Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 117
Cập nhật lúc: 2026-03-29 13:21:37
Lượt xem: 82
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Ngu Kinh Mặc nhiều để giải thích, mua cho Điền Nguyễn một cây kem vani.
Quán chủ: “Cảm ơn ủng hộ, chúc ngài và con trai chơi vui vẻ!”
Xe kem nhỏ dọc theo bờ cát xa dần, Điền Nguyễn đưa đầu kem nhọn đến bên môi mỏng của Ngu Kinh Mặc, “Cha ơi, ăn .”
Ngu Kinh Mặc c.ắ.n một miếng ở đầu kem, dáng vẻ giống như đang c.ắ.n NeiNei của Điền Nguyễn, còn phối hợp : “Ngoan lắm.”
Mặt Điền Nguyễn đỏ lên, rõ đôi mắt kính râm của Ngu Kinh Mặc, nhưng đối phương đang n.g.ự.c , “…… chủ quán mắt , chúng chỗ nào giống cha con.”
Ngu Kinh Mặc thản nhiên: “Ở nước ngoài, ‘daddy’ ý nghĩa hai chiều.”
Điền Nguyễn tất nhiên ý nghĩa là gì, nhiều văn như thể hiểu.
“Em gọi là cha daddy đều .”
Điền Nguyễn hổ, dám gọi nhiều, ăn xong kem liền : “Dạy em lướt sóng .”
Lúc gió lớn, sóng cũng nhỏ, thích hợp cho mới chơi đùa. Điền Nguyễn ôm ván lướt sóng nước biển, rùng một cái, nhưng nhanh thích ứng với độ ấm. Đặt ván lên mặt nước, bò lên theo lời chỉ dẫn của Ngu Kinh Mặc.
Ngu Kinh Mặc chân dài, đẩy ván của xa hơn một chút mới tự nhảy lên ván, chậm rãi vững như một pho tượng tinh xảo.
Điền Nguyễn soái đến choáng váng, cũng lên, kết quả m.ô.n.g nhấc lật nhào xuống biển.
Vùng vẫy ôm lấy ván, giây tiếp theo Ngu Kinh Mặc xách trở ván, ho hai tiếng, bò lên nữa.
“Còn học bò bộ?” Vì kéo Điền Nguyễn lên, Ngu Kinh Mặc nhảy xuống nước, thanh niên đang ván, vỗ nhẹ một cái lên m.ô.n.g , giống như đang dạy trẻ con.
Toàn Điền Nguyễn ướt đẫm, lông mi run run, con ngươi nắng lấp lánh, “Giờ làm nữa?”
Ngu Kinh Mặc đẩy ván của : “Chờ sóng tới.”
Không lâu , một đợt sóng nhẹ nhàng cuộn đây, Ngu Kinh Mặc bình tĩnh : “Tới .”
Điền Nguyễn đầu : “To như ?!”
Sóng cao ba mét như một tấm chăn lớn phủ xuống mặt biển, che khuất bóng lướt sóng. Trong chốc lát, những bóng giống như châu chấu bay tán loạn, nhảy khỏi làn sóng, lao nhanh mặt nước.
Điền Nguyễn sóng đẩy trôi: “A a a —— ộp —— a a a —— ộp ——”
Vừa nhào uống nước biển, cuối cùng cuốn thẳng bờ như một con cá mặn mắc cạn.
“……”
Một lát , Ngu Kinh Mặc đạp sóng mà đến, sạch sẽ như tiên giáng trần, cúi mắt thanh niên eo thon chân dài đang dài như cá mặn, đại phát từ bi mà bế lên: “Bị dọa ?”
Điền Nguyễn treo , tay chân mềm nhũn, “ừm.”
Ngu Kinh Mặc vỗ trấn an lưng , “Yên tâm, em.”
Điền Nguyễn thở một lúc, phấn khởi: “Chúng tiếp tục.”
Sau bảy tám trượt như chim cánh cụt, Điền Nguyễn cuối cùng cũng thể vững ván như một con gấu Bắc Cực. Cậu phát hiện lướt sóng và trượt tuyết điểm giống, chỉ cần giữ thăng bằng, cần quá nhiều kỹ thuật, là thể theo sóng mà .
Chỉ một buổi chiều, Điền Nguyễn thể lướt ở mức cơ bản như Ngu Kinh Mặc, ván như hòa thành một phần cơ thể, sóng lớn nhỏ chỉ cần mặt nước là thể phán đoán .
“Đây chính là truyền thuyết thủy thượng phiêu!” Điền Nguyễn sảng khoái, một đợt sóng đ.á.n.h tới, “Lộc cộc lộc cộc lộc cộc……”
Ngu Kinh Mặc bật , kéo thanh niên từ trong nước lên đặt lên ván, “Đắc ý quá.”
Điền Nguyễn ván hì hì: “Em trượt tuyết, giờ còn lướt sóng, về nhà thể khoe .”
Hoàng hôn đổ xuống mặt biển, sóng nước lấp lánh, ánh lên khuôn mặt tươi sáng môi hồng răng trắng của thanh niên. Ngu Kinh Mặc cúi mắt gương mặt tràn đầy vui sướng , cúi đầu hôn lên.
Tiếng Điền Nguyễn lập tức chặn , nụ hôn càng sâu hơn, tâm trí cắt đứt, chỉ chuyên chú hưởng thụ.
Dù hôn cả trăm , vẫn nồng nàn lưu luyến như .
Vị mặn của nước biển, vị ngọt của kem, hòa thành một hương vị lạnh mát thanh tân. Đất trời xa rộng, nơi đất khách quê , bọn họ cần kiêng dè ai.
Không , cả hai đẩy dần bờ.
Ngu Kinh Mặc đặt tay lên cổ và bên tai Điền Nguyễn, nhẹ giọng : “Về khách sạn.”
Điền Nguyễn đỏ mặt gật đầu.
Ở nơi ngoại quốc phóng khoáng , hai đàn ông hôn thật sự chuyện lạ, thậm chí chẳng ai thêm vài . Chỉ quen mới giật như thấy quỷ: “Điền Nguyễn?”
Điền Nguyễn: “?”
“Điền Nguyễn là ?!” Uông Vĩ Kỳ trừng to mắt hai đang ôm , rõ ràng là Điền Nguyễn và chồng của , Ngu Kinh Mặc!
Người nọ mặt , Uông Vĩ Kỳ sợ đến mức lùi một bước, phịch xuống cát, trời ơi, thật sự là Điền Nguyễn và Ngu Kinh Mặc, thấy bọn họ đang yêu, sẽ bịt miệng ?!
Điền Nguyễn cũng tròn mắt, vẻ mặt như thấy ma: “Uông Vĩ Kỳ?”
Uông Vĩ Kỳ gật đầu lia lịa, tóc chải kiểu râu gián rung lên, “Cậu… yêu đương vụng trộm?”
Điền Nguyễn: “……”
Uông Vĩ Kỳ hối hận đến suýt c.ắ.n rớt lưỡi: “Cậu dụ dỗ rể … Không đúng, hai là lưỡng tình tương duyệt?”
Điền Nguyễn: “……”
Ngu Kinh Mặc nắm Điền Nguyễn vẫn đang ngốc nghếch vì hoảng kéo lên bờ cát, ván lướt sóng cũng cắm thẳng đám cát, “Lướt sóng.”
Uông Vĩ Kỳ gật gù tỏ hiểu, “Lướt sóng, sóng hất, cũng là chuyện thường tình của con .”
Tịch dương chiếu lên mặt Điền Nguyễn, đỏ cả một mảng, “Tôi với Ngu lướt sóng, đừng nghĩ nhiều.”
Uông Vĩ Kỳ lắc đầu mạnh như đ.á.n.h trống, “Tôi mới thấy bại hoại đạo đức, quyến rũ rể của .”
“……”
“Không , cũng đang gì, coi như bậy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-117.html.]
Ngu Kinh Mặc hỏi: “Chỉ ?”
Uông Vĩ Kỳ gật đầu lắc đầu, “Từ lớp 1 đến lớp 8 Đông Lệnh Doanh đều đang ở đây, ai tham gia đều đến cả. Bọn họ chỗ khác chơi, tới đây mỹ nữ mặc bikini……”
Ngu Kinh Mặc : “Điền Nguyễn trai tên Điền Viễn. Em chính là đối tượng hợp pháp của . Em còn đang học, hy vọng vì quan hệ mà mang đến bất tiện cho em . Cậu thể giữ bí mật giúp em ?”
Uông Vĩ Kỳ đơ một lúc lâu, lời Ngu Kinh Mặc cuối cùng cũng não tiếp thu và dịch , “Hai …… kết hôn ?”
“Không sai.”
Điền Nguyễn hổ nên lời, tin tới quá đột ngột, kịp trở tay.
Uông Vĩ Kỳ: “ Điền Nguyễn mới 17, 18 tuổi thôi.”
Ngu Kinh Mặc: “Đã hai mươi.”
Uông Vĩ Kỳ khiếp sợ đến thành lời, bởi vì da Điền Nguyễn trắng non, còn trẻ hơn cả ……
Điền Nguyễn thành thật : “Xin , cũng cố ý giấu , chỉ là… làm một học sinh bình thường.”
Uông Vĩ Kỳ thầm nghĩ, loại “bình thường” cũng : thành tích , da trắng trai, gia thế cao quý —— kết hôn thì cũng thôi, nhưng Ngu Kinh Mặc là đại lão, ai cũng thể thu phục.
Nên xét theo điểm thôi, Điền Nguyễn bình thường chút nào. Trong lòng Uông Vĩ Kỳ chua xót, còn thấy ngượng —— là một thằng đàn ông, hâm mộ … nam nhân bao dưỡng?
Uông Vĩ Kỳ run run vai, vỗ m.ô.n.g dậy: “Anh yên tâm, sẽ giữ bí mật cho .”
Điền Nguyễn siết nắm tay, “Anh em , nghĩa khí.”
Uông Vĩ Kỳ khí thế bùng lên, chạm nắm đ.ấ.m với Điền Nguyễn, “Quân t.ử nhất ngôn, ngựa chạy tám phương cũng đuổi kịp!”
Một đám da vàng, tóc đen, mắt đen xuống bãi cát, mặc đồng phục giống hệt Uông Vĩ Kỳ, áo thun Đông Lệnh Doanh, logo là huy hiệu trường Đức Âm.
“Uông Vĩ Kỳ? Cậu làm gì đấy?” Một nam sinh hô.
Uông Vĩ Kỳ giật , chắn Điền Nguyễn, “Các nhanh! Tôi tới cản!”
Điền Nguyễn: “…… Được, cảm ơn.”
Uông Vĩ Kỳ thấp , dạng chân, giơ hai tay lên đầu, lắc lư chạy về phía đám . Tư thế quái dị chỉ thu hút sự chú ý của đám bạn học, mà còn thu hút vô mỹ nữ bikini.
“Úc, giống như…… con cua.”
Trong tiếng của đám mỹ nữ, Uông Vĩ Kỳ đỏ từ đầu tới chân như con cua luộc, lao về phía đám bạn học yêu.
Đám bạn học: “……”
Bọn họ đầu luôn, “Đi nhanh nhanh, chúng quen .”
Uông Vĩ Kỳ gào bằng tiếng Anh bể nát: “Oh, nhóm my baby, đợi —!”
Điền Nguyễn theo dáng vẻ con cua đầy dũng khí của Uông Vĩ Kỳ, cảm khái: “Hắn lúc nào cũng thể tạo kỳ tích, làm em thể bằng con mắt khác.”
Ngu Kinh Mặc: “Bảo các em là bạn học.”
Điền Nguyễn: “……”
Hai lén lút trở về khách sạn. Vì lén lút? Bởi vì đám học sinh Đông Lệnh Doanh ở đây, nghĩa là thể đụng mặt bất cứ lúc nào. Điền Nguyễn bật chế độ du kích, quanh xem đồng hương tóc đen mắt đen nào .
Ngu Kinh Mặc kéo thanh niên thang máy, “Đây là tuần trăng mật của chúng , cần để ý khác.”
“ mà……”
“Bảo tiêu sẽ để ý.”
Điền Nguyễn giật : bảo tiêu còn theo? Cậu thật sự thấy bóng dáng ai.
Đến lúc ăn, mới thấy một đội tóc giả vàng chóe như Kim Mao Sư Vương, một đội tóc bạc như bà cụ, mặt dán hình xăm rồng, là Mao Thất.
Điền Nguyễn: “……”
Mao Thất báo cáo: “Xung quanh bạn học của phu nhân, xin yên tâm dùng bữa.”
Điền Nguyễn: “Các … y như xã hội đen.”
Mao Thất: “Nhập gia tùy tục.”
Không thể , Mao Thất và ba bảo tiêu còn trang điểm dọa , ai cũng dám tới gần, phục vụ thì càng cẩn thận, lễ phép cực độ.
thấy đám “giang hồ đại ca” đó cung kính cạnh một bàn, mà bàn đó một đàn ông Đông Á tuấn mỹ mặc tây trang và một thiếu niên thanh tú, cả nhà hàng liền tự động liên tưởng thành một cảnh đại ca hắc đạo Đông Á và tiểu kiều thê của .
Thế nên khi nhân viên phục vụ bưng đồ ăn, tay cô run bần bật như mắc Parkinson.
Điền Nguyễn hiểu tại .
Khi phục vụ dùng d.a.o ăn bóc con tôm lớn, d.a.o ăn đột ngột văng khỏi tay cô, cắm thẳng ghế, giữa hai chân Điền Nguyễn.
Điền Nguyễn: “…………”
Phục vụ hét lên hoảng sợ: “Sorry!!!”
Suýt nữa thành thái giám, mặt nhỏ Điền Nguyễn trắng bệch. Ngu Kinh Mặc chặn phục vụ đang cuống lên, rút d.a.o ăn , giọng lạnh: “Phiền cô lui xuống, để chúng tự làm.”
Phục vụ chạy mất, trong lòng nghĩ đắc tội hắc bang, chắc sống nổi tối nay……
Không lâu , giám đốc dẫn cô tới xin , rối loạn cả lên, hiển nhiên cũng dọa. Để bồi thường, bữa ăn tối miễn phí bộ.
Điền Nguyễn nhờ họa phúc, ăn miễn phí một bữa lớn, đền bù tinh thần hù dọa.
Về phòng tuần trăng mật, Điền Nguyễn khoan khoái xoài sofa, “Bữa tối miễn phí, còn ngon nữa ~”
Ngu Kinh Mặc xuống chỗ của , “Quần em… sắp rơi mất cái gì đó .”
Điền Nguyễn: “?”
Cậu cúi , thấy quần rách một đường dài, chính là chỗ d.a.o ăn b.ắ.n trúng.
Ngu Kinh Mặc thở dài: “May là thành thái giám, bằng khỏi chơi gì hết.”
Điền Nguyễn: “……”