Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 120
Cập nhật lúc: 2026-03-29 13:22:48
Lượt xem: 76
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Bởi vì chuyện , Điền Nguyễn mệt mỏi đến cực điểm, đêm đó hai mắt trống rỗng giường, chân mỏi, eo đau, hoài nghi nhân sinh.
Đợi Ngu Kinh Mặc tắm rửa xong , hỏi: “Ngu , chúng thật sự đang hưởng tuần trăng mật ? Sao em thấy ngọt ngào chút nào?”
Ngu Kinh Mặc suy nghĩ giây lát: “Như đúng là . Chúng tiên kết thúc chuyến . Em trạm tiếp theo, là về nước nghỉ vài ngày?”
Điền Nguyễn cần suy nghĩ: “Về nước.”
Cậu bắt đầu mê tín, chăng chỉ cần rời vai chính công thụ xa, là sẽ liên tiếp xảy những chuyện ngoài tầm kiểm soát? Ít nhất quanh công thụ chính thì cốt truyện phát triển định, sẽ cái đột nhiên xuất hiện, cái bỗng nhiên chạy tới.
Ngu Kinh Mặc xoa mái tóc mềm mượt, thơm mát của thanh niên: “Chỉ là như ủy khuất em.”
Điền Nguyễn cong mắt : “Không ủy khuất. Chỉ cần ở bên Ngu , ngày nào cũng là tuần trăng mật.”
Nói là , hai ngủ một giấc dậy liền thu dọn hành lý về nước.
Mia cực kỳ nỡ: “Sao tự nhiên về? Là chăm sóc ?”
Điền Nguyễn áy náy: “Mia, bà tuyệt đối đừng , là vấn đề của chúng . Bà yên tâm, tiền lương sẽ thiếu.”
Mia đưa một chiếc hộp nhỏ: “Tuy chỉ ở chung hai ba ngày, nhưng thấy cực kỳ vui vẻ. Đây là chút tâm ý của , xin nhận.”
“Cảm ơn.” Điền Nguyễn vì lễ phép định mở tại chỗ.
Mia ngăn , chớp mắt: “Lên máy bay xem.”
Mia tiễn họ đến sân bay, trải qua một giờ chờ đợi, hai khoang hạng nhất.
Cách vách là một nam nhân tóc vàng, nhuộm thêm vài sợi đỏ rượu, vắt chéo chân lướt di động, thỉnh thoảng giơ tay gọi tiếp viên: “Cho một ly cà phê, dùng phin, đường sữa.”
Điền Nguyễn tìm chỗ , đầu thoáng qua, nhớ tới tạo hình Kim Mao Sư Vương của Đại Tráng.
Nam nhân cũng sang bên . Bắt gặp mặt Điền Nguyễn, ánh mắt lóe sáng, mái tóc vàng sáng rực, : “Anh trai trai ?”
Điền Nguyễn: “?”
“Không cần mê luyến , chỉ là truyền thuyết mà thôi.”
“……”
Cậu uống một ngụm cà phê: “Cà phê khoang nhất, đúng là thơm hơn hẳn, thấy đúng ?”
Điền Nguyễn còn kịp phản ứng thì một bóng cao lớn che hết tầm . Ngu Kinh Mặc quá cao, đầu suýt chạm trần khoang, xuống xong đôi chân dài vẫn khó duỗi hết, tương phản với Điền Nguyễn rõ rệt.
“Ba ngàn một ly cà phê gia tăng tuyết, nếm thử xem khác cà phê thường thế nào.” Ngu Kinh Mặc .
Điền Nguyễn nhận ly, đau lòng nhấp một ngụm, biểu cảm lập tức đổi: “…… Có mùi hoa, còn hương trái cây.”
Ngu Kinh Mặc cũng uống một ngụm: “Cà phê vị hoa quả.”
Nam nhân bên cạnh: “……” Nhìn ly cà phê miễn phí trong tay, bỗng thấy chẳng còn thơm nữa.
Quả nhiên khoang hạng nhất dễ gặp tiền.
Nam nhân tươi , tự giới thiệu: “Tôi tên Akers. Các đều là Trung Quốc đúng ?”
Ngu Kinh Mặc chỉ liếc một cái, thu tầm mắt, đáp.
Akers: “ ?”
Điền Nguyễn: “. Anh cũng là Trung Quốc?”
Akers: “Đương nhiên! Cậu thật sự ??”
Điền Nguyễn: “?”
Akers: “Tôi nổi đó. Thật sự quen?”
Ánh mắt giống như đang một tiểu yêu tinh thành công thu hút chú ý của .
Điền Nguyễn lạnh gáy: “Ha ha, quen .”
Akers vẫn tin: “Xem qua ‘Danh trinh thám X hiến ’ ?”
Điền Nguyễn sững , Akers , nhưng X .
Trong nguyên tác loại nhân vật như : bề ngoài nghiêm túc chỉn chu, kỳ thật hỗn đến mức pháo hôi cũng chẳng bằng. Tỉ như “Nghiêm XX”, xuất hiện nhiều nhưng đến tên đàng hoàng còn chẳng .
Sau tác giả bỗng nảy ý, đặt tên là Akers, tạo cảm giác bất ngờ, chắc chắn chấn động: hóa Nghiêm XX tên thật!
Điền Nguyễn thì khi giật một cái, liền để tâm nữa. Tác giả về cứ dùng “XX” gọi đại minh tinh , danh tiếng gì cũng thành mây bay.
Điền Nguyễn: “…… Ngưỡng mộ đại danh, từng gặp.”
Nghiêm XX: “……”
Cậu vẫn thích khác gọi là Akers hơn, dù ít ai gọi . Cậu vung tay tỏ vẻ phóng khoáng: “Không , ký tên cho ?”
Điền Nguyễn nghĩ nghĩ, lấy tập giấy nhỏ đưa qua, nhưng Ngu Kinh Mặc chắn , thể đưa thẳng. Vì thế đặt tập lên đùi Ngu Kinh Mặc: “Ngu giúp em đưa cho XX .”
Ngu Kinh Mặc lạnh lùng: “Không ngờ em còn theo đuổi minh tinh?”
“Không theo đuổi, em bán cho Nam Mạnh Dao.”
Ngu Kinh Mặc đưa tập cho Akers, lệnh: “Mỗi trang đều ký.”
Akers: “……”
Nhận về một quyển chữ ký “Nghiêm XX”, Điền Nguyễn vui mặt: “Một trang một ngàn, nhiều thế ít nhất cũng kiếm ba vạn.”
Akers miễn cưỡng hỏi: “Chẳng lẽ lưu một tấm ?”
Điền Nguyễn: “Tôi cảm thấy đưa hết cho thích thì hơn.”
Akers: “……” Ý là thích chứ gì.
Điền Nguyễn đắc ý: “Quả nhiên càng đến gần vai chính công thụ, vận may càng bùng nổ, ngay cả tiền từ trời rơi xuống cũng tránh .”
Ly cà phê 3000 tệ trong nháy mắt còn đau lòng, Điền Nguyễn uống một ngụm lớn, men say phảng phất: “Trời sinh em tài tất dùng, tiền vàng hết sẽ về!”
Akers nghĩ thầm: đó là tên của đáng giá……
“XX , cảm ơn .” Điền Nguyễn chân thành .
Akers lập tức đổi giọng, phất tay đầy sáng loáng: “Chỉ là bữa sáng thôi mà, tiện tay làm.” Răng rắc một tiếng, tay sắp rút gân.
Nhân lúc máy bay còn cất cánh, Điền Nguyễn liền đăng trong nhóm lớp thương mại: Phụ trương phụ trương, tình cờ gặp idol XX, 30 chữ ký, ai trả giá cao thì .
Nhóm nổ tung, ít nữ sinh thét giá từ một ngàn đến một vạn, Điền Nguyễn đến lúm đồng tiền nở hoa, liền bán mấy đơn.
Để chứng minh chữ ký là thật, Điền Nguyễn còn chụp một tấm hình của Akers up lên nhóm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-120.html.]
Uống quá nhiều cà phê, mới từ nhà vệ sinh bước , đang chỉnh quần đùi, Akers: “……”
Bạn học Giáp: ?? XX đang làm gì ?
Bạn học Ất: Trời ạ, cởi quần ? Điền Nguyễn các ngươi……
Bạn học Bính: Âm thanh ăn dưa vang lên.
……
Điền Nguyễn: Hắn từ nhà vệ sinh bước , chụp hình thôi.
Bạn học Đinh: Khoan, đây là máy bay Úc Châu đúng ?
Bạn học Giáp: Không đúng nha, hôm qua lớp 6 Hải Triều còn bảo Điền Nguyễn ở trong nước ị quên mang giấy, hôm nay bay sang Úc?
Bạn học N: Tôi , Điền Nguyễn chạy sang Úc để ị, lúc Hải Triều đưa giấy qua.
Bạn học Bính: Một trong mười bí ẩn giải của thế giới: Vì Điền Nguyễn chạy sang Úc để ị?
Điền Nguyễn: ………… Tôi du lịch, đang đường sang Úc, chào hỏi trai .
Điền Nguyễn: Không ai chữ ký thì coi như thôi.
Sao bạn học của bỗng thông minh ? Mỗi đều như thám t.ử trứ danh, dọa thật.
Điền Nguyễn rút hình chụp, mỉm xin Akers: “XX , chụp cho một tấm hơn nhé?”
Akers vốn đang tức, nhưng là minh tinh thì tu dưỡng, đối diện ống kính lập tức tạo dáng, bày mấy kiểu pose soái khí: “Để xem.”
Điền Nguyễn đưa ảnh cho .
Akers: “…… Có filter làm ?”
“Không , camera gốc khá .” Điền Nguyễn lướt đến tấm chụp chung với Ngu Kinh Mặc ở bờ biển, cũng là camera gốc, nhan sắc và khí chất tăng lên cả trăm .
Akers: “Khoan , hai là tình nhân??”
Điền Nguyễn sợ về trường gặp Akers khó giải thích, dứt khoát : “Không .”
Có lẽ ngữ khí quá kiên quyết, Ngu Kinh Mặc liếc Điền Nguyễn một cái.
Điền Nguyễn run nhẹ, ghé tai nhỏ: “Chúng là phu phu.”
Ngu Kinh Mặc khóe môi cong: “Ừm.”
Akers hoài nghi họ, nhưng tiện hỏi nhiều: “Được , cho thêm một lớp filter làm trắng nữa.”
Điền Nguyễn làm theo, gửi ảnh cho Nam Mạnh Dao.
Nam Mạnh Dao ngượng ngùng đáp: Tôi hết, giá .
Điền Nguyễn: Sảng khoái, năm vạn bao ship.
Nam Mạnh Dao: Sao rẻ ?
Điền Nguyễn:?
Nam Mạnh Dao: Tôi thích chiếm tiện nghi khác, mười vạn .
Điền Nguyễn: là phú bà / mắt lấp lánh
Nam Mạnh Dao lập tức gửi tiếp: Có thể chụp thêm vài tấm ? Khó cơ hội như .
Điền Nguyễn: Chờ chút.
Sau đó dậy, sang Akers chụp điên cuồng một trăm tấm, từ xuống , trái , đến cả xoáy tóc đỉnh đầu, cận cảnh hầu kết, cách buộc dây giày, nhãn hiệu quần áo—tất cả đều chụp đủ, quyết tâm phục vụ phú bà đến nơi đến chốn.
Akers đầu trong đời pose đến mức rút gân chân: “Được ?”
Điền Nguyễn lễ phép : “Cảm ơn XX , vất vả XX .”
“……” Cha thật sự thể từ chối cái mặt vẻ ngoan ngoãn !
Điền Nguyễn gửi bộ ảnh , đó xóa hết, giữ một tấm nào. Máy bay đúng lúc cất cánh.
Bay hơn nửa giờ, Điền Nguyễn lau mồ hôi tồn tại, với Ngu Kinh Mặc: “Kiếm tiền thật vất vả, cuối cùng em hiểu nỗi khổ của .”
Ngu Kinh Mặc: “Ừm.”
Akers: “……” Cha vất vả ?? Người chỉ một chỗ thôi mà!
Điền Nguyễn đau lòng xoa vai bóp chân cho Ngu Kinh Mặc.
Giữa đường, Điền Nguyễn nhẹ “A” một tiếng: “Quà Mia tặng còn mở.”
Quà lớn, để trong ba lô, Ngu Kinh Mặc đưa cho .
Điền Nguyễn lấy , nặng trịch, lắc lắc: “Đoán xem là gì?”
Ngu Kinh Mặc: “Lúc qua kiểm tra an ninh, em thấy ?”
“?”
Ngu Kinh Mặc mỉm : “Hy vọng em đừng quá kinh ngạc.”
Bị càng tò mò, Điền Nguyễn mở lớp giấy gói, bên trong là hộp trắng sữa, logo vàng, đơn giản nhưng sang. Cậu mở nắp hộp, bên trong là món đồ chơi massage màu trắng đặt lớp nhung đen, hình dạng giống… một quả chuối.
Vì độ mô phỏng cao, Điền Nguyễn nhất thời nhận , lấy hỏi: “Cái là gì? Chuối?”
Hình như còn nút.
Cậu ấn lên, ong ong ong —— rung lên.
Akers liếc qua: “Tấm tắc.”
Điền Nguyễn: “……”
Tiếp viên hàng đẩy xe phục vụ ngang qua, đối với khách khoang hạng nhất ôn nhu nhắc: “Tiên sinh, máy bay cấm chơi đùa ạ.”
Điền Nguyễn lập tức buông món đồ chơi, nó rung lên, nhảy qua Ngu Kinh Mặc, xuyên qua xe đẩy bay thẳng đến chỗ Akers, còn tăng mức rung lên.
Akers suýt nữa nổ tung tại chỗ.
Tiếp viên món đồ chơi rung giữa chân Akers, tuy gì nhưng ánh mắt ghét bỏ thì hết tất cả.
Akers: “………… Không của !”
Điền Nguyễn: “XX , xem nó thích , tặng luôn đó!”
Akers: “Tôi cần!”
Điền Nguyễn ôm Ngu Kinh Mặc, hoảng hốt giải thích: “Thật sự tặng đó, Ngu là đủ .”
“???”