Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 135

Cập nhật lúc: 2026-03-31 04:41:30
Lượt xem: 59

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Toàn trường ồ lên.

Từ vì một hiểu lầm nhỏ, tung tin vịt thành tin Nghiêm XX đến đây, khiến Uông Vĩ Kỳ dẫm đạp một trận, từ sự cố đó thể thấy nữ sinh Đức Âm si mê vị XX đến mức nào.

Ngay cả nữ sinh nổi tiếng lạnh lùng như Nam Mạnh Dao cũng quỳ gối gấu quần Nghiêm XX.

Một cái tên tùy tiện như , rốt cuộc mị lực gì mà thể trở thành ngôi tuyến đầu quan trọng bậc nhất của quyển sách?

Đẹp trai ? Dĩ nhiên là , nhưng trong giới giải trí trai như XX nhiều vô kể.

Hát ? Có , nhưng sinh viên học viện thanh nhạc hát còn hơn .

Diễn xuất ? Cũng tệ, nhưng nghệ sĩ diễn giỏi thì như lông trâu đầy rẫy.

Nghiêm XX thể thống trị giới giải trí ba năm, là “chọn cao nhất trong đám chú lùn”, vận khí bùng nổ, mấy năm nay đối thủ đủ sức cạnh tranh.

XX vốn chỉ là một tiểu idol trong giới, dạng mười tám tuyến ngay cả tư cách xách giày cho tiền bối cũng . Xuất từ một nhóm nam nào đó, nhóm đó còn trai hơn , nhưng khi nhóm tan rã, XX solo, tài nguyên chỉ nhỉnh hơn chút xíu.

Điểm vẫn đủ để khiến bùng nổ. Thế nên XX chạy khắp các đoàn phim diễn vai quần chúng, chủ yếu dựa chiến thuật “biển ”, chỉ mong quen mặt.

Sau đó chút tài nguyên nhỏ, ký gameshow nào đó chuyên cho làm vai phụ, làm bao cát, mặc kệ bắt nạt thế nào cũng luôn tươi tiếp nhận.

Chính là một tiểu minh tinh chớp mắt như thế, dựa một bộ web drama chế tác hàng chục triệu, bỗng nhiên một đêm nổi đình nổi đám.

Fans đào quá khứ, phát hiện XX chuyên nghiệp, trách nhiệm, bất kỳ hắc liệu nào; ngay cả lúc ăn màn thầu phim trường cũng ăn nghiên cứu kịch bản, dù chỉ diễn một tiểu thái giám.

Fans đồng loạt rơi lệ: XX đáng giá nhất!

Một tiểu minh tinh bỗng trăm triệu lượt theo dõi, lúc nhiều cho rằng đây là âm mưu tư bản, thì quá khứ thê t.h.ả.m của XX đào .

Bất kể ai nâng đỡ , những năm khoác áo rồng chạy vai quần chúng, chịu nhạo và công kích, đều là sự thật rành rành.

Sau đó XX tham gia tổng nghệ “Danh trinh thám x Hiến ”, càng đẩy lên đỉnh sóng.

Chương trình hot đến mức nào? Đông – Tây phương các đài đều mua sóng, lấy cốt truyện lôi cuốn, nhân thiết thời thượng, phương thức phá án theo lối mòn, trở thành một trong những gameshow bùng nổ cầu năm .

Trong mười học sinh Đức Âm thì tám xem tổng nghệ . Chỉ Điền Nguyễn là một trong hai xem.

Uông Vĩ Kỳ: “Dựa, thật sự tới?”

Điền Nguyễn sớm cốt truyện , cũng thấy bất ngờ.

XX đến Đức Âm tiết mục, ngoài ý nhà nhân vật chính phá sản, mỗi ngày đòi nợ thê thảm, nên cảm thấy cực kỳ đồng cảm, bởi vì bản cũng nợ nần chồng chất……

“Lần chắc chắn càng đồng cảm hơn.” Điền Nguyễn hắc hắc.

Sau khi đồng cảm, XX thuận tiện thu thêm cảnh để cung cấp tài chính duy trì, cũng mơ hồ cảm giác gì đó đặc biệt, nhưng vì đối phương là học sinh cấp ba nên nghĩ nhiều, chỉ coi như làm việc , gọi là “tặng ấm áp cho vai chính”.

“Hy vọng cái ‘ấm áp’ ít nhất mười vạn.” Điền Nguyễn còn nhớ nguyên tác là năm vạn, hẳn tăng lên ?

“Anh lẩm bẩm cái gì ?” Uông Vĩ Kỳ khó hiểu hỏi.

Điền Nguyễn hồn: “Không gì. Mới gì tới ?”

“Nghiêm XX tới show, xem hôm đó chúng nghỉ ?”

Điền Nguyễn hai mắt đen như phân dê của Uông Vĩ Kỳ, lắc đầu: “Uông Vĩ Kỳ, lúc chỉ nghĩ đến nghỉ ?”

“Chứ thì ? Muốn chúng làm khán giả ? Tưởng bở.”

“Nam Mạnh Dao chắc sẽ vui lòng làm khán giả đó.”

“…… Làm quần chúng cho xong, chỉ cần đừng dẫm lên nữa.”

“Vạn nhất dẫm lên ‘chít chít’ thì ?”

Uông Vĩ Kỳ đỏ mặt, nhưng làn da ngăm đen chẳng thấy rõ, tình thơ ý họa : “C.h.ế.t hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.”

Điền Nguyễn: “Cậu làm quỷ cũng là quỷ đen.”

“……”

Giọng vịt đực của chủ nhiệm Hồ vang lên: “Quay ngày , chỉ một ngày, làm trễ việc học. Các thầy cô và học sinh hôm đó việc thể xin nghỉ .”

Toàn trường sôi nổi: “Tốt! Xin nghỉ để xem Nghiêm XX!”

Điền Nguyễn mặc kệ học sinh kích động thế nào. Dù chỉ cần nghĩ đến Nghiêm XX show kiếm tiền, tiền cuối cùng cũng thuộc về , trong lòng vẫn phấn khởi.

“Đây gọi là vui sướng kiểu ông chủ ?” Sau giờ học, Điền Nguyễn trong xe hỏi Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc: “Anh từng làm công cho ai, luôn là ông chủ, tính vui sướng . Em thấy vui là .”

Điền Nguyễn liếc Ngu Kinh Mặc: “Cảm ơn, khoe Versailles nữa .”

Khóe môi Ngu Kinh Mặc cong: “Bất quá kiếm tiền nuôi gia đình , cảm thấy .”

Điền Nguyễn mới sống tạm: “Em ăn hồ lô ngào đường.”

Ăn xong một xiên hồ lô ngào đường, cũng đúng lúc về đến nhà.

Quản gia đón : “Ngu Bát gia cùng quý công t.ử tới, đang ở thất.”

Điền Nguyễn kinh ngạc: “Ngu Bát gia? Ở Bát gia?”

“Cha của Ngu Lâm Lạc.” Ngu Kinh Mặc lời ít ý nhiều, chân dài bước thẳng về hướng chính trạch, đồng thời nắm tay Điền Nguyễn dẫn .

“Bọn họ tới làm gì?” Điền Nguyễn khó nén kinh ngạc.

“Tự nhiên là đến nhờ vả.” Giọng Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt, hiển nhiên sớm đoán , “Về đừng để họ nữa.”

Quản gia cúi : “Vâng, .”

Vào chính trạch, Điền Nguyễn xong giày, liền tiếng bước chân vội vàng: “Kinh Mặc, em cuối cùng cũng về, chờ sắp c.h.ế.t .”

Giống như Ngu Nhị, Ngu Bát cũng là NPC tên, vóc trung bình, lùn, làn da trắng nhưng nhăn nheo, mặt mọc một vòng râu đen xì. Từ ngũ quan thể thấy lúc trẻ hẳn tệ, chỉ là trung niên thì sụp xuống hết.

Dù là pháo hôi, chỉ cần họ Ngu, gần như chẳng ai cả. Có thể thấy tác giả nguyên tác thiên vị dòng họ thật sự rõ ràng.

“Anh Bát tìm việc?” Ngu Kinh Mặc giọng đạm mạc, cởi áo khoác đưa cho hầu. Vừa định đưa tay tháo cà vạt, thanh niên nhanh hơn một bước giúp .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-135.html.]

Ngu Kinh Mặc cúi mắt. Ngón tay thanh niên thuần thục, thon dài, trắng nõn nổi bật chuỗi trầm hương. Hắn nắm lấy tay đối phương, giọng ôn hòa: “Hôm nay em cũng mệt .”

Điền Nguyễn chỉ .

Ngu Bát nghẹn một tức phun , nhưng Ngu Lâm Lạc thì tính nhẫn nại như , lập tức nhảy dựng: “Hai các ghê tởm ? Hai đại nam nhân còn lôi lôi kéo kéo!”

Điền Nguyễn thì sững sờ.

Ánh mắt phượng của Ngu Kinh Mặc quét sang, lạnh như băng.

Ngu Bát dọa giật , lập tức nổi giận đùng đùng, giơ tay tát mạnh mặt con trai: “Mày cái đồ hỗn trướng! Dám chuyện kiểu đó với chú và chú nhỏ của mày !”

Mặt Ngu Lâm Lạc lập tức đỏ bừng sưng tím lên, dấu bàn tay rõ ràng vô cùng.

Điền Nguyễn trợn to mắt: “Đây là Ngũ Chỉ Sơn hả?”

“……”

Ngu Bát ánh mắt chớp động, chữa thẹn: “Em dâu thật đùa.”

Điền Nguyễn: “…… Ai là em dâu của ông?”

“A, phu.” Ngu Bát lập tức sửa lời, nịnh nọt: “Em đừng chấp nhặt với tiểu bối. Lâm Lạc nó lớn nhỏ, miệng lựa lời.”

“‘Tiểu bối’ của ông bao nhiêu tuổi?”

“Tuổi mụ 28.”

“Tôi tuổi mụ hai mươi.”

“……” Ngu Bát lập tức sang Ngu Kinh Mặc, đổi đề tài: “Kinh Mặc, tới hôm nay là vì Lâm Lạc va chạm với các em mà xin .”

Ngu Lâm Lạc sắc mặt cực kỳ khó coi: “Con va chạm bọn họ! Là bọn họ làm ngơ con, để con đ.á.n.h với một thằng lưu manh!”

“Mày câm miệng!” Ngu Bát quát, như Phật Di Lặc: “Kinh Mặc, công ty gặp chút vấn đề. Em chỉ cần động tay một chút là thể giải quyết.”

Ngu Kinh Mặc xuống chủ vị bàn , ung dung pha bát sứ trắng, rót cho Điền Nguyễn một chén: “Nếm thử xem, đây là Đông Phiến.”

Điền Nguyễn uống một ngụm nước đậm hậu mà trơn, chẳng thấy khác mấy lá bình thường, bèn : “Lá lớn thật.”

“Ừ.”

Ngu Bát nhướng mày, nghiêm túc : “Đông Phiến giá vạn nhất cân, còn gọi là Hoàng Kim Diệp.”

Điền Nguyễn: “Nếu thật sự là vàng thì .”

Ngu Bát làm vẻ “đồ nhà quê hàng”, ánh mắt khinh khỉnh liếc qua, đến khi ý thức đối diện là ai, lập tức kinh hãi, mồ hôi túa : “Khụ… phu thật độc đáo, phong cách riêng.”

Ngu Lâm Lạc nhạo: “Mấy lá cây rách, còn bằng vàng thật.”

“…… mày câm miệng.”

Điền Nguyễn cũng im, chen nữa.

Bất quá Ngu Kinh Mặc cũng chẳng hứng chuyện: “Trên thương trường chỉ lợi ích. Tôi thể giúp Bát, nhưng Bát thể cho cái gì?”

Mặt Ngu Bát giật giật, cố lấy dáng: “Anh cho 10% cổ phần.”

“Không đủ.”

“12%.”

“Anh Bát về .”

“Nhiều nhất 15%! Toàn bộ cổ phần chỉ 63%, cho em 15% thì còn là cổ đông lớn nhất!”

Ngu Kinh Mặc uống , giọng nhàn nhạt: “Tôi 20%.”

“……” Ngu Bát siết tay, lâu mới đáp: “Để suy nghĩ.”

“Xin cứ từ từ. Tôi vội. Đợi khi bên tra xuống , chỉ sợ đến 1% cũng giữ nổi.”

Ngu Bát lập tức bật dậy: “Anh !”

“Đi thong thả, tiễn.”

Ngu Lâm Lạc phản ứng chậm nửa nhịp: “Đi ? Nói dăm ba câu vô nghĩa, kêu con tới làm gì?”

Ngu Bát chỉ con: “Từ hôm nay trở , tao đứa con . Tự lo .”

“???”

“Hôm nay, ngay mặt chú và chú nhỏ làm chứng—, Ngu Bát, cùng Ngu Lâm Lạc đoạn tuyệt quan hệ cha con. Từ đây ai đường nấy , liên quan nữa.”

“Cha!”

“Đừng gọi tao là cha! Muốn gọi cha thì sang nhận chú của mày! Tao nuôi mày lớn như tận tình tận nghĩa. Nửa đời còn của mày tự lo lấy.”

Ngu Lâm Lạc trơ mắt Ngu Bát rời khỏi trang viên, bỏ mặc một . Xe cũng để , ngoài cái điện thoại, một xu cũng : “……”

Điền Nguyễn: “???”

Quản gia tới bên cạnh : “Nếu để chúng đưa về?”

Ngu Lâm Lạc như nhớ gì đó, nghiến răng: “Tôi về! Đó nhà ! Tôi… ăn vạ ở đây! Tôi về!”

Nói phịch xuống đất, hướng trong kêu: “Từ hôm nay, chú chính là cha của , vợ chú chính là của !”

Điền Nguyễn: “Hả?”

Ngu Kinh Mặc chẳng biểu cảm gì, chỉ lạnh mắt Ngu Lâm Lạc làm loạn.

lúc , Rolls-Royce trở về.

Ngu Thương xuống xe, thấy ở giữa sân một thanh niên lạ mặt ăn mặc hợp dáng, lập tức nhíu mày rậm, sắc mặt nghiêm : “Ba nhỏ, ba đừng đem mấy thứ bạn bè lông bông về nhà. Ngu gia nuôi ăn bám.”

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Lâm Lạc: “…… Tôi ăn bám!”

Điền Nguyễn: “Không bạn . Là em họ xa của , tới tranh gia sản với .”

Ngu Thương: “?”

Loading...