Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 212
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:37:52
Lượt xem: 36
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“Tôi , Ngu cũng Kỳ Phong.” Điền Nguyễn .
Chu Cố u uất đáp: “Ban đầu, ai cũng cho rằng là ngoại lệ.”
“Có thể . bất kỳ mối quan hệ nào cũng cần vun đắp. Nếu mặc kệ, thứ kỳ vọng tất nhiên sẽ ngày càng rời xa.”
Chu Cố thêm nữa, lồng n.g.ự.c khẽ phập phồng, sắc mặt tái nhợt.
“Nhân sinh của còn dài. Nếu khai Kỳ Phong, sẽ cơ hội giảm nhẹ.”
“Nếu Ngu Kinh Mặc phạm pháp, cũng sẽ khai ?” Chu Cố sắc bén hỏi ngược .
Điền Nguyễn trầm mặc giây lát: “Sẽ. Yêu một là lý do để bao che cho phạm tội.”
Chu Cố ngạc nhiên, bật : “Tôi sự công tư phân minh như . Nếu c.h.ế.t, cũng sống nổi.”
Điền Nguyễn khó thể hiểu Chu Cố, Chu Cố cũng thể hiểu Điền Nguyễn.
Hai , lời hợp ý, nửa câu cũng thấy thừa. Điền Nguyễn : “Anh mới hai mươi lăm tuổi, cuộc đời còn dài. Nên suy nghĩ cho kỹ.”
Chu Cố đáp: “Đa tạ. Tôi nghĩ rõ.”
Với một còn nhân mà , thể gặp một tia sáng trong đời là vạn phần may mắn. Mặc kệ tia sáng rơi xuống từ thiên đường đến từ cám dỗ của địa ngục, gã mất khả năng phân biệt, chỉ mong theo mãi mãi.
Dù kết cục định là tan xương nát thịt.
Bởi , Điền Nguyễn hiểu rằng, cho dù ý định đổi, vẫn những sẽ tiếp tục vận hành theo quỹ đạo mệnh ban đầu như Lộ, như Chu Cố.
Còn như Điền Nguyễn, như Hạ Lan Tư, như Đỗ Hận Đừng, điều thúc đẩy họ đổi bao giờ là nguyên nhân bên ngoài, mà là nội tâm của chính họ.
Khi một giả vờ ngủ, dù gọi thế nào cũng tỉnh.
……
Một tuần , lực lượng vũ trang tại trang viên rút . Các bảo tiêu tuy luyến tiếc, nhưng nghĩ đến việc mỗi ngày năm giờ sáng dậy chạy bộ mang tạ, buổi tối tắm rửa và ngủ theo giờ thống nhất, lúc nghỉ ca dùng điện thoại, lập tức nỗi nỡ hóa thành nụ giải thoát.
Quản gia bày mấy bàn tiệc ngoài trời, cùng ăn bữa tiệc chia tay.
Có lẽ vì thành nhiệm vụ, đội trưởng cho phép họ thả lỏng một chút, thế là hầm rượu của trang viên vơi mất nửa rượu vang. Quản gia chuyện sợ đến hồn vía lên mây, vội tới xin chỉ thị Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn phẩy tay: “Chỉ là rượu vang thôi, cứ uống.”
Quản gia: “Những chai đó ít nhất cũng mười năm tuổi, chai còn hơn mười vạn một chai……”
Điền Nguyễn: “…… Ai khiêng ?”
Quản gia: “Đại Tráng khiêng!”
Tim Điền Nguyễn đau nhói: “Không , sẽ với Ngu . Uống thì uống , rượu ngon cũng là để uống. Cho khách quý uống càng ý nghĩa.”
Quả nhiên, khi với Ngu Kinh Mặc, chỉ bình thản đáp: “Chủ hầm rượu sẽ định kỳ đưa rượu mới, cần lo thiếu rượu ngon.”
Bữa tiệc tiễn kéo dài đến tối. lúc Ngu Kinh Mặc trở về, cùng uống một ly. Điền Nguyễn với tư cách phu nhân đương gia, đương nhiên cũng uống.
Cầm ly rượu giá mấy ngàn một ly, Điền Nguyễn uống cạn một , tư thế hào sảng khiến vỗ tay nhiệt liệt.
Điền Nguyễn giãn mày, gương mặt ửng hồng, : “Cảm ơn mấy ngày nay ——”
Chớp mắt một cái, đưa phòng tắm, đặt bồn nước ấm sủi bọt.
Điền Nguyễn: “……”
“Tỉnh ?” Ngu Kinh Mặc nhỏ vài giọt tinh dầu dưỡng da nước, còn thanh niên chính là búp bê sứ trắng nhất giữa cánh hoa và bọt nước.
Khuôn mặt như búp bê vẫn còn hai vệt hồng nhạt, đôi mắt nâu trong veo mà mê mang, ngơ ngác hỏi: “Em ?”
“Một ly là gục.” Ngu Kinh Mặc bật , “May là ở đây, thì em ngã một cái còn ngốc hơn.”
Điền Nguyễn gật gật đầu.
Thấy ngoan ngoãn như , Ngu Kinh Mặc đưa tay xoa đầu .
Một lúc lâu , Điền Nguyễn mới hồn, hoảng hốt nhảy dựng khỏi Ngu Kinh Mặc: “Bài tập! Bài tập của em còn làm!”
Ngu Kinh Mặc ấn xuống.
Điền Nguyễn lập tức kêu khẽ, mặt càng đỏ: “…… Sâu quá……”
Ngu Kinh Mặc giữ lấy eo , chậm rãi nâng lên. Bọt nước lan tụ quanh , trắng xóa một mảng: “Hôm nay là thứ bảy, quên ?”
Điền Nguyễn cố nhớ , cái đầu mơ màng cuối cùng cũng lôi chút ký ức: “Thứ bảy… bài tập thể để ngày mai làm.”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc bỗng nhiên cử động.
Điền Nguyễn như đang tàu lượn siêu tốc, từng đợt khí lãng lớn ập tới, còn kịp thở cuốn tiếp.
Lúc cao lúc thấp, lúc trái lúc , gió mạnh cuốn theo khiến lắc lư ngừng, mồ hôi thấm xương, mây tan trời sáng.
……
Cuộc sống của Điền Nguyễn dần trở quỹ đạo.
Sáng thứ bảy, thức dậy học thuộc từ vựng một lúc, một bài tiểu luận tiếng Pháp, thành bài tập.
Ăn trưa xong dạo một vòng, ngắm hoa mai và hoa đào trong trang viên, ném ít thức ăn cho cá chép đỏ trong hồ.
Buổi chiều, làm hai đề thi, lướt nhóm chat lớp một lúc. Khi gia sư tới, liền ngay ngắn, dám lơ là chút nào.
Buổi tối, lúc ăn ở nhà, lúc theo Ngu Kinh Mặc dự tiệc, thực hiện nghĩa vụ “tiểu phu nhân hào môn”, làm tấm chắn đào hoa cho Ngu Kinh Mặc.
Từ khi Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc nhiều công khai ân ái trong các buổi yến tiệc, tin tức dần lan trong giới kinh doanh, Ngu Kinh Mặc thật sự động lòng, sống ngọt ngào với tiểu kiều thê.
Những kẻ thức thời đều còn ý định nhét cho Ngu Kinh Mặc nữa, Điền Nguyễn cũng yên hơn nhiều.
Hơi thở mùa xuân dần đậm, thời gian bước tháng tư.
Điền Nguyễn đồng phục mùa xuân, gương trong phòng đồ, trông gọn gàng sạch sẽ. Ngu Kinh Mặc lấy chiếc vòng gỗ đàn kệ kính, đeo lên cổ tay trắng mịn của .
“Nếu vướng chữ, thể đeo sang tay trái.” Ngu Kinh Mặc .
“Không cần, mỗi chữ đều thấy, giống như thấy Ngu .” Ngửi mùi gỗ đàn, Điền Nguyễn cảm thấy an tâm, đó là mùi hương thuộc về Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc , lấy từ kệ kính chiếc đồng hồ vàng to do Điền Nguyễn tặng: “Mùa xuân đến , cũng nên khoe của.”
Điền Nguyễn: “…… Cái mà, khoe của chỗ nào?”
Ngu Kinh Mặc sai. Mùa thể bỏ bớt quần áo rườm rà , học sinh Đức Âm yêu cái đều mỗi một kiểu trang điểm cho .
Đến trường, Điền Nguyễn phát hiện nam sinh đều đổi sang kiểu tóc gọn gàng thoáng mát, nữ sinh thì đeo đủ loại trang sức đắt tiền. Dưới ánh nắng, đá quý lấp lánh, vàng bạc sáng rực.
Đức Âm chỉ quản lý trang phục, còn trang sức thì khá thoải mái. Ai cũng lòng yêu cái , là trường quý tộc thì càng thể bóp nghẹt thiên tính của học sinh.
“…… Sao cứ chằm chằm nữ sinh ? Đổi khẩu vị ?” Giọng Lộ Thu Diễm lạnh nhạt kéo hồn Điền Nguyễn về.
Điền Nguyễn vui vẻ đáp: “Các cô thật, sức sống thanh xuân.”
Lộ Thu Diễm trầm mặc giây lát: “Anh đột nhiên thích nữ sinh?”
Điền Nguyễn sững : “Tôi chỉ là thưởng thức thôi.”
“Thưởng thức?” Lộ Thu Diễm đầu , hiểu , “À, thưởng thức vòng tay vàng to, vòng cổ đá quý?”
“……”
Vài nữ sinh cùng chạy tới, khúc khích, thỉnh thoảng liếc trộm Lộ Thu Diễm. Một cô tóc dài đẩy , lập tức mặt họ.
Điền Nguyễn phản xạ nhanh, né sang một bên, cách xa ba mét, chỉ còn Lộ Thu Diễm đối mặt tình tiết phim thần tượng.
Nữ sinh đỏ bừng mặt, đưa phong thư hồng nhạt: “Lộ học trưởng, em… em thích !”
Lộ Thu Diễm cao hơn cô một cái đầu, hàng mi rũ xuống, mở miệng là sát thương: “Tóc cô thưa.”
Nữ sinh: “……”
“Tôi thích tóc thưa.”
“Hu oa ——” Nữ sinh chạy , mấy bạn cùng hoặc đuổi theo an ủi, hoặc hổ giận dữ trừng Lộ Thu Diễm: “Anh như ? Quá đáng thật!”
Lộ Thu Diễm khoác cặp một bên vai, cùng bộ đồng phục nam sinh nhưng toát khí chất kiêu ngạo khó thuần. Y liếc cô gái một cái, đối phương đỏ mặt.
Điền Nguyễn mở to mắt hóng chuyện: “Ồ rống rống ~”
Có lẽ Lộ Thu Diễm ghét nhất là lạ tỏ tình, càng vây xem giữa đường. Y khỉ trong sở thú: “Cút.”
Nữ sinh: “……”
Điền Nguyễn: “Lộ Thu Diễm, như đúng là quá.”
Lộ Thu Diễm: “Anh quá đáng, tới nhận tỏ tình , một ngày một cái ?”
Điền Nguyễn: “……”
Cô gái khá cứng cỏi, giẫm mạnh lên chân Lộ Thu Diễm tức giận bỏ chạy.
Sắc mặt Lộ Thu Diễm đổi. Giày da Đức Âm đều làm bằng da bê, cực kỳ cứng, đặc biệt là giày nữ còn cứng hơn. Cú giẫm chẳng khác nào đập cả trăm cân gạo lên chân.
Điền Nguyễn cúi : “Cậu chứ?”
Lộ Thu Diễm nghẹn vài giây: “…… Mẹ nó.”
Màn kịch phim thần tượng trong trường kết thúc bằng cảnh nam chính tập tễnh về lớp.
Ngu Thương tới từ sớm, họp xong hội học sinh, về lớp thì đúng lúc thấy cảnh Lộ Thu Diễm giẫm.
“Làm gì?” Lộ Thu Diễm trừng mắt, rõ chẳng liên quan gì đến Ngu Thương nhưng vẫn bực bội.
“Đi phòng y tế.” Ngu Thương nhiều, kéo tay y.
“Không . Nghỉ chút là .” Lộ Thu Diễm hất .
Ngu Thương buông, thẳng mắt y: “Tôi thể bế tới phòng y tế.”
“……”
Điền Nguyễn lập tức Lộ Thu Diễm đáp: “Được đó đó.”
Và Ngu Thương thật sự làm . Lộ Thu Diễm chịu nổi mất mặt, đành miễn cưỡng theo phòng y tế.
Điền Nguyễn như dì hai rời , lớp thì bỗng một “cục than đen” lao , gào om sòm. Tai ong ong: “Uông Vĩ Kỳ! Tôi c.h.ế.t !”
Uông Vĩ Kỳ thương tâm c.h.ế.t: “Tôi c.h.ế.t, Nam Mạnh Dao xuất ngoại!”
“Ồ.”
“Phản ứng của là ? Từng là bạn học, một chút cảm giác cũng ?”
Điền Nguyễn: “Học sinh Đức Âm nghiệp một nửa xuất ngoại, hôm nay mới ?”
Uông Vĩ Kỳ nước mũi nước mắt: “ Nam Mạnh Dao còn nghiệp mà, cô là nữ thần của , rời bỏ sớm như , sống tiếp quãng đời còn thế nào đây a a a.”
Điền Nguyễn: “Siêu thị nhiều đậu hũ, tùy tiện mua một miếng về tự đ.â.m c.h.ế.t .”
“…… Đậu hũ làm đ.â.m c.h.ế.t , đừng lừa .”
“Vậy thì tìm sợi mì treo cổ.”
Uông Vĩ Kỳ đến mức như trời sập: “Tôi làm bây giờ, nữ thần, chẳng còn mục tiêu sống, tương lai một mảnh tối đen.”
Trong lớp học, các bạn học thi ngoái , ánh mắt lộ rõ vẻ thể tả nổi. Điền Nguyễn chút lúng túng, nhanh chóng đá Uông Vĩ Kỳ ngoài bồn hoa: “Cậu đây phơi nắng một ngày, thì còn tối đen nữa.”
Uông Vĩ Kỳ cạnh bồn hoa, dang tay dang chân thành hình chữ X, trông như một thi nhân lang thang: “Anh căn bản hiểu cảm giác của , Nam Mạnh Dao là cô gái đầu tiên thích, cô , sống chẳng còn gì luyến tiếc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-212.html.]
“Thật ? Đằng một em gái tóc xoăn sóng lớn kìa.”
“Ở ở ?” Uông Vĩ Kỳ lập tức bật dậy, như khỉ leo trèo quanh, “…… lừa .”
Điền Nguyễn cũng khó hiểu: “Cậu sớm từ bỏ , còn yêu đơn phương một cành hoa, diễn ?”
“Tôi ! Tôi thật sự đau lòng.” Uông Vĩ Kỳ , “Cô mà chẳng chào hỏi một tiếng.”
“Liên quan gì đến mà chào? Cậu của Nam Mạnh Dao .”
“Hu oa oa……”
“Được , đừng nữa.” Điền Nguyễn an ủi, “Bây giờ cứ học hành t.ử tế, lên đại học sẽ nhiều nữ thần hơn, hoặc nam thần.”
“Phi, là dị tính luyến ái, cần nam thần.” Uông Vĩ Kỳ đ.á.n.h giá Điền Nguyễn, “Trừ khi là kiểu xinh như .”
Điền Nguyễn cho một cú gõ đầu.
Uông Vĩ Kỳ ôm đầu kêu la: “Tay mạnh thế? C.h.ế.t tiệt, đau quá.”
Điền Nguyễn: “Tôi sớm đây, bye bye.”
Uông Vĩ Kỳ: “Tôi còn xong mà, Nam Hoài Quất cũng xuất ngoại ? Còn Hải Triều nữa!”
“?”
Việc vượt ngoài dự đoán của Điền Nguyễn. Tuy Hải Triều sớm muộn cũng sẽ nước ngoài, nhưng ngờ nhanh như , còn cùng Nam Hoài Quất. Từ a+b=ab mà suy , hai chắc chắn là tư bôn!
Sấm sét giữa trời quang, Điền Nguyễn đơ .
Loại tình tiết chỉ trong tiểu thuyết, mà thật sự xảy ?
“Có gì mà làm quá lên,” Điền Nguyễn cố tỏ bình tĩnh, “Xuất ngoại thì xuất ngoại thôi, cũng định du học.”
sấm sét chịu dừng . Chưa sớm bao lâu, bỗng một giọng nữ thê lương vang lên: “—— Trả con trai cho !”
Mọi nhao nhao thò đầu xem.
Tim Điền Nguyễn thót lên, bước khỏi lớp, chỉ thấy một phụ nữ quyến rũ tóc xoăn nâu đỏ đang chủ nhiệm Hồ kéo mời: “Hải phu nhân, mời sang bên , chúng lên phòng hiệu trưởng chuyện, đừng làm ảnh hưởng đến việc sớm của học sinh.”
Hải Minh Nguyệt mặc đồ hàng hiệu, châu báu lấp lánh, trang điểm tinh xảo, nhưng trong mắt giấu vẻ hoảng loạn. Gót giày cao gót gõ cộp cộp, vội vã theo lối cầu thang khu dạy học lên phòng hiệu trưởng.
Điền Nguyễn rụt đầu về, cố trấn tĩnh tiếp tục học văn ngôn.
Một lúc , chủ nhiệm Hồ râu dê ở cửa lớp: “Bạn học Điền Nguyễn, em qua đây một chút.”
Điền Nguyễn do dự đặt sách xuống : “Có chuyện gì ạ?”
“Hải phu nhân hỏi em vài câu.”
“Em chẳng gì cả mà??”
“Không , chỉ hỏi thôi.”
Điền Nguyễn mặt mũi ngơ ngác theo đến phòng hiệu trưởng. Chủ nhiệm Hồ mở cửa, dẫn đầu bước , tươi : “Hải phu nhân, Điền Nguyễn tới .”
Ngoài Hải Minh Nguyệt, Ngu Phát Đạt cũng mặt. Ông lịch sự đáp bằng một nụ . Hải Minh Nguyệt thì hung hăng trừng Điền Nguyễn: “Có dẫn Hải Triều ?”
Điền Nguyễn: “?? Bà nhầm chứ? Tôi làm gì bản lĩnh lớn .”
“Cậu , nhưng Ngu Kinh Mặc .”
Ngu Phát Đạt nắm tay Hải Minh Nguyệt: “Đừng bậy. Rồi cũng sẽ tìm Hải Triều thôi, nó chỉ là nhất thời giận dỗi.”
“Nếu xúi giục, nó đang yên đang lành thôi học?” Hải Minh Nguyệt kích động, “Hải Triều xưa nay luôn khiến khác yên tâm, nó thể đột nhiên bỏ mặc chúng ?”
Điền Nguyễn nhạt: “Theo logic của bà, Hải Triều chút ý thức cá nhân nào, chỉ là con búp bê mặc bà sắp đặt?”
Hải Minh Nguyệt đột ngột cứng đờ: “Tôi m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh nó, dốc lòng nuôi dưỡng, cho nó học trường nhất, tất cả đều vì nó. Tôi từng cản nó làm kiếm tiền, nó suy nghĩ riêng, cũng từng can thiệp……”
Càng , bà càng mâu thuẫn.
Vừa khống chế, buông tay quản; Vừa mong con trai thành tài, sợ bỏ rơi nơi nương tựa.
Ngay cả chính bà cũng thể tự biện hộ, chỉ bám chặt một điểm: “Tôi Hải Triều về! Vì nó vô cớ thôi học? Tôi các cho một lời giải thích!”
Hiệu trưởng Lý ôn hòa : “Hải phu nhân, bà đừng vội……”
“Chúng bà gấp.” Chủ nhiệm Hồ tiếp lời, “ gấp đến c.h.ế.t cũng giải quyết gì.”
Hải Minh Nguyệt: “……”
Ngu Phát Đạt bày tư thế gia chủ: “Hiệu trưởng Lý, chủ nhiệm Hồ, Điền Nguyễn, chỉ cần các vị đúng sự thật, chúng tuyệt đối dây dưa.”
Hiệu trưởng Lý bàn làm việc, hai tay đan mặt, giáo án mắt tỏa mùi mực in, bà đeo kính, dáng vẻ nho nhã: “Hải Triều đó đến gặp , rằng em phù hợp với nền giáo d.ụ.c của Đức Âm, chọn trường khác. Còn cụ thể là trường nào, em vẫn suy nghĩ kỹ.”
Chủ nhiệm Hồ: “Còn với , Hải Triều nay từng đến tìm.”
Điền Nguyễn: “…… Càng từng tìm . Tuy là chú nhỏ của , nhưng nhận.”
Nam Hoài Quất thì nhận, mà chẳng hé răng một tiếng, đúng là cạn lời.
Hải Minh Nguyệt chằm chằm Điền Nguyễn: “Tôi tin. Cậu là cận với Hải Triều nhất trong trường , thể nào nó gì với .”
Điền Nguyễn: “Thân cận nhất ? Nếu cận nhất……” Vậy chắc chắn là Nam Hoài Quất, “Thì hẳn là ruột của .”
Hải Minh Nguyệt cũng từng nghĩ , nhưng sự thật như mong . Hải Triều bao giờ tỏ thiết với bà . Từ nhỏ, Hải Triều khác với những đứa trẻ khác, ít , ăn ngủ ngoan ngoãn, từng khiến khác lo lắng. Cũng vì , mỗi bà hẹn hò đàn ông đều chẳng mảy may bận tâm.
Thời gian trôi qua, bà dần quên mất tuổi tác và sinh nhật của Hải Triều. Từ năm năm tuổi đến mười tám tuổi, như thể chớp mắt trưởng thành.
Đến lúc , Hải Minh Nguyệt mới bừng tỉnh nhận : con trai bà từ chim non hóa thành đại bàng, bay về bầu trời rộng lớn, mà với , từng để lộ nửa lời.
Vì ?
Là bởi vì…… thất vọng ?
Nghĩ đến đó, Hải Minh Nguyệt run rẩy, mặc cho Ngu Phát Đạt an ủi thế nào cũng lọt, chỉ để nước mắt rơi như mưa, lớp trang điểm nhòe nhoẹt: “Chẳng lẽ nó một chút lưu luyến nào ? Cứ thế mà bỏ ?”
Điền Nguyễn hề d.a.o động. Từ ngày Hải Triều sinh với phận con riêng, là kết quả của tội . Có lẽ từng khao khát tình thương của cha , nhưng hai xứng làm cha .
Lớn lên như một đứa trẻ mồ côi, Hải Triều giống hệt Điền Nguyễn , kỳ vọng gì với cha , càng tình cảm sâu đậm.
Trời cao biển rộng mặc chim bay. Hải Triều bay , sẽ .
Trong lòng Điền Nguyễn bỗng sinh một niềm khoái ý, từ tận đáy lòng cảm thấy mừng cho Hải Triều, cuối cùng cũng thoát khỏi sự trói buộc méo mó của gia đình nguyên sinh.
Hơn nữa, khác với nguyên tác, Hải Triều chỉ thoát khỏi cha , mà còn một tình yêu chân thành.
“Ha ha ha ha ha……” Điền Nguyễn bật .
Cả văn phòng yên tĩnh như c.h.ế.t.
Điền Nguyễn: “Người lúc còn lời nào để thì thật sự sẽ bật , đúng là cạn lời nên mới .”
Hải Minh Nguyệt nghi hoặc chằm chằm : “Cậu nhất định gì đó, đúng ?”
Điền Nguyễn lấy điện thoại cho bà xem: “Lần cuối nhắn tin với Hải Triều là hai tháng .”
Cậu lười giải thích thêm: “Sắp học , thưa hiệu trưởng, em thể về lớp ?”
Hiệu trưởng Lý gật đầu: “Đi .”
Điền Nguyễn bước khỏi phòng hiệu trưởng với nhịp chân nhẹ nhàng, trở về lớp học.
Kỳ thật dối.
Một tuần , từng gặp Hải Triều và Nam Hoài Quất.
Ở nhà ăn, tình cờ chạm mặt. Khi đó Ngu Thương đang bận việc hội học sinh, Lộ Thu Diễm đến ăn cùng . Điền Nguyễn đương nhiên quấy rầy cặp đôi “hẹn hò”, tự loanh quanh, ghép bàn với Hải Triều và Nam Hoài Quất.
Khi , Nam Hoài Quất trông bồn chồn, thôi.
Điền Nguyễn thấy lạ, hỏi: “Quả Quýt, chuyện gì ?”
Nam Hoài Quất ấp úng: “Không gì.”
“Cậu và Hải Triều làm ?” Điền Nguyễn đoán.
Nam Hoài Quất phun một ngụm đồ ăn, may mà đang ăn gỏi cuốn chứ canh.
Hải Triều nhíu mày, lấy khăn giấy lau cho , lạnh lùng liếc Điền Nguyễn một cái.
Nam Hoài Quất đỏ bừng mặt, trừng mắt với Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn càng khó hiểu: “Đùa chút thôi mà, phản ứng lớn thế?”
Nam Hoài Quất vùi mặt bát canh, húp mấy ngụm lớn, nén cảm xúc: “Ai cần lo.”
Điền Nguyễn: “?”
Vì phản bác? Vì ??
Điền Nguyễn dám hỏi. Chuyện ăn vụng trái cấm, trời đất , là đủ , thứ ba nên .
Hải Triều thì sắc mặt bình thản, như Điền Nguyễn: “Nhờ ơn , vật cực tất phản.”
Điền Nguyễn hiểu: “Ý gì?”
Bây giờ nghĩ kỹ , Điền Nguyễn cũng hiểu vài phần, Hải Triều và Nam Hoài Quất vì “ân huệ” nào đó của mà kìm nén lâu, cuối cùng bùng nổ một đêm nào đó.
Như thứ đều hợp lý. Bởi vì suốt học kỳ , mỗi Hải Triều gặp Điền Nguyễn đều xụ mặt, ngoại trừ đó.
Điền Nguyễn sai ở . Cậu cố gắng hồi tưởng, hồi tưởng đến mức 360° góc c.h.ế.t, nhưng vẫn thấy làm gì sai cả. Cậu còn mong “đu cp”, thể cản trở họ?
Chắc chắn là Hải Triều hiểu lầm điều gì đó.
Cậu sai.
Chính là .
Mấy thứ ngụy khoa học kiểu “quá sớm sẽ ảnh hưởng phát dục” gì đó, cần ghi nhớ.
Vừa về lớp, Điền Nguyễn lén với Lộ Thu Diễm: “Hải Triều và Nam Hoài Quất tư bôn .”
Tan học lén với Ngu Thương: “Hải Triều và Nam Hoài Quất tư bôn .”
Gặp Hề Khâm và Tạ Đường Yến, cũng thì thầm: “Hải Triều và Nam Hoài Quất tư bôn .”
Sau đó với Ngu Kinh Mặc: “Hải Triều và Nam Hoài Quất tư bôn .”
Ngu Kinh Mặc: “Anh .”
Điền Nguyễn: “?? Sao ?”
Ngu Kinh Mặc: “Anh hai đến tìm .”
“Ngu Phát Đạt tìm làm gì? Nhờ tìm Hải Triều ?”
“Ừ.”
“Vậy tuyệt đối đừng đồng ý, thì là hại Hải Triều.”
“Ừ.”
Điền Nguyễn thở phào nhẹ nhõm: “Em ngay Ngu là nhất.”
Ngu Kinh Mặc: “Không lợi ích thì làm, đồng ý cũng chẳng gì.”
Điền Nguyễn gật đầu: “Quả nhiên Ngu vẫn là Ngu .”
Ngu Kinh Mặc mỉm , dẫn bờ sông, bước lên du thuyền. Khi màn đêm buông xuống, hai cùng ăn bữa tối ánh nến tại nhà hàng ngoài trời.
Điền Nguyễn quen với những tiểu lãng mạn thỉnh thoảng của Ngu Kinh Mặc, nhưng tối nay dường như gì đó khác. Giữa bầu trời đầy , pháo hoa rực rỡ bỗng nổ tung, rơi xuống mặt sông, ánh nước lấp lánh như dải lụa của tiên nữ, kéo dài đến tận chân họ.
Trong làn gió đêm dịu nhẹ, Ngu Kinh Mặc đưa tới một chiếc hộp nhung đỏ nhỏ: “Anh nghĩ , chúng vẫn nên một nghi thức cầu hôn chính thức thì hơn.”
Điền Nguyễn: “?”