Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 144
Cập nhật lúc: 2026-04-01 04:55:48
Lượt xem: 66
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ngu Kinh Mặc là tạm thời quyết định đến đây, thật cũng vì Điền Nguyễn, mà là hôm nay trong khu đô thị ba vị lão tổng thuộc top mười xưởng nổi danh trong nước cùng đến khảo sát, thật sự náo nhiệt.
Loại náo nhiệt như quanh năm khó gặp một , Ngu Kinh Mặc đương nhiên đến xem.
Khu đô thị bao quanh bởi tường vây, cổng lớn và cổng nhỏ đều bảo vệ trông coi, khai báo phận.
Đương nhiên, nếu lợi dụng sơ hở, chỉ cần một cái “lỗ chó” cũng thể chui . Bên cạnh khu đô thị khai phá một khu lớn đất ngập nước làm công viên tự nhiên, mỗi năm mùa xuân mưa xuống xong đều từng bầy chim âu lộ bay tới, hình thành cảnh sắc hoang dã tự nhiên.
Khu đầm lầy mùa đông lạnh đến kết băng, xuyên qua khu đất ẩm leo tường khu đô thị cũng khó.
Tài xế lái xe trong khu, điện thoại Ngu Kinh Mặc định vị của Điền Nguyễn.
“Xe ngắm cảnh ở chỗ đó.” Tài xế về phía , đến trăm mét.
Ngu Kinh Mặc theo, liền thấy xe ngắm cảnh dừng , đối diện một đám bịt mặt, tình cảnh giống như trong truyện võ hiệp… Trong lúc nguy cấp nhất, bỗng một bịt mặt từ xe ngắm cảnh lao , tay cầm chủy thủ.
Ngay khi tim Ngu Kinh Mặc thót một nhịp, lập tức xuống xe chạy đến. Thanh niên linh hoạt đá ngã nọ, nhảy xuống từ xe ngắm cảnh giống như con thỏ, nhanh nhẹn dẫm đến hôn mê.
“……”
Thanh niên nhảy phốc phốc, tứ chi đều dùng, như một con lười quấn lên , làm nũng sợ.
Ngu Kinh Mặc thở nhẹ, vỗ lưng mỏng của trấn an: “Không .”
Một lúc lâu , Điền Nguyễn mới hít sâu mùi hương Ngu Kinh Mặc, ngẩng mặt hỏi: “Ngu đến đây?”
Ngu Kinh Mặc đáp: “Lo cho em.”
Điền Nguyễn ngọt ngào rạng rỡ: “Chúng thật đúng là tâm linh tương thông, em gọi trong lòng, liền xuất hiện.”
“Ừ.” Ngu Kinh Mặc nguyện ý để Điền Nguyễn nghĩ , bởi giờ phút trong lòng cũng nghĩ thế. Chuyện làm ăn quan trọng, thanh niên mắt bình an mới là quan trọng nhất.
Bảo tiêu đến, nhanh chóng khống chế đám bịt mặt , gọi cảnh sát.
Hành hung gây thương tích, “cướp bóc” khác với , sẽ thể dễ dàng cho qua.
Đáng thương mấy vị lão tổng thương trường chìm nổi mấy chục năm mà ánh đao còn thấy bao giờ, sợ tới mức mặt tái mét: “Này… rốt cuộc là chuyện gì?”
Ngu Kinh Mặc bóp eo thanh niên, kéo từ xuống.
Điền Nguyễn lúc mới ý thức tư thế của , đều do cái thói quen gì gì đó…
Ngu Kinh Mặc thản nhiên nhóm trung niên mặt, : “Chư vị kinh động, để biểu đạt lời xin của tập đoàn Cây Sồi Xanh, biệt thự 03 trong khu đô thị sẽ để chư vị ưu tiên lựa chọn.”
“Ngu tổng, ngài thật khách khí.” Vài lão tổng xuống khỏi xe ngắm cảnh, bắt đầu trò chuyện ngay giữa đại lộ.
Ngu Kinh Mặc xem đồng hồ: “Mười hai giờ, mời chư vị một bữa.”
Họ liền đến khách sạn năm gần đó dùng cơm. Trong lúc ăn uống linh đình, vài vị lão tổng cùng cố vấn trò chuyện vui, liền ký hợp đồng, biểu đạt kỳ hạ nhãn hiệu sẽ nhập trú khu đô thị.
Văn hóa bàn tiệc Trung Quốc quả thực hữu dụng, liền thành một cuộc trao đổi lợi ích.
Điền Nguyễn phụ trách ăn uống và vuốt m.ô.n.g ngựa.
Nhóm lão tổng tuy là tinh thương trường nhưng văn chương nghèo nàn, mấy câu lời khen lặp lặp , bao lâu Điền Nguyễn liền đến mức lỗ tai mọc kén.
“Ngu tổng, tới một điếu?” Một vị lão tổng khi ăn uống no say móc bao “Đại Gạch Vàng”, đưa về phía Ngu Kinh Mặc.
Điền Nguyễn chằm chằm bao t.h.u.ố.c , nhớ giờ từng ngửi thấy mùi t.h.u.ố.c lá từ Ngu Kinh Mặc, liền hỏi: “Ngu , hút t.h.u.ố.c ?”
Lão tổng trêu chọc: “Nam nhân nào mà hút t.h.u.ố.c lá?”
Ngu Kinh Mặc liếc trợ lý Từ, trợ lý lập tức hiểu ý, lấy từ túi công văn một hộp mạ vàng, mở mặt các lão tổng ——
Trong hộp ngăn nắp xếp năm điếu xì gà màu nâu, chất lượng và khí thế đều thuộc hàng thượng đẳng.
Trợ lý Từ : “Ngu tổng ngày thường chỉ hút xì gà, hôm nay gặp cùng sở thích, mong các vị nể mặt thưởng thức.”
Các lão tổng ha hả, .
Ngay cả Điền Nguyễn xì gà tinh xảo cũng nếm thử, nhưng nhanh xì gà chia xong, còn kịp kỹ.
Ngu Kinh Mặc chú ý, : “Văn phòng còn nhiều.”
Điền Nguyễn hỏi: “Em thể hút ?”
Ngu Kinh Mặc: “Không thể. thể cho em mùi.”
“À.”
“Xì gà chủ yếu thưởng thức bằng vị và hương, giống t.h.u.ố.c lá hút phổi.”
Nói cách khác, so với t.h.u.ố.c lá, xì gà khỏe mạnh hơn, khí chất cũng cao hơn. Ngu Kinh Mặc chỉ dùng ở những dịp quan trọng, ngày thường nhiều nhất ngửi.
Xã giao quả thật khiến nhàm chán, bữa cơm mà kéo từ 12 giờ trưa đến tận hai giờ chiều.
Vài lão tổng cao đàm khoát luận chuyện chính sự, phân tích mạnh yếu chính sách thương mại, vì tương lai quốc gia mà lo lắng… giống như vận mệnh thiên cổ trong câu chuyện của bọn họ.
Điền Nguyễn liên tục ngáp ba cái, nước mắt chảy cả .
Ngu Kinh Mặc khẽ bên tai “Em nghỉ một lát .”
Điền Nguyễn sắp nhàm chán đến c.h.ế.t, lập tức kéo theo Lộ Thu Diễm đang lắc lư buồn ngủ ngoài.
Lộ Thu Diễm gật đầu, nhắm hai mắt để mặc dắt .
“Vị là tiểu thiếu gia nhà họ Lộ ?” Một vị lão tổng vốn chuyện cho khéo, giọng điệu mang theo chút khinh miệt, “Cũng chỉ là dựa nhà họ Ngu.”
Lông mày Ngu Thương nhíu , giọng vui: “Ngưu tổng, Lộ Thu Diễm là bạn học của .”
“Tôi chỉ thuận miệng một câu, tiểu Ngu tổng để ý thật.” Vị lão tổng ngoài nhưng trong .
“Tôi Ngưu tổng bám theo Mã tổng, Ngưu tổng hẳn cũng sẽ tưởng thật mà chứ?”
“Mã tổng?”
“Đều là làm trâu làm ngựa cả.”
“……” Mặt vị lão tổng lập tức kéo dài , thật sự giống dáng vẻ bắt làm trâu làm ngựa.
Một vị lão tổng khác ha ha : “Lão Ngưu, cuối cùng cũng ngày ông chọc.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-144.html.]
Ngu Kinh Mặc liếc con trai một cái, ngay đó mỉm : “Ngu Thương vẫn còn trẻ, Ngưu tổng cần để ý. Tôi nó xin ông.” Dứt lời nâng ly rượu trắng, một ngụm uống sạch.
Sắc mặt Ngưu tổng cuối cùng cũng khá lên chút, xã giao: “Ngu tổng quá , so đo .”
Ngoài sân phơi, một trận gió lạnh thổi qua, Lộ Thu Diễm lập tức tỉnh táo hắt xì, xoa mũi, ánh mắt thẳng tắp xuống bàn tay Điền Nguyễn vô thức kéo lấy…
Sấm nổ ù ù trong đầu.
Điền Nguyễn giật , cúi đầu thấy chính còn đang nắm lấy tay nhỏ của nhân vật chính thụ, liền vội vàng buông ngay.
Lộ Thu Diễm những toà nhà cao san sát, : “Về cho dù nhà Đông Sơn tái khởi, cũng sẽ làm nghề thương nhân nữa.”
Điền Nguyễn đầy cảm xúc gật đầu: “Tôi cũng sẽ làm nghề thương nhân.”
“Thật nhàm chán.” Hai đồng thời , cùng lúc bật .
“Chúng chơi game .” Điền Nguyễn đề nghị.
“Được.”
Hai đ.á.n.h xong hai ván Vương Giả, di động đồng loạt reo lên, thông báo bữa tiệc kết thúc, họ .
Điền Nguyễn và Lộ Thu Diễm cáo biệt, theo Ngu Kinh Mặc về công ty.
Ngu Kinh Mặc lấy xì gà trân quý cho ngửi hương.
Điền Nguyễn đến mê mẩn, học bộ dáng đại lão phản diện trong phim, đặt điếu xì gà mũi, nhắm mắt tinh tế ngửi: “Mùi thông mộc, hạnh nhân, nhục quế, caramel… Ngu , em thèm sữa.”
Ngu Kinh Mặc liền bảo thư ký gọi một ly sữa caramel mang .
Điền Nguyễn uống sữa còn nhớ đến xì gà, chợt thấy Ngu Kinh Mặc chiếc bàn làm việc đen bóng rộng lớn, xoa xoa thái dương, lông mày nhíu chặt, vành tai đỏ lên, dường như thoải mái.
“Ngu , say ?”
“Không .” Không đến mức say, chỉ là choáng, rượu trắng quả nhiên quá mạnh.
Điền Nguyễn đặt ly sữa uống dở xuống, bước đến bàn làm việc, vươn tay thử nhiệt độ trán , sốt, “Hay nghỉ một chút , cần cố quá.”
“Không .” Ngu Kinh Mặc , chữ màn hình máy tính liền bắt đầu bay múa, như từng con tinh linh nhỏ.
Hắn hiểu ngẩng đầu , phát hiện những chữ đó mọc cánh, bay về phía thanh niên, bay lên vai, lên đầu, bám đầy .
“Tiểu, tao, phu?” Ngu Kinh Mặc từng chữ.
Điền Nguyễn: “??? Ngu ?”
Ngu Kinh Mặc chăm chú: “Vì em ba chữ ‘tiểu tao phu’?”
Điền Nguyễn cúi đầu áo hoodie, quần, giày, chỗ nào chữ Trung , “Không mà.”
Ngu Kinh Mặc thong thả đưa mắt về phía màn hình, thấy thêm mấy chữ mọc cánh bay , từ mặt bàn sơn bóng nhảy nhót bay lên thanh niên: “Cầu, bao, dưỡng?”
Điền Nguyễn: “???”
“Ghép chính là ‘tiểu tao phu cầu bao dưỡng’.”
Điền Nguyễn kinh hãi: “Ngu làm ?!”
Ngu Kinh Mặc nghiêm túc: “Ừm, bao dưỡng em, đây cho xào xào.”
“……”
Điền Nguyễn hoảng hồn, cúi xuống gương mặt biểu cảm của Ngu Kinh Mặc, phát hiện ánh mắt tán loạn, như qua sương mù, tiêu điểm. vẻ mặt nghiêm trang, giống say rượu, mà giống… trúng độc.
Trong đầu Điền Nguyễn lập tức hiện lên bát canh nấm.
Lúc trưa khách sạn tặng mỗi một chén canh nấm, là từ núi lớn Vân Nam vận chuyển hàng về, mùa đúng là quý hiếm…
Điền Nguyễn quen hương vị, nếm một ngụm liền bỏ xuống, là Ngu Kinh Mặc ăn giúp .
Ngoại trừ Điền Nguyễn, còn tất cả đều ăn hết sạch, bao gồm vai chính công thụ.
Nấm gây độc thì thường gặp, chứ trúng độc trong khách sạn 5 thì thật hiếm.
Điền Nguyễn còn đang ngây , Ngu Kinh Mặc bỗng đưa tay bắt lấy : “Lại đây cho xào xào.”
“……”
Điền Nguyễn giật : “Ngu tỉnh táo chút !”
Ngu Kinh Mặc: “Anh tỉnh táo. Lại đây.”
Điền Nguyễn che miệng , nhanh chóng né , cầm điện thoại nội tuyến gọi trợ lý Từ: “Trợ lý Từ! Ngu trúng độc , mau gọi xe cứu thương!”
Từ trợ lý: “!!!”
Từ trợ lý lập tức gọi xe cứu thương, chạy phòng chuẩn dìu , kết quả thấy ông chủ của ôm phu nhân lòng, ép lên bàn làm việc gặm cổ.
“Cái… cái , loại ‘trúng độc’ gọi là xuân d.ư.ợ.c ?” Trợ lý Từ bám chặt khung cửa, tư thế tùy thời bỏ chạy.
Điền Nguyễn giãy giụa: “Ngu ăn nấm trúng độc! Mau kéo !”
Trong phút giây luống cuống, đá trúng “cự long”.
Điền Nguyễn rõ ràng cảm thấy cơ thể Ngu Kinh Mặc cứng một chút, liền nhân lúc đó đẩy .
Ngu Kinh Mặc loạng choạng lùi mấy bước, dựa lưng tường, ánh mắt phức tạp chằm chằm Điền Nguyễn: “Em hư .”
Điền Nguyễn chột , nhưng vẫn quan tâm: “Ngu , chỗ đó… còn chứ?”
Ngu Kinh Mặc: “Rất .”
Điền Nguyễn xuống: “……”
Hắn dối, cú đá của , cự long chẳng những yếu , ngược như chọc giận, nửa dựng .
Một khối căng đầy, kích thước vô cùng khả quan.
Trợ lý Từ: “À… xe cứu thương còn gọi nữa ?”
Điền Nguyễn: “Gọi!”
Ngu Kinh Mặc thấy mấy chữ dài cánh bay đến thanh niên, thản nhiên : “Là em , ‘chọc tức tiểu yêu tinh’.”
Điền Nguyễn: “……”
Trợ lý Từ cảnh tượng làm choáng váng, đây thật sự là vị đại lão lãnh khốc cấm d.ụ.c của bọn họ ?