghê tởm c.h.ế.t mất ~”
Đám vay nặng lãi: “…………”
Điền Nguyễn: “Ngày mai sẽ kéo băng rôn, ‘Ngăn chặn khói thuốc, tôn trọng bạn ’!”
Mắt thấy ánh xung quanh từ sợ hãi chuyển sang khinh thường, ghét bỏ, Cao lão đại mặt đỏ bừng: “Thằng nhóc chuyện kiểu gì thế?”
Điền Nguyễn vẻ mặt vô tội: “Tôi sai ? Anh hút t.h.u.ố.c ? Khói t.h.u.ố.c của thối ? Anh cổng Đức Âm hút t.h.u.ố.c ? Giữa ban ngày ban mặt, dám làm dám nhận, tính là hùng hảo hán gì?”
“……”
Cao lão đại còn kịp gì, đàn em bên cạnh nhảy dựng lên: “Dám mắng lão đại bọn tao, tao đ.á.n.h c.h.ế.t mày... a!”
Điền Nguyễn cuộn sách bài tập thành ống, “bạch bạch bạch” quật tới, đ.á.n.h trúng đó, y như đ.á.n.h chuột đất. Lại đúng lúc vang lên tiếng chuông tan học vui tai của Đức Âm, trông chẳng khác nào trò chơi nhỏ.
Lộ Thu Diễm: “……”
Điền Nguyễn phấn khích: “Ây da! Lại trúng! Mãn điểm!”
Đám vay nặng lãi chạy la: “Nếu mày còn đ.á.n.h tiếp, đừng trách bọn tao tay! Bọn tao khách khí ! Mẹ kiếp—”
Ngay lúc bọn chúng định phản kích, đột nhiên đối diện bốn năm vệ sĩ cao to, khí thế lập tức yếu hẳn một đoạn. Cao lão đại lệch cả điếu t.h.u.ố.c trong miệng, đầu “phi” một tiếng nhổ tàn thuốc: “Mấy là ai?”
Mao Thất đáp gọn: “Vệ sĩ.”
“Ồ, vệ sĩ . Trường quý tộc mà, thiếu gia vệ sĩ cũng bình thường.” Cao lão đại giả lả, “Anh em làm nghề khác nhưng cũng chỗ giống . Hôm nay nể mặt các , so đo với tiểu thiếu gia nữa.”
Mao Thất gì, chỉ lạnh nhạt bọn họ.
Cao lão đại run run vung tay: “Đi thôi, em!” Rồi đầu chỉ Lộ Thu Diễm, “Nhớ tới chỗ cũ đấy.”
Điền Nguyễn thò đầu lưng Mao Thất: “Tới thì tới!”
“……”
Điền Nguyễn chạy đến bên chiếc Maybach, cúi : “Ngu , em giải quyết chút việc, chờ em chút, em ngay.”
Ngu Kinh Mặc: “…… em chắc chứ?”
Điền Nguyễn mượn oai hùm: “Đương nhiên, Mao theo cùng, sợ.”
Ngu Kinh Mặc day trán, ngăn cản, bật : “Đi .”
Điền Nguyễn hùng dũng hiên ngang, khí thế ngút trời, thấy Lộ Thu Diễm dắt xe đạp định liền ba bước làm hai, túm chặt yên : “Chờ , đợi Ngu Thương!”
“Đợi làm gì?” Lộ Thu Diễm cạn lời.
“Người đông sức mạnh lớn, củi nhiều lửa cháy to.”
Lộ Thu Diễm cảm thấy ngọn lửa trong lòng quả thật lớn.
Ngu Thương ở phòng bảo vệ, vốn định điều động lực lượng an ninh của Đức Âm, kết quả khi , trò khôi hài tan như mây khói. Anh bước đến mặt Lộ Thu Diễm, đ.á.n.h giá từ xuống : “Cậu định đ.á.n.h ?”
Lộ Thu Diễm: “ .”
Điền Nguyễn: “Không, chúng cùng .”
Ngu Thương thoáng chốc hoài nghi: “Hai đ.á.n.h cùng ?”
“Có từng , giả vờ gì chứ.”
“……”
Điền Nguyễn Ngu Thương sĩ diện, khinh thường mấy chuyện đ.á.n.h đ.ấ.m trẻ con. Việc thể dùng vệ sĩ, bảo an, cảnh sát giải quyết, sẽ dùng tiền; việc thể dùng tiền giải quyết, sẽ tự tay.
Khí chất vai chính công đúng là cao ngạo như .
Điền Nguyễn cho rằng, yêu một thì sẽ vì đó mà hạ bớt khí thế, liền : “Chúng cùng gặp đám vay nặng lãi , xem bọn chúng còn giở trò gì.”
Ngu Thương suy nghĩ một lúc, cuối cùng từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-215.html.]
Lộ Thu Diễm mặt biểu cảm dẫn đường, y cưỡi xe đạp, còn Ngu Thương thì chở Điền Nguyễn.
Chỉ bảy tám phút, liền tới đầu ngõ dấu chân . Lộ Thu Diễm dựng xe đạp sát ven tường, khóa , treo cặp sách lên đầu xe, đó dẫn hai sâu trong hẻm nhỏ.
Ngu Thương với một vệ sĩ: “Anh ở .”
Vệ sĩ canh bên cạnh chiếc xe đạp, tư thế nghiêm túc như đang trông một chiếc siêu xe trị giá hàng trăm vạn.
Lộ Thu Diễm: “……”
Ngõ nhỏ một bên là tòa nhà thương mại, một bên là khu chung cư thương mại, đều đường lớn thông , vì ở giữa yên tĩnh lạ thường giữa chốn phồn hoa. Hoang phế, tiêu điều, chỉ đặt tượng trưng hai thùng rác, một chiếc thang gỗ mục. Trên tường sinh viên mỹ thuật nào coi như bảng vẽ tự nhiên, tô kín một mảng lớn hoa hướng dương.
những bông hoa hướng dương đám du côn tạt mực, bôi trắng, đầy những câu c.h.ử.i thề thô tục.
Bên đám chữ bậy là mấy cặp tình nhân nhỏ ghi lời thề yêu đương, xen lẫn vài tờ quảng cáo chữa liệt dương, động kinh, bệnh lây qua đường tình dục. Dưới mấy tờ quảng cáo là cỏ dại mọc chen từ các kẽ nứt.
Sự tô điểm của thành phố dường như quên mất góc , chỉ còn một vẻ suy tàn chút sinh khí.
Nghĩ đến việc Lộ Thu Diễm thường xuyên hẹn đ.á.n.h ở đây, quen đường quen nẻo, y nhặt lên một chai bia rỗng, dứt khoát coi như hòn đá ném cầu, ném hết vòng đến vòng khác, phát tiếng vang leng keng —— đông —— kéo dài vọng .
Ánh hoàng hôn chiếu tới ngõ nhỏ, khiến nơi càng thêm âm u ẩm ướt, trong bụi cỏ ở góc hẻm hình như côn trùng kêu rả rích.
Điền Nguyễn hưng phấn : “Khung cảnh giống hệt cảnh trong phim sắp g.i.ế.c .”
Lộ Thu Diễm: “…… Câm miệng.”
“Ồ.” Điền Nguyễn lập tức bám sát Lộ Thu Diễm, “Cậu bảo vệ .”
Lộ Thu Diễm hất tay , “Đi tìm chồng .”
“Nơi bẩn quá, giày da của Ngu mấy chục vạn một đôi, nỡ để đặt chân xuống đây.”
Lộ Thu Diễm liếc Ngu Thương một cái đầy khinh thường, “Hừ, kẻ tiền.”
Ngu Thương: “??”
Trong ngõ sâu bỗng vang lên tiếng gậy bóng chày gõ tường. Điền Nguyễn giật trong lòng: “Ghê thật, bọn họ còn mang theo vũ khí. Vũ khí của chúng ?”
Mao Thất sờ bên hông: “Phu nhân yên tâm, vũ khí.”
“Côn nhị khúc ? Ngầu ghê.”
Hai mươi giây , hai nhóm đối mặt . Trong đầu Điền Nguyễn tự động não bổ cảnh tượng “Hắc bang đối đầu thiếu gia hào môn, màn chạm trán cấp sử thi”, đúng là ngầu nổ trời.
Cao lão đại cầm gậy bóng chày đập bang bang tường, lạnh một tiếng: “Quả nhiên còn dẫn theo . Lộ Thu Diễm, mày càng ngày càng nhát gan.”
Điền Nguyễn lớn tiếng hù dọa: “Là chúng nhất quyết theo tới đấy, nào, thấy đông là sợ tè quần ?”
“Đánh rắm!”
“Anh gây ồn ào nhiễu dân, mới gọi là đ.á.n.h rắm.”
Sắc mặt Cao lão đại âm trầm: “Hôm nay tao cũng vì chuyện gì khác. Lộ Thu Diễm, mày trả hết nợ còn của nhà mày, tao đảm bảo tìm mày nữa.”
Ngu Thương thản nhiên : “Anh cũng coi như thức thời, chút phong thanh.”
Cao lão đại nhạo: “Nếu , thì đừng làm khó những kẻ kiếm cơm như bọn tao thế . Ai cũng dễ dàng, trả tiền , còn vay tiếp cũng khó, đúng ?”
Điền Nguyễn: “Phi! Tiền gốc trả quá nửa từ lâu, tiền lãi cũng trả đủ . Các còn mặt mũi đòi tiền? Vay ngân hàng còn lương tâm hơn các .”
Cao lão đại lớn: “Vay nặng lãi thì là vay nặng lãi. Chẳng lẽ chúng tao cho vay mấy năm mà thu nổi một đồng lãi? Mày hỏi xem ngân hàng nào làm từ thiện kiểu đó ?”
Ngu Thương: “Tiền thể trả, nhưng bây giờ. Theo thỏa thuận, trả góp trong ba mươi năm, ?”
“Ba mươi năm, Hà Đông Hà Tây, đến lúc đó ai Lộ Thu Diễm còn ở ?” Cao lão đại lắc đầu giả vờ thở dài, “Ai cũng sống khó khăn. Thế , tao cho chúng mày ba ngày, gom đủ tiền giúp , chứ?”
Sắc mặt Lộ Thu Diễm lạnh băng: “Đây là chuyện giữa và các , cần kéo bọn họ .”
Cao lão đại: “A ha, chẳng chính họ tự theo ?”
“……”
“Ba ngày, đủ chứ?”
Lộ Thu Diễm cau mày. Ba ngày, y lấy mấy trăm vạn? Dù bán y cũng đủ. Vì y : “Không trả nổi. Theo quy củ đường, đ.á.n.h một trận .”
Cao lão đại gõ gậy bóng chày bang bang: “Chính mày đấy, đừng trách bọn tao bắt nạt mày một .”
Điền Nguyễn hoảng hốt: “Anh Mao, vũ khí!”
Cao lão đại nhạo: “Các còn vũ khí ? Ha ha ha…… Ể?”
Một họng s.ú.n.g đen ngòm chĩa thẳng bọn Cao lão đại.
Khung cảnh lập tức tĩnh lặng, chỉ quạ đen kêu quác quác bay ngang qua.
Thế nào gọi là thắng lợi nghiền áp? Đây chính là.
Điền Nguyễn kinh ngạc: “Không côn nhị khúc ? Anh Mao, thể hợp pháp mang s.ú.n.g ?”
Mao Thất: “Ừ, biên chế cảnh sát vũ trang, nhờ nhiều mối quan hệ, tạm thời làm bảo vệ cho nhà họ Ngu.”
Điền Nguyễn giơ ngón tay cái.
Cao lão đại mơ cũng ngờ, kịp đến nhà thì vô tình chọc thẳng họng s.ú.n.g cảnh sát.
Mao Thất: “Cho vay nặng lãi, đe dọa, ẩu đả, tiền bất hợp pháp – bắt hết.”
Đám cho vay nặng lãi: “……”
Điền Nguyễn vui vẻ hát vang: “Úi da ~ úi da da da da ~~”
Tiếng còi cảnh sát vang lên. Lộ Thu Diễm kịp tung một cú đấm, chuyện vay nặng lãi giải quyết. Y dám tin mà nhà họ Ngu bên cạnh, họ dường như gắn sẵn hào quang “trâu bò”.
Điền Nguyễn chui tọt chiếc Maybach, lao thẳng lòng Ngu Kinh Mặc, khoác lác: “Ây da, em đúng là lợi hại, còn tay mà dọa chạy hết .”
Ngu Kinh Mặc cũng vạch trần, “Ừ, em lợi hại.”
Hắn ghé sát tai thanh niên, thấp giọng : “ lợi hại nhất vẫn là ở , lúc em vặn mông.”
Điền Nguyễn: “……”