Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 167
Cập nhật lúc: 2026-04-04 05:01:01
Lượt xem: 52
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Điền Nguyễn ngủ một giấc trưa thơm ngào ngạt.
Đến khi bác sĩ kiểm tra phòng, động tĩnh lớn lắm cũng khiến mở to mắt.
“…… Ngu , cần thêm một chiếc giường ?”
“Có giường bồi hộ.”
“Vậy cho ngài đổi sang một chiếc giường bồi hộ lớn hơn.”
“Được.”
“Ngài nên chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn, đặc biệt là nên tiến hành các hoạt động tiêu hao trí nhớ.”
Ngu Kinh Mặc im lặng. Bỗng nhiên, thấy giường bệnh, hàng mi cong cong như cánh bướm của thanh niên khẽ run, chậm rãi mở đôi mắt màu cọ nâu. Trong con ngươi còn vương vẻ mê mang ẩm ướt, dường như hiểu rõ tình huống mắt.
Cho đến khi thấy đội ngũ bác sĩ, Điền Nguyễn đột nhiên bật dậy: “Ngu , Ngu làm ?”
Vừa đầu, liền thấy Ngu Kinh Mặc.
Điền Nguyễn ngơ : “Ngu , chứ?”
Ngu Kinh Mặc: “Ừ.”
“Thật quá……” Điền Nguyễn thở phào nhẹ nhõm, còn tưởng xuất hiện ảo giác. kỹ , phát hiện bác sĩ vẫn còn ở đây, mà bản thì đang giường bệnh, khỏi hoài nghi cuộc đời, “Chẳng lẽ bệnh thật là em??”
“Không bậy.” Ngu Kinh Mặc .
Điền Nguyễn: “Vậy tại em ở giường?”
Ngu Kinh Mặc: “Tôi ôm.”
“……”
Vị chủ nhiệm y sư dẫn đầu ho khan một tiếng: “Vậy chúng quấy rầy Ngu và phu nhân nữa.”
Đến như gió, cũng như gió, đội bác sĩ nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh. Cậu thực tập sinh trẻ cùng vẫn nhịn đầu , hì hì liếc cặp phu phu ân ái .
Điền Nguyễn vẫn còn ngơ ngác. Đến khi cửa phòng bệnh đóng , mới hậu tri hậu giác đỏ mặt: “Anh làm gì ôm em lên giường?”
Ngu Kinh Mặc bình thản đáp: “Thấy em ngủ sô pha, sợ lạnh, dễ cảm.”
“Em lạnh.”
Mùa hè đến, dù nhiệt độ tăng nhanh, nhưng chỉ cần mưa to gió lớn, thế nào cũng thể lạnh .
“Vậy chắc là nhầm.”
“……” Quả thực là đang chơi .
với Ngu Kinh Mặc thời kỳ đầu mới kết hôn mà , như cũng coi như tệ, bình thường căn bản lời hài hước kiểu .
Điền Nguyễn ngước mặt, kinh ngạc Ngu Kinh Mặc.
Đường nét cằm sắc sảo cứng rắn của Ngu Kinh Mặc căng lên, sống mũi cao thẳng, đôi mắt phượng sâu thẳm. Khi rũ mắt xuống, tựa như thiên thần cúi đầu: “Sao ?”
Gương mặt trắng như tuyết của thanh niên vì ngủ mà lộ chút hồng nhạt, môi mềm mịn, đôi mắt sáng như tuyết, giọng trong trẻo ngọt lành như suối: “Ngu , quả nhiên vẫn là Ngu .”
Ngu Kinh Mặc đầu tiên hiểu lời .
Điền Nguyễn cũng giải thích thêm, dù sự đổi của Ngu Kinh Mặc, chỉ .
Mặt trời dần ngả về tây, sầu đoạn ruột vẫn ở bệnh viện.
Kết quả điều tra của cảnh sát . Tài xế xe tải nhỏ gây t.a.i n.ạ.n phát hiện lúc ba giờ chiều tại bãi rác khu Đông thành, Tô thị. Khi gã đang lén lút ăn mì gói thì cảnh sát bắt quả tang.
Chỉ đầy mười phút thẩm vấn, tên tài xế khai hết —— gã cũng chỉ là làm theo chỉ thị của khác.
Người thuê gã là một kẻ lấm la lấm lét, giá hai mươi vạn. Tài xế vặn tháng đ.â.m c.h.ế.t , bồi thường một khoản lớn, trong tay đang thiếu tiền. Gã nghĩ đ.â.m thì cứ đâm, chỉ cần c.h.ế.t, nhiều lắm bồi vài vạn, còn thể kiếm thêm mười mấy vạn.
Vậy tại cuối cùng gã bỏ chạy?
Thứ nhất, hai mươi vạn tới tay. Thứ hai, gã chợt nhận trong Maybach thể là siêu cấp phú hào. Phú hào thì nhất định sẽ khiến gã bồi đến tán gia bại sản. Trong lòng rối loạn, gã liền đạp ga bỏ chạy.
Theo lời khai và dẫn đường, tài xế xe tải nhỏ dẫn cảnh sát tìm kẻ lấm la lấm lét , tên là Cường.
Anh Cường : “Tôi cũng là làm theo sai sử của khác!”
Lần theo manh mối, cuối cùng chạm tới kẻ —— Hứa gia nhà trống.
“Em ngay là Hứa Băng Dạng giở trò!” Điền Nguyễn xong hề bất ngờ. Hứa gia chọc Đỗ gia, đúng là trứng gà chọi đá, tự lượng sức .
Hứa Băng Dạng phản ứng cực nhanh. Khi phát hiện điều , gã lập tức bỏ trốn, gần như chỉ trong một đêm chuyển cả nhà sang một quốc gia khác. Không thể là Âu Mỹ, vì đó là địa bàn thế lực của Đỗ gia. Mà đến Âu Mỹ, đồng nghĩa Hứa gia sẽ mất nhiều cơ hội.
Rất thể từ đây mai danh ẩn tích, trở thành giàu bình thường.
Hứa Băng Dạng dã tâm quá lớn, khát vọng quá nhiều, thể cam tâm chịu đựng kết cục như ? Gã do dự giãy giụa hồi lâu, cuối cùng quyết định ghê tởm Ngu Kinh Mặc một phen —— thuê g.i.ế.c .
Dù g.i.ế.c , cũng đủ gây sóng gió lớn.
Ngu Kinh Mặc đến cái tên Hứa Băng Dạng thì sững . Có lẽ trong ký ức của , bạn học cũ vẫn dừng ở nhiều năm . Khi đó Hứa Băng Dạng giỏi ngụy trang, bề ngoài thành thật, thậm chí còn lừa cả .
Điền Nguyễn thở hồng hộc bấm gọi cho Đỗ Hận Đừng: “Anh cả, em truy nã Hứa Băng Dạng thế giới!”
Đỗ Hận Đừng: “Lại xảy chuyện gì?”
“Ngu gặp t.a.i n.ạ.n xe, là Hứa Băng Dạng giở trò.”
“Nghiêm trọng ?”
“Không quá nghiêm trọng, chỉ là tạm thời mất trí nhớ.”
“Mất trí nhớ? Em xác định?” Đỗ Hận Đừng thể tưởng tượng nổi, “Vậy cũng nhớ còn thiếu tám nghìn vạn tiền dự án hợp tác ?”
“…… cả, đừng nhân lúc cháy nhà mà hôi của. Chờ Ngu khôi phục ký ức, sẽ tìm tính sổ.”
Đỗ Hận Đừng tức giận bật : “Em đúng là khuỷu tay quẹo ngoài, tiểu phản đồ. Rốt cuộc là trai ruột của em quan trọng, là——”
“Đương nhiên là Ngu quan trọng.” Điền Nguyễn cắt ngang, “Anh cả, rốt cuộc biện pháp ?”
Đỗ Hận Đừng: “Anh sẽ cố gắng. Treo máy đây, còn về nấu mì sườn cho dâu em ăn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-167.html.]
“Oa, em thể qua ké bữa ?”
“Không .” Đỗ Hận Đừng cúp máy cái rụp.
Điền Nguyễn màn hình điện thoại tối, lẩm bẩm một câu: “Keo kiệt.”
Ngu Kinh Mặc thản nhiên : “Nếu em sang nhà khác ăn cơm, ngăn cản.”
Điền Nguyễn nghiêm túc giải thích: “Ngu , đó là cả em, ruột thịt, khác. Hơn nữa và còn hợp tác, chúng cũng từng cùng ăn mì sườn do cả nấu.”
Trên mặt Ngu Kinh Mặc lộ cảm xúc, nhưng việc mất ký ức rốt cuộc vẫn khiến chút bồn chồn. Không đến Hứa Băng Dạng đột nhiên xuất hiện, riêng những bí ẩn Điền Nguyễn cũng ngày càng nhiều.
“Vì bỗng nhiên thêm một cả?” Ngu Kinh Mặc hỏi.
Điền Nguyễn dùng cách bình dân giải thích: “Thật em là con út của Đỗ gia thất lạc bên ngoài, Điền gia nhận nuôi. Hai mươi năm , cả chỉ em một cái cảm thấy em là em trai —— bởi vì em và ruột của em giống như đúc.”
Ngu Kinh Mặc: “……”
Điền Nguyễn cảm thán: “Em đúng là mệnh long đong. May mà khổ tận cam lai, nửa đời lo thiếu tiền.”
“Quả thật là khổ tận cam lai.”
Ngu Kinh Mặc truy hỏi thêm, bởi vì nhận Điền Nguyễn và Điền Viễn khác , thể là cùng một . Mà câu trả lời của Điền Nguyễn nửa thật nửa giả, chịu nổi suy xét kỹ.
Nếu Điền Nguyễn cố tình hết, hỏi tiếp cũng vô nghĩa.
Một tuần đó, Ngu Kinh Mặc trải qua tại bệnh viện, các chức năng cơ thể hồi phục, chỉ là ký ức vẫn .
Bác sĩ : “Chuyện thể gấp, chỉ thể thuận theo tự nhiên.”
Điền Nguyễn bầu bạn Ngu Kinh Mặc suốt một tuần trong bệnh viện, ban ngày học, buổi tối ngủ giường bồi hộ. Không thể là vất vả, chỉ thể là đau mà vui —— Ngu Kinh Mặc một tuần chạm .
Ngay cả tay cũng nắm, môi cũng hôn, Điền Nguyễn cảm thấy miệng sắp khô đến bong da.
Bác sĩ cho phép Ngu Kinh Mặc xuất viện về nhà, tìm những sự việc, con , đồ vật thể kích thích ký ức khôi phục.
Điền Nguyễn ôm nhiều hy vọng. Cậu ngày nào cũng lượn qua lượn mắt Ngu Kinh Mặc, mà ký ức vẫn về, còn kích thích thế nào nữa?
Hai vợ chồng trở trang viên, quản gia cùng hầu nhiệt liệt đón tiếp. Má Lưu mắt đỏ hoe: “Tiên sinh, phu nhân, lâu quá gặp hai ! Mọi đều nhớ các ngài!”
Ngu Kinh Mặc bình tĩnh đáp: “Ừ.”
Điền Nguyễn cảm khái: “Con cũng nhớ . Má Lưu, má béo lên .”
Má Lưu: “…… Đó là vì nhớ phu nhân quá, ăn thêm mấy bát cơm.”
Trước chủ trạch đặt một chậu than, lửa hồng le lói. Quản gia vội : “Tiên sinh, phu nhân, bước qua chậu than , xua xui xẻo.”
Điền Nguyễn Ngu Kinh Mặc: “Ngu , bước .”
Ngu Kinh Mặc sải chân dài, nhấc bước vượt qua. Quay , theo bản năng đưa tay về phía Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn tự nhiên đặt tay lòng bàn tay , nhảy nhẹ qua đám lửa, như một chú chim nhỏ lanh lợi lao thẳng vòng tay rộng lớn của Ngu Kinh Mặc.
Một tay khác của Ngu Kinh Mặc đặt lên eo mảnh khảnh của thanh niên, ôm thêm vài bước.
“……” Hoàn hồn , Ngu Kinh Mặc buông Điền Nguyễn , làm như chuyện gì : “Cẩn thận, đừng để lửa làm bỏng.”
Điền Nguyễn đỏ mặt : “Em làm bỏng .”
Ngu Kinh Mặc mím chặt môi mỏng, thở dường như than lửa hong ấm thêm vài phần. Hắn nắm tay Điền Nguyễn lâu, theo bản năng dẫn đến cửa phòng ngủ chính của .
Điền Nguyễn định bước , liền Ngu Kinh Mặc : “Đêm nay em ngủ phòng khách.”
“?” Điền Nguyễn nghi hoặc .
“Lúc nãy ngang phòng khách, dọn dẹp sạch sẽ .”
Điền Nguyễn gật đầu: “Được thôi.”
Trong lòng âm thầm quyết định, dù ngày mai học, thì táo bạo hơn một chút.
Buổi tối, Ngu Thương bận đến cuồng mới trở về, mệt đến mức nhiều, chỉ theo lệ hỏi thăm: “Cha, cha cảm thấy thế nào ? Vẫn nhớ ?”
Ngu Kinh Mặc: “Chưa.”
Ngu Thương khó giấu vẻ thất vọng. Mấy ngày nay Ngu Kinh Mặc điều hành, tập đoàn Cây Sồi Xanh giống như một cỗ máy vận hành ầm ầm —— linh kiện thì đầy đủ, nhưng tiếng động lạch cạch, tay mơ như thể dễ dàng khống chế.
Để định cục diện, dốc hết lực.
Dù , vẫn đem trêu chọc: “Tiểu Ngu tổng, Ngu tổng hưởng tuần trăng mật ?”
“Tập đoàn lớn như giao cho , mệt ?”
“Tiểu Ngu tổng, tối nay làm một ly chứ?”
Ngu Thương hoặc mà đáp, hoặc khéo léo từ chối. Đến cuối cùng, chỉ khi lạnh mặt giống Ngu Kinh Mặc, mới thể trấn .
Ngu Kinh Mặc sắc mặt Ngu Thương, khẽ nhíu mày: “Có gây khó dễ cho con ?”
Ngu Thương: “Không , con ứng phó .”
“Ừ.”
Ngu Kinh Mặc tin tưởng năng lực làm việc của con trai, “Có áp lực mới động lực. Cả tập đoàn Cây Sồi Xanh, sớm muộn cũng sẽ giao tay con.”
“…… cha, áp lực của con lớn lắm.”
Ngu Kinh Mặc gì.
Điền Nguyễn bật khẽ. Thật hiếm khi Ngu Thương than mệt, còn là đầu. Xem mấy ngày Ngu Kinh Mặc mất trí nhớ, Ngu Thương đúng là chịu ít khổ.
Đường đường là vai chính công, bận đến mức thời gian học, thời gian yêu đương —— như ?
Điền Nguyễn hiên ngang nghĩ, dù là vì cốt truyện của thế giới vận hành bình thường, cũng liều một phen.
Ăn tối xong, tắm . Nhân lúc Ngu Kinh Mặc còn đang tắm, lặng lẽ chui ổ chăn tơ lụa mềm mại.
Tiếng nước trong phòng tắm dần ngừng . Một lát , Ngu Kinh Mặc quấn khăn tắm, lộ nửa rắn chắc cường tráng, từ phòng tắm bước . Toàn còn vương nước, tóc ướt đẫm, từng giọt nước nhỏ xuống.
Hắn đến bên giường, chợt dừng , đưa tay vén chăn ——
Trong khoảnh khắc, xuân sắc tràn ngập ngăn nổi, hoa loạn dần mê mắt .
Điền Nguyễn e thẹn : “Ngu , chúng cùng trải qua một đêm nhé.”