Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 190
Cập nhật lúc: 2026-04-07 15:29:14
Lượt xem: 39
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Đường núi mười tám khúc cua, nhưng cũng bảy tám khúc, xe Jeep gầm thấp chạy vững, kỹ thuật lái xe của Lộ Thu Diễm cũng tệ. Điền Nguyễn ở ghế phụ, thong thả ngắm cảnh nông thôn nước Mỹ.
Tầm rộng mở, thỉnh thoảng vài tòa biệt thự điểm xuyết giữa gian, bãi cỏ cắt tỉa bằng phẳng đến cực hạn.
Môi trường thì thật sự , thật sự ít. Suốt dọc đường, Điền Nguyễn chỉ thấy hơn mười , mà là ông bà lớn tuổi.
Sau khi xe chạy dọc theo quốc lộ ven biển một đoạn, tình hình mới khá hơn một chút. Có trẻ tuổi phóng xe vụt qua, trình diễn bản đời thực của Tốc độ và Đam mê. Khi lướt ngang Jeep, họ còn huýt sáo, gào lên vài tiếng “wow” ầm ĩ.
Nhìn từ xa, bãi cát vàng rực dựng đầy những chiếc ô che nắng sặc sỡ, trông như một rừng nấm đủ màu. Dưới mỗi “cây nấm” đều những trai xinh gái .
Điền Nguyễn liếc mắt thấy ít để trần nửa , suýt thì kinh rớt cằm, thốt lên: “Wow……”
Lộ Thu Diễm nhướng nhẹ đuôi mày. Mở đến mức , y thật sự thưởng thức nổi.
Đột nhiên, phía lao một chiếc xe, lạng lách như con rắn trơn trượt đột ngột dừng . Lộ Thu Diễm đạp phanh gấp, Điền Nguyễn dây an siết ngang ngực, chúi về phía .
Từ chiếc xe bước xuống mấy đàn ông che kín mặt, trong tay cầm đủ loại hung khí, kim loại va mặt đất kêu leng keng, từng bước tiến về phía Jeep.
Điền Nguyễn mở to mắt kỹ: “…… Chúng gặp cướp ?”
Lộ Thu Diễm: “Chứ lẽ là gặp phát chẩn?”
“……”
Lộ Thu Diễm liếc gương chiếu hậu, xe bảo tiêu đang ở phía năm mươi mét.
Mấy tên trùm đầu tiến đến xe, trong đó hai áp sát ghế lái, giơ tay đập mạnh cửa kính.
Lộ Thu Diễm hạ kính xe, lạnh lùng liếc qua bọn họ.
“Này, nhóc Trung Quốc, xuống xe.”
Hiển nhiên, bọn chúng chỉ cướp, mà còn cướp luôn xe.
Điền Nguyễn chớp mắt. Sau bắt cóc đó, còn sợ mấy gã ngoại quốc cao to thô kệch nữa, : “Các phía xem, thể cướp hai chiếc xe .”
“Hai chiếc đó đáng giá bằng Jeep. Xuống xe, để tiền, bọn tao nể mặt chủ xe mà tha cho.”
Điền Nguyễn: “Hay thế , mua một tặng hai. Ngoài Jeep , hai chiếc phía cũng tặng luôn cho các , ?”
Mấy gã đàn ông ha hả: “Ở thằng ngốc ? là dê béo —— mày quá tuyệt vời .”
Điền Nguyễn đưa tay ngoài cửa sổ vẫy vẫy. Xe bảo tiêu chậm rãi áp sát dừng . Cửa xe mở, bộ bảo tiêu trong trạng thái vũ trang bước xuống, động tác nhanh gọn như băng, tay ai cũng cầm súng.
Tiếng lên đạn hòa lẫn với tiếng hải âu kêu, trong khoảnh khắc chỉ còn tiếng gió biển và sóng vỗ rì rào.
Bọn cướp: “…………”
Đám bảo tiêu cầm súng, trầm mặc giằng co với đối phương.
Bọn cướp vội vứt hung khí, giơ cao hai tay: “Này em, bình tĩnh chút, bọn ngay, OK?”
Mao Thất bỗng giơ s.ú.n.g b.ắ.n một phát lên trời, vỏ đạn rơi xuống bên chân, lạnh lùng : “Cút.”
Điền Nguyễn ghé sát cửa sổ bọn chúng chạy xa dần, để một dải khói xe biến mất còn tăm , từ đáy lòng cảm thán: “Mọi nỗi sợ đều bắt nguồn từ hỏa lực đủ. Cổ nhân quả lừa .”
“Dê béo mang theo bảo tiêu như dễ gặp.” Lộ Thu Diễm khởi động xe, đạp ga. Hơi gió biển mằn mặn lập tức tràn , phía là một thị trấn nhỏ hiện ngay mắt.
Điền Nguyễn vẫn tựa bên cửa sổ, gió lướt qua mặt, vô cùng dễ chịu, đột nhiên hỏi: “Cậu say xe ? Lái xe mà chóng mặt ?”
“Nếu lái xe mà còn say, thì giờ chúng ở đường, mà ở biển .”
“Vậy thì diễn Cuộc phiêu lưu biển.”
Hai chuyện vu vơ, Điền Nguyễn chỉ về phía một chiếc xe nhỏ ven biển: “Kia là bán kem.”
Lộ Thu Diễm để ý, lái xe thẳng thị trấn, lượt xem các cửa hàng treo thông báo tuyển dụng , mức lương đãi ngộ thế nào.
“Nhà 15 đô một giờ, nhà 20 đô……” Điền Nguyễn giúp chọn, “Nhà nữa, 30 đô một giờ.”
Lộ Thu Diễm: “Bưng mâm mà lương cao , chắc còn ‘phục vụ thêm’.”
“Phục vụ thêm?”
“Sờ ngực, sờ mông.”
“…… Không đến mức đó chứ?”
“Trên trời rơi xuống bánh nhân.” Lộ Thu Diễm tiếp tục lái xe, thấy một cửa hàng bán đồ bơi treo tờ giấy tuyển dụng ngay cửa.
Điền Nguyễn to: “Vợ sắp sinh, về chăm sóc. Tuyển một nhân viên trông cửa hàng, lương cơ bản 10 đô một ngày, tiền bán đồ bơi chia đôi. Ai nhu cầu xin gọi ——”
Lộ Thu Diễm lấy điện thoại trong xe, bấm .
Chẳng bao lâu thông máy, đầu bên là giọng một thanh niên hoạt bát: “Hêy ~”
Lộ Thu Diễm : “Tôi thể giúp trông cửa hàng. Bây giờ rảnh tới chuyện ?”
“Có, đang ở cửa tiệm ? Khoảng nửa tiếng nữa tới, hai thể dạo quanh .”
“Được.”
Điền Nguyễn mở cửa xe bước xuống, ghé sát kính cửa hàng trong: “Cũng , chỉ là nhỏ.”
Có dắt ch.ó ngang qua, nghi ngờ họ.
Lộ Thu Diễm: “Đừng nữa, trông như ăn trộm.”
Điền Nguyễn đầu : “Ăn trộm? Ở ăn trộm?” Đối diện ánh mắt bà bác dắt chó, “…… Tôi ăn trộm, đến trông cửa hàng giúp, chủ tiệm sắp tới .”
Người nước ngoài coi trọng quyền riêng tư, chỉ cần cửa nhà khác quá lâu cũng thể coi là xâm phạm, tùy lúc báo cảnh sát.
Dù cảnh sát chắc đến, nhưng cũng đủ mang tính răn đe.
Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm dạo quanh thị trấn, quan sát các cửa hàng. Trong những lựa chọn ít ỏi, làm việc ở tiệm đồ bơi đúng là phương án khá .
Khoảng bốn mươi phút , chủ tiệm mới đến. như giọng trong điện thoại, là một thanh niên tóc xoăn nâu, mắt sâu, tầm hai mươi mấy tuổi, lên lộ hàm răng trắng: “Hêy, chào hai , trong . Uống cà phê nước cam?”
Lộ Thu Diễm: “Cảm ơn.”
Vị trí cửa tiệm . Từ ô cửa sổ phía bên , Điền Nguyễn thể thấy bãi biển, bóng qua cát, mặt biển lấp lánh ánh sáng kẹp giữa hai dãy nhà tường trắng mái ngói đỏ, như một bức tranh phong cảnh tự nhiên.
“Đây là cửa hàng ông để .” Chủ tiệm rót nước cam giới thiệu hài hước, “Lịch sử lâu đời, là điểm check-in quen thuộc của du khách.”
Điền Nguyễn : “ là .”
“Tiếc là bây giờ đồ bơi quá nhiều lựa chọn, một tháng bán hơn mười bộ là lắm. Nếu ông để , chắc đóng cửa từ lâu.”
“Hơn mười bộ?” Điền Nguyễn mỉm , “Chúng đảm bảo giúp bán ít nhất ba mươi bộ.”
“Ồ, hai các ?”
“ .”
“Được thôi, nếu hai bán 30 bộ đồ bơi, sẽ tính lương cho mỗi một phần, thế nào?”
“Thành giao.”
Chủ tiệm giới thiệu sơ qua các kiểu dáng và giá cả đồ bơi, : “Đây là giá nhân đôi , nên mới chia cho các một nửa. Nhất định đừng bán rẻ, thực sự lời bao nhiêu.”
Lộ Thu Diễm khoanh tay: “Vẫn còn rẻ, thể nâng giá gấp đôi nữa.”
“Xung quanh đều bán mức , mà tăng nữa thì càng khó bán.” Chủ tiệm nhún vai.
“Bán là bản lĩnh của bọn .”
Chủ tiệm lắc đầu: “Được, chờ xem.”
Giao chìa khóa dự phòng cho Lộ Thu Diễm xong, chủ tiệm bắt taxi rời . Sau đó Điền Nguyễn phân loại, sắp xếp đồ bơi, ghi chép giá gốc từng món. Trừ tiền lương và chi phí điện nước, nếu bán với giá gấp đôi, mỗi tháng bán hơn mười bộ cũng chỉ đủ hòa vốn.
Muốn kiếm tiền thật sự, vẫn nâng lợi nhuận lên.
Hơn nữa, vị trí như mà cả buổi trưa lấy một khách ghé .
Điền Nguyễn: “…… Cửa hàng khi nào che mất bản đồ ?”
Lộ Thu Diễm cầm chìa khóa lên: “Ngày mai .”
Hai bắt xe về Đỗ gia trang viên. Xe chạy thẳng đến căn chủ trạch rộng lớn đến mức quá đáng. Đám hầu cúi 90 độ, đồng thanh vang dội: “Hoan nghênh Nguyễn thiếu gia về nhà!”
Điền Nguyễn bỗng cảm thấy chút chân thực —— mới làm thuê xong, về là căn biệt thự cao cấp chiếm diện tích hơn mười nghìn mét vuông của chính .
Chỉ riêng một bữa ăn ở đây, cũng là tiền làm thuê cả tháng còn chắc kiếm .
“Tiểu Nguyễn.” Đỗ phu nhân cưỡi xe cân bằng lướt tới. Bà vốn giày cao gót, giờ xe càng cao hơn Điền Nguyễn. Một mùi hương thoang thoảng dừng mặt , “Nghe buổi chiều con gặp cướp bóc? Có thương ?”
Điền Nguyễn ngẩng đầu , cúi xuống chiếc xe chân bà: “…… Mẹ, cưỡi cái ?”
Đỗ phu nhân ưu nhã xoay một vòng, tua áo choàng bay lên: “Kinh Mặc cho chuyển từ trong nước sang, chiều nay tới. Có cái , nhẹ nhàng hẳn.”
Điền Nguyễn: “…… là nhẹ nhàng thật.” Còn cao hơn nữa!
Đỗ phu nhân chẳng thấy gì , chỉ thấy con trai nhỏ gương mặt thanh tú, ngũ quan tinh xảo, càng càng đáng yêu: “Mới nửa ngày mà sạm . Con thật sự làm thuê ?”
Điền Nguyễn: “Con đến đen , giờ mới phát hiện ?”
Đỗ phu nhân quả thật mới nhận . Lúc mới gặp, trong mắt chỉ “con trai nhất trần đời”. Giờ bình tĩnh mới thấy —— vẫn , chỉ là đen hơn một chút, “Thôi chuyện đó nữa, uống chiều .”
Điền Nguyễn liếc Ngu Kinh Mặc, : “Mẹ , con với Ngu chút việc.”
Đỗ phu nhân cong môi : “Được.” Bà vẫy tay, Ngu Thương và Lộ Thu Diễm liền theo.
Đám hầu cũng tự giác lui sang một bên.
Điền Nguyễn kéo Ngu Kinh Mặc : “Ra ngoài .”
“Ừ.”
Ngu Kinh Mặc sóng vai cùng khỏi cửa chính, dọc theo hành lang. Nhà quá lớn, hai phút vẫn đến cuối.
Điền Nguyễn kéo né một cột hành lang, vội vàng nhào lòng Ngu Kinh Mặc, hai tay ôm chặt eo , hít sâu một : “Nhớ .”
Ngu Kinh Mặc để mặc ôm, giơ tay đặt lên gáy thanh niên, vuốt ve mái tóc mềm mát: “Bị dọa ?”
“Gì cơ?”
“Chuyện cướp bóc.”
“Không.”
“Gan em lớn như , chắc cũng dễ dọa.”
Điền Nguyễn dụi mặt vai , há miệng c.ắ.n một cái.
Ngu Kinh Mặc khẽ , giọng trầm rung nơi lồng ngực: “Làm nũng.”
“Không .” Tai Điền Nguyễn tê dại.
“Ừ.”
“Anh nhớ em ?” Điền Nguyễn hỏi, “Nếu nhớ, em cũng nhớ .”
“Nhớ.” Ngu Kinh Mặc ôm chặt lấy , hít thở mềm mại quen thuộc.
Ánh chiều tà rơi khéo, trang viên yên tĩnh đến lạ.
Ăn tối xong, Điền Nguyễn mới nhớ : “Mẹ, khi nào cha về?”
Đỗ phu nhân: “Nói là mấy hôm nữa. Mà về cũng chẳng khác gì.”
“Khác chứ, cha về còn thể chuyện với .”
“Hắn , chỉ chuyện trôi chảy khi bàn công việc, với thì cả ngày nổi một câu.”
“Nếu cha mà dám đ.á.n.h rắm mặt , chắc mất sạch mặt mũi.”
“Thì sớm mất . Hồi trẻ còn đ.á.n.h rắm trong chăn, thấy.”
“Ha ha ha ha……”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-190.html.]
Đỗ phu nhân thong thả ăn tổ yến, ăn : “Nói mới nhớ, cả con mấy hôm nay gọi điện. Nó giống cha con, đều là cuồng công việc, bận lên là quên cả gọi điện.”
Dew mang điện thoại bàn tới. Đỗ phu nhân đặt chén tổ yến xuống, lau tay nhấc ống , bấm một dãy .
“Tiểu Chu, Hận Đừng ở đó ?”
“Đỗ tổng sang Pháp ạ.”
“Pháp?” Đỗ phu nhân sững . “Được.”
Cúp máy, bà gọi tiếp, nhưng ai . Lại bấm một khác: “Lão Mạnh Duy, Tiểu Đỗ ở chỗ ông ?”
Quản gia đáp: “Gần đây thiếu gia đến đây.”
Sắc mặt Đỗ phu nhân nghiêm , tiếp tục gọi Đỗ Đạm Nhân: “Đạm Nhân, dạo thấy Hận Đừng ?”
Đỗ Đạm Nhân ngạc nhiên: “Không nó đang ở trong nước ?”
“Không, sang Pháp . lão Mạnh cũng thấy.”
“Vậy gọi điện cho nó.”
“Nếu gọi , còn cần gọi cho ?”
“……”
Đỗ phu nhân hít sâu, : “Thôi, tự tìm.”
Đỗ Đạm Nhân: “Phu nhân, để giúp cùng tìm.”
“Giúp cái gì? Hận Đừng con ?”
“……”
Điền Nguyễn vội hòa giải: “Cha cũng là lo cho thôi, ông năng vụng về, rộng lượng chút, đừng cãi .”
Đỗ phu nhân cúp máy, sang Dew: “Gọi tất cả các bất động sản ở Pháp. Hận Đừng thể tự dưng biến mất, chắc là điện thoại hết pin. Trợ lý theo nó là ai?”
Dew đáp: “Phu nhân đừng vội, sẽ tra từ những xung quanh Đỗ tổng, chắc chắn tìm .”
“Được.”
Điền Nguyễn giơ tay: “Con một khả năng, nên .”
“Gì ?” Đỗ phu nhân trợn mắt. “Tiểu Nguyễn, con ? Nói mau.”
Điền Nguyễn: “Anh cả tìm dâu, giờ đang… bận lăn giường, rảnh máy.”
“……”
Ngu Kinh Mặc gật đầu: “Khả năng đến 99%.”
Lộ Thu Diễm và Ngu Thương đều mặt cảm xúc, coi như thấy —— thế giới lớn, thật bẩn.
Đỗ phu nhân ho khan một tiếng: “Nếu thì thôi, đừng gọi nữa.”
Mười phút , Đỗ Đạm Nhân gọi : “Phu nhân, tìm Hận Đừng . Nó với Hạ Lan Tư đang ở khách sạn Paris, nguy hiểm.”
Đỗ phu nhân: “…… Anh tìm bằng cách nào?”
Đỗ Đạm Nhân: “Định vị điện thoại nó, cho thám t.ử tư xem, kết quả thám t.ử đánh. Giờ còn bồi thường tổn thất tinh thần cho . Vì ?”
Mọi : “……”
Đỗ phu nhân: “Anh nên tự . Như thám t.ử đánh.”
Đỗ Đạm Nhân: “?”
Biết Đỗ Hận Đừng , còn đang cùng Hạ Lan Tư “làm hận” kịch liệt, lăn qua lộn hết đến khác, Điền Nguyễn yên tâm. CP đu quả nhiên BE.
Đến giờ ngủ, Điền Nguyễn bỗng thấy kích động, kéo Ngu Kinh Mặc phòng tắm.
“Tắm chung?” Ngu Kinh Mặc thấp giọng hỏi.
Điền Nguyễn gật đầu, mặt đỏ ửng.
Sau đó, Ngu Kinh Mặc làm Điền Nguyễn đến mềm nhũn hết cả .
Điền Nguyễn thỏa mãn, nhưng chân mềm đến mức vững, mắt cá chân còn dính sữa tắm, trộn lẫn những vệt trắng khác.
Ngu Kinh Mặc ôm , chịu buông, …
Chăn nhăn nhúm, khăn trải giường rối loạn, hoa mai nở rộ, mèo con kêu khẽ.
Hôm , Điền Nguyễn trông như chuyện gì mà ăn bữa sáng. Hiện tại thật sự quen với kích cỡ của Ngu Kinh Mặc, chỉ cần ghế gỗ cứng như ván, m.ô.n.g liền .
Bữa sáng trứng luộc trong nước , Điền Nguyễn linh cơ chợt lóe: “Những trứng luộc trong nước ăn hết , thể cho con mang đến cửa hàng đồ bơi ?”
Đỗ phu nhân khó hiểu: “Con mang trứng luộc trong nước đến cửa hàng làm gì?”
Một kế hoạch dần hình thành trong lòng Điền Nguyễn: “Vật nhỏ, tác dụng lớn —— để đám nước ngoài cảm nhận một chút sức mê hoặc của ẩm thực Trung Hoa.”
Trứng luộc trong nước nhiều, chỉ hơn hai mươi quả, đựng nguyên cả trứng lẫn nước trong nồi cơm điện mang .
Điền Nguyễn lưu luyến Ngu Kinh Mặc: “Ngu , trưa nay chúng mới thể gặp .”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
Điền Nguyễn bay tới một nụ hôn: “Tạm biệt.”
Ngu Kinh Mặc nâng ngón trỏ, nhẹ nhàng ấn lên đôi môi cong của , : “Chờ em.”
Điền Nguyễn thẹn thùng.
Lộ Thu Diễm buồn nôn đến run cả vai, sai khiến Ngu Thương: “Cái bánh bao hấp cũng mang theo.”
Ngu Thương nhận mệnh làm chân sai vặt, ai bảo bối phận nhỏ… cũng xem xem, hai rốt cuộc thể bày trò gì.
Ngồi ở ghế Jeep, sát bên nồi bánh bao hấp, vẻ mặt Ngu Thương vô cùng đặc sắc: “Sau các ngày nào cũng như ?”
Điền Nguyễn: “Nếu hiệu quả thì cứ thế.”
Tới cửa hàng, Lộ Thu Diễm tiên hâm nóng trứng luộc trong nước và bánh bao hấp bếp. Hai chiếc ghế đặt ngay cạnh cửa tiệm, nguồn điện cắm , mùi thơm của ẩm thực truyền thống lập tức lan tỏa khắp thị trấn ven biển nhỏ .
Hương thơm bay mãi tận bãi cát.
Điền Nguyễn dán từng chiếc nhãn giá gấp bốn lên đồ bơi, những món nhỏ như mũ che nắng, kính râm, áo chống nắng thì làm quà tặng kèm thông thường.
Trứng luộc trong nước và bánh bao hấp là quà tặng phiên bản nâng cấp.
Chưa đến mười phút, vị khách đầu tiên mùi trứng luộc trong nước hấp dẫn bước tới, hỏi: “Này, cái bán thế nào?”
Lộ Thu Diễm lạnh nhạt đáp: “Không bán.”
“?”
Điền Nguyễn vội vàng bước , tươi chào đón: “Cái là quà tặng. Chỉ cần mua bất kỳ sản phẩm nào của cửa hàng, mới tặng nha.”
Cô gái bước tiệm, giật : “Trời ơi, đồ bơi ở đây đắt quá.”
Điền Nguyễn : “Quà tặng ở đây thể tùy chọn hai món, cộng thêm một trứng luộc trong nước và một bánh bao hấp. Chỉ cần mua một bộ đồ bơi là nhận tổng cộng năm món. Bạn từng thấy ưu đãi nào như ?”
Cô gái xong liền động lòng: “Thật ? Tôi chọn gì cũng ?”
“ .”
“Vậy , lấy cái .”
“Cảm ơn ủng hộ, hoan nghênh ghé ~”
Hơn mười phút , mấy trẻ tuổi hấp dẫn: “Trời ơi, đây là trứng gà ? Giống trứng gà phép thuật , thơm quá.”
Điền Nguyễn làm theo đúng một bài.
Không cưỡng sức dụ hoặc của trứng luộc trong nước , bọn họ cũng mua đồ bơi.
Nửa ngày trôi qua, cửa hàng bán mười bộ đồ bơi, hiệu quả hơn dự kiến nhiều.
Số trứng luộc trong nước còn , Điền Nguyễn ăn báo tin vui cho chủ tiệm.
Chủ tiệm liên tục kêu “Oh my god”, vui mừng đến phát điên: “Các giỏi thật đấy, trời ơi, ẩm thực Trung Hoa muôn năm!”
Trên đường về trang viên, Ngu Thương bỗng nhiên : “Chi phí trứng gà là sáu hào một quả, một nồi trứng luộc trong nước cần lá và gia vị năm đồng. Mỗi ngày hai mươi quả là mười tám, cộng là hai mươi ba. Một xửng bánh bao hấp, tiền bột mì và thịt mười hai. Tổng cộng là ba mươi lăm, còn tính tiền nước điện.”
Điền Nguyễn: “……”
“Nếu khách đông, các mỗi ngày tự bỏ một trăm để làm.”
Điền Nguyễn bẻ ngón tay tính toán: “Dù tự bỏ tiền một chút, vẫn là lời.”
Ngu Thương : “Chi phí nguyên liệu nên rõ với chủ tiệm. Dù các tự lo nguyên liệu, nếu để chủ tiệm nghĩ rằng các kiếm lời quá nhiều từ , ngược sẽ .”
Điền Nguyễn gật đầu: “Tiền là nhà bỏ , đúng là nên rõ.”
Hơn nữa đồ Đỗ gia dùng đều là thịt ngon, bột ngon, trứng gà chắc chắn chỉ sáu hào một quả, lá cũng là loại đắt tiền. Nếu tính rõ, khi làm còn lỗ.
Về đến trang viên, Điền Nguyễn liền chuyện với Dew, ý tứ là: trứng luộc trong nước thì làm loại bình thường, dùng lá bình thường, đừng biến thành “trứng vàng”, xót tiền.
Buổi chiều Điền Nguyễn thể làm cùng Lộ Thu Diễm, còn học lái xe.
Dew chuẩn đầy đủ tài liệu, còn giúp đăng ký. Tiếp theo chỉ cần ôn thi luyện xe, nửa tháng lấy bằng vấn đề.
Huấn luyện viên tới tận nơi dạy, trang viên cả một khu đường chạy rộng lớn, thể tự do luyện thẳng, rẽ, đỗ xe song song.
Đỗ phu nhân bãi cỏ xanh mướt điểm xuyết hoa tươi, con đường xi măng uốn lượn kéo dài, : “Chỗ là xây để học lái xe , ai ngờ lấy bằng chẳng cơ hội lái.”
Điền Nguyễn: “…… Mẹ đúng là mệnh hưởng phúc.”
Đỗ phu nhân dịu dàng : “Con cũng .”
Điền Nguyễn nghĩ, tuy hiện tại ngoài nhiều cơ hội lái xe, nhưng phòng khi bất trắc, một kỹ năng trong tay vẫn . Lỡ tài xế đau bụng, hoặc giữa đường cấp làm việc, còn thể bá đạo giật lấy tay lái, với Ngu Kinh Mặc: “Ngu , đừng sợ, em đưa về nhà.”
Nghĩ tới đó, Điền Nguyễn hắc hắc.
Đỗ phu nhân lo lắng với Ngu Kinh Mặc: “Đứa nhỏ ngốc ngốc thế, thật sự thể lái xe ?”
Ngu Kinh Mặc đáp: “Xe của em lái tệ.”
Đỗ phu nhân: “?”
Ngu Kinh Mặc lấy tay che miệng ho nhẹ một tiếng: “Ý con là, bình thường em tài xế lái xe, ít nhiều cũng học chút.”
Đỗ phu nhân gật đầu, ánh nắng nheo mắt , đôi đồng t.ử ánh lên sắc hổ phách giống hệt Điền Nguyễn, ôn hòa trong trẻo: “Vậy thì .”
Ngu Kinh Mặc chăm chú Điền Nguyễn trao đổi với huấn luyện viên. Có vài thuật ngữ chuyên môn hiểu, liền cầu cứu về phía Ngu Kinh Mặc. Ngu Kinh Mặc cong môi, kiên nhẫn giải thích cho .
Điền Nguyễn gật đầu lia lịa, đôi mắt sáng rỡ, đó trong xe, làm theo chỉ dẫn của huấn luyện viên.
Xe khởi động, chậm rãi chạy dọc theo con đường.
Huấn luyện viên : “Rất , giữ nguyên. Có thể tăng tốc một chút.”
Điền Nguyễn học theo Lộ Thu Diễm, đạp mạnh chân ga ——
Huấn luyện viên: “Phanh!!!”
Rầm ——
Xe đ.â.m thẳng cây lớn.
Điền Nguyễn dây an siết đến ho khan liên tục: “A… khụ khụ…”
Ngu Kinh Mặc chạy vội tới, gõ cửa xe: “Điền Nguyễn, chứ?”
Điền Nguyễn tháo dây an , mở cửa xe, bò lăn lao lòng Ngu Kinh Mặc: “Ngu , đáng sợ quá…”
Huấn luyện viên giật giật khóe miệng, nuốt lời trở , vị thiếu gia mới thật sự đáng sợ.
Ngu Kinh Mặc vỗ nhẹ lưng Điền Nguyễn, dỗ dành: “Không . Lúc mới học lái xe ai cũng .”
Điền Nguyễn đáng thương hỏi: “Ngu cũng giống em, từng đ.â.m cây ?”
Ngu Kinh Mặc nhịn : “Anh thỏ, sẽ tự đ.â.m cây.”
Điền Nguyễn: “……”