Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 139

Cập nhật lúc: 2026-03-31 04:43:21
Lượt xem: 67

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Điền Nguyễn ôm chiếc xe còn dài hơn cả xe, cởi giày.

“Ngu , nhẹ chút……” Mắt cá chân Điền Nguyễn vẫn còn đau, hơn nữa còn sưng to.

Ngu Kinh Mặc liếc một cái, yết hầu lăn nhẹ lên xuống: “Anh còn đủ nhẹ?”

Tài xế tự giác dựng lên tấm chắn, tránh thấy những thứ nên xem. Trợ lý thì vẫn ở Đức Âm xử lý công việc, theo.

Điền Nguyễn đặt chân lên chiếc quần tây phẳng phiu của Ngu Kinh Mặc. Bên lớp quần là đôi chân dài săn chắc, chứa đầy sức bật, thể làm Điền Nguyễn xóc nảy mấy giờ liền……

Nghĩ đến những chuyện nên nghĩ, vành tai Điền Nguyễn đỏ lên, ngoan ngoãn để Ngu Kinh Mặc bôi rượu thuốc.

Ngu Kinh Mặc dùng tăm bông chấm rượu thuốc, nhẹ nhàng bôi lên mắt cá chân vốn tinh tế, giờ phút sưng lên trông như cái bánh màn thầu nhỏ: “Sao nghiêm trọng như ? Có em xuống chạy lung tung ?”

Điền Nguyễn: “Không , em thể xe lăn liền xe lăn. Xe lăn tiện, mang theo em khắp nơi, Lộ Thu Diễm còn đuổi kịp.”

“Đi chụp cái phim .”

“Ngu , ăn cơm ?”

“Chưa.”

“Vậy chúng ăn cơm .”

“Ừm.” Ngu Kinh Mặc chờ rượu t.h.u.ố.c ngấm, giúp mang vớ, nhét đôi giày da nhỏ, bỗng cởi giày , “Giày nhỏ, chèn ép .”

Điền Nguyễn vui vẻ: “Có chứng minh chân em lớn thêm một chút, giày năm đều mang ?”

Ngu Kinh Mặc: “Chứng minh em phù chân.”

“……”

Ngu Kinh Mặc mỗi tối đều sẽ dùng ngón tay đo chân thanh niên, đến từng milimét sai lệch đều : “Chân và chiều cao quan hệ trực tiếp. Em cao lên, chân tự nhiên sẽ lớn hơn một chút.”

Điền Nguyễn mũi giày da sắc nhọn của Ngu Kinh Mặc: “ em chân to giống như .”

Đuôi mày Ngu Kinh Mặc nhướng: “Anh chân lớn, vững đất lớn, Ngu gia sản nghiệp mới lớn.”

Điền Nguyễn thế nhưng phản bác , trời cao cho Ngu Kinh Mặc hình tuấn dật, đầu óc thông minh, chân cũng lớn…… lẽ thật sự đều liên quan.

Hai đến nhà ăn gần quảng trường dùng cơm. Vừa cửa liền chạm mắt với một thiếu niên dáng vẻ thanh tú.

Điền Nguyễn: “…… Nam Hoài Quất, cũng tới ăn cơm?”

Nam Hoài Quất liếc chân Điền Nguyễn đang dựa nam nhân, khóe miệng giật nhẹ: “ , thật trùng hợp.”

Điền Nguyễn thương chân, chỉ dựa Ngu Kinh Mặc mới vững . Lúc ngượng, liền rút tay .

Ngu Kinh Mặc chủ động đỡ cánh tay , đỡ đến ghế định: “Vẫn ăn Phật Khiêu Tường.”

“Ừm.” Vì bát Phật Khiêu Tường , Điền Nguyễn cố định tâm thần, vẻ như chuyện gì mà : “Anh rể mời ăn cơm.”

Nam Hoài Quất ở bàn bên cạnh, mặt đầy ngượng nghịu: “Anh trai…… là chính ?”

“……”

“Ha ha, ở Bờ Biển Hoàng Kim thấy hai . Khẳng định cũng là .”

“……”

“Yên tâm, sẽ ngoài. Chỉ là ngờ so với lớn hơn nhiều như . Khó trách cứ cảm thấy giống trưởng bối của . Thì giữa chúng sự khác biệt.”

Điền Nguyễn tuy quen gọi là “chú nhỏ”, nhưng năm nay mới mười chín tuổi, sinh nhật còn qua. Thế nào biến thành trưởng bối của bạn cùng lớp, còn “khác biệt”?

Nam Hoài Quất như tiếng vọng từ nước truyền đến. Điền Nguyễn lọt tai lọt tai , ngơ ngẩn cho đến khi Hải Triều đem Phật Khiêu Tường bưng lên bàn: “Khách quan, mời dùng.”

Trong đầu Điền Nguyễn “đinh” một tiếng: “Nam Hoài Quất, là vì Hải Triều mà tới đây ?”

Mặt Nam Hoài Quất đỏ bừng như sắp cháy: “Tôi mới ! Tôi chỉ tới ăn cơm thôi!”

Tuổi đúng là dễ dời chú ý nhất. Điền Nguyễn cũng còn rối rắm chuyện thêm một kết hôn; chỉ cần cả lớp , còn thể cố gắng giữ vững hình tượng.

Điền Nguyễn vẫn tò mò: “Cậu rốt cuộc làm phát hiện?”

Nam Hoài Quất: “Chỉ cần mù, lên mạng ảnh kết hôn của là nhận .”

Điền Nguyễn mở tìm kiếm. Dù nhân vật trong ảnh hóa trang đến nỗi lấp lánh như vàng 24K, ch.ó cũng nhận , chỉ nét tương tự mơ hồ, thế nên em ruột cũng ai nghi ngờ.

Chỉ Nam Hoài Quất hoài nghi, hơn nữa còn khẳng định đó chính là Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn gương mặt thuần khiết của Nam Hoài Quất, tâm tình phức tạp: “Cậu thật đúng là Hỏa Nhãn Kim Tinh, cái cũng .”

Nam Hoài Quất: “Tôi tình nguyện ……”

Bằng cũng sẽ mơ thấy Ngu Kinh Mặc phái truy g.i.ế.c . Hiện tại còn dám thẳng Ngu Kinh Mặc một cái!

Hải Triều mang đồ ăn lên cho Nam Hoài Quất: “Khách quan, mời dùng.”

Nam Hoài Quất c.ắ.n răng một cái, làm đồ ăn nghiêng đổ xuống đất, mảnh vụn văng khắp nơi, “Cậu làm gì ? Sao làm đổ đồ ăn của ?”

Hải Triều sắc mặt bình thản, vui giận, cứ như từ cao xuống mà chằm chằm Nam Hoài Quất.

Điền Nguyễn lập tức đầu , kinh ngạc hai .

“Sao thế ?” Nam Hoài Quất ngẩng cằm, chịu yếu thế mà trừng .

Giám đốc vội vàng chạy , liên tục xin : “Xin xin , khách quan ngài chờ một lát, sẽ làm cho ngài một phần. Hải Triều, mau thu dọn sạch sẽ đất.”

Hải Triều: “Ừ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-139.html.]

Nam Hoài Quất chịu bỏ qua: “Cứ như thôi ? Tôi đợi lâu như , còn bắt chờ tiếp?”

Giám đốc: “Ngài yên tâm, nhất định sẽ trừ lương . Bữa coi như bồi thường ngài. Ngài xem ?”

Nam Hoài Quất Hải Triều đang dùng chổi và giẻ lau dọn mặt đất, mày vẫn cau chặt: “Được .”

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc liếc mắt một cái.

Điền Nguyễn nhịn : “Nam Hoài Quất, làm như ?”

Nam Hoài Quất đáp hùng hồn: “Tôi làm ? Hắn làm sai thì nhận trừng phạt.”

Điền Nguyễn càng càng chịu nổi. Dù Hải Triều cũng là cháu trai của , định mở miệng giải thích với giám đốc, thì Hải Triều nhàn nhạt : “Không , quen .”

Một câu khiến lời của Điền Nguyễn nghẹn trở .

Nam Hoài Quất bóp chặt ngón tay, hừ một tiếng, cũng động đến đồ ăn nữa.

Không khí chậm , giằng co căng thẳng.

Điền Nguyễn tâm khí của Hải Triều cao. Nhẫn nhịn mệt, nhất định là chịu cảnh bao nhiêu , nên lúc mới mặt đổi sắc mà chấp nhận trừng phạt.

“Nam Hoài Quất, thật sự lầm .” Điền Nguyễn .

Sắc mặt Nam Hoài Quất cứng đờ, cụp mắt giận dỗi. Vốn đến là để chất vấn Hải Triều, quân t.ử báo thù mười năm muộn, tuyệt đối quên cú đ.ấ.m làm mũi đau!

Hải Triều thu gom sạch sẽ rác lên liếc Nam Hoài Quất, ánh mắt lạnh băng, lời nào phòng bếp.

Nam Hoài Quất há miệng, nhưng câu nào.

Điền Nguyễn tức giận trừng , nhưng phát hiện vị đại thiếu gia trong mắt cư nhiên dần dần dâng lên nước mắt, “…… Nam Hoài Quất, chứ?”

Môi Nam Hoài Quất run lên, gào lên giận dữ: “Tôi mới ! Tôi chán ghét các ! Hu oa oa……”

Hắn đẩy ghế, lớn chạy .

Điền Nguyễn: “……”

Điền Nguyễn mờ mịt, “Hắn ?”

Ngu Kinh Mặc gắp cho một cái bánh cuốn: “Hối hận.”

“?”

“Mạnh miệng nhưng mềm lòng, trái ngược với em.”

“……” Điền Nguyễn phục, “Em chỗ nào vững lòng?”

Ngu Kinh Mặc suy nghĩ một lát: “Khi tiền để kiếm thì tâm em cứng nhất.”

Điền Nguyễn phục: “Được , em đúng là thích tiền. em càng thích . Em đối với lúc nào cũng mềm lòng, ?”

Ngu Kinh Mặc mỉm : “Đã , cũng làm .”

Mỗi Điền Nguyễn cần, chỉ cần Ngu Kinh Mặc cứng rắn một chút, Điền Nguyễn liền thuận theo.

Cái thể mềm mại , xương thịt khẽ run, tình ý êm dịu như nước, cùng niềm vui sâu thẳm nhất , Điền Nguyễn đối với luôn là gì cho nấy.

Trên giường, mặc kệ Ngu Kinh Mặc làm gì, Điền Nguyễn đều ngoan ngoãn thuận theo, phối hợp, phối hợp nữa.

Khi đó ý loạn tình mê, là lúc thanh niên ngoan nhất.

Nghĩ đến đây, con rồng lớn trong ổ sâu rung động, phát đau.

Hắn giao triền nữa.

vẻ mặt Ngu Kinh Mặc vẫn bình thản, ung dung ăn cơm.

Hải Triều đây đặt đồ ăn cho bàn bên cạnh, phát hiện mất, bèn hỏi: “Người ?”

Điền Nguyễn: “Nam Hoài Quất lóc chạy .”

Hải Triều chút d.a.o động: “Ồ.” 

Đồ ăn vẫn đặt xuống, ăn cũng chuyện của y.

Điền Nguyễn gì đó, nhưng gì. Thôi, Nam Hoài Quất cứ để Hải Triều tự xử lý , cũng quản .

Ăn cơm xong, Ngu Kinh Mặc đưa Điền Nguyễn đến bệnh viện chụp phim.

Mắt cá chỉ trông nghiêm trọng, thực tế tổn thương đến xương. Nghỉ hai ngày là khỏi. Bác sĩ dặn dò vài câu, gọi bệnh nhân tiếp theo. Điền Nguyễn cũng loại thương nhẹ mà đến bệnh viện chụp phim, bác sĩ tám phần cảm thấy chuyện bé xé to, nhất thời ngượng.

“Em mà.” Điền Nguyễn bĩu môi, “Chúng đây là chiếm dụng tài nguyên công cộng, .”

Ngu Kinh Mặc: “Vậy về nhà cho bác sĩ riêng xem.”

“Ừm.”

Hai khỏi toà nhà khám bệnh, liền thấy cả cùng Hạ Lan Tư.

Điền Nguyễn vui mừng kêu: “Anh cả, các cũng tới chụp phim?”

Đỗ Hận Đừng: “…… Ừm.”

“Chụp phim cái gì?” Điền Nguyễn bọn họ, “Các chỗ nào ?”

Hạ Lan Tư: “Anh cả làm trật lưng.”

Điền Nguyễn: “……”

là một đôi - dâu cực kỳ tàn bạo.

Loading...