Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 126

Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:27:58
Lượt xem: 79

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Ngu Kinh Mặc đêm 30 còn chạy tới công ty họp, nếu trở , cũng sẽ nhiều chuyện rối rắm như .

chỉ cần ở Tô Thị, liền sẽ vĩnh viễn việc xử lý xong.

Chỉ khi trở về trang viên, thấy Điền Nguyễn, mới thả lỏng đôi chút. Kết quả chủ trạch thấy ánh mắt lấp lửng, khó nên lời.

Ngu Kinh Mặc: “?”

Đỗ Hận Đừng: “Điền Nguyễn thật lợi hại, là thật ?”

Ngu Kinh Mặc mặt đổi sắc, ánh mắt bình tĩnh dừng mặt Điền Nguyễn.

Điền Nguyễn giật : “Em !”

Đỗ phu nhân trách nhẹ: “Hận Đừng, con đừng vớ vẩn, Tiểu Nguyễn sẽ hổ.”

“……”

Đỗ Hận Đừng ung dung lễ độ: “Được , do lỡ lời, nên xen chuyện phu phu các em.”

Ngu Kinh Mặc cởi áo khoác, giao tay hầu: “Loại chuyện xem cảm nhận của đối phương. Em cảm thấy lợi hại thì liền lợi hại; em thấy lợi hại, thể cố thêm một chút.”

Điền Nguyễn thật sự đỏ mặt, liếc Ngu Kinh Mặc một cái chạy vội lên lầu.

Ngu Kinh Mặc: “Cha vợ cứ tự nhiên, con dỗ em .”

Đỗ phu nhân nhịn : “Đi .”

Nhìn bóng lưng cao lớn của Ngu Kinh Mặc, Đỗ Đạm Nhân chân thành : “Chỗ đúng là mạnh thật.”

Đỗ phu nhân: “ , mạnh hơn ông nhiều.”

Đỗ Đạm Nhân: “……”

Đỗ Đạm Nhân cố moi ưu điểm của bản : “Tôi hai đứa con trai, bọn họ chỉ một.”

Đỗ phu nhân uống một ngụm , gì, mới nhận đây là bổ thận, liền hỏi: “Có hoa hồng dưỡng nhan ?”

Người hầu đáp: “Có ạ, phu nhân thích uống hoa quả.”

“Cũng đúng.”

Trên lầu, Điền Nguyễn ở trong phòng giận dỗi một lát, thì di động bất ngờ hiện đầy thông báo từ nhóm lớp. Vừa mở liền thấy tràn màn bao lì xì mừng năm mới, cũng chẳng ai nhận.

Điền Nguyễn nhấn mở từng cái, đều là mấy trăm, mấy trăm, cái hơn một ngàn.

…… Trời ạ, mấy thiếu gia tiểu thư trong đàn rải tiền thật hào phóng!

Cậu lập tức báo cho Lộ Thu Diễm giành bao lì xì.

Lộ Thu Diễm cũng kéo nhóm lớp khác, quả nhiên cũng là cả một chuỗi bao lì xì. Điền Nguyễn hận thể mấy tài khoản WeChat để gom hết mấy bao lì xì ai nhận đó.

Đang vui vẻ nhận bao lì xì, trong khí bỗng quanh quẩn mùi gỗ trầm pha chút lạnh.

Điền Nguyễn đang cúi đầu thì một bao lì xì lớn, nặng trĩu rơi xuống màn hình điện thoại. Cậu theo bản năng bấm thử…… mở . Bỗng chốc mới nhận đây là bao lì xì thật bằng giấy.

Giọng trầm thấp, từ tính, mang theo tiếng nhẹ rung bên tai.

Điền Nguyễn ngẩng đầu, thấy Ngu Kinh Mặc với nụ nhạt, gương mặt tuấn mỹ vô cùng.

“Cho em tiền mừng tuổi, đừng giận.” Ngu Kinh Mặc .

Điền Nguyễn phồng má: “Vẫn còn giận.”

Ngu Kinh Mặc cúi xuống, hôn một cái lên gương mặt trắng mềm của : “Đừng giận nữa.”

“Giận.” Điền Nguyễn phình má, mặt mềm nhũn xuống một chút.

Ngu Kinh Mặc hôn lên môi , mang theo chút hương , ngon ngọt.

Không cần là giận giận, chung quy đều nổi nữa.

Điền Nguyễn đè xuống giường, di động và bao lì xì đặt sang một bên, môi răng chiếm đoạt.

Hơi thở mạnh mẽ của nam nhân khiến tim như tê dại, cảm giác tê mỉ lan từ thần kinh trải khắp , vòng eo mềm nhũn, giận trong lòng cũng tan biến sạch.

Điền Nguyễn ôm lấy bờ lưng rộng của Ngu Kinh Mặc, ôm thật chặt, đến khi buông , vẫn còn tựa trong n.g.ự.c thở dốc từng chút một.

Như là đủ .

Điền Nguyễn mở bao lì xì, đếm một lượt, tổng cộng 9999.

“Ban đầu định làm 99999, mà kịp.” Ngu Kinh Mặc .

Điền Nguyễn hôn lên đường cằm sắc nét của : “Em hài lòng .”

Ngu Kinh Mặc đưa tay: “Anh cho em tiền mừng tuổi, lễ vật của ?”

“……” Điền Nguyễn há miệng, còn chuẩn quà cho Ngu Kinh Mặc ?

Nghĩ nghĩ, rút hai tờ tiền từ bao lì xì: “Cho .”

Ngu Kinh Mặc tiền mặt trong tay: “Thật sự thành ý.”

Điền Nguyễn hôn lên môi một ngụm: “Vậy thế ?”

“Không đủ.”

Điền Nguyễn ôm mặt , ba ba ba hôn vài cái: “Vậy thế ?”

“Không đủ.”

“Kia, rốt cuộc gì?” Điền Nguyễn ôm lấy thể cao lớn như núi của nam nhân lăn lên giường, trêu cọ, tiếng vang đến ngoài cửa, thậm chí truyền xuống lầu.

Đám hầu mắt mũi, mũi tim, coi như thấy gì.

Đỗ phu nhân: “……”

Đỗ Hận Đừng : “Không ngờ em trai của con là tiểu yêu tinh mê như .”

Đỗ Đạm Nhân: “Là ý gì?”

Không ai trả lời.

Điền Nguyễn nháo đủ , chỉnh quần áo xuống giường, chợt thấy cửa đóng, hoảng hốt: “Ngu , cửa đóng?”

Ngu Kinh Mặc: “Quên.”

“Vậy… họ sẽ chứ?”

“Trang viên cách âm .”

Cách âm thì , nhưng cửa mở đó nha!

Điền Nguyễn cố ý chỉnh trang bản thật gọn gàng, thấp thỏm bước xuống lầu, lúc thấy Ngu Thương mang theo cả gió tuyết bước cửa, “Con trai, về !”

Ngu Thương mặt biểu cảm chào hỏi: “Cha, ba nhỏ, ông nội bà nội, chú, tân niên vui vẻ.”

Đỗ phu nhân: “Tân niên vui vẻ, tới đây, tiền mừng tuổi của con, cầm .”

Ngu Thương nhận hai phần tiền mừng tuổi, vẫn hiểu chuyện gì đang xảy .

“Cái là cho Tiểu Lộ, nếu con gặp nó, đưa giúp bà.”

“…… Được.” 

Thế là Ngu Thương nhận luôn trọng trách chuyển bao lì xì mà “chú nhỏ” giao cho.

Đây là năm đầu tiên Điền Nguyễn trải qua ở thế giới , cũng là bữa cơm tất niên đầu tiên, phong phú náo nhiệt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-126.html.]

Người hầu và quản gia nhà Đỗ cũng tới, cùng Ngu gia chung hai bàn. Bên chỉ giữ má Lưu để chăm sóc. Điền Nguyễn thấy bà bận lui bận tới, bèn kéo bà bàn chính.

Má Lưu hoảng sợ, liên tục xua tay: “Không , .”

Điền Nguyễn: “Má Lưu, má cứ tới ăn . Tất cả món đều do má chuẩn tỉ mỉ. Hơn nữa để chăm lo cho chúng mà má còn về nhà ăn Tết cùng gia đình. Má ăn cơm tất niên cùng chúng , con thấy áy náy.”

Má Lưu từ chối , đành ở mép cuối bàn. Nhìn cả nhà hòa thuận vui vẻ, bà yên tâm : “Ngày mai sẽ về nhà. Tiên sinh phu nhân nếu Tết nhất ăn gì, cứ gọi cho , lập tức mang tới.”

Điền Nguyễn: “Cảm ơn má Lưu.”

Tuy , nhưng bọn họ cũng thể để má Lưu trở về ngay, dù quan hệ thiết, má Lưu vẫn gia đình nhỏ và nơi bà hướng về.

Trên bàn cơm, Ngu Kinh Mặc từ đến nay ít , chỉ mở đầu chúc vài câu lặng lẽ dùng bữa.

Người nhà Đỗ cũng đều là giữ thể diện, ăn cơm quen chuyện.

Điều khiến Điền Nguyễn nghẹn đến khó chịu, buộc gắp đồ ăn mở miệng: “Cái ngon lắm, cái cũng ngon, cha ăn .”

Đỗ phu nhân nể mặt : “ là tay nghề của má Lưu , bình thường còn chẳng ăn mấy món .”

Má Lưu khen đến đỏ bừng mặt: “Đỗ phu nhân thích là vinh hạnh của .”

Đỗ Hận Đừng: “Không tay nghề của má Lưu thể dạy vài món ? Tôi quen để hầu chăm lo việc thường ngày, thỉnh thoảng tự nấu, nhưng làm chẳng giống ai.”

Má Lưu: “Được ạ, chốc nữa đưa ngài thực đơn.”

Ngu Thương nâng ly nước trái cây: “Chúc tân xuân vui vẻ, năm mới bình an, bốn mùa như ý.”

Điền Nguyễn cụng ly: “Đại cát đại lợi, ngũ cốc bội thu, tiền vô như nước!”

Cả nhà bật .

Đỗ Hận Đừng: “Quả nhiên là một tiểu Tỳ Hưu.”

Đỗ Đạm Nhân đột ngột hỏi: “Tỳ Hưu cha . tiểu yêu tinh là gì?”

Điền Nguyễn: “? Tiểu yêu tinh gì?”

“Anh cả con con là cái tiểu yêu tinh mê . Có nghĩa gì?” Đỗ Đạm Nhân vẫn còn kẹt tại câu chuyện hai giờ , nhất định hỏi cho rõ.

Điền Nguyễn: “……”

Ngu Kinh Mặc nhàn nhạt giải thích: “Chính là kiểu quấn , làm nũng, đáng yêu.”

Đỗ Đạm Nhân gật đầu, Điền Nguyễn: “Thì , chuẩn ghê.”

Điền Nguyễn trừng vị trai tiện nghi: “Anh em như làm gì!”

Đỗ Hận Đừng chỉ , đáp.

Đỗ Đạm Nhân tiếp tục: “Chúng lầu tiếng con với Kinh Mặc ôm ấp hôn hít, cả con mới thế.”

Điền Nguyễn: “……”

Đỗ Hận Đừng: “Cha cần nhắc chi tiết thế .”

Nói tóm , bữa cơm tất niên khiến Điền Nguyễn một trải nghiệm mới mẻ.

Lần đầu tiên cảm nhận cái cảm giác nhận lì xì đến dừng. Cuối cùng đưa điện thoại cho hầu rảnh rỗi, để các cô giúp quét bao lì xì trong lớp đàn.

Mỗi khi ai phát bao lì xì, hầu : “Motto motto (nữa nữa ).”

Thế là phát tiếp.

Trong mắt bạn học, “Điền Nguyễn” lúc 10 giờ tối vẫn spam “Motto motto (nữa nữa )”. Tuy nhận bao lì xì là thật, nhưng phong cách giống Điền Nguyễn.

Uông Vĩ Kỳ: @Điền Nguyễn, đại , trộm tài khoản ?

“Điền Nguyễn”: Chào , hầu của thiếu gia.

“Điền Nguyễn”: Bao lì xì motto motto (nữa nữa ).

Bạn học: “……”

Khi Điền Nguyễn lấy điện thoại, phát hiện biến thành “Ma nhiều quái” trong mắt bạn học, chuyên ăn bao lì xì.

Điền Nguyễn: “……”

Điền Nguyễn: “Xin , bao lì xì motto motto (nữa nữa ) sẽ trả .”

Bạn học Giáp: “Không , uy ma nhiều quái xem cũng vui.”

Bạn học Ất: “Tiếp tục motto motto ~”

Bạn học Bính: “Đáng yêu c.h.ế.t .”

Điền Nguyễn: “……”

Cậu lập tức phát một cái bao đỏ một ngàn: “Chúc tân niên vui vẻ, mãi mãi trai xinh .”

Uông Vĩ Kỳ: Tiếp!

Phía một loạt “Tiếp!”, cuối cùng cũng giúp Điền Nguyễn gỡ chút mặt mũi. Việc cho thấy một điều: di động thể tùy tiện đưa khác chơi.

Tắm rửa xong, Điền Nguyễn giường cùng Ngu Kinh Mặc “đón giao thừa”, tiền mừng tuổi đặt đầy đầu giường, bên cạnh còn ít điểm tâm.

Xuân vãn chẳng , Điền Nguyễn xem mấy video hài, đến run cả , lăn lộn giường.

Ngu Kinh Mặc: “Đừng .”

“Ngu , ha ha ha ha ha, xem nè, buồn c.h.ế.t em ha ha ha……” Điền Nguyễn đưa điện thoại tới mặt .

Ngu Kinh Mặc liếc một cái: “Không buồn .”

Điền Nguyễn nghiêm túc, bắt đầu hoài nghi: “Thật sự buồn ?”

“Ừ.”

Điền Nguyễn tin, cố lục thêm mấy video hài nữa. Kết quả đến như chạm trúng huyệt đạo, còn Ngu Kinh Mặc bên cạnh vẫn bất động như tảng băng, lãnh khí phả từng đợt.

Điền Nguyễn: “…………”

Cậu đến chảy nước mắt, mặt Ngu Kinh Mặc lạnh đến mức run run, càng .

Ngu Kinh Mặc hiểu nổi .

Cậu cũng hiểu nổi Ngu Kinh Mặc.

Nếu hiểu, gần gũi hơn một chút.

Môi Điền Nguyễn còn run vì chiếm lấy, thể mềm nhũn cũng ôm trọn, từ đầu tới chân đều mơn trớn tinh tế.

Cậu còn rảnh để nữa, ánh mắt run rẩy trong kẽ sáng tối.

Thân thể trắng mịn như ngọc hiện mắt Ngu Kinh Mặc.

Khối ngọc bóng loáng tinh tế, ôn nhuận như băng tuyết, điểm hồng như cánh mai, mỗi một tấc đều khiến Ngu Kinh Mặc yêu thích đến buông tay.

Điền Nguyễn ngẩng cổ trắng ngần, trong tầm mắt chỉ Ngu Kinh Mặc.

Ngu Kinh Mặc nắm mắt cá chân , nâng lên, ép xuống, động tác như một điệu vũ lập .

Điền Nguyễn mặt đỏ bừng: “Ngu … sắp 12 giờ ……”

“Ừ.”

Cường thế, chân thật, đáng tin, sát gần, tiến .

Tiếng chuông giao thừa vang lên lúc 12 giờ khuya.

Trong truyện cổ tích, Lọ Lem đ.á.n.h rơi giày thủy tinh chạy khỏi lâu đài, hoảng loạn bỏ trốn, hoàng t.ử đuổi theo mãi kịp.

Còn Ngu Kinh Mặc cần lo chuyện đó, vì Điền Nguyễn vẫn ở ngay mắt , trong lòng n.g.ự.c .

Giây phút , hai hòa làm một.

Loading...