Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 206

Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:35:32
Lượt xem: 38

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Bất tri bất giác sắp khai giảng, Điền Nguyễn chút kích động. Đây là học kỳ cuối cùng của ở cấp ba, cũng là học kỳ then chốt nhất, tuyệt đối thể để xảy sai sót.

Học kỳ một, notebook cùng văn phòng phẩm đều dùng hết. Điền Nguyễn thu dọn , gom một đống lớn, cần mua thêm, còn thể chia cho Lộ Thu Diễm cùng Ngu Thương một ít.

Cậu cẩn thận chọn năm sáu cuốn notebook giấy dày, chắc tay, mang đến cho Lộ Thu Diễm.

Một ngày khi học, Lộ Thu Diễm vẫn đang làm thêm ở macchiato. Lúc qua năm, thời tiết chút xuân về. Tô Thị vốn ở phương nam, một khi còn mưa tuyết, khí liền trở nên ôn hòa hơn nhiều.

Lộ Thu Diễm ánh mặt trời chói chang, phơi nắng cho ấm . Tên nhóc trông cửa mặc áo khoác đồng phục, cúc áo buông lỏng, rộng mở, trong miệng chán đến c.h.ế.t mà ngậm một cọng cỏ.

Điền Nguyễn mở cửa chiếc Rolls-Royce, thấy cảnh suýt nữa thì rơi nước mắt —— vai chính thụ ngầu lòi lấp lánh trong truyền thuyết, mà đang… ăn cỏ!

Xe chậm rãi dừng . Một đứa trông cửa khác vì đau bụng nên chạy nhà vệ sinh, chỉ còn Lộ Thu Diễm trực ban. Y ngẩng đầu lên, thấy khuôn mặt như sắp đến nơi của Điền Nguyễn, mang theo vẻ từ ái thương xót, liền hỏi: “…… Bị thần kinh ?”

Điền Nguyễn xách theo một túi to đồ ăn vặt xuống xe, mắt long lanh nước đưa tới mặt y: “Cậu đừng ăn cỏ nữa, ăn chút chocolate, khoai lát, bánh quy, bắp tràng .”

Lộ Thu Diễm: “……”

Lộ Thu Diễm cầm lấy một hộp chocolate, xé bỏ miệng, để cho tan chậm rãi. Vị ngọt béo đậm đà kích thích vị giác, khoang miệng nhạt nhẽo quả thật an ủi ít.

“Còn mấy cuốn notebook , cho dùng học kỳ . Với cả mấy cây bút nữa, mực mượt, đều là hàng nhập khẩu, lên trơn tru như nước chảy mây trôi.” Điền Nguyễn lượt giới thiệu những món văn phòng phẩm chọn kỹ.

Lộ Thu Diễm tự giác: “Chữ của gọi là nước chảy mây trôi, mà là rồng cuốn hổ chồm. Đưa dùng thì phí quá.”

Điền Nguyễn : “Không phí. Cậu thích là phí.”

Lộ Thu Diễm tiên đỗ xe giúp , hai ở cửa chuyện phiếm. Giám đốc điều, đặc biệt mang hai ly sữa.

Điền Nguyễn : “Ngu Thương hôm nay từ nước ngoài công tác về, định làm một bữa tiếp phong yến cho , tới ?”

“Tôi .”

“Tới . Các mấy hôm gặp, chắc chắn cũng nhớ .”

Lộ Thu Diễm mất tự nhiên: “Ai nhớ ? Tôi nhớ, buồn nôn c.h.ế.t .”

Mấy ngày , Ngu Thương xuất ngoại công tác. Đây là đầu tiên một nước ngoài xử lý công việc. Ngu Kinh Mặc ngoài miệng , nhưng Điền Nguyễn , vị “cha già” trong lòng vẫn chút lo lắng.

Biểu hiện cụ thể là ban ngày cứ cách ba tiếng, vệ sĩ báo cáo một hành tung của Ngu Thương —— dù nước ngoài cũng quá an .

Buổi tối, Điền Nguyễn còn an ủi Ngu Kinh Mặc: “Ngu Thương là vai chính, sẽ chuyện gì .”

Ngu Kinh Mặc : “Anh lo lắng cho nó.”

Điền Nguyễn đáp: “Ngu Thương là học theo , ngoài miệng cứng rắn, trong lòng mềm yếu.”

Ngu Kinh Mặc thanh niên bên cạnh: “Anh lúc mềm lòng, nhưng cự long thì bao giờ.”

Điền Nguyễn lưng , giả vờ thấy: “Ngủ , ngủ ngon.”

“Không em an ủi, ngủ ngon .”

“…… an ủi kiểu gì?”

“Ngồi.”

Cuối cùng dây dưa đến hết cách, Điền Nguyễn chỉ đành nhúc nhích , xuống.

Ở tư thế , phần bụng mỏng của càng hiện rõ đường nét.

Ngu Kinh Mặc còn cố tình chơi , dùng sức ít, lời cũng thô lỗ: “Nếu em thể mang thai, chỉ sợ giờ là một t.h.a.i trăm triệu bảo .”

Điền Nguyễn: “………… Ngu , đừng lén điện thoại của em!”

Mấy thứ kiểu “một t.h.a.i tám bảo”, mấy tiểu thuyết cay mắt đó chỉ lướt qua cho , mà cũng Ngu Kinh Mặc phát hiện.

Ngu Kinh Mặc chỉ suông. Trên hành động, còn dữ dội hơn nhiều. Không từ , lấy một chiếc gương nhỏ, ôm Điền Nguyễn lòng, để soi.

Điền Nguyễn dám bản trong gương, giống như một quả đào chín mọng, nước mật ướt át.

Ngu Kinh Mặc càng xoay mặt bắt , giọng trầm thấp dán sát bên tai : “Trong em , lắm.”

“……” Điền Nguyễn mặt , c.ắ.n mạnh một cái lên cổ tay Ngu Kinh Mặc.

Đến nay mấy ngày trôi qua, dấu răng vẫn còn.

Điền Nguyễn dám nghĩ, nếu Ngu Kinh Mặc để lộ cổ tay, khác phát hiện dấu răng đó , và sẽ nghĩ thế nào.

Một Ngu Kinh Mặc xưa nay lạnh lùng cấm dục, cổ tay một vòng dấu răng —— bản chuyện là một loại cấm kỵ.

……

“Anh cha nó mặt đỏ cái gì?” Giọng Lộ Thu Diễm kéo Điền Nguyễn từ dòng hồi tưởng trở về hiện tại.

Điền Nguyễn thu suy nghĩ, hùng hồn: “Họp thường niên của tập đoàn Cây Sồi Xanh còn tham dự, một bữa tiếp phong yến thì tính là gì.”

Lộ Thu Diễm từ chối nữa. Mấy ngày nay gặp Ngu Thương, trong lòng y quả thật chút bứt rứt.

Buổi tối Ngu Thương trở về. Đến chạng vạng, Điền Nguyễn thuận tay “xách” luôn Lộ Thu Diễm về trang viên.

Vừa đến nơi, liền thấy một chiếc xe hoa chạy tới, cả xe ngập tràn hương thơm, mang theo đủ mùi hoa của xuân hạ thu đông, ngũ sắc tân phân. Điền Nguyễn trầm trồ chiếc xe: “Không ngờ Ngu lãng mạn như . Chỉ là tiếp phong cho Ngu Thương thôi mà mua hẳn một xe hoa.”

Lộ Thu Diễm : “Tặng cho con trai một xe hoa, thấy ?”

Nghe , Điền Nguyễn quả thật cảm thấy gì đó đúng: “Chẳng lẽ là tặng cho ?”

Xe hoa dừng cổng lớn trang viên. Tài xế do dự xuống xe, bảo vệ tiến lên tiếp nhận. Tài xế hỏi: “Đây là trang viên Ngu gia ?”

!” Điền Nguyễn cao giọng đáp, chạy chậm tới cửa: “Xe hoa giao đến trang viên Ngu gia ?”

Tài xế yên tâm: “, giao đến trang viên Ngu gia, cho Hạ Lan Tư .”

Điền Nguyễn: “A???”

Tài xế lên xe, lái xe hoa trong, bắt đầu dỡ hàng.

Quản gia cùng nhân viên an ninh phụ giúp chuyển hoa, ai cũng nghĩ đây là Ngu Kinh Mặc tặng cho Điền Nguyễn. Quản gia : “Tiên sinh đúng là cưng chiều phu nhân hết mực, lãng mạn tuyệt đối.”

Điền Nguyễn vẫn còn ngơ ngác, thế nào cũng thể liên hệ trang viên Ngu gia với Hạ Lan Tư: “Ngu tặng hoa cho Hạ Lan Tư??”

Lộ Thu Diễm đám hoa , suy đoán : “Chẳng lẽ Ngu nhà mất trí nhớ, đem Hạ Lan Tư nhầm thành ?”

“Không khả năng, tối hôm qua chúng còn làm dữ dội đến tận nửa đêm……”

“……”

Điền Nguyễn nghĩ đến một khả năng khác: “Có thể là nhớ lẫn tên với Hạ Lan Tư, hoặc lúc đặt hoa cẩn thận chọn nhầm nhận.”

Lộ Thu Diễm hỏi tài xế: “Anh xác định nhận hàng là Hạ Lan Tư?”

Tài xế lấy điện thoại , mở đơn đặt hàng xác nhận mấy : “Không sai, là một vị Kỳ gửi cho Hạ Lan Tư , địa chỉ là trang viên Ngu gia.”

“???”

Điền Nguyễn hỏi: “Kỳ là ai?”

Lộ Thu Diễm : “Tôi làm , khi Ngu nhà cũng nhớ nhầm luôn tên ?”

“Không thể nào, tối hôm qua còn gọi Ngu lâu……”

“……”

Quản gia dang hai tay giữa bụi hoa, ngửa mặt lên trời cảm thán: “Tiên sinh với phu nhân thật đúng là ân ái quá mức! Lão nô cả đời coi như uổng!”

Điền Nguyễn chột , dám nhận lời khen , liền hỏi tài xế: “Có thể cho xem đơn đặt hàng ?”

Tài xế mở ứng dụng Meituan, đưa đơn đặt hàng cho xem.

Điền Nguyễn cúi đầu kỹ. Ban đầu tưởng là “Tề ”, nhưng khi rõ chữ “Kỳ”, đầu óc lập tức trống rỗng ——

Sao trùng hợp đến mức ?

Không thể nào.

Không thể.

Điền Nguyễn liên tiếp tự phủ định, lập tức gọi điện cho Hạ Lan Tư, hỏi cho lẽ.

Điện thoại nhanh chóng kết nối. Bên truyền tới tiếng nước chảy xa xa, chim hót côn trùng kêu, mơ hồ còn tiếng thú hoang gầm nhẹ. Điền Nguyễn giật : “Anh đang ở ?”

“Vườn bách thú.” Giọng Hạ Lan Tư trong trẻo, lười biếng: “Sư t.ử ở đây nuôi khá , da lông bóng mượt, tiếc là sờ, chỉ thể vẽ .”

Điền Nguyễn thẳng: “Có một xe hoa giao đến trang viên Ngu gia, nhận ghi tên .”

“Ồ, cái đó , đúng là gửi cho .”

“Người gửi là một tên Kỳ .”

“Một bạn cũ.”

“Họ tên đầy đủ là gì?”

“Cậu hỏi làm gì?” Hạ Lan Tư hỏi ngược : “Chẳng lẽ cũng quen vị Kỳ ?”

Điền Nguyễn hít sâu một : “Anh đừng với là… tên Kỳ Phong.”

Hạ Lan Tư bật ha hả: “Không ngờ thật đấy, ngờ thật đấy. Cậu mà quen Kỳ Phong. Sao nào, cũng dính dáng tới ?”

Điền Nguyễn trả lời . Cậu cảm thấy não chút quá tải, thông tin quá phức tạp, mất hơn mười giây mới miễn cưỡng xử lý xong.

“Uy, rớt mạng ?”

Điền Nguyễn hồn: “Hắn đưa hoa cho ?”

“Phiền c.h.ế.t .” Hạ Lan Tư : “Cho nên tùy tiện ghi địa chỉ Ngu gia, để .”

“……” Điền Nguyễn gào lên: “Anh thấy phiền? Tôi còn phiền hơn!”

Đây rốt cuộc là chuyện gì thế , Kỳ Phong quen Hạ Lan Tư, Hạ Lan Tư quấy rầy, liền đưa luôn địa chỉ nhà . Xe hoa trang viên Ngu gia, tài xế cũng , trả cũng trả .

Theo cách của Chu Cố ở sàn nhảy, đám hoa chắc chắn là Kỳ Phong mua.

Đã một tuần trôi qua, rõ ràng Hạ Lan Tư đầu nhận hoa của Kỳ Phong.

“Anh cả chuyện ?” Điền Nguyễn cố gắng bình tĩnh hỏi.

Giọng Hạ Lan Tư vẫn nhàn nhã như cũ: “Không cần cho , cũng chuyện gì to tát.”

Điền Nguyễn nheo mắt: “Không chuyện lớn? Có đào góc tường của còn đủ lớn ?”

Hạ Lan Tư thản nhiên : “Góc tường dễ đào thì vốn góc tường . Rất tiếc, đúng là góc tường . Có đào , chính cũng chắc, cứ chờ xem .”

“…… Hạ Lan Tư, tin , nếu đào thật, cả thể đ.á.n.h gãy chân .”

“Tin.” Hạ Lan Tư đáp: “Đến lúc đó gãy chân , vẽ một bản Venus nam.”

Điền Nguyễn im lặng lâu: “Nếu khập khiễng, sẽ khó coi.”

“Cũng đúng.” Hạ Lan Tư vẫn coi trọng nhan sắc của . Cơ thể tàn khuyết thì , nhưng nếu ảnh hưởng đến thị giác khác, vẫn nên cân nhắc.

“Vậy cố gắng để đ.á.n.h gãy chân.”

Điền Nguyễn hỏi: “Anh với Kỳ Phong rốt cuộc quen thế nào?”

“Muốn chuyện bát quái , trả phí.”

Điền Nguyễn trả: “Tôi bảo cả trả, chờ đó.”

Chuyện vốn thể giấu Đỗ Hận Đừng, Điền Nguyễn lập tức gọi điện qua.

Đỗ Hận Đừng đang bận, máy tiếng bước chân lộn xộn, dường như một nhóm đang giày da sàn đá cẩm thạch bóng loáng. Giọng trầm , dứt khoát: “Em trai, chuyện gì?”

Điền Nguyễn ngắn gọn: “Có một tên Kỳ Phong đang đưa hoa cho Hạ Lan Tư, liên tục một tuần .”

“?”

“Hắn rõ ràng là câu dẫn dâu, cả cẩn thận.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-206.html.]

“Chỉ đưa hoa thôi ?”

“Ừ.”

Đỗ Hận Đừng khẩy một tiếng: “Câu , yên tâm.” Nói xong liền lấy lý do “đang làm việc” cúp máy.

Điền Nguyễn đờ một lúc lâu, cạn lời.

Cảm giác cả thế giới chỉ mỗi là sốt ruột, hoàng đế vội, thái giám gấp c.h.ế.t.

Hương hoa ngập tràn đại sảnh. Điền Nguyễn tức giận nghĩ thầm: nếu các đều để tâm, cứ chờ Kỳ Phong đ.á.n.h thẳng đây !

“Má Lưu, chị Trương, tới chọn hoa thích .” Điền Nguyễn gọi lớn, “Nếu thích hết thì dọn cả lên ký túc xá!”

Hoa thì vô tội, nhưng thì mắt thấy tâm phiền, dọn cho xong.

Lộ Thu Diễm hiểu đại khái đầu đuôi, : “Anh khỏi cần xen . Chờ nhà cả cháy , tự khắc sốt ruột.”

Điền Nguyễn cả chịu sóng gió, nhưng với tư cách em trai, gần như quyền lên tiếng. Nghĩ theo góc độ khác, nếu đưa hoa cho Ngu Kinh Mặc, cho dù cuống, ít nhất cũng sẽ ghen một chút. Vậy mà Đỗ Hận Đừng phản ứng.

Điền Nguyễn khỏi nghi ngờ: “Chẳng lẽ nhầm, cả với dâu thật yêu đến ?”

Cứ rối rắm như thế cho đến khi trời tối, Ngu Kinh Mặc tan làm trở về.

“Ngu .” Điền Nguyễn sốt ruột đón. Cậu cần Ngu Kinh Mặc giúp gỡ mớ suy nghĩ hỗn loạn .

Lộ Thu Diễm lễ phép chào: “Cháu chào chú, làm phiền .” Nói xong liền tự giác ngoài chờ Ngu Thương.

Ngu Kinh Mặc lên lầu quần áo, Điền Nguyễn nhân cơ hội kể chuyện một cách ngắn gọn, rõ ràng.

“Giờ làm đây?” Điền Nguyễn lo lắng, “Nếu Hạ Lan Tư cướp mất, cả nhất định sẽ đau lòng.”

Trước tấm gương trong phòng đồ, Ngu Kinh Mặc tháo cà vạt, kéo mạnh một cái, thản nhiên : “Để sốt ruột là đúng.”

“Hả?”

“Để cả em tham gia , ngược là chuyện .”

“Chuyện ?”

“Em nghĩ xem, một tay buôn ma túy mạng lưới quan hệ lớn, là một gần như độc chiếm bộ tuyến thương mại châu Âu của DU gia mạng lưới lớn hơn?”

Điền Nguyễn sững , đó bừng tỉnh: “Đương nhiên là cả em lợi hại hơn.”

Kỳ Phong dù tiền, cũng thể so với Đỗ Hận Đừng, mà vợ chỉ cần tiện tay là thể cuốn bốn tỷ. Đổi khác, một giây là phá sản.

Kéo Đỗ Hận Đừng cuộc, nghi ngờ gì chính là thêm một lá át chủ bài.

Nếu là ngày thường, Đỗ Hận Đừng đúng chuẩn thương nhân “ lợi dậy sớm”. Dù Điền Nguyễn cầu xin, cũng đưa thứ gì đó tương xứng.

hiện tại, Kỳ Phong theo đuổi Hạ Lan Tư, chẳng khác nào đang khiêu khích Đỗ Hận Đừng.

Đỗ Hận Đừng từ đến nay ăn cả hắc lẫn bạch, một tay buôn ma túy nho nhỏ, e là còn chẳng thèm để mắt.

Điền Nguyễn vỗ tay: “Chỉ cần cả em và Kỳ Phong đối đầu, thì còn chuyện của chúng nữa.”

Ngu Kinh Mặc bộ dạng vui sướng khi gặp họa của , bật : “ là như . em lo cho an nguy của cả ?”

Kỳ Phong cũng là con ch.ó dữ cùng đường tìm tiền, còn Đỗ Hận Đừng bề ngoài xem như chính diện. Nếu thật sự đ.á.n.h giá công bằng, thắng thua còn chắc thuộc về ai.

“Vậy thì thêm mắm thêm muối, khiến lửa giận trong lòng cả bùng cháy hừng hực.” Đôi mắt Điền Nguyễn sáng lấp lánh, “Cái em sở trường, giao cho em.”

“Cho dù em thêm mắm thêm muối, lửa lớn cũng sẽ tự bốc lên.” Ngu Kinh Mặc giơ tay xoa mạnh đầu Điền Nguyễn một cái, “Em chỉ cần học cho , tập trung học tập, đừng dính chuyện .”

“Ừm.” 

Điền Nguyễn vẫn sợ c.h.ế.t, thể ngoài quan sát thì đương nhiên là nhất.

Trong sân vang lên tiếng xe, Ngu Thương trở về.

Mọi tổ chức cho một bữa tiếp phong yến đơn giản. Điền Nguyễn lấy rượu trái cây uống cùng . Lúc uống thì thấy gì, đến khi ăn no uống đủ, Lộ Thu Diễm đỏ bừng cả mặt, Ngu Thương cũng ngà ngà say.

Điền Nguyễn lập tức chỉ huy quản gia: “Mau đưa bọn họ cùng một phòng ngủ!”

Quản gia đáp: “Vâng, phu nhân!”

Mấy hầu tiến tới đỡ Lộ Thu Diễm, Ngu Thương cau mày hỏi: “Các làm gì thế?”

Hai ba hợp sức cũng nhúc nhích Lộ Thu Diễm, y đó như một tảng đá lớn, hề suy suyển.

Điền Nguyễn trợn tròn mắt mờ mịt, trong chốc lát thấy Lộ Thu Diễm dậy, trong chốc lát thấy y xuống, đến khi xuống thì ghế biến thành Ngu Thương. Điền Nguyễn hoảng hốt, kinh hãi nhịn mà lén .

Lộ Thu Diễm lắc lắc đầu, vẫn giữ chút lễ phép: “Tôi về … cảm ơn… đậu hũ ngó sen, cá kho, Ngu Thương.”

Ngu Thương tỉnh táo hơn đôi chút: “Tôi đưa về.”

“Không cần, xe đạp.”

“Cậu xe đạp tới ?”

“Hình như… là xe tới.”

“Vậy đưa về.”

“Không cần, xe đạp.”

“……”

Thấy hai giằng co qua , Điền Nguyễn hổ tò mò, hé tay lén: “Ây da, các làm mấy chuyện phòng, đều thấy hết .”

Ngu Thương khó hiểu: “Anh thấy cái gì?”

“Dáng Lộ Thu Diễm thật nha, nhóc con, đúng là phúc.” Điền Nguyễn như thể mắt xuyên thấu, từ xuống , mặt càng đỏ hơn, “Cũng nhỏ .”

“……”

mà Ngu Thương còn lớn hơn. Lộ Thu Diễm thế nào nhỉ, đúng , là lừa tiên, đại lừa tiên!”

“……”

“Tặc lưỡi, lớn như , chắc chắn kém Ngu , ít nhất cũng dài hai mươi centimet, dày năm centimet…” Miệng Điền Nguyễn đột nhiên một bàn tay to ấm áp che , “Ưm ưm?”

Chút rượu còn đủ khiến Ngu Kinh Mặc say. Hắn đặt ngón trỏ lên đôi môi mềm của Điền Nguyễn: “Ngủ , ngày mai em còn học.”

Điền Nguyễn lập tức dời sự chú ý: “ , em còn học. Nhóc con, Lộ Thu Diễm, ngủ nha, các cũng ngủ sớm một chút.”

Lộ Thu Diễm chằm chằm Điền Nguyễn. Y rõ Điền Nguyễn gì, cũng hiểu là ý gì, nhưng hiểu chút tức giận, đột nhiên buột miệng: “Điền Nguyễn ăn đại lừa tiên, Điền Nguyễn ăn đại lừa tiên.”

Điền Nguyễn: “?”

Đầu óc Điền Nguyễn mơ hồ, giơ hai tay lên: “ , ăn đại lừa tiên!”

Cả nhà: “……”

Trong chủ trạch im lặng đến mức kim rơi cũng thấy, ai dám , càng ai dám .

Điền Nguyễn đầu, cực kỳ nghiêm túc dặn dò: “Lộ Thu Diễm, cũng nhớ ăn đại lừa tiên nha, ăn ngon lắm, giống kem …”

“Ưm ưm.” Miệng che kín.

“Kem?” Lộ Thu Diễm Ngu Thương, “Ở kem?”

Ngu Thương thật sự tìm cho y một cây kem vị hương thảo.

Thời tiết ăn kem càng lạnh thêm. Lộ Thu Diễm ăn một hai miếng thấy gì, đến miếng thứ ba, cái lạnh khiến y tỉnh táo hơn đôi chút, ngược nhớ những gì.

Lộ Thu Diễm: “……”

Lần đầu tiên trong đời, Lộ Thu Diễm cảm giác trốn khỏi Trái Đất.

Còn Điền Nguyễn ăn “đại lừa tiên”, ngủ một giấc ngon lành, đến sáng hôm mới đột nhiên hồn.

Hồn trở , nhưng hai mắt trống rỗng, còn cảm giác hưng phấn của ngày khai giảng.

Ngu Kinh Mặc kéo khỏi giường, mặc quần áo cho , : “Nếu hôm nay em làm , thì làm thú bông của .”

Điền Nguyễn quả thật giống một con thú bông xinh , để mặc Ngu Kinh Mặc bày thế nào thì bày.

Lúc ăn sáng, cúi đầu thấp, thậm chí chào cả má Lưu. Má Lưu thì như gì, tủm tỉm gắp thêm bánh bao chiên cho .

Ăn xong, Điền Nguyễn nhanh chóng rời khỏi trang viên, cố gắng ném hết chuyện đầu.

Con vốn là sinh vật quên. Cậu tin rằng chỉ cần thời gian đủ dài, cuối cùng cũng sẽ quên hết mấy chuyện hổ của .

Đến Đức Âm, cổng trường trang hoàng rực rỡ, hoa đoàn cẩm tú. Nhìn từ xa như biển hoa mộng ảo, cuối biển hoa là lâu đài của vương t.ử và công chúa.

Điền Nguyễn nhiều hoa như , cứ thấy là nhớ đến chuyện đại phản diện theo đuổi Hạ Lan Tư, hiện thực ma huyễn .

Cậu dứt khoát nhặt một cành cây, nhắm mắt , mò mẫm về phía như mù.

Mọi thấy thế đều ý tứ mà tránh đường, thì thầm: “Trời ơi, mắt ?”

“Còn trẻ thế mà, tội nghiệp quá.”

“Điền Nguyễn?!” Uông Vĩ Kỳ gào thét chạy tới, “Mới mấy ngày gặp, mắt ? Ai làm? Là ai hại ? Tôi liều mạng với !”

Điền Nguyễn mở mắt, giọng phân biệt phương hướng: “Không , chỉ là chán ngán cõi trần thôi.”

“Hả?”

Điền Nguyễn gõ cành cây thẳng xuống đất: “Tôi cũng hiểu. Đây là vấn đề hình nhi thượng, hình nhi hạ. Đứng từ góc độ tập thể nhân loại, kết hợp với gian bốn chiều của vũ trụ, từ sự phát triển AI đến suy thoái kinh tế cầu… từ đó rút một kết luận.”

Uông Vĩ Kỳ cảm thấy não sắp cháy khét: “Kết luận gì?”

Điền Nguyễn: “Ngu , thật soái.”

Uông Vĩ Kỳ nghi ngờ cuộc đời: “… Sao cái gì cũng hiểu? Là ngu quá ?”

Điền Nguyễn: “Không ngu, là nhảm. Ngu soái là sự thật khách quan.”

Uông Vĩ Kỳ gãi đầu: “Chồng soái thì soái, với làm gì? Tôi hứng thú với .”

“Cậu dám hứng thú ?”

“Không dám.”

“Cho nên là một đàn ông hùng ưng. Chỉ loại đàn ông như mới chinh phục Ngu .”

“Anh khen chồng , khen chính , rốt cuộc là gì?”

Điền Nguyễn nhảm một hồi, trong lòng thoải mái hơn: “Có lẽ so sánh thì tổn thương. Gâu gâu, đúng là bạn của . Nói chuyện với xong, thấy chỉ IQ bỏ nhà bụi của .”

Chỉ IQ của Uông Vĩ Kỳ thì vĩnh viễn bay mất, chỉ gật đầu: “Anh vui là .”

Điền Nguyễn hít hà mùi hoa rực rỡ trong khí, mùi nước hoa nhàn nhạt của các nữ sinh, cùng lạnh se se đầu xuân, cảm giác thấm tận tim gan. Cậu định chậm rãi mở mắt, cảm nhận thế giới tươi , cảm nhận cuộc sống vườn trường mỹ hảo, nhưng “rầm” một cái đụng .

Người đụng kêu lên một tiếng.

“Xin , xin …” Điền Nguyễn vội vàng xin , mở mắt thì đối diện với một gương mặt xa lạ lạnh lùng.

Người đàn ông mặc đồ đen, bộ vest tây đoan chính tôn lên bờ vai rộng, eo thon, dáng thẳng tắp. Gương mặt thể là tuyệt thế mỹ nam, nhưng ít nhất cũng bảy tám phần, hơn nữa khí thế khiến khác dám thẳng.

Điền Nguyễn quen với uy áp mạnh mẽ của Ngu Kinh Mặc, cùng khí tràng của cả ở vị trí cao, nên cảm thấy gì. Cậu mở to mắt, đôi đồng t.ử màu hổ phách lấp lánh ánh sáng vụn, giọng chân thành: “Xin , cố ý va .”

Uông Vĩ Kỳ yếu ớt hỏi: “Anh Điền Nguyễn, đàn ông hùng ưng đ.â.m đau ?”

“Hùng ưng?” Người đàn ông che mũi thẳng, ánh mắt hạ xuống, “Chỉ thôi ?”

Điền Nguyễn : “Tôi hùng ưng quan trọng. Tiên sinh, đụng , sẽ bồi thường.”

“Bồi thường?”

Điền Nguyễn leng keng móc một, hai, ba, bốn, năm đồng xu, giữ một đồng cho , đưa phần còn cho đàn ông: “Anh mua một lọ Ibuprofen, chắc bốn tệ. Một tệ xin dâng cho Văn Xương Đế Quân.”

Người đàn ông: “……”

“Anh.” Một giọng trong trẻo vang lên, tiếp đó là bóng dáng quen thuộc xuất hiện mắt.

Điền Nguyễn như sét đánh: “Chu Cố??”

đàn ông Chu Cố gọi là “”, đang ngay mặt Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn: “……”

Loading...