Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 160

Cập nhật lúc: 2026-04-04 04:57:46
Lượt xem: 57

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ngu Thương bận rộn gần nửa ngày mới trở về trang viên, bước cửa, ánh mắt đầu tiên thấy chính là một cây sinh nhật trông giống cây thông Noel, bên treo đầy những giấy chứng nhận vinh dự quen thuộc…… cùng với vô hoa tươi và bóng bay màu hồng lam đan xen, kết thành sáu chữ khổng lồ: “Chúc mừng sinh nhật 18 tuổi.”

Anh khựng bước, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp khó thành lời.

Thật đây đầu tiên đón sinh nhật. Trước khi Điền Nguyễn đến với gia đình , mỗi năm Ngu Kinh Mặc đều sẽ tổ chức sinh nhật cho .

“Ngày sinh nhật của con, con tổ chức thế nào thì tự quyết.” Ngu Kinh Mặc từng .

Ngu Thương thích quá náo nhiệt, mỗi năm đều bày tỏ rằng chỉ cần tổ chức ở nhà là đủ.

Anh thực sự nghĩ như . Ở nhà ăn một bát mì trường thọ, ăn một miếng bánh kem nhỏ, nhận lời chúc phúc từ và bạn bè là . Không cần quá long trọng, mà cha cũng luôn tôn trọng lựa chọn , từng biến sinh nhật thành một buổi tiệc xã giao.

“Hoan nghênh thiếu gia trở về.” Quản gia cúi .

Đám hầu đồng loạt chào: “Chúc thiếu gia sinh nhật vui vẻ!”

“Hội trưởng, hội trưởng, đây là quà sinh nhật tặng cho , xem thích ?” Tạ Đường Yến chỉ kiệt tác của , cây sinh nhật trông như cây thông Noel , bên treo đầy các giấy chứng nhận vinh dự cá nhân của Ngu Thương.

Ngu Thương: “…… Hoa hòe sặc sỡ.”

Hề Khâm đẩy kính: “Tôi , Ngu Thương sẽ thích mà.”

Tạ Đường Yến: “Cút.”

Ngu Thương làm tổn thương tình bạn học, liền : “Thật cũng .”

Tạ Đường Yến hì hì: “Tôi ngay là thích thành quả lao động vất vả của mà.”

Ngu Thương đáp, ánh mắt lướt sang Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm giả vờ bình thản, một câu: “Sinh nhật vui vẻ.”

“Cảm ơn.”

Điền Nguyễn huých nhẹ Lộ Thu Diễm: “Cậu chuẩn quà ?”

Lộ Thu Diễm: “Để trong phòng khách, tự xem . Chỉ là món quà nhỏ đáng tiền, đừng chê.”

Ngu Thương y, đôi mắt sâu thẳm ánh đèn đêm sáng đến kinh : “Sẽ . Tôi thích.”

Điền Nguyễn: “Vậy là thích quà của , thích cái khác?”

“……”

“Tôi , là cái gì cũng thích.”

Ngu Thương gì, chỉ liếc Lộ Thu Diễm một cái phòng khách.

Lộ Thu Diễm lạnh mặt chằm chằm Điền Nguyễn: “Ngoài cá quế chiên giòn, còn đặc biệt thích ăn đầu thỏ cay.”

Điền Nguyễn lập tức chạy biến, chạy la: “Ngu , quần áo xong ?”

Trong phòng khách, Ngu Thương đang mở quà bàn , một hộp, hai hộp, ba hộp, bốn hộp. Điền Nguyễn chỉ chiếc hộp màu vàng nhạt: “Cái đó là quà tặng , ghép đôi với quà của Lộ Thu Diễm.”

“Cảm ơn ba nhỏ.”

“Không bảo bối.”

“……”

Ngu Kinh Mặc từ lầu xuống, một bộ đồ ở nhà mềm mại, áo len dệt cổ chữ V màu kem, quần dài xám nhạt họa tiết đơn giản, chân mang dép đế mềm. Khí thế của đầu bớt nhiều, trông gần gũi hơn hẳn.

“Hai đúng là ba hiền con thảo.” Ngu Kinh Mặc .

Điền Nguyễn vui vẻ nhào tới: “Ngu , trai quá.”

Ngu Kinh Mặc quen những lời khen thẳng thắn của thanh niên, bất đắc dĩ , chỉ mặt .

Điền Nguyễn mê sắc, kiễng chân hôn một cái: “Ba~”

Ngu Thương: “……”

“Aiya, con trai còn đang kìa.” Điền Nguyễn hổ chạy , chạy về, “Mau xem quà ba tặng con thích .”

Ngu Thương im lặng mở hộp quà, mở tới hộp cuối cùng, một chiếc cà vạt màu hồng lam đan xen lọt tầm mắt: “……”

“Thế nào?” Điền Nguyễn mong đợi hỏi.

Ngu Kinh Mặc bật khẽ.

Ngu Thương: “…… Cũng .”

“Cái gì mà cũng ? Đây là ba chọn kỹ đó.” Điền Nguyễn trợn mắt dối. Dù cũng dạo hơn mười cửa hàng, cuối cùng mới “ngẫu nhiên” chọn thiên tuyển chi tử.

Thiên tuyển chi t.ử phối với cà vạt thiên tuyển chi tử, đúng là tuyệt phối.

Ngu Thương nhắm mắt, hít sâu một : “Con thích, cảm ơn ba nhỏ.”

Điền Nguyễn vui mừng: “Mau đeo thử xem, ngoài dạo một vòng.”

“……”

Ngu Kinh Mặc nhịn , nắm tay Điền Nguyễn: “Được , để nó tự đắm chìm một lát. Chúng ngoài.”

Điền Nguyễn ngoan ngoãn để dắt .

Vừa cửa liền thấy hai đàn ông mới tới, một cao lớn tuấn tú, phong thái nho nhã, sống mũi đeo kính gọng viền, khóe môi luôn mang ý như như , nhưng ánh mắt hề ; còn dung mạo thanh diễm như mỹ nữ, tóc màu champagne, đôi mắt hồ ly sắc sảo, khí chất khôn khéo phóng khoáng lan tỏa xa mười dặm.

Quả thực là tổ hợp “văn nhã bại hoại” chính hiệu.

Điền Nguyễn: “Anh cả, dâu, hai tới .”

Tạ Đường Yến lập tức lộ vẻ hóng chuyện: “Thầy Hạ là dâu của ?”

Hạ Lan Tư tới mắt: “Mấy ngày gặp, da ngứa .”

Điền Nguyễn giải thích thêm, tiếp đón: “Mời bên .” Đã là thì đương nhiên vị trí “trưởng bối”.

Đỗ Hận Đừng đưa quà sinh nhật song phần cho Ngu Thương, : “Chúc mừng sinh nhật.”

“Cảm ơn.” Ngu Thương đáp.

Khoảng hai mươi phút , buổi tiệc chính thức bắt đầu. Dù yến tiệc xa hoa, nhưng rượu ngon món ngon đầy đủ, bầu khí cũng coi như ấm áp hòa thuận.

Sau khi ăn xong thì đến phân đoạn cắt bánh kem. Ngu Thương tự tay cầm dao, chiếc bánh kem trái cây ba tầng, : “Cảm ơn đến tham dự tiệc sinh nhật của , đây là sinh nhật vui vẻ nhất mà từng .”

Điền Nguyễn vỗ tay bôm bốp: “Con còn thể vui hơn nữa.”

“?” Ngu Thương hiểu nguyên do, cắt bánh. Phần bánh đầu tiên là của chính , đó dựa theo thứ tự trưởng bối, hữu mà chia bánh.

Đến lượt Lộ Thu Diễm, bánh kem đột nhiên sụp xuống. Ngu Thương theo phản xạ liền đưa tay đỡ, kết quả đỡ trọn một tay bánh kem, làm cả Lộ Thu Diễm dính đầy kem. Anh theo bản năng giúp Lộ Thu Diễm lau sạch, ai ngờ càng lau thì bơ càng nhiều.

Lộ Thu Diễm hồn, lùi về , để ý phía bậc thang nhỏ cao chừng mười centimet, thể trong nháy mắt mất thăng bằng.

Ngu Thương giật , vội vàng duỗi tay giữ lấy y.

Vừa khéo vòng eo thon gầy của Lộ Thu Diễm rơi khuỷu tay , tư thế nghiêng về phía đúng chỗ nhạy cảm. Bị Ngu Thương chạm như , lập tức kích phát phản xạ bản năng ——

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-160.html.]

Lộ Thu Diễm tung một cú đá bay.

Đá thẳng cẳng chân Ngu Thương.

Bị đ.á.n.h úp kịp đề phòng, Ngu Thương và Lộ Thu Diễm cùng ngã xuống bãi cỏ.

Vì tư thế ôm , môi hai chạm , mang theo mùi cỏ xanh tươi mát, vị ngọt của bơ cùng hương trái cây thanh nhẹ. Đôi môi thiếu niên mềm mại đến mức thể tưởng tượng nổi.

Hai mắt to trừng mắt nhỏ, trong khoảnh khắc cứng đờ tại chỗ.

Điền Nguyễn: “Ngao ngao ngao!”

Tạ Đường Yến: “Oa nga ~”

Ngu Đề: “A? A a a……”

Hề Khâm đẩy gọng kính: “Quả nhiên bọn họ đang hẹn hò.”

Tiền Lại Lại: “Quả nhiên tư định chung .”

Ngu Thương: “…………”

Lộ Thu Diễm: “…………”

Điền Nguyễn bánh kem cũng ăn, bóp chặt cánh tay Ngu Kinh Mặc: “Mau xem mau xem.”

Ngu Kinh Mặc: “Thấy , em thể đừng véo ?”

“?” Điền Nguyễn đầu , lập tức đau lòng xoa xoa: “Xin xin , làm đau .”

Tựa như ma pháp giải trừ, Ngu Thương đột nhiên buông Lộ Thu Diễm . Bốn mắt chạm , cả hai chỉ thể hoảng loạn tránh ánh của đối phương: “Cậu đá làm gì?”

Lộ Thu Diễm mím môi, đôi môi đỏ thắm như cánh hoa mà thốt một chữ.

Ngu Thương dậy, đưa tay về phía Lộ Thu Diễm.

Lộ Thu Diễm , vốn định tự lên.

“Đây chỉ là tai nạn.” Ngu Thương bình tĩnh , cũng là để giải thích với . Vốn dĩ chỉ là một tai nạn.

Lộ Thu Diễm liền mượn tay dậy, nếu sẽ trông như bản quá để tâm: “Tôi toilet một chút.”

“Tôi dẫn .”

“Ừ.”

Ngu Thương làm như chuyện gì, sang với những khác: “Xin tiếp , một lát sẽ .”

Hạ Lan Tư : “Không vội, hai cứ từ từ.”

Điền Nguyễn gật đầu như giã tỏi: “ , vội.”

Ngu Thương mặt biểu cảm, dẫn Lộ Thu Diễm về phía phòng phụ. Lộ Thu Diễm xa gần theo phía , trông vô cùng thản nhiên.

Điền Nguyễn mê mẩn theo bóng lưng họ biến mất trong phòng: “Thật quá.”

Ngu Kinh Mặc: “Đều là hai đứa ngốc, nhưng quả thật xứng đôi.”

“Ha ha ha……”

Đỗ Hận Đừng : “Vốn dĩ định tối nay chút chuyện nghiêm túc, nhưng xem vẫn nên thôi.”

Ngu Kinh Mặc: “Đợi nửa tháng nữa cũng muộn.”

“Được thôi.” Đỗ Hận Đừng ôm Hạ Lan Tư, “Vậy để làm phiền nhã hứng của , xin phép về .”

“Chú Vương, tiễn khách.”

Quản gia đáp lời: “Đỗ , Hạ tổng, xin mời. Đây là chút lễ mọn.”

Đỗ Hận Đừng: “Cảm ơn.”

Hạ Lan Tư: “Em còn chơi đủ .”

Đỗ Hận Đừng nghiêng đầu : “Em xác định chơi với một đám nhóc con còn vui hơn chơi với ?”

Hạ Lan Tư suy nghĩ một lát, : “Đương nhiên là vui hơn.”

Điền Nguyễn: “……” Gian phu dâm phu.

Đỗ Hận Đừng gật đầu chào , mang theo Hạ Lan Tư rời .

Sau khi họ , Tạ Đường Yến và Ngu Đề mới bắt đầu tranh luận kịch liệt.

Lúc , Ngu Thương và Lộ Thu Diễm chỉnh đốn xong cũng bước . Lộ Thu Diễm đề nghị: “Dù cũng rảnh, là đ.á.n.h bài .”

Hề Khâm: “Được thôi, mỗi ván một vạn thế nào?”

Những khác đều ý kiến.

Điền Nguyễn hắng giọng: “Mọi cứ chơi , tham gia.”

Ngu Đề: “Chú nhỏ, chơi thì chán lắm, dù đông , phiên cũng .”

Điền Nguyễn nhớ nội dung nguyên tác, vội vàng xua tay: “Anh đ.á.n.h bài, các em chơi .”

Mọi khuyên , cũng đành để . Chỉ Lộ Thu Diễm liếc một cái, mà như .

Điền Nguyễn giả vờ thấy.

Nửa giờ ——

Ngoại trừ Lộ Thu Diễm, những đ.á.n.h bài khác đều nợ hai ba chục vạn.

Lộ Thu Diễm sờ bài xong liền úp xuống: “Đại thuận.”

Mọi : “……”

Trên đời một loại , thường xuyên đ.á.n.h bài, nhưng vận bài đến kỳ lạ. Lộ Thu Diễm chính là kiểu đó: mười ván thì chín ván thắng. Dựa tuyệt kỹ , y làm thêm ở quán bar giá trị. Ai vận bài kém, để y lên , nhất định thể xoay chuyển cục diện, chống đỡ bộ bàn cược.

Mỗi y thắng lớn, tiền boa từ bạn bài cũng đặc biệt hậu hĩnh.

Điền Nguyễn chính là điểm nên mới kiên quyết từ chối. Bởi vì khi còn ở khách sạn, y từng đ.á.n.h bài với Lộ Thu Diễm, ừm, từng thắng một nào…… Thảm bại rõ ràng mắt, khiến thấm thía thế nào là “bàn tay vàng” của nhân vật chính.

…… Mà bàn tay vàng chỉ là vận bài thì cũng chẳng gì ghê gớm, bởi vì Lộ Thu Diễm kẻ nghiện cờ bạc. Dù vận bài , y cũng sẽ dùng chuyện phi pháp.

Hề Khâm: “Trời cũng muộn , chúng nên về thôi.”

Tạ Đường Yến gãi tai, ngại ngùng: “ .”

Ngu Thương hỏi Lộ Thu Diễm: “Còn đ.á.n.h nữa ?”

Lộ Thu Diễm nhàn nhạt đáp: “Tôi cũng mệt , về ngủ.”

Tiền Lại Lại thở phào nhẹ nhõm: “Bạn học Lộ, hậu thiên gặp ở trường.”

Ngu Đề . Cô bao giờ thua nhiều tiền như , nếu đổi thành hạt kê với truyện tranh đam mỹ thì thơm mấy, tiếc là chuyện thể đầu.

Lộ Thu Diễm : “Chơi bài cho vui thôi, đừng để tâm, sẽ lấy tiền của các .”

Mọi sững sờ, Ngu Đề càng cảm động đến rơm rớm nước mắt: “Anh dâu, thật !”

“……”

Loading...