Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 156

Cập nhật lúc: 2026-04-04 04:55:43
Lượt xem: 60

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Tiểu thư Bạch gia Bạch Nhứ năm nay hai mươi hai tuổi, lớn hơn Ngu Thương bốn tuổi, mới nghiệp đại học ở nước ngoài về nước. Đã quen đủ kiểu soái ca mũi cao mắt sâu, cô vẫn cảm thấy kiểu soái ca Trung Quốc là dễ nhất.

về nước mới phát hiện, kiểu soái ca Trung Quốc cũng chẳng mấy thật sự xuất sắc. Hoặc là rẽ sang giới giải trí, hoặc là gia thế quá lớn nên hiếm khi lộ diện.

Muốn tìm một điều kiện , gia cảnh khá giả còn trai, càng là nhân trung long phượng thì càng hiếm.

Tập đoàn Sồi Xanh mời cha cô tới tham dự xuân nhật yến, cô vốn chẳng buồn để tâm. cha nhà họ Ngu một thừa kế, dáng vẻ tuấn tú phong nhã, khí chất sáng sủa, còn là chủ tịch hội học sinh trường trung học Đức Âm.

“Học sinh trung học?” Bạch Nhứ chút ngạc nhiên.

“Chỉ nhỏ hơn con bốn tuổi, sắp thành niên . Con cứ gặp thử, với con gì bất lợi.” Mẹ cô .

Ôm tâm lý thử xem , Bạch Nhứ ăn diện lộng lẫy tới công viên đầm lầy . Ai ngờ đợi gần nửa ngày, Ngu Thương vẫn xuất hiện, khiến cô khỏi tức giận. Người thừa kế nhà họ Ngu gì chứ, chỉ là cái danh hão, chẳng qua cũng là một ấm ham chơi.

Ngay lúc cô chuẩn rời , Ngu Thương tới.

Trong khoảnh khắc , xuân về hoa nở. Bạch Nhứ chợt cảm thấy, “em trai” cũng thể.

Sau một lúc ngắn trò chuyện, Bạch Nhứ càng thêm chắc chắn, Ngu Thương tuy tuổi còn nhỏ, nhưng trầm , hiểu lễ nghĩa, lời nhã nhặn, kiến thức phong phú. Dù đắn quá mức, nhưng cũng chứng minh bản tính chất phác.

Khó hơn nữa là, còn sở hữu một gương mặt như , đúng là phụ gene của Ngu Kinh Mặc.

Bạch Nhứ vốn âm thầm tiếc nuối việc Ngu Kinh Mặc kết hôn, hiện tại chỉ thể may mắn vì còn gặp con trai của .

Lại thêm chuyện Ngu Thương hát sinh nhật, lạc nhịp lạc tông đến mức đáng yêu.

Bạch Nhứ quyết định chủ động tay, nắm lấy thiếu niên , nuôi dưỡng thêm vài năm, cũng còn hơn khắp nơi tìm kiếm mà vẫn ý.

Hoa hạnh bay lả tả, tiết xuân còn se lạnh. Bạch Nhứ khoác áo choàng da lông, nhưng chiếc váy liền màu trắng vẫn khiến cô cảm thấy lạnh, cô rụt , chủ động tiến sát về phía Ngu Thương.

Thiếu niên cao hơn cô gần một cái đầu. Từ góc của , hẳn là thể thấy rõ đường cong n.g.ự.c cô. 

“Trời mưa , lạnh thật.”

Không ngoài dự đoán, Ngu Thương dời ánh mắt , giọng nhàn nhạt: “Bạch tiểu thư, nên về thôi.”

Bạch Nhứ cong môi , ánh mắt long lanh, ngẩng đầu : “Sao dám ?”

“…… Không .”

“Cậu , tin thật sự vô d.ụ.c vô cầu.” Bạch Nhứ tiến gần.

Ngu Thương giơ tay đẩy cô : “Bạch tiểu thư, xin tự trọng.”

Bạch Nhứ mỉm : “Cậu thẹn thùng ?”

Ngu Thương ở phương diện vẫn quá thiếu kinh nghiệm, đang định rời thì chợt thấy hai thiếu niên sắc mặt lạnh lùng về phía .

Một đôi mắt to, một đôi mắt thanh lãnh, cả hai đều mang theo lạnh.

“……”

Bạch Nhứ cũng theo, khẽ “a” một tiếng: “Ngu phu nhân? Vị là ai?”

Lộ Thu Diễm đầu bỏ ngay, sải bước dài, bóng lưng dứt khoát.

Ngu Thương lúc mới phản ứng , vội nhấc chân đuổi theo: “Lộ Thu Diễm!”

Lộ Thu Diễm đầu.

“Ngu Thương?” Bạch Nhứ bước nhanh đuổi theo.

Điền Nguyễn lập tức chặn cô : “Chuyện của vợ chồng , Bạch tiểu thư nhất đừng xen .”

Bạch Nhứ khựng bước, dám tin hỏi: “Ai với ai là vợ chồng?”

Điền Nguyễn tủm tỉm, hiệu về phía hai bóng đang dần xa: “Hai đó, tán thành.”

“……” 

Bạch Nhứ suýt nữa thì quên mất, nếu cô thật sự kết quả với Ngu Thương, mặt còn gọi là… ba nhỏ.

Điền Nguyễn bổ sung: “Hy vọng Bạch tiểu thư thể giúp con dâu giữ bí mật.”

Môi Bạch Nhứ mấp máy, đôi mắt lạnh như nước mùa thu tràn đầy thất vọng: “Nhà các … đều thích đàn ông ?”

Điền Nguyễn suy nghĩ một chút: “Có thể như .”

“Tôi hiểu .” Bạch Nhứ nhanh điều chỉnh cảm xúc, xoay rời phần chật vật, chỉ là cục tức trong lòng nhịn trút , “ là xui xẻo.”

Điền Nguyễn: “……”

Nguyên tác hề Bạch tiểu thư còn c.h.ử.i thề, đủ thấy thế giới thực còn kịch tính hơn trong sách nhiều.

Điền Nguyễn lập tức vui vẻ đuổi theo cặp vai chính công thụ.

Lộ Thu Diễm tức giận loạn một hồi, chẳng thế nào đến khu đất ngập nước. Trong đó cầu gỗ, du khách thể cầu để ngắm t.h.ả.m thực vật thủy sinh rậm rạp, như sen, rau dại, xương bồ, cỏ lau, cỏ thìa v.v.

Còn động vật thì xem mùa và vận may, may mắn thì thể thấy cò trắng và thiên nga, may thì chỉ thấy ếch xanh.

Vận may của vai chính thụ rõ ràng tệ. Trong đám cỏ lau trôi lững lờ một cặp thiên nga trắng cổ giao , giữa làn cỏ non mới nhú và mặt nước trong veo, tự tại mà mật.

Mưa phùn làm ướt tóc và bả vai Lộ Thu Diễm, cũng làm ướt đôi cánh thiên nga, nhưng chúng dường như chẳng bận tâm, ngược còn vỗ cánh bay vòng quanh .

Những gợn sóng lan từng vòng, cỏ lau lay động theo.

Lộ Thu Diễm cũng đang giận điều gì, chỉ là trong lòng khó chịu. Y bẻ một cành cỏ lau quất xuống nước, làm hai con thiên nga giật vỗ cánh tản .

“Lộ Thu Diễm.” Ngu Thương tới.

“Gì?” Lộ Thu Diễm trầm giọng, mặt nước.

“Cậu giận chuyện gì?”

Lộ Thu Diễm ngước lên : “Tôi giận cái gì? Tôi giận.”

Ngu Thương như đang chờ y nổi giận: “Chúng về thôi.”

“Tôi về nhà.” Lộ Thu Diễm lướt qua , .

Ngu Thương nắm lấy cổ tay y: “Tôi đưa về.”

“Không cần, gọi xe.”

“Tôi đưa về.” Ngu Thương kiên quyết.

Lộ Thu Diễm giằng , nhưng lực tay Ngu Thương vững như sắt đúc: “Buông tay.”

“Không buông.”

“……”

Giằng co như một lúc, Ngu Thương đành chịu thua, giải thích: “Tôi với vị Bạch tiểu thư gì cả, cũng sẽ gì.”

Lộ Thu Diễm vẫn biểu lộ cảm xúc gì, chỉ là sắc mặt hơn nhiều: “Cậu với chuyện làm gì? Tôi hỏi.”

“Tôi .”

“Ồ.”

“Tôi đưa về.”

“Thôi, còn ăn no.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-156.html.]

“Ừm.”

Ngu Thương buông cổ tay y , nhưng trong lòng bàn tay vẫn còn lưu xúc cảm da thịt tinh tế của thiếu niên, cùng nhịp tim từ dồn dập dần dịu xuống và ấm cơ thể. Anh bỗng cảm thấy khô miệng khô lưỡi: “Đi ăn thêm chút nữa.”

Lộ Thu Diễm bước nhanh phía , chợt thấy một bóng gầy gò lén lút: “Điền Nguyễn!”

Điền Nguyễn thò đầu khỏi đám cỏ lau, rạng rỡ: “Hai làm lành ?”

Sắc mặt Lộ Thu Diễm mất tự nhiên: “Tôi với Ngu Thương cãi , làm gì làm lành.”

Ngu Thương liếc y một cái, khóe môi mang theo ý : “Ừm.”

Điền Nguyễn hề hề, cũng vạch trần.

Ba khu tổ chức sự kiện, cảnh tượng khác hẳn.

mưa phùn rơi xuống, các thương khách cho rằng sắp mưa lớn nên lượt cáo từ. Người còn chỉ hai trăm, còn cảnh ồn ào ban đầu, khi mưa tạnh càng thêm yên bình.

Chỉ Điền Nguyễn đau lòng cho đống đồ ăn rượu mưa làm hỏng, vì tuyến chính công thụ mà hy sinh long trọng. Nhân viên khách sạn thu dọn bộ đồ ăn, rượu mới.

Toàn là tiền như nước chảy đó… Điền Nguyễn còn đang cảm thán thì quanh bốn phía, chợt thấy Ngu Kinh Mặc đang chuyện với Hứa Băng Dạng.

Hứa Băng Dạng yếu ớt xe lăn, rũ mắt mỉm nhạt. Ánh nắng mưa chiếu xuống khiến gương mặt gã trông thanh tú vô hại, khi ngẩng lên Ngu Kinh Mặc, ánh mắt đầy ý đưa tình.

Mọi , nở nụ đầy ẩn ý.

Điền Nguyễn: “……”

Điền Nguyễn bước nhanh tới, giả vờ thong dong: “Ngu , em về .”

Ngu Kinh Mặc tự nhiên đưa tay kéo , chỉnh mái tóc còn ướt cho : “Cũng tìm chỗ tránh mưa.”

Điền Nguyễn chớp mắt. Khẩu trang che nửa khuôn mặt , khiến đôi mắt trông càng to, long lanh nước, hàng mi mảnh dài như cỏ nước: “Để Ngu đợi lâu . Trên đường gặp chút việc nên chậm trễ.”

Ngu Kinh Mặc hỏi thêm, vì Mao Thất theo bộ, đại khái nắm rõ tình hình.

“Ngu phu nhân,” Hứa Băng Dạng ngoài mà , liếc Lộ Thu Diễm đầy ẩn ý, “Ngài cùng vị đồng học chơi ? Công viên lớn quá, thể giới thiệu một chút ?”

Điền Nguyễn nghiêng đầu: “Ồ, thôi. Trên đường về dạo, vòng tới khu đất ngập nước. Tuy chỉ còn cảnh tàn hoa liễu úa, nhưng cũng thú vui riêng. Đề cử xem ếch xanh, ộp ộp ộp, chắc chắn hợp với .”

“……”

Ngu Kinh Mặc khẽ , thuận thế nắm tay Điền Nguyễn dạo: “Dù cũng việc gì, một chút .”

Điền Nguyễn liếc đôi chân : “Em mệt quá……”

Ngu Kinh Mặc liền dẫn xuống ghế dài bên cạnh, gọi vài món tráng miệng và đồ uống: “Bổ sung năng lượng.”

Điền Nguyễn chằm chằm Ngu Kinh Mặc: “Em như bổ sung năng lượng .”

“Vậy , để ăn.”

“Không , em ăn.” Điền Nguyễn giật lấy đĩa bánh ngọt.

Ngu Kinh Mặc ăn, trong tầm mắt chỉ còn mỗi một .

Hứa Băng Dạng vẫn chịu bỏ cuộc, lăn xe lăn tới: “Không món nào ngon? Có thể giới thiệu ?”

Điền Nguyễn gì.

Ngu Kinh Mặc đáp: “Bánh kem mật ong mù tạt màu xanh vàng cũng tệ.”

Điền Nguyễn trừng .

Ngu Kinh Mặc mặt đổi sắc, chỉ là khóe mắt đuôi mày lộ vẻ khoái ý.

Hứa Băng Dạng tin thật, lăn xe lăn tới lấy một miếng bánh kem xanh vàng, múc một thìa. Vừa cho miệng, sắc mặt gã lập tức đổi, lúc xanh lúc trắng tím tái.

Điền Nguyễn: “?”

Ngu Kinh Mặc cúi sát tai , thấp giọng: “Mật ong mù tạt.”

Điền Nguyễn chớp mắt liên tục, mím môi cố nhịn .

Hứa Băng Dạng mất một lúc mới : “Ngu Kinh Mặc… cái … cay quá.”

Mù tạt đúng là lưu manh của giới ẩm thực, bánh kem đồ ngọt gì, chỉ cần thêm một chút là đủ kích thích vị giác. Huống chi khách sạn năm dùng mù tạt nguyên chất, lớp màu xanh dày gần hai milimet.

“Xin , chắc nhầm.” Ngu Kinh Mặc nghiêm túc .

Hứa Băng Dạng còn gì nữa, chỉ đành tự nhận xui xẻo —— gã vốn nghĩ Điền Viễn ở đây, thể lay động Ngu Kinh Mặc, ai ngờ vẫn lạnh nhạt như cũ.

trong cảnh , Hứa Băng Dạng vẫn khách sáo: “Không , ở nhà cũng thường xuyên ăn mấy thứ kỳ lạ thế .”

Ý tứ là gã ở nhà coi trọng, thường xuyên ép ăn đồ ngon, thậm chí ăn .

Toàn là lão hồ ly thương trường, là hiểu.

Quả nhiên ném ánh mắt đồng cảm về phía Hứa Băng Dạng.

Qua hơn mười giây, Điền Nguyễn mới chợt phản ứng, : “Vậy thì giờ cũng coi như khổ tận cam lai .”

Hứa Băng Dạng cúi đầu đôi chân : “Sao thể chứ? Tôi tàn tật thế , chẳng làm gì.”

Điền Nguyễn thấy Hứa Kiến Khang đang lượn lờ gần đó, liền vẫy tay gọi tới, hỏi: “Em trai ở nhà còn ăn cỏ ăn trấu ?”

“Ăn trấu?” Hứa Kiến Khang hiểu.

, một tay trấu, một tay bánh bột ngô, chắc là bữa trưa xa xỉ nhất đời nhỉ? Thật đáng thương.”

“……”

Điền Nguyễn liền móc một đồng xu bỏ cho Hứa Băng Dạng.

Nụ Hứa Băng Dạng cứng : “Ngu phu nhân làm ý gì?”

Điền Nguyễn đặt một cái bát lớn tay gã, tủm tỉm gọi : “Hứa ở nhà còn ăn trấu với màn thầu, tiền góp tiền, sức góp sức, giúp đỡ !”

“……”

Dần dần, vây quanh Hứa Băng Dạng ngày càng nhiều, bao gồm cả cặp vai chính.

Ngu Thương dẫn đầu quyên một trăm.

Những khác chịu thua, cũng lượt quyên một hai trăm.

Lộ Thu Diễm lục khắp chỉ tìm một đồng năm hào, đại phát từ bi thả leng keng bát.

Hứa Băng Dạng cứng đờ nhúc nhích, nụ như đông cứng, trơ mắt tiền trong bát “tăng lên”, thậm chí còn cả một hào, năm hào……

Quyên xong, đều vui, vì đây là quyên góp ít tiền nhất nhưng sảng khoái nhất của họ.

Hứa Kiến Khang trầm mặc, động trở thành keo kiệt, chỉ cho em trai ăn trấu với màn thầu.

Sát thương lớn, nhục nhã cực mạnh.

Điền Nguyễn đại diện cảm ơn: “Cảm ơn tình cảm của , lễ mọn tình nặng, Hứa xin nhận cho!”

Hứa Băng Dạng âm u trừng mắt Điền Nguyễn.

Ngay giây , ánh mắt lạnh lẽo một đôi mắt phượng chặn .

Hứa Băng Dạng nước mắt lưng tròng: “Ngu Kinh Mặc…”

Ngu Kinh Mặc: “Phu nhân xinh thiện tâm, nên cảm ơn em .”

“……”

Loading...