Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 204
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:34:46
Lượt xem: 43
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn làm việc đấy. Buổi sáng học thuộc từ vựng để chuẩn cho kỳ thi IELTS, bộ tài liệu đều tải từ website chính thức khi đăng ký, mấy ngày nay đều tập trung ôn thi. Buổi sáng một lúc sách tiếng Anh nguyên bản, thử dịch vài câu thơ ngắn do nhà xuất bản cung cấp; buổi trưa ăn cơm xong nghỉ ngơi ba tiếng, buổi chiều làm bài tập kỳ nghỉ đông và ôn luyện đề thi ngoại khóa.
Đến chạng vạng thể ngoài bộ một tiếng, buổi tối tự do sắp xếp, thể sách, cũng thể làm bài, hoặc cùng Ngu Kinh Mặc “ hổ”.
Phần lớn thời gian, là “ hổ” cùng Ngu Kinh Mặc, cũng coi như kết hợp lao động và nghỉ ngơi, cả thể xác lẫn tinh thần đều bồi bổ.
Đương nhiên, trong lúc nâng cao bản , Điền Nguyễn cũng quên Lộ Thu Diễm.
Lộ Thu Diễm vẫn đang làm thêm tại khách sạn hoa viên quốc tế Macchiato. Mùa đông ngoài trời, mặc chiếc áo lông vũ ngắn giặt đến bạc phếch, sợi bông xẹp lép, chỉ một lát lạnh đến tê tay tê chân.
Dù Điền Nguyễn đưa găng tay lông dê, Ngu Thương đưa khăn choàng lông cừu, cũng chẳng cải thiện bao nhiêu.
Trên mặt Lộ Thu Diễm lộ rõ cảm xúc, chỉ là khi đưa tay , các khớp xương trắng nõn thon dài đều lạnh đến đỏ ửng. Điền Nguyễn mà xót ruột, : “Cậu xin làm trong đại sảnh, ít nhất còn sưởi.”
Lộ Thu Diễm thờ ơ đáp: “Không , lạnh.”
“Lạnh ở , đau ở lòng đó.” Điền Nguyễn ôm n.g.ự.c diễn sâu, “Tim đau quá ~”
Lộ Thu Diễm hứng gió trợn trắng mắt: “Vậy để chồng xoa cho.”
Điền Nguyễn lay chuyển Lộ Thu Diễm. Cậu tính tình Lộ Thu Diễm cứng đầu, chín con trâu cũng kéo . Chỉ đành đem chuyện với “con trai ngoan” của : “Âm bảy tám độ, sáng sớm Lộ Thu Diễm một trong gió lạnh, làm trâu làm ngựa cho , trông xe ở bãi đỗ. Mặt lạnh đến đỏ như cao nguyên, tay nứt nẻ, tim đau ?”
Ngu Thương: “Anh phát điên cái gì?”
Điền Nguyễn: “Tôi ghi âm đó, bây giờ gửi cho Ngu .”
Ngu Thương: “……”
Điền Nguyễn: “Ha ha, đùa thôi. Này nhóc, mấy ngày gặp Lộ Thu Diễm?”
Ngu Thương bình tĩnh đáp: “Nghỉ phép mới năm ngày.”
“Một ngày gặp như cách ba thu, mười lăm mùa thu gặp Lộ Thu Diễm, giờ Lộ Thu Diễm sắp biến thành Lộ Đông Diễm , đúng là nhẫn tâm.”
“Ngày mai Macchiato.”
Điền Nguyễn hài lòng, lúc mới cảm thấy “con trai ngoan” của quả hổ là công tuyệt thế trong nguyên tác.
Những ngày yên bình như trôi qua chừng mười ngày, Điền Nguyễn đến địa điểm thi IELTS tham gia thi và thi . Điều khiến bất ngờ là, dự thi chỉ học sinh cấp ba, mà còn sinh viên, làm, thậm chí cả trung niên và cao tuổi.
Vì thế, Điền Nguyễn càng thấm thía ý nghĩa của việc học giới hạn tuổi tác, từ đáy lòng khâm phục những lớn tuổi vẫn phòng thi.
Quá trình thi diễn bình tĩnh. Buổi sáng là ba phần , , . Với Điền Nguyễn, khó nhất chính là bài lớn phía tiểu luận, tức là bài nghị luận, chỉ cần quan điểm riêng mà còn độc đáo, ngữ pháp chuẩn xác.
Ngay trưa hôm đó, Điền Nguyễn tiếp tục thi , gồm hỏi đáp với giám khảo, trình bày cá nhân và thảo luận song phương, bộ đều sử dụng tiếng Anh.
Nếu ngày thường Ngu Kinh Mặc “bồi dưỡng riêng” cho , thật sự khó mà giao tiếp trôi chảy đến .
Thi xong IELTS, Điền Nguyễn mệt đến bẹp, nhưng trong lòng nhẹ nhõm. Bất kể kết quả , ít nhất nỗ lực, thì thi , sớm muộn gì cũng ngày lên bảy, tám điểm.
Chỉ cần đầu đạt 5.0 hoặc 5.5, Điền Nguyễn thấy mãn nguyện.
Thành tích sẽ công bố mười ngày, thời gian vặn để làm phiên dịch và ôn tập, còn áp lực IELTS, quả thật nhẹ nhàng hơn nhiều.
Vì thế Điền Nguyễn thời gian dạo, bắt đầu nảy sinh tâm tư chơi.
Uông Vĩ Kỳ nhiều mời Điền Nguyễn ngoài, đều lấy lý do học hành mà từ chối. Lần đến nhảy disco, khỏi ngứa ngáy trong lòng —— thật, lớn từng , đầu quán bar vẫn là để tìm Lộ Thu Diễm.
Sàn nhảy, phòng khiêu vũ các kiểu, từng đặt chân nửa bước. Cả đời cũng chỉ một karaoke trong buổi tiệc chia tay nghiệp, mà còn chẳng hát bài nào.
Thật trong trang viên cũng phòng giải trí . Khi rảnh rỗi, Điền Nguyễn chỉnh âm thanh, hát hò, đầu còn đèn tạo khí, nhưng một hát thì luôn thấy kỳ quặc. Cậu rủ Ngu Kinh Mặc và Ngu Thương cùng, nhưng cả hai đều từ chối.
“Nếu chơi, xây phòng ?” Điền Nguyễn khó hiểu.
Ngu Kinh Mặc : “Năm đó khi xây trang viên sẵn phòng , hình như đây là tiêu chuẩn của nhà giàu.”
“……” Quả thật là tiêu chuẩn. Điền Nguyễn từng trong tiểu thuyết, nhân vật chính chỉ cần tiền là nhất định phòng , phòng gym, bể bơi.
Bể bơi trong trang viên chính là cái hồ nhỏ , đào riêng để chủ nhân trải nghiệm cảm giác bơi lội tự nhiên, còn trồng sen hồng, bắc cầu nhỏ, dựng đình. Kết quả thành hồ trồng ngó sen chuyên dụng, chỉ công nhân hái ngó sen mới xuống nước.
Lúc , Điền Nguyễn nóng lòng thử trải nghiệm điều mới mẻ —— nhảy disco.
Đợi Ngu Kinh Mặc tan làm về, Điền Nguyễn tung tăng chạy đón, : “Ngu , bạn học hẹn em nhảy disco, em xả stress một chút.”
“Nhảy disco?” Ngu Kinh Mặc xa lạ với từ . Trước ít tổng tài thấp kém từng mời đến những nơi đắn, dùng sắc dụ để mua chuộc. Lông mày rậm lập tức nhíu , “Em chơi cản, nhưng nhảy disco thì miễn.”
“Tại ? Em còn từng nhảy bao giờ.”
“Em còn nhảy giỏi hơn thỏ, cần lên sàn.”
“……” Điền Nguyễn , “Cái đó giống.”
“Sàn nhảy ngư long hỗn tạp, chen chúc nhảy nhót gì ?” Ngu Kinh Mặc hiểu vì nhiều thích nhảy disco như .
Điền Nguyễn tội nghiệp: “Thật sự cho ? Em lâu lắm ngoài chơi, công việc bận rộn thể chơi với em.”
Bước chân Ngu Kinh Mặc chậm , ánh hoàng hôn chiếu lên gương mặt nghiêng, phủ một tầng ánh vàng dịu. Đôi mắt phượng rũ xuống bên cạnh: “Em cùng em chơi?”
“Đương nhiên.”
“Trên giường đủ chơi?”
“…… Ngu , cái đó tính.”
Ngu Kinh Mặc suy nghĩ một lát : “Em nhảy disco cũng , nhưng mang bốn vệ sĩ, Ngu Thương và Lộ Thu Diễm cũng cùng.”
Điền Nguyễn: “Bốn vệ sĩ nhiều ?” Cậu phản đối Ngu Thương và Lộ Thu Diễm theo. Chỉ cần công thụ chính còn đó, thì sẽ xảy chuyện lớn, sẵn bàn tay vàng, dùng thì phí.
“Không nhiều.”
Chuyện quyết định như . Điền Nguyễn thông báo cho Uông Vĩ Kỳ, hẹn chiều mai nhảy disco.
Uông Vĩ Kỳ: “Huynh , nhảy disco ban đêm, đèn màu rực rỡ, nhạc sôi động, còn mấy cô em mặc đồ bốc lửa, thế mới .”
Điền Nguyễn: “Tôi hứng thú với cô em nóng bỏng, buổi chiều là .”
“Được thôi, coi như làm nóng sân .”
Đêm đó, để đáp sự “khoan dung độ lượng” của Ngu Kinh Mặc, Điền Nguyễn đặc biệt sức, như cưỡi đại mã.
Đến cuối cùng, eo mềm nhũn, giống hệt một trái đào mật mọng nước. Chỉ cần Ngu Kinh Mặc bóp nhẹ một cái, liền ngừng vẩy cam lộ xuống mặt đất, tưới đầy đất đai hạt giống nảy mầm.
Hôm , buổi sáng Điền Nguyễn vẫn ôn tập và làm phiên dịch như thường lệ, gửi bài dịch đầu tiên cho Ngải ca xem.
Ngải ca hài lòng : “Cậu quả nhiên thiên phú thơ ca, bản dịch .”
Điền Nguyễn xem như nắm tinh túy của dịch thuật: thể quá trắng trợn, mà dùng ngôn ngữ bản địa hàm súc, gia công yếu tố nhân văn và cảm xúc, cố gắng đạt sự uyển chuyển, tinh tế.
Phiên dịch xã Đức Âm theo đúng phong cách , mà kiểu giọng điệu luôn văn nghệ thanh niên ưa chuộng.
Phiên dịch xã là một trong những xã đoàn chất lượng cao nhất của Đức Âm. Không chỉ sáng lập tuần san trong trường, đăng tải các tuyển tập thơ và tác phẩm nước ngoài ít chú ý, họ còn đạt hợp tác với nhà xuất bản và tạp chí. Thành viên trong xã hầu như ai cũng quen vài vị tác gia.
Có những tác gia đề cử, xét về trình độ văn học, thực tế vượt xa Văn Học Xã.
Điền Nguyễn vẫn nghĩ kỹ khi lên đại học sẽ chọn chuyên ngành văn học ngôn ngữ, nhưng riêng công việc phiên dịch thì làm khá thích. Đi theo phiên dịch xã Đức Âm, tất nhiên sẽ nhiều cơ hội tiếp xúc với giới phiên dịch hơn.
Từ dịch văn bản, đến phiên dịch , đến các dạng phiên dịch ứng biến trong nhiều tình huống khác , vẫn còn một con đường dài .
Điền Nguyễn tạm gác chuyện sang một bên, mặc một bộ quần áo cotton cực kỳ bình thường, quần thể thao, giày sneaker, lái xe cửa, đến khách sạn Macchiato đón Lộ Thu Diễm.
Xe bảo tiêu theo sát phía .
Vừa đến khách sạn, Lộ Thu Diễm gác như môn thần, : “Ba nhỏ hào môn ngoài đúng là rầm rộ.”
Điền Nguyễn: “…… cũng , là Ngu lo cho .”
Lộ Thu Diễm đ.á.n.h giá từ xuống bộ đồ thuần lương giản dị của Điền Nguyễn, còn trông nhạt nhẽo hơn cả : “Anh đây là từ ba nhỏ hào môn biến thành Lọ Lem ?”
Điền Nguyễn: “Tôi đây là sống khiêm tốn.”
Lộ Thu Diễm bình luận gì thêm. Có vài trời sinh thích kiểu “ thành thật”, cảm thấy dễ lừa, dễ bắt nạt. Điền Nguyễn ăn mặc thế , chẳng đúng chuẩn thành thật trong truyền thuyết ?
“Đi thôi.” Lộ Thu Diễm ghế phụ, “Đến sàn nhảy thì cứ bám sát , chúng cùng điệu thấp.”
Điền Nguyễn gật đầu lia lịa: “Được.”
Lộ Thu Diễm xoay cổ tay, các ngón tay kêu răng rắc.
Điền Nguyễn đang khởi động xe, thấy giật : “Cậu làm gì?”
Lộ Thu Diễm: “Khởi động.”
Nhảy disco cũng coi như một dạng khiêu vũ, khởi động là điều nên làm. Điền Nguyễn : “Cậu chỉ khởi động tay là đủ ? Không vặn m.ô.n.g ?”
Lộ Thu Diễm liếc một cái: “Tôi chỉ khởi động tay. Xem ngày thường thói quen vặn mông, làm gì cũng vặn m.ô.n.g .”
Điền Nguyễn: “…… cũng hư .”
Lộ Thu Diễm khẽ: “Học theo .”
Nói đến sàn nhảy lớn nhất Tô Thị, thể nhắc đến Tây Thành “Pháo Hoa Liễu Hẻm”. như tên gọi, nơi trang hoàng đậm chất cổ phong, tràn ngập thở xa hoa.
Nghe chỉ riêng tấm bình phong ở cửa trị giá mấy chục vạn, là bức họa bất hủ của danh gia truyền đời.
Pháo Hoa Liễu Hẻm chỉ tiếp đãi hội viên, nhưng mỗi dịp lễ tết vẫn kín chỗ. Hiện giờ là kỳ nghỉ đông, những công t.ử tiểu thư nhà giàu tùy hứng đều kéo đến đây tiêu tiền hưởng lạc.
Dù cũng là sàn nhảy hoạt động hợp pháp, bên trong giao dịch tình sắc công khai, chỉ là những chuyện kiểu “hai bên tự nguyện”, “vô tình trúng thuốc”, “ôm nhầm gặm nhầm” vẫn thường xuyên xảy .
như lời Uông Vĩ Kỳ , sàn nhảy phần lớn là ban đêm. Ban ngày mà đến, tiền nhiều đến phát hoảng, thì cũng rảnh đến phát chán.
Xe chạy bãi đỗ xe ngầm gần đó. Điền Nguyễn vẫn thạo đỗ xe, chỉ thể để Lộ Thu Diễm làm. Đỗ xe xong, hai cùng cửa sàn nhảy chờ Uông Vĩ Kỳ.
Lác đác từ sàn nhảy , cũng , thỉnh thoảng tò mò đ.á.n.h giá hai thiếu niên tuấn tú bảng hiệu. Một gã đàn ông say rượu lảo đảo tiến gần bắt chuyện: “Một đêm bao nhiêu tiền?”
Điền Nguyễn nhất thời phản ứng kịp.
Bảo tiêu lập tức chắn mặt , hình cao lớn ép gã say lùi mấy bước. Gã lập tức tỉnh táo hơn vài phần, đầu bỏ .
Điền Nguyễn lúc mới hiểu : “Đệt, đáng lẽ cho một trận. Chúng trông giống bán ?”
Lộ Thu Diễm mặt lạnh, đúng lúc một chiếc Mercedes lao tới. Phanh gấp một cái, cửa kính hạ xuống, Uông Vĩ Kỳ ghế như công t.ử ăn chơi, bắt chéo chân, liếc bọn họ một cái đầy mê hoặc.
Điền Nguyễn: “Uông Vĩ Kỳ, mắt giật ?”
Uông Vĩ Kỳ xuống xe, : “Nhìn thấy các , vui đến mức giật cũng .”
Điền Nguyễn ngạc nhiên: “Cậu đến mấy chỗ kiểu ?”
Uông Vĩ Kỳ nước mắt lưng tròng: “Từ khi lên lớp mười hai, cha nghiêm cấm tới đây hưởng lạc. Tôi mới mười tám, thanh xuân phơi phới, ăn đậu hũ thì thôi, đến cả sóng lớn mỹ nữ cũng ngắm, t.h.ả.m chịu nổi!”
Lộ Thu Diễm lười lải nhải, mất kiên nhẫn: “Vậy vẫn tới ? Quỳ lóc lăn lộn, gào thét đến rụng cả răng ?”
Uông Vĩ Kỳ gãi đầu: “Cũng đến mức đó. Tôi chỉ với cha là Điền Nguyễn đến, Lộ Thu Diễm đến, còn Ngu Thương cũng đến, thế là họ đồng ý.”
Điền Nguyễn: “…… Đây chẳng cáo mượn oai hùm ?”
Uông Vĩ Kỳ ngượng: “Hiếm khi thông minh một , các trách chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-204.html.]
Điền Nguyễn khen: “Cậu tiền đồ đấy. Trước khác xâu xé, giờ lợi dụng thông tin cân xứng , ghê thật.”
Uông Vĩ Kỳ khen đến lâng lâng: “Sau cứ thế là thể ngoài chơi mãi.”
Ba sàn nhảy, lễ tân yêu cầu xuất trình giấy tờ tùy : “Xin , quán chúng tiếp nhận đủ tuổi.”
Điền Nguyễn chuẩn sẵn, đưa thẻ : “Tôi đủ tuổi .”
Lộ Thu Diễm cũng đưa thẻ: “Tôi cũng .”
Lễ tân kiểm tra xong, mỉm : “Các bạn trẻ thật, trông giống học sinh cấp ba.”
Điền Nguyễn: “Đều lớp mười hai.”
“Cái gì?”
Uông Vĩ Kỳ lập tức chen chuyển đề tài: “Tiểu thư, chị hỏi giấy tờ của em? Em trông già lắm ?!”
Lễ tân quả nhiên dời sự chú ý, cục than đen hoa hòe lòe loẹt mắt. Dù mày rậm mắt to, cũng che sự thật là… đen, đành xin thêm nữa.
Uông Vĩ Kỳ bĩu môi: “Các , thôi.”
Nhân viên phục vụ dẫn bọn họ trong, giới thiệu: “Quán tổng cộng năm sảnh, lượt ở tầng hai đến tầng sáu. Uông đặt sảnh lớn nhất tầng hai, sức chứa một nghìn .”
Sàn nhảy nghìn , kết hợp vũ đạo, âm nhạc và rượu, gặp dịp giảm giá lớn Carnival thì xếp hàng cũng chen .
Uông Vĩ Kỳ là khách quen nơi , thẻ SVIP, tuổi tác hiển thị cũng “tăng” thêm vài tuổi, khó trách lễ tân tra vấn đề.
Dù mấy năm nơi tiếp nhận vị thành niên, Uông Vĩ Kỳ , hẳn là dùng chút tiền để sửa tuổi.
“Các cứ thoải mái chơi, ăn uống tùy ý, hôm nay bao.” Uông Vĩ Kỳ hào sảng .
Điền Nguyễn : “Gâu gâu, bây giờ trông ngầu thật.”
“Thật ?” Uông Vĩ Kỳ mặc đồ hồng lam lục hoàng, trông như đèn giao thông, đeo kính râm nâu tạo dáng ngầu, hòa làm một với làn da màu chocolate.
Điền Nguyễn gật đầu: “Không sai, toát mùi tiền.”
Uông Vĩ Kỳ đắc ý lắc chân: “Thế là gì, ông nội đây còn từng thấy việc đời lớn hơn.”
“Cậu là ông nội nhà ai?”
“…… ông nội của chính .” Uông Vĩ Kỳ dám kéo quan hệ với Điền Nguyễn, càng dám tự tiện nhận ông nội, nếu ngày mai ông nội thật sự bay màu.
Bước sàn nhảy trang trí thổ hào cổ kính, nhân viên cúi : “Ba vị , chúc chơi vui.”
Lúc nhạc trong phòng nhẹ nhàng, thưa thớt. Ngoài nhân viên phục vụ chỉ bartender, vài gã đàn ông say rượu về, cùng mấy phụ nữ cô đơn uống rượu giải sầu.
Sàn nhảy khung giờ nhạc cao trào riêng, đến giờ thì chẳng ai nhảy nổi, huống hồ ít thế .
Điền Nguyễn quanh một vòng, : “Ngoài việc lớn hơn quán bar một chút, rộng hơn chút, thì cũng khác mấy.”
Lộ Thu Diễm: “Chỗ ăn chơi thì đều na ná thôi.”
Ba sô pha, đội bảo tiêu theo cũng , giả làm khách bình thường, ở một khu sô pha khác, gọi cocktail.
“Hội trưởng đại nhân khi nào tới?” Uông Vĩ Kỳ nhận bảo tiêu, quanh bốn phía.
Điền Nguyễn: “Không , đang bận, nhưng chắc chắn sẽ đến, lẽ tối.”
“Vậy chúng đ.á.n.h bài một lát?”
“Được.”
Ba vặn chơi đấu địa chủ.
Đương nhiên là Uông Vĩ Kỳ làm địa chủ. Nửa tiếng , sắc mặt bắt đầu xanh xao.
Điền Nguyễn: “Bom!”
Lộ Thu Diễm: “Vương tạc.”
Điền Nguyễn: “Liên bom!”
Lộ Thu Diễm: “Bom.”
Uông Vĩ Kỳ nổ đến mặt xám mày tro, thất khiếu như bốc khói, trong thời gian ngắn thua mấy nghìn. Cậu tháo kính , tìm cớ: “Chắc chắn là do nhầm, chơi .”
Điền Nguyễn: “Bom!”
Lộ Thu Diễm: “Vương tạc.”
Điền Nguyễn: “Liên bom!”
Lộ Thu Diễm: “Bom.”
Uông Vĩ Kỳ: “…… Hai thể chừa cho chút mặt mũi ?”
Ba ngẩng đầu lên, phát hiện xung quanh tụ tập thêm mấy chục , hẳn xem đấu địa chủ. Bị Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm nổ liên tục, họ ha hả ngớt, còn giơ ngón cái khen ngợi.
Chỉ Uông Vĩ Kỳ là thế giới quan tổn thương nghiêm trọng.
Điền Nguyễn ngại, thương lượng với Lộ Thu Diễm: “Hay là… chúng thả nước cho chút?”
Uông Vĩ Kỳ đỏ mặt: “Tôi thấy đó!”
Lộ Thu Diễm: “Vậy thả nước ?”
Uông Vĩ Kỳ: “Muốn ~~~”
Điền Nguyễn rùng , thật sự chịu nổi một trai da ngăm rắn rỏi làm nũng.
Một nam nhân trẻ tuổi mảnh khảnh, tuấn tú lưng Uông Vĩ Kỳ, liên tục lắc đầu, thỉnh thoảng thở dài. Cuối cùng nhịn nhắc nhở: “Cậu nên bài đơn .”
Uông Vĩ Kỳ: “Dù họ cũng thả nước cho , sợ.”
“……” Da mặt dày đến mức quả thật hiếm thấy, xung quanh lập tức rộ lên.
Kết quả, dù thả nước, Uông Vĩ Kỳ vẫn thua. Cậu trừng mắt Lộ Thu Diễm, thể tin nổi: “Không thả nước cho ??”
Lộ Thu Diễm: “Thả nước cho nghĩa là để thắng.”
Uông Vĩ Kỳ: “……”
Điền Nguyễn : “Tôi nương tay với . Cậu xem, bài đè còn .”
Nam nhi nước mắt nhưng dễ rơi, Uông Vĩ Kỳ suýt nữa thì tức đến ngay tại chỗ.
Nam nhân trẻ nổi, lên tiếng: “Để đ.á.n.h mấy ván, thắng cho .”
Uông Vĩ Kỳ lập tức nhường chỗ: “Anh, nếu thắng cho , tối nay chi tiêu bao!”
Nam nhân nhún vai: “Tôi một đêm tiêu vài vạn là chuyện thường. Cậu là học sinh, đừng mạnh miệng.”
“Mấy vạn thì là gì, tiền!” Uông Vĩ Kỳ là loại chỉ vì thêm hai vạn tiền vé máy bay mà nhất quyết khoang hạng nhất, mấy vạn với quả thật đáng kể.
Nam nhân chỉ , xuống sô pha, vị trí của Uông Vĩ Kỳ đấu bài với Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm, : “Địa chủ từ đầu tới cuối chỉ một , công bằng.”
Lộ Thu Diễm thản nhiên: “Là chính yêu cầu.”
Uông Vĩ Kỳ giơ tay: “Tôi mời họ tới, đương nhiên làm địa chủ.”
Nam nhân thêm, xào bài, ba bắt đầu rút bài.
Điền Nguyễn: “Bom!”
Nam nhân: “Bom.”
Lộ Thu Diễm: “Liên bom.”
Nam nhân: “Không theo.”
Điền Nguyễn: “Ba mang một.”
Nam nhân: “Ba mang một.”
Lộ Thu Diễm: “Không theo.”
Nam nhân: “Bốn đôi liên tiếp.”
Điền Nguyễn: “Bom!”
Nam nhân: “Vương tạc.”
Điền Nguyễn: “……”
Vương tạc ở trong tay ? Hào quang vai chính ??
Uông Vĩ Kỳ dám tin: “Thế là thắng ?”
Nam nhân , xào bài . Sau đó liên tiếp bảy ván, địa chủ đều thông ăn, thắng bộ tiền Uông Vĩ Kỳ thua. Đối phương ung dung : “Nếu thắng , tiếp theo, tiền thắng nên về ?”
Tim Điền Nguyễn như đang rỉ máu, đầu đầy dấu hỏi. Sao thế ? Cậu và Lộ Thu Diễm liên thủ mạnh mẽ như , mà thua một pháo hôi rõ lai lịch?
Khoan … còn hỏi tên . Lỡ kích hoạt vai phụ quan trọng thì ?
Vai phụ lợi hại giai đoạn đầu đ.á.n.h bại vai chính cũng chuyện hiếm.
Điền Nguyễn giả vờ thản nhiên hỏi: “Đương nhiên. Xin hỏi quý danh của vị đây?”
Nam nhân hờ hững đáp: “Chu Cố.”
Như sét đ.á.n.h ngang tai, tai Điền Nguyễn ong ong, tim trầm hẳn xuống, quả nhiên là vai phụ quan trọng.
Chu Cố chính là mắt xích then chốt của đại phản diện cuối cùng trong nguyên tác.
Trong truyện gốc, năm năm vai chính thụ và vai chính công gương vỡ lành, khiến vô vai phụ công ghen ghét đố kỵ. Có kẻ cam chịu buông tay, Hạ Lan Tư bắt tù, Hải Triều lưu lạc tha hương, pháo hôi vẫn pháo hôi.
Ngay lúc độc giả tưởng rằng từ đây chỉ còn ngọt ngào, đại phản diện cuối cùng xuất hiện.
Gã hoạt động phi pháp, dính líu buôn bán ma túy. Khi Lộ Thu Diễm còn tại ngũ, y nhiều dẫn phá hủy cứ điểm của gã . Vì gã ghi hận, theo thời gian dần sinh một loại d.ụ.c vọng chiếm hữu phức tạp.
Tâm tư đại phản diện sâu lường , trời mới gã làm từ hận sinh ái. Cuối cùng, bất chấp nguy hiểm bắt, gã đến Tô Thị chỉ để bắt Lộ Thu Diễm, giam cầm.
Chu Cố là nhân vật phức tạp nhất bên cạnh đại phản diện. Khi còn nhỏ, gã đại phản diện giúp đỡ, trở thành tình nhân của gã . Trưởng thành đến hơn ba mươi tuổi, sắc suy tình nhạt, đại phản diện tiện tay vứt bỏ, đem bộ tâm tư đặt lên vai chính thụ.
Chu Cố dường như vẫn thâm tình đổi. Dù yêu, gã vẫn cam tâm tình nguyện bán mạng cho đại phản diện, để đối phương còn yêu, ngày thường chỉ giả bộ bất cần đời.
Những điểm khiến đại phản diện chán ghét, Chu Cố đều .
Mà Lộ Thu Diễm chính trực, cứng rắn là duy nhất thể khơi dậy d.ụ.c vọng chiếm hữu của đại phản diện.
Kết cục đúng như Chu Cố mong : gã chắn đạn đại phản diện mà c.h.ế.t, coi như lấy mạng trả mạng, trả hết ân tình nhiều năm. Đại phản diện cuối cùng Lộ Thu Diễm tự tay kết liễu đường đào vong.
Điền Nguyễn đến đoạn thì cả choáng váng. Nói bánh ngọt chua ngọt nhỏ mà?
Dù thế nào, đại phản diện cũng đủ ghê tởm. Điền Nguyễn tuyệt đối cho phép Lộ Thu Diễm gã để mắt tới nữa —— kế hoạch bảo vệ Lộ Thu Diễm chính thức khởi động!
“Đôi.” Chu Cố bài, thì một bàn tay thon dài vươn tới, từ trong tay áo gã rút hai lá vương tạc.
Ngu Thương sắc mặt lạnh nhạt: “Xem Chu là tay bài lão luyện.”
“……”