Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 169
Cập nhật lúc: 2026-04-04 05:01:53
Lượt xem: 51
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Sáng sớm nên ban ngày tuyên dâm. Điền Nguyễn tuy dùng “vận động phu phu” để kích thích Ngu Kinh Mặc khôi phục ký ức, nhưng vẫn chuẩn tâm lý để dâng hiến bộ bản giường.
Cậu “soạt” một cái bò dậy, trốn phòng vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt.
Vừa còn ôm ấp ấm áp trong ngực, lúc là giường trống. Ngu Kinh Mặc cũng chỉ đành dậy.
“Xem em thật sự quen với .” Bồn rửa mặt trong phòng vệ sinh phòng ngủ chính là loại đôi, mỗi một bên. Ban đầu khi trang hoàng mặc định căn nhà hai vị chủ nhân.
Nếu Ngu Kinh Mặc từ đầu đến cuối đều tự tay giám sát, lẽ để thợ thiết kế lắp bồn rửa đôi, như lúc Điền Nguyễn cũng chỉ thể dùng chung một bồn với .
“Cái gì?” Điền Nguyễn nhất thời hiểu Ngu Kinh Mặc đang gì.
“Em quen với… kích cỡ của .” Ngu Kinh Mặc .
“……” Nói thẳng thừng quá .
Bàn chải điện ong ong khởi động. Điền Nguyễn cúi đầu đ.á.n.h răng, giả vờ như thấy.
Không ngờ Ngu Kinh Mặc vẫn tiếp tục hỏi: “Trước đây tần suất của chúng là bao nhiêu? Một tuần ba ?”
Trong miệng Điền Nguyễn là bọt kem đ.á.n.h răng trắng xóa, mùi chanh mát lạnh nồng đậm: “Ừm…… Đại khái , lúc em học.”
“Thế khi học?”
“Một tuần một .”
“Quá ít.”
“……” Quả nhiên Ngu Kinh Mặc dù mất trí nhớ, vẫn hung hăng như cũ.
Ngu Kinh Mặc : “Ít nhất là hai ngày cuối tuần, cộng thêm những hôm em tan học sớm. Sinh hoạt phu phu nhiều một chút, lợi cho cả thể chất lẫn tinh thần.”
Điền Nguyễn nhổ bọt, súc miệng bằng nước ấm: “Anh tối qua thế……”
“Tôi tối qua gì?” Ngu Kinh Mặc ung dung đ.á.n.h răng, tựa như việc cũng thể làm tao nhã.
“Anh phóng túng d.ụ.c vọng .”
Ngu Kinh Mặc nhớ đúng là từng , nhưng xong phóng túng ít: “Có đôi khi, lời và hành động thống nhất là chuyện bình thường.”
“……” Điền Nguyễn tin mới lạ, rõ ràng là nếm mùi vị .
Chỉnh trang rửa ráy mất nửa tiếng, hai mới chỉnh tề xuống lầu ăn sáng.
Người hầu trong trang viên vẫn Ngu Kinh Mặc mất trí nhớ, chỉ xui xẻo gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ, viện một tuần. Vì , má Lưu từ sáng sớm hầm một nồi canh gà đậm đà, bưng lên bàn : “Tiên sinh bồi bổ cho , mấy ngày viện gầy nhiều .”
Ngu Kinh Mặc đáp: “Tối qua bồi bổ .”
Má Lưu: “Bồi bổ? Tối qua canh gà mà.”
Ngu Kinh Mặc liếc Điền Nguyễn một cái.
Điền Nguyễn: “……”
Cậu quả nhiên bổ, bổ đến mức khiến Ngu Kinh Mặc vốn lạnh lùng cũng đùa.
Ngu Kinh Mặc : “Có canh gà.”
Điền Nguyễn: “…… Đáng tiếc bát canh gà đó giúp Ngu bổ não.”
Má Lưu càng càng hiểu, chỉ thể tự suy đoán, nhất định là nửa đêm phu nhân lén gọi đồ ăn, còn uống canh gà! Hu hu hu…… má Lưu nghĩ chạy .
Điền Nguyễn: “?”
Quản gia : “Má Lưu đang trong thời kỳ mãn kinh, tâm trạng dễ thất thường, phu nhân đừng để bụng.”
Điền Nguyễn vội múc một bát canh gà, cao giọng gọi: “Má Lưu! Canh gà má hầm ngon lắm! là mỹ vị nhân gian, trời cũng !”
Má Lưu lập tức chạy về, mặt mày hồng hào: “Thật ? Phu nhân thật sự thích canh gà hầm? Không canh gà rừng bên ngoài chứ?”
Điền Nguyễn: “? Con từng uống canh gà rừng bên ngoài.”
Má Lưu: “Vậy tối qua uống canh gà gì?”
Điền Nguyễn: “…… Câu hỏi chú Vương.”
Má Lưu lập tức sang: “Lão Vương, tối qua ông lén mang canh gà cho phu nhân ? Tôi mà, ông luôn mắt ! Từ nay về , ông đừng hòng uống canh hầm! Canh vịt, canh ngỗng, canh trứng cà chua cũng cho uống!”
Quản gia: “…… má Lưu, bà hiểu lầm .”
Má Lưu: “Tôi hiểu lầm! Tôi đúng là lầm ông, lão Vương! Hừ!”
Quản gia oan uổng vô cùng: “Tiên sinh, phu nhân, hai làm chủ cho .”
Điền Nguyễn im lặng .
Ngu Kinh Mặc múc một muỗng canh gà, chậm rãi uống cạn, thản nhiên : “Chỉ cần ông khen má Lưu nhiều hơn một chút, bà ăn thịt, tự nhiên sẽ cho ông uống canh.”
Sau giờ nghỉ trưa, một phụ nữ châu quang bảo khí đích tới cửa, tự giới thiệu là nhà thiết kế của một thương hiệu trang sức, làm việc cho công ty trang sức trực thuộc tập đoàn Cây Sồi Xanh, đồng thời là nhà thiết kế chủ lực của dòng trang sức bán chạy nhất năm.
“Ngu tổng, theo yêu cầu của ngài, mất tròn một tháng nếm đủ gian khổ, cuối cùng cũng thiết kế và chế tác xong món trang sức độc nhất vô nhị đời dành cho phu nhân —— vòng tay Song Xà Dâng Cát!” Nhà thiết kế đầy tự tin lấy một chiếc hộp lớn bọc nhung đỏ.
Điền Nguyễn chờ nữa liền mở : “Oa, là kim cương ?”
Nhà thiết kế đầy cảm xúc: “ , phu nhân. Ngu tổng đích dặn dò dùng nhiều kim cương và vàng, ngụ ý tình cảm bền chắc như vàng đá, thật khiến cảm động. Ngài xem, đôi rắn quấn quýt rời, vảy rắn đều đúc bằng kim cương, còn đôi mắt đá quý màu vàng , u buồn mà kiên định, quả thực là tác phẩm nghệ thuật tinh xảo hiếm .
Lời một nửa là tâng bốc, nhưng cũng chẳng , Điền Nguyễn vốn thích mấy món đồ nhỏ lạ lẫm cổ quái như , liền : “Tôi thích.”
Nhà thiết kế cảm động thôi: “Phu nhân đúng là con mắt tinh tường.”
Đợi nhà thiết kế rời , Ngu Kinh Mặc mới cầm chiếc vòng tay song xà lên ngắm nghía, thần sắc nhàn nhạt: “Đây là đặt làm riêng cho em?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-169.html.]
“ .” Điền Nguyễn vui vẻ , “Ngu mỗi tháng đều tặng em quà.”
“Cái cũng chỉ bình thường thôi, sẽ tặng em một cái khác.” Ngu Kinh Mặc .
“?”
Điền Nguyễn hiểu: “Em thấy cái , kiểu dáng mới lạ, độc đáo.”
“Không .” Ngu Kinh Mặc , “Xem che mắt, mới cảm thấy chiếc vòng . Tôi sẽ tặng em một chiếc khác dễ phối, đáng trân trọng hơn.”
Điền Nguyễn càng thêm khó hiểu. vẻ mặt thản nhiên của Ngu Kinh Mặc, bỗng linh cơ khẽ động, nghiêm túc đối phương: “Ngu , là… đang ghen với chính đấy chứ?”
Ngu Kinh Mặc: “……”
Điền Nguyễn khúc khích.
Ngu Kinh Mặc rũ mắt phượng, đặt chiếc vòng tay trở hộp, “cạch” một tiếng đóng nắp, hỏi: “Vậy em thấy , là bây giờ ?”
Điền Nguyễn đáp: “Em cảm nhận thế nào? Dù thế nào cũng đều là .”
“Phải chọn một, em chọn cái nào?”
Điền Nguyễn lắc đầu: “Không chọn . Anh là của , cũng là của , càng là của hiện tại. Dù đổi thế nào, vẫn luôn là cùng một .”
Ngu Kinh Mặc suy nghĩ giây lát: “Câu trả lời của em mang tính triết học.”
Điền Nguyễn cho là triết gia, chỉ : “Em chỉ tin chắc một điều, Ngu Kinh Mặc đời chỉ một.”
“Nếu như… của vĩnh viễn thì ?”
“Vậy cũng chỉ là một vòng luân hồi. Trong tương lai xa, vẫn sẽ trở thành Ngu Kinh Mặc mà em quen thuộc.”
Tuy Điền Nguyễn , nhưng vẫn tin tưởng Ngu Kinh Mặc sẽ khôi phục ký ức. Nhiều nhất là một tháng, ý chí thế giới nhất định sẽ cưỡng chế kích hoạt “bàn tay vàng” mạnh nhất của vai chính công. Nếu , vai chính công ngày ngày bận rộn công việc, lấy thời gian để làm màu học yêu đương.
Sự thật đúng là như . Trong thời gian Ngu Kinh Mặc mất trí nhớ, Điền Nguyễn hầu như gặp Ngu Thương.
Ngày thứ hai học, lớp về chỗ của Ngu Thương, quả nhiên vẫn trống .
Lộ Thu Diễm hàng thất thần hỏi: “Gần đây Ngu Thương bận gì thế? Chẳng thấy .”
Điền Nguyễn cảm khái trong lòng: “Bận chuyện tập đoàn.”
“Trước đây bận thế, chuyện gì xảy ?”
Đối với vai chính thụ, Điền Nguyễn cảm thấy Lộ Thu Diễm cũng , liền hạ giọng : “Ngu mất trí nhớ.”
Lộ Thu Diễm: “??”
“Sau t.a.i n.ạ.n xe cộ, mất gần một năm ký ức, nên Ngu Thương mới bận rộn như .”
Trọng điểm của Lộ Thu Diễm lệch: “Vậy cũng quên luôn chuyện mật với ?”
“…… Quên .”
“Xin chia buồn.”
“Tình cảm còn thể bồi đắp , công việc thì chỉ càng chất đống.”
Lộ Thu Diễm cuối cùng cũng hỏi đúng trọng tâm: “Vậy khi nào khôi phục ký ức?”
Điền Nguyễn lắc đầu: “Không . Bác sĩ thể vài ngày, cũng thể vài tháng.”
“…… Nếu mấy tháng liền, Ngu Thương bận c.h.ế.t mới lạ.”
“ , xót cho ?”
“Cút.”
Điền Nguyễn hì hì: “Yên tâm, Ngu Thương kiên cường.”
Lộ Thu Diễm trợn mắt: “Kiên cường mấy cũng tường đồng vách sắt.”
“Vậy giúp .”
“Giúp thế nào?”
“Đơn giản lắm, cho chút yêu thương ấm áp, để động lực tiếp tục làm việc.”
“……” Lộ Thu Diễm lười chuyện với con thỏ tinh tư duy nhảy cóc .
Thời tiết dần nóng lên. Khi còn cách cuối tháng sáu mười ngày, Đức Âm tuyên bố nghỉ trường để chuẩn kỷ niệm ba mươi năm thành lập, lễ kỷ niệm sẽ trực tiếp bước kỳ thi cuối kỳ.
Khi chủ nhiệm thông báo tin , cả lớp lập tức náo động.
Điền Nguyễn nghi ngờ tai nhầm, mười ngày???
Ngoài hai ngày rưỡi cuối dành cho thi cuối kỳ, bộ thời gian còn đều dùng để chuẩn lễ kỷ niệm. Trường quý tộc đúng là tiền thì tùy hứng.
Điền Nguyễn đờ . Cậu chỉ yên học tập, chuẩn thi cuối kỳ. Nếu , thật sự tham gia lễ kỷ niệm …
hiệu trưởng Lý gọi : “Kỷ niệm ba mươi năm thành lập Đức Âm, Ngu chắc chắn sẽ đến.”
“…… Vâng, thưa hiệu trưởng, em sẽ chuẩn .”
Hiệu trưởng Lý mỉm gật đầu: “Em hiểu rõ sở thích của . Nếu thiếu thứ gì, cứ mạnh dạn đề xuất.”
Cơ hội thế , Điền Nguyễn tất nhiên bỏ qua, lập tức : “Ngu thích pháo hoa, em mua thêm pháo hoa, ngài thấy ?”
Hiệu trưởng Lý lập tức cấp cho một khoản kinh phí hoạt động nhỏ: “Cứ thoải mái làm . Lễ kỷ niệm vốn là để lấy lòng cổ đông, cũng tiện cho học sinh thư giãn.”
Điền Nguyễn gật đầu rời khỏi phòng hiệu trưởng. Một kế hoạch dần hình thành trong đầu , nếu những kích thích thông thường thể giúp Ngu Kinh Mặc khôi phục ký ức, chỉ còn cách dùng biện pháp mạnh hơn.
Chẳng hạn như… nhân dịp lễ kỷ niệm, hai lén lút yêu đương ngay trong khuôn viên Đức Âm……
Chỉ nghĩ đến mức độ kích thích đó thôi cũng đủ khiến da đầu Điền Nguyễn tê dại.
cũng chỉ còn cách đó mà thôi!