Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 201
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:33:32
Lượt xem: 41
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
“…… Ngu , trở về?” Điền Nguyễn mặt đỏ bừng, nhược điểm đều Ngu Kinh Mặc nắm trong tay.
Ngu Kinh Mặc giữ lấy đầu gối trắng mịn của , mạnh mẽ ép tách , mắt phượng khẽ rũ, ánh sâu thẳm chăm chú thanh niên trong sự khống chế của , khóe môi cong lên: “Nhớ em.”
Nỗi nhớ nhung chỉ là lời ngoài miệng, mà còn là hành động thực tế của Ngu Kinh Mặc, khiến Điền Nguyễn hiểu rõ nhớ nhung đến mức nào.
Điền Nguyễn cảm nhận , khẽ rên một tiếng, chiếc cổ trắng như thiên nga ngửa lên, gương mặt hướng về trần nhà. Làn da trắng lạnh ửng lên sắc hồng nhạt, tựa như đang ngâm trong suối nước ấm.
Ngu Kinh Mặc khuấy động làn nước, khiến từng vòng gợn sóng lan .
Thanh niên như một đóa sen, lặng lẽ giữa làn nước, cùng ánh trăng đỉnh đầu tựa như đèn lồng soi chiếu lẫn .
Ngu Kinh Mặc vớt đóa sen lên, nhẹ nhàng vuốt ve cánh hoa mảnh mai, nắm lấy phần rễ tinh xảo, khiến nó run rẩy, chấn động làm từng giọt nước rơi xuống đầy cánh hoa.
Những giọt nước tí tách rơi xuống, tụ thành dòng suối róc rách chảy mãi về phương xa.
Khoảng một giờ , Điền Nguyễn dần bình tĩnh , mềm mại như một dải lụa.
Ngu Kinh Mặc nhẹ nhàng ôm lấy dải lụa xương tắm rửa sạch sẽ, đó tự tay giúp mặc quần áo.
Điền Nguyễn trở về dáng vẻ nam sinh thanh thuần ngày nào.
“Xuống ăn cơm .” Ngu Kinh Mặc chỉnh tề y phục .
Điền Nguyễn hậu tri hậu giác nổi giận: “Không đói.”
Ngu Kinh Mặc liếc bụng nhỏ phẳng lặng của : “Mới một mà no thế ?”
“……”
“Vậy cũng ăn chút, em định học ?”
“Anh còn nhớ em học ?” Điền Nguyễn chỉ cổ , “Cái là cái gì?”
“Dấu yêu.” Ngu Kinh Mặc giơ tay chạm nhẹ làn da ấm áp nơi cổ thanh niên, ánh mắt đầy ý .
Điền Nguyễn trừng . Trừng một lúc mới phát hiện tóc Ngu Kinh Mặc rối, vài sợi tóc mai lòa xòa trán đầy đặn, sống mũi thẳng phủ một tầng ánh sáng nhạt, đôi môi vốn mỏng vì hôn quá lâu mà hiện lên sắc hồng hoa hồng.
Hương cam quýt hòa cùng hoa quế từ sữa tắm lan tỏa khắp phòng ngủ rộng lớn, hòa lẫn với mùi gỗ đặc trưng và lạnh băng tuyết Ngu Kinh Mặc.
“Sao ?” Giọng Ngu Kinh Mặc trầm thấp, hầu kết theo đó khẽ chuyển động. Dù quần áo chỉnh tề, nhưng cổ áo sơ mi mở rộng, hõm xương quai xanh như chứa đầy mật ngọt.
Điền Nguyễn mặt đỏ hồng, , Ngu của , khi xong việc thật sự quá gợi cảm.
Ngu Kinh Mặc nắm lấy mắt cá chân , xỏ đôi tất trắng lên đôi chân dài thon thả, ngón cái còn cố ý bóp nhẹ một cái.
“Ở đây cũng dấu tay của .” Điền Nguyễn lên án, “Anh luyện Đại Lực Kim Cương Chỉ ? Chỗ bóp nhanh sẽ bầm.”
“Xin , sẽ khống chế một chút.”
Điền Nguyễn dễ dàng tha thứ cho : “Công việc của xong ?”
Ngu Kinh Mặc : “Công việc thì mãi mãi làm xong, nhưng chuyện với em, đời làm một là thiếu một .”
“……”
Điền Nguyễn lý do nghi ngờ Ngu Kinh Mặc cố ý một tuần mới về, kỳ thực ba ngày là thể.
Hai vợ chồng cùng xuống lầu, quản gia tủm tỉm nịnh nọt: “Tiên sinh và phu nhân thật đúng là tâm hữu linh tê, ngài nhớ phu nhân nên suốt đêm thúc ngựa trở về.”
Ngu Kinh Mặc bình luận.
Điền Nguyễn thì thể ứng đối trơn tru với kiểu nịnh nọt của quản gia: “Không thúc ngựa, là máy bay phản lực kèm lừa.”
Ngay cả quản gia cũng hiểu đó là ý gì.
Máy bay với đại lừa, thường thật sự khó mà liên tưởng chung.
Ngu Kinh Mặc lúc quả thực tâm hữu linh tê, liếc một cái.
Điền Nguyễn giả vờ như chuyện gì xảy .
Ăn sáng xong, Điền Nguyễn đeo cặp sách, cầm chìa khóa xe. Ngu Kinh Mặc : “Anh đưa em .”
“Mấy ngày nay em tự lái xe học, em mà.”
“Vậy xe của em.”
Điền Nguyễn tự lái thì còn , nhưng nếu Ngu Kinh Mặc bên cạnh, tính mạng quý giá đặt đầu, căng thẳng mới lạ: “Thôi, em xe .”
Ngồi chiếc Maybach quen thuộc, Điền Nguyễn lập tức an tâm, kiêng dè mà dán lấy Ngu Kinh Mặc.
Cách Đức Âm còn mười phút, Điền Nguyễn : “Em xuống bộ một chút, nghỉ hè béo lên mấy cân .”
Maybach bật đèn cảnh báo, chậm rãi tấp lề đường. Ngu Kinh Mặc : “Với tinh thần học tập khắc khổ của em, dù bộ, một thời gian nữa cũng sẽ gầy .”
Điền Nguyễn mở cửa xe: “Đi bộ chỉ để giảm cân, mà còn vì sức khỏe.”
Ánh mắt Ngu Kinh Mặc dõi theo : “Sức khỏe của em thế nào, rõ.”
Điền Nguyễn che tai chạy lối bộ: “Ngu tạm biệt!”
“Tan học tới đón em.” Ngu Kinh Mặc khẽ, Maybach chậm rãi hòa dòng xe.
Chưa năm mươi bước, tiếng chuông xe quen thuộc vang lên. Điền Nguyễn đầu: “Chào buổi sáng, Lộ Thu Diễm.”
“Anh bộ?” Lộ Thu Diễm hỏi.
“Giảm cân.”
“Anh cũng ăn bún ốc béo ?”
“??” Điền Nguyễn vội xoa bụng . Tuy vẫn phẳng, nhưng cơ bụng dường như còn, lập tức như sét đ.á.n.h ngang tai, “Tôi béo ?”
Lộ Thu Diễm : “Tôi ăn mấy bữa bún ốc, trong vài ngày tăng năm cân……”
Điền Nguyễn nhảy dựng lên, lập tức chạy chậm: “ là hố , bún ốc chính là b.o.m nhiệt lượng.”
Vì thế, hai hẹn nửa tháng mới ăn một bữa bún ốc, buổi sáng thì bộ đến trường.
Không là nhờ kiêng miệng, do việc học căng thẳng, hai tháng cân nặng của Điền Nguyễn giảm xuống 130 cân. Vì dáng cao gầy, trông càng thanh mảnh.
Buổi tối Ngu Kinh Mặc thường sờ bụng : “Thật bụng em mềm một chút cũng .”
Điền Nguyễn: “Em cần mềm, em cơ bụng.”
Đáng tiếc, dù cơ bụng săn chắc đến , khi xuống cũng sẽ mềm , cũng sẽ Ngu Kinh Mặc nắn thành hình dạng.
Mỗi thấy hình dạng đó, Điền Nguyễn liền mềm thành một vũng nước, mặc cho Ngu Kinh Mặc vốc lên thưởng thức, tùy ý khuấy động.
Ngày qua ngày, bất tri bất giác thời tiết dần trở lạnh.
Buổi sáng học, Điền Nguyễn quàng khăn. Cậu lục tung tủ, tìm chiếc khăn đỏ Ngu Kinh Mặc tặng, quàng lên cổ. Phối với đồng phục trắng, càng làm môi hồng răng trắng, tinh thần phơi phới.
Đêm tìm khăn, mở trúng “công tắc” nào của Ngu Kinh Mặc. Hắn dùng khăn trói Điền Nguyễn , lăn qua lăn mà “chiên cơm”.
Kết quả là làm bẩn khăn, hôm căn bản thể mang.
“Anh hại em chịu lạnh cả ngày.” Điền Nguyễn lên án khi cửa.
Ngu Kinh Mặc : “Anh chuyển cho em bao lì xì , trưa ngoài mua thêm một cái dự phòng.”
“Được thôi.” Điền Nguyễn mười vạn tiền lì xì mà tha thứ cho .
Vừa đến trường, nhiều ồn ào vây quanh bảng thông báo. Điền Nguyễn chợt nhớ , điểm thi giữa kỳ chắc công bố, liền kéo Lộ Thu Diễm xem.
“Có gì mà xem, chắc chắn Ngu Thương nhất.” Lộ Thu Diễm quen với việc Ngu Thương nhiều đầu.
Điền Nguyễn : “Cậu xem xếp hạng bao nhiêu ?”
“Bảy tám gì đó.” Lộ Thu Diễm trong lòng rõ ràng. Bài toán lớn cuối cùng môn toán y chỉ ghi đáp án, quá trình nên trừ điểm, đơn giản là lười.
Trước bảng thông báo, kích động hét lên, thất vọng rời , cũng kẻ chỉ xem náo nhiệt.
Điền Nguyễn tìm thấy tên , vững vàng ở hạng nhì. Phía lượt là Hề Khâm, Tạ Đường Yến, Hải Triều, Ứng Phi Húc, Lộ Thu Diễm, Nam Mạnh Dao.
Lộ Thu Diễm đút tay túi quần: “Thấy , ngoài dự đoán.”
Điền Nguyễn chú ý tới Ứng Phi Húc, thứ hạng tụt dốc phanh, khác hẳn cảnh và Hề Khâm luôn tranh giành hạng nhì đến long trời lở đất.
“Đi thôi.” Lộ Thu Diễm ghét những nơi đông đúc ồn ào.
Trên đường về, Điền Nguyễn bỗng thấy một nữ sinh dung mạo thanh tú, sắc mặt tái nhợt chằm chằm bảng điện tử, mím môi lời nào rời .
Đến trưa, Điền Nguyễn hẹn Lộ Thu Diễm mua khăn, tiện thể ăn bún ốc trong trung tâm thương mại.
Lộ Thu Diễm: “…… Chưa tới nửa tháng, đừng dụ .”
Điền Nguyễn: “Vậy ăn bún Vân Nam .”
Lộ Thu Diễm lúc mới đồng ý, ánh mắt đảo quanh một vòng.
Điền Nguyễn đột nhiên lanh trí: “Chúng đợi Ngu Thương.”
“…… đợi .”
“Cậu cứ ngạo kiều .”
“……”
Hai rảnh rỗi chờ hội trưởng Hội Học Sinh bận trăm công nghìn việc bên bồn hoa lớp. Ngu Thương nhắn tin: “Khoảng năm phút nữa.”
Điền Nguyễn cầm một đóa cúc non vàng nhạt, ngón trỏ chọc chọc nhụy hoa, bỗng nhiên đỏ mặt.
Lộ Thu Diễm: “……” Căn bản dám hỏi.
Điền Nguyễn vứt đóa cúc , ánh mắt đuổi theo một con ong nhỏ: “Trời lạnh thế còn lấy mật, thật đáng thương.”
Lộ Thu Diễm : “Anh lấy mật thì đáng thương ?”
“?”
“Đó là tập tính động vật. Ong lấy mật thì ong.”
Điền Nguyễn nghĩ ngợi: “Cậu tính triết học. Ong lấy mật thì ong, học tập thì .”
Nếu con trải qua học tập, sẽ giống dã nhân, chỉ còn bản năng động vật.
Điền Nguyễn bỗng thấy may mắn. Dù là cô nhi, nhưng thể trường học, tiếp nhận giáo dục, cơ hội dùng tri thức đổi vận mệnh, là trời cao ưu ái.
“Thảo nào yêu học tập, học tập cũng yêu .” Điền Nguyễn tổng kết.
Lộ Thu Diễm bật .
Hành lang bỗng mười mấy học sinh chạy qua: “Trời ơi, nhảy lầu ?”
“Nghe là Ứng Phi Húc lớp 6, cô nhảy lầu!”
“Vì chứ? Thành tích của cô như .”
Điền Nguyễn giật . Trong truyện gốc tình tiết học sinh Đức Âm nhảy lầu, cảnh đột nhiên xảy , chẳng là đang biến thành văn học thanh xuân đau thương ?
Lộ Thu Diễm cau mày, : “Đi xem.”
Điền Nguyễn lập tức chạy nhanh xuống tòa nhà của lớp 6, ngẩng đầu lên. Bên cạnh sân thượng, quả nhiên một ảnh mảnh mai cao gầy đó, mái tóc dài đen nhánh bay trong gió.
Thiếu nữ về phương xa, thấy rõ biểu cảm.
Bên , đều đang khuyên nhủ cô, rót đủ loại “canh gà” tinh thần, như là đời còn con đường dài, tương lai rực rỡ xán lạn, như là hãy nghĩ đến cha lúc tuổi già.
Nghe đến hai chữ “cha ”, thiếu nữ bước thêm một bước về phía , gần như sụp đổ mà hét lên: “Nếu top ba khối, thì đến Đức Âm còn ý nghĩa gì nữa! Cha táng gia bại sản, nhưng phụ lòng kỳ vọng của họ!”
“Kỳ vọng của họ là gì?” Điền Nguyễn hỏi, “Là top ba khối? Là Thanh Hoa, Bắc Đại?”
“ !”
“Cô nghĩ ở đây bao nhiêu thật sự thi Thanh Hoa Bắc Đại? Tỉnh táo . Đám công tử, tiểu thư ở đây phần lớn đều nước ngoài!”
Ứng Phi Húc sững sờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-201.html.]
“Chỉ tiêu Thanh Hoa Bắc Đại vẫn còn đó, chẳng ai lấy mất của cô cả. Chỉ vì một hai thi mà từ bỏ ? Nếu thật sự Thanh Hoa Bắc Đại, cạnh tranh chỉ càng khốc liệt hơn. Cô nhảy lầu thêm một trăm cũng đủ.”
“……”
“Xuống . Trời lạnh thì mặc ấm, đói thì ăn nhiều, mệt thì ngủ nhiều. Giữ tâm thái và thể lực , mới thể liều một phen cho cuộc đời , xe đạp cũng thể biến thành mô tô!”
Ứng Phi Húc nhận Điền Nguyễn: “Cậu thì nhẹ nhàng ! Cậu luôn top ba khối, đương nhiên lo!”
Điền Nguyễn giơ tay về phía cô, dựng thẳng ngón giữa.
“…………”
Cậu vội vàng thu tay : “Tôi cho cô xem ngón giữa của , khớp đầu tiên lồi cả lên . Một học kỳ hơn mười cuốn vở ghi chép, làm hơn một nghìn bộ đề. Về nhà còn học bổ túc, sáng dậy là học từ mới. Tiếng Anh của tiến bộ nhanh là vì tham gia câu lạc bộ phiên dịch. Nếu cô hứng thú, cũng thể tham gia vài hoạt động xã đoàn. Đời chỉ học tập, còn trải nghiệm.”
Thần sắc Ứng Phi Húc d.a.o động: “… gia cảnh của giống …”
“Gia cảnh là gia cảnh, cô là cô.” Điền Nguyễn , “Cô sống thế nào, quyền quyết định trong tay cô. Cô Thanh Hoa Bắc Đại thì cũng nên vì cha , mà là vì chính .”
Trong khoảnh khắc, xung quanh vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt. Chúc Chi Chi nước mắt lưng tròng: “Không hổ là tài tử!”
Điền Nguyễn định khiêm tốn vài câu thì hiệu trưởng và chủ nhiệm Hồ kinh động. Hiệu trưởng Lý vô cùng căng thẳng: “Bạn học Ứng, em xuống , gì chúng từ từ .”
Ứng Phi Húc đột nhiên thông suốt: “Em vốn cũng định xuống.”
Cô lùi , ngờ phía vấp khối xi măng, loạng choạng một cái, cả rơi xuống ——
Trong chớp mắt, tiếng hét chói tai vang khắp nơi, lẫn trong đó là tiếng la the thé.
Đồng t.ử Điền Nguyễn giãn lớn, theo bản năng dang tay. Hiệu trưởng Lý và chủ nhiệm Hồ cũng luống cuống nhào tới, như ong vỡ tổ, chẳng ở .
Tầng sáu cao cao, thấp thấp, trong khoảnh khắc căng thẳng , thời gian dường như kéo dài.
Trong mắt Điền Nguyễn, đều như chuyển sang động tác chậm, vô cánh tay buồn vươn về phía trung.
Ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc, một bóng đen sì như than lao qua ——
“Bịch” một tiếng, Ứng Phi Húc nện thẳng lên đó. Dù mấy giữ , vẫn tránh khỏi việc đè ngã xuống đất.
“Á—!” Uông Vĩ Kỳ kêu thảm.
Điền Nguyễn nắm chặt cánh tay Ứng Phi Húc: “……”
Hiệu trưởng Lý lập tức cởi áo khoác của che lên đùi Ứng Phi Húc, tránh cho cô lộ váy: “Gọi xe cấp cứu!”
Chủ nhiệm Hồ hét lớn: “Xe cấp cứu !”
“Gọi 120!”
Uông Vĩ Kỳ đất, hai mắt đờ đẫn, vì thấy… bên trong váy nữ sinh. Trong khoảnh khắc, quên luôn đau đớn.
“Uông Vĩ Kỳ, chứ?” Điền Nguyễn cũng bó tay , đúng là chuyên tạo kỳ tích, chuyện như cũng đè trúng.
Uông Vĩ Kỳ mặt đỏ bừng như sô-cô-la: “Hả? Không… .”
“ là đàn ông!” Điền Nguyễn khâm phục vỗ mạnh vai .
Uông Vĩ Kỳ: “Á á á ——”
“……”
Ứng Phi Húc thì thương gì, khi hồn, cô áy náy Uông Vĩ Kỳ: “Xin bạn học, còn dậy ?”
Uông Vĩ Kỳ cô: “Cậu cao bao nhiêu?”
Ứng Phi Húc ngơ ngác: “Một mét bảy.”
“Quả nhiên da trắng, xinh , chân dài.”
“……”
Mọi đồng loạt im lặng. Thôi , vẫn nên chừa chút mặt mũi cho “ hùng cứu ” thì hơn.
Hiệu trưởng Lý buồn tức: “Nếu các em còn gây thêm chuyện thế nữa, Đức Âm thật sự giữ nổi danh tiếng .”
Ứng Phi Húc cúi đầu: “Hiệu trưởng, em sai .”
Xe cấp cứu nhanh chóng tới nơi, đưa Uông Vĩ Kỳ . Ứng Phi Húc cũng cần kiểm tra, hiệu trưởng đích theo. Điền Nguyễn dặn Uông Vĩ Kỳ: “Đừng bằng ánh mắt dê xồm nữa, kiểm tra xem ‘lão nhị’ của thương .”
Vừa xong, Uông Vĩ Kỳ mới thấy đau nhức, sợ đến tái mặt: “Con tuyệt hậu ! Bác sĩ mau kiểm tra chim chim của con!”
“……”
Ngu Thương đến muộn, vẻ mặt khó hiểu. Nghe Điền Nguyễn kể , nhíu mày, lấy máy tính bảng bấm vài cái: “Ứng Phi Húc gây rối trật tự và an ninh trường học, trừ ba điểm học phân.”
Điền Nguyễn: “Làm quá ?”
“Nếu cô tự giác, sẽ cách kiếm điểm đó.”
Lộ Thu Diễm: “Ý là cho cô một mục tiêu?”
Ngu Thương đáp, chỉ : “Đi ăn cơm.”
Chuyện coi như qua . Hai ngày , Điền Nguyễn thấy Uông Vĩ Kỳ , mới gãy ba chỗ , đang ở nhà dưỡng thương.
“Uông Vĩ Kỳ, đúng là dũng sĩ.” Điền Nguyễn cảm thán.
Lộ Thu Diễm hỏi: “Đi thăm ?”
“Đương nhiên.” Điền Nguyễn kể chuyện cho Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc : “Vậy thứ bảy, học bổ túc xong đưa em .”
“Em tự lái xe, tiện thể chở Lộ Thu Diễm với Ngu Thương, tiết kiệm tiền xăng.”
“Nhớ bật dẫn đường.” Ngu Kinh Mặc, thật sự trăm công nghìn việc xong liền cúp máy.
Đến thứ bảy, Điền Nguyễn tự lái xe đưa Lộ Thu Diễm đến nhà Uông Vĩ Kỳ. Riêng Ngu Thương thì cùng Hội Học Sinh, đại diện nhà trường đến thăm, chứ cá nhân.
Nhà Uông Vĩ Kỳ là biệt thự của nhà giàu mới nổi, cha mua luôn mấy căn xung quanh để mở rộng diện tích.
Điền Nguyễn xách trái cây tới cửa, vòng một hồi mới tìm căn biệt thự duy nhất ở.
Cha Uông gia tiếp đón nhiệt tình, : “Uông Vĩ Kỳ da dày thịt béo, đại nạn c.h.ế.t ắt hậu phúc. Nó kết quan hệ với nhà họ Ngu, đúng là phúc ba đời tu !”
Không hiểu vì , cũng là tự hạ thấp con , nhưng cha Uông gia vô cùng tự nhiên hào sảng, chút gượng gạo.
Điền Nguyễn khách sáo vài câu thăm Uông Vĩ Kỳ.
“Anh em, cuối cùng các cũng tới.” Uông Vĩ Kỳ giường uống Oa Ha Ha, ăn khoai lát, bên cạnh là máy chơi game, trông chẳng hề buồn chán.
“Ứng Phi Húc tới thăm ?” Điền Nguyễn hỏi.
“Tất nhiên .” Uông Vĩ Kỳ đắc ý, “Tôi thương quang vinh vì cứu cô , cô chắc chắn ý với .”
“Cậu nghĩ nhiều .”
“Không , lúc cô tới thăm, mặt đỏ lắm.” Uông Vĩ Kỳ nhấm nháp, càng nghĩ càng thấy vui.
Điền Nguyễn nhịn trợn mắt: “Tôi nghĩ cô chỉ là áy náy thôi.”
“Biết áy náy lấy báo đáp.” Uông Vĩ Kỳ bắt đầu mơ mộng.
Lộ Thu Diễm trợn trắng mắt chút nể nang: “Cậu xứng ?”
“……” Uông Vĩ Kỳ nổi giận, “Sao xứng? Dù chỉ tiền, nhưng cũng kém mà?”
Điền Nguyễn buồn bực hỏi: “Cậu thích Nam Mạnh Dao ?”
Uông Vĩ Kỳ đáp chắc nịch: “Thích chứ, nhưng cô thích thì ích gì. Thiên nhai thiếu cỏ thơm, hà tất đơn phương yêu một cành hoa. Tôi quyết định là Ứng Phi Húc.”
Điền Nguyễn tranh luận. Chuyện ai , huống hồ e rằng vẫn chỉ là Uông Vĩ Kỳ tương tư đơn phương.
Cậu kéo Lộ Thu Diễm rời , lúc Ngu Thương dẫn Hội Học Sinh đến thăm.
Uông Vĩ Kỳ sủng mà run, len lén Tạ Đường Yến.
Tạ Đường Yến lạnh lùng: “Cậu còn nữa, móc mắt .”
Uông Vĩ Kỳ lập tức tuyệt vọng thêm một , vui vẻ : “Quả nhiên vẫn là Ứng Phi Húc dịu dàng chu đáo, còn mang cho chuối.”
Thời gian vèo một cái tới Nguyên Đán.
Tô thị hiếm khi tuyết rơi. Điền Nguyễn để chuẩn thi cuối kỳ, tạm dừng bộ hoạt động xã đoàn, chuyên tâm ôn tập.
Tuyết rơi suốt đến sáng hôm . Điền Nguyễn bước cửa thấy trắng xóa một mảnh, sáng đến chói mắt, chỉ lá cây vẫn xanh, đầu phủ một tầng “nắp sữa”.
“Ngu …” Điền Nguyễn bất ngờ hắt xì một cái Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc đeo khẩu trang cho : “Trời lạnh, nhiều cảm, em đừng để lây.”
Mặt Điền Nguyễn nhỏ, khẩu trang lớn đeo lên rộng, thắt nút mới . Cậu ngẩng đầu Ngu Kinh Mặc, ngoan ngoãn gật đầu: “Ngu cũng .”
Ngu Kinh Mặc nắm tay , đưa học.
Tuyết đường quét gọn sang hai bên, Đức Âm cũng . May mà bãi cỏ vẫn còn tuyết, ít học sinh đang nặn tuyết, ném tuyết.
Điền Nguyễn hỏi Lộ Thu Diễm chơi , Lộ Thu Diễm lắc đầu, thần sắc trầm.
“Sao thế?”
Lộ Thu Diễm im lặng một lúc : “Tối qua cha uống say, ngủ ngoài đường, suýt c.h.ế.t cóng.”
“……” Điền Nguyễn , “Chia buồn.”
Lộ Thu Diễm lạnh: “ thấy buồn. Tôi thậm chí nghĩ, nếu ông c.h.ế.t cóng thì cũng tệ.”
Điền Nguyễn gật đầu: “Cậu nghĩ thế nào cũng đúng.”
Lộ Thu Diễm đá một quả cầu tuyết nhỏ, rũ mắt: “Điền Nguyễn, thật kỳ lạ, lúc nào cũng vô điều kiện về phía .”
“Đương nhiên , chúng là bạn bè, là , là chồng nàng dâu.”
“…… Câu cuối bỏ .”
“Vậy cha giờ đang ở bệnh viện?”
“Không, đang chăm sóc ông ở nhà, mệt.”
Điền Nguyễn vẫn hiểu vì Lộ để ý ánh mắt khác, chịu ly hôn, rõ ràng nát đến mức cứu nổi.
Ở điểm , Điền Nguyễn thật sự giúp gì cho Lộ Thu Diễm, chỉ kéo khẩu trang, thở một làn trắng.
“Anh thở dài cái gì?” Lộ Thu Diễm để tâm, “Có khi ông c.h.ế.t sạch sẽ cũng là một loại phúc, còn hơn sống mơ mơ màng màng như bây giờ.”
Điền Nguyễn kinh ngạc gương mặt nghiêng trẻ trung của Lộ Thu Diễm: “Cậu thật sự nghĩ ?”
“Bất hiếu lắm đúng ?”
“Ngu Thương cũng là con trai bất hiếu, hai khéo thành một cặp.” Điền Nguyễn cố làm khí nhẹ nhàng.
Lộ Thu Diễm quả nhiên : “Hắn là giả bất hiếu, là thật.”
“Ai ? Sau nhất định sẽ hiếu kính .” Điền Nguyễn chắc, “Còn xem ba là ai.”
Lộ Thu Diễm liếc : “Vậy chờ xem, bảy tám chục tuổi, hiếu kính một bát bún ốc.”
Điền Nguyễn ha hả, khí lạnh lọt miệng, đau đến hắt xì liên tiếp.
Trước giờ lớp, hiếm khi thảnh thơi, Điền Nguyễn nhất quyết kéo Lộ Thu Diễm nặn tuyết.
Hai đang lăn cầu tuyết hăng say, Uông Vĩ Kỳ bỗng gào lăn nền tuyết, qua lăn lộn. Chẳng mấy chốc, thành một “ tuyết sống”.
Điền Nguyễn: “…… Uông Vĩ Kỳ, làm ?”
Uông Vĩ Kỳ nước mắt giàn giụa, mặt đen sì đóng băng: “Tôi thất tình !”
Điền Nguyễn phủi găng tay: “Chuyện chẳng hiển nhiên ? Cậu khi nào thật sự yêu đương ?”
Uông Vĩ Kỳ gào : “Không giống ! Lần tim thương !”
“Cô thích , tim thương, giờ chắc vỡ nát .” Điền Nguyễn , “Hay là đầu, tìm đầu trọc?”
Uông Vĩ Kỳ dữ hơn, lăn đến chân Điền Nguyễn, ôm quả cầu tuyết to tướng: “Tôi thích đàn ông! Ứng Phi Húc lừa ! Hắn ớt! Hu oa oa ——”
Điền Nguyễn: “???”