Ba Nhỏ Hào Môn Cũng Muốn Đi Học - Chương 106

Cập nhật lúc: 2026-03-29 11:47:26
Lượt xem: 105

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Đỗ Hận Đừng ở Tô thị mua một căn hộ áp mái, cũng thuộc khu trung tâm đất đắt như vàng, tên là “Nhảy Kim Thủ Phủ”. Nghe tên liền đây là khu tiểu khu xa hoa dành cho giới thượng lưu.

Quả thực đúng như , đủ loại xe sang và siêu xe nườm nượp. Mặt tiền là một tòa đại điện khổng lồ, bảng hiệu phía điêu khắc tên khu, hai cột trụ thô lớn chừng hai mươi mét, sáu ôm mới hết.

Tựa như Nam Thiên Môn, chạm khắc rồng phượng, mây khói vờn quanh.

Giữa khung cảnh đêm, màn hình điện t.ử tại đỉnh tòa nhà hiện lên cảnh vũ trụ bao la, những mảng tinh vân rực rỡ điểm xuyết trong nền tối.

Điền Nguyễn kinh ngạc cảm thán: “Này cũng quá hoành tráng .”

Rolls-Royce của Ngu Kinh Mặc chạy tiểu khu nào cũng thông suốt gặp trở ngại, “Nếu em thích, mua cho em một căn, để chúng làm nơi bí mật nho nhỏ.”

Điền Nguyễn nghĩ thầm, chỉ sợ bí mật nho nhỏ, mà là bí mật dâm loạn……

“Không cần.” Điền Nguyễn làm kiểu tiết kiệm mà đáp, “Trang viên nhà chúng lớn là đủ ở .”

Ngu Kinh Mặc , rằng còn bất động sản ở nhiều nơi, về đều làm chỗ ở riêng của và Điền Nguyễn.

Khu nhà xa hoa quả nhiên khác biệt, mỗi tầng một hộ, mỗi hộ một thang máy riêng, thang máy thẳng đến cửa. Khách đến chỉ cần dùng điện thoại bàn bên thang máy gọi lên chủ hộ, chủ hộ mở cửa, là thang máy sẽ đưa khách lên thẳng.

“So với tiểu khu của họ còn xa hoa hơn nhiều.” Điền Nguyễn thang máy, quanh khắp nơi.

Bởi vì mỗi hộ một thang, nên thang máy chính là tài sản riêng, chủ nhà trang trí thế nào cũng . Hạ Lan Tư lúc dọn , việc đầu tiên là giúp thang máy “ quần áo”, bốn bức tường đều là tranh sơn dầu trừu tượng sắc màu rực rỡ, tràn ngập thở nghệ thuật.

“Nơi một căn tầng thấp cũng trị giá năm chục triệu. Căn áp mái còn trăm triệu trở lên.” Ngu Kinh Mặc nắm rõ thị trường bất động sản như lòng bàn tay.

Điền Nguyễn: “…… em mà, cả em đúng là kim ốc tàng kiều.”

Cậu còn chụp mấy tấm ảnh, “Tranh trừu tượng giống như bôi bừa . Thật sự , ngày mai em cũng vẽ một bức trừu tượng phái.”

Ngu Kinh Mặc dù tế bào nghệ thuật, cũng tranh trừu tượng tuyệt đối tùy tiện vẽ, khóe môi cong cong, gì thêm.

Đến tầng áp mái, hai đặt chân lên tấm t.h.ả.m mềm mại, bước đến cánh cửa màu đen. Điền Nguyễn còn đang hoa mắt tìm chuông cửa thì Ngu Kinh Mặc đưa tay nhấn.

Không bao lâu cửa mở, Đỗ Hận Đừng nghiêng : “Hoan nghênh, mời .”

“Anh cả, buổi tối .” Điền Nguyễn dâng lễ vật chuẩn , một thùng táo lớn đóng gói tinh xảo và một thùng hải sâm khô bổ thận.

“Cảm ơn.” Đỗ Hận Đừng nhận lấy, “Anh đang nấu cơm, đêm nay hai ăn luôn .”

Điền Nguyễn kinh ngạc: “Anh còn nấu cơm?”

Đỗ Hận Đừng đặt lễ vật bên sofa, “Không giỏi lắm, nhưng Lance thích làm mì xương sườn rau xanh. Hắn tối nay ăn.”

Điền Nguyễn rùng : “Vậy Lance của ?”

“…… Đang ngủ.”

“Ngủ đến chạng vạng? Anh cả, đúng là mãnh thật, ngày đêm phân, thận mệt mới lạ.”

Đỗ Hận Đừng vẫn giữ nụ : “Tối qua tăng ca, Hạ Lan Tư thức đêm vẽ tranh, nên hôm nay mới ngủ nhiều.”

Điền Nguyễn đồng tình: “Việc vất vả cả .”

Đỗ Hận Đừng với Ngu Kinh Mặc: “Em rể, quản chút.”

Ngu Kinh Mặc ừ một tiếng, kéo tay Điền Nguyễn, nhẹ nhàng gõ lòng bàn tay một cái: “Không lung tung.”

Điền Nguyễn: “Dạ.”

Ngu Kinh Mặc kéo tay lên, đưa đến bên môi thổi thổi: “Đau ?”

Điền Nguyễn sáng lạn: “Không đau.”

Đỗ Hận Đừng: “……” Thôi, nấu cơm.

Xương sườn băm xong, tiếp theo luộc sơ qua một chút, trong lúc đó nhặt rau, rửa rau, rửa hành lá, thái gừng.

Vừa bận rộn trong phòng bếp mở cửa, hình tượng “Tổng tài bá đạo cưỡng chế yêu” liền biến mất, : “Hai thể tham quan một chút, trừ phòng vẽ của Hạ Lan Tư đừng động, còn tùy ý.”

Điền Nguyễn lập tức chạy đến phòng ngủ chính, khẽ mở cửa, cùng Hạ Lan Tư đang dựa đầu giường chơi điện thoại trừng mắt .

Điền Nguyễn: “Sao tỉnh mà ngoài?”

Hạ Lan Tư động tĩnh bên ngoài, “Hắn nấu cơm, lau nhà. Tôi lát nữa , khỏi lau tiếp.”

Điền Nguyễn phục luôn: “Lười như , thuê bảo mẫu?”

Hạ Lan Tư trầm ngâm: “Bởi vì tạo hình tượng siêng năng.”

Điền Nguyễn: “Anh giả vờ một cái là lộ ngay.”

Hạ Lan Tư bật chăn, lộ đôi chân dài, quần lót tam giác màu vàng quyến rũ, thở ngọt ngào lười biếng xông thẳng mặt.

Điền Nguyễn: “Lưu manh!” Đóng cửa “phanh” chạy.

Cậu chạy mách với Đỗ Hận Đừng: “Hạ Lan Tư tỉnh ! Còn cho em đùi với quần tam giác màu vàng! Trên đùi còn đầy dấu hôn!”

Đỗ Hận Đừng: “……”

Ngu Kinh Mặc: “Đừng chạy lung tung, đây cho ngoan.”

Điền Nguyễn ngoan ngoãn cạnh Ngu Kinh Mặc, Ngu Kinh Mặc bóc một quả quýt ngọt nhét miệng . Ăn xong, Điền Nguyễn chậm rãi nhận , Hạ Lan Tư sắp ngoài ?

Năm phút , Hạ Lan Tư ăn mặc chỉnh tề bước , bộ dấu vết đều che kín, liền Điền Nguyễn bằng nụ đúng nghĩa: “Miệng thật lanh.”

Điền Nguyễn ngọt: “Thầy Hạ da trắng, trai, chân dài, đúng là làm em mở mắt.”

Hạ Lan Tư vốn , bật : “Vậy cảm tưởng gì?”

“Em giúp thầy lau nhà?”

“……” Hạ Lan Tư làm bộ siêng năng , “Không cần, khách cứ .”

Sau đó xổm xuống nghịch robot hút bụi. Robot giống như con rùa đen mắc kẹt ở góc tường, liền lật nó , giúp nó tìm đường .

Điền Nguyễn: “…… Đây gọi là lau nhà?”

Hạ Lan Tư vẻ mặt rạng rỡ như làm việc vất vả thật, còn lau cả mồ hôi tưởng tượng: “ , tuy mệt, nhưng thấy nhà sạch sẽ, lòng cũng sạch sẽ.”

Điền Nguyễn , ngoài vẽ và đ.á.n.h , Hạ Lan Tư đúng là mười ngón dính nước.

Nếu là Điền Nguyễn quét dọn, nhất định sẽ giống con ong nhỏ siêng năng, lau một lượt, quét, lau —— hệt như hầu trong nhà vẫn làm việc.

Mùi xương sườn từ bếp theo luồng khí nóng bay , đậm đà khiến Điền Nguyễn và Hạ Lan Tư đồng loạt hít một thật sâu: “Thơm quá……”

Hạ Lan Tư vứt robot chạy : “Giúp robot, sẽ tha thứ cho

Điền Nguyễn: “Dạ.”

Cậu xổm xem robot hút bụi tròn vo, hai chổi nhỏ phành phạch, cảm thấy thú vị.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-nho-hao-mon-cung-muon-di-hoc/chuong-106.html.]

Robot nhỏ đụng tường lùi , đụng tới Điền Nguyễn, giọng nữ máy móc mềm mại vang lên: “Cứu mạng, cứu mạng, qua nha.”

Điền Nguyễn đáng yêu đến mức mềm lòng, giúp nó đặt sang một đất trống khác.

Bỗng nhiên tiếng của Đỗ Hận Đừng truyền đến: “Ăn cơm.”

Điền Nguyễn liền đến khu bàn ăn dùng bữa. Hương vị thịt cá thanh đạm, bát mì xương sườn đơn giản mà ngon ngoài dự đoán, thịt và mì mềm, một miếng ấm cả dày.

“Ngon quá.” Điền Nguyễn khen.

Đỗ Hận Đừng gắp cho một đũa mì: “Còn nữa, nấu một nồi lớn mì sợi.”

Ngu Kinh Mặc đến nhà khác vẫn luôn khách khí, dùng khăn giấy lau khóe môi, lễ độ : “Cảm ơn khoản đãi, thật sự ngon.”

Đỗ Hận Đừng : “Nếu đều là một nhà, thì đừng diễn cái dáng vẻ khách sáo đó.”

Ngu Kinh Mặc : “Chính vì là một nhà, mới càng giữ lễ và tôn trọng. Tôi xin mặt phu nhân nhà xin chuyện thất lễ lúc nãy.”

Đỗ Hận Đừng phất tay: “Không , ai bảo là em ruột .”

Điền Nguyễn cúi đầu: “Kỳ thật hôm nay em chuyện nhờ.”

“Nói .”

Hạ Lan Tư tuy đắn, nhưng đầu óc lanh: “Ngày mai thi mỹ thuật đúng ? Tôi là một trong các giám thị, thả lỏng cho .”

Điền Nguyễn: “…… Không cần. Em chỉ nhờ thầy mở cho em một chút mẹo nhỏ thôi.”

Đũa của Hạ Lan Tư dừng , gắp một hạt đậu phộng bỏ miệng: “Xem vẫn còn tự khả năng vẽ của thế nào.”

Điền Nguyễn khiêm tốn cầu học: “Thầy Hạ, thể dạy em ?”

“Có thể, miễn chịu học nghiêm túc.”

“Em nhất định nghiêm túc học.”

Hạ Lan Tư : “Tốt, đây là . Đến lúc đó đừng trách xuống tay nể mặt.”

Điền Nguyễn vẻ mặt quyết tâm: “Gió to tới mấy cũng chịu !”

Không chịu khổ luyện tập, làm thi điểm .

Ngu Kinh Mặc quy định cho bọn họ ba tiếng, nếu vẫn thì Điền Nguyễn ngoan ngoãn về nhà ngủ, để chuẩn cho những môn thi khác ngày mai, ham cái nhỏ mà bỏ cái lớn.

Điền Nguyễn gật đầu: “Em .”

Sau đó Hạ Lan Tư dẫn lên phòng vẽ tầng hai của căn hộ thông tầng. Phải , bộ tầng hai gần như biến thành một phòng triển lãm nhỏ, treo đầy tranh danh gia hoặc tranh phong cách nghệ thuật của chính Hạ Lan Tư.

Điền Nguyễn xem từng bức, chút hâm mộ: “Biết vẽ thật .”

Hạ Lan Tư nhạt: “Vẽ tranh thì đảm bảo no bụng. Ngành nào cũng thế, đỉnh kim tự tháp mới sống . Tầng trung và thì nhiều lắm chỉ húp nước.”

Điền Nguyễn tò mò: “Trình độ của như mà cũng chỉ húp nước?”

Hạ Lan Tư: “Tôi vẽ thế nào cũng thể đổi việc là thương nhân. Cậu sẽ mua tranh của một thương nhân ?”

“Vì ?”

“Vì nó dính mùi tiền, tao nhã, thấp kém. Trong giới hội họa, văn học, cái gì dính đến tiền đều xem là cao cấp.”

Điền Nguyễn nghiêm túc bức thủy mặc thủy tiên tường, chữ ký ở góc cũng là “Lance”.

Hạ Lan Tư liếc qua: “Nên chỉ thể tự ngắm.”

Điền Nguyễn : “Chỉ cần cứ dấn , một ngày nào đó sẽ thấy.”

Hạ Lan Tư: “Ừ, ngày c.h.ế.t . Van Gogh cũng là c.h.ế.t mới thành đại họa sĩ.”

“……”

“Tôi nổi tiếng khi c.h.ế.t, sống mà vẫn xuất sắc.” Hạ Lan Tư thong thả lê dép lê phòng vẽ, mái tóc màu champagne rối nhẹ, gương mặt xinh như nhân vật bước từ tranh, sống động sức công kích, “Vào, tiếp nhận cơn bão huấn luyện của .”

Điền Nguyễn: “…… Được.”

Mệt đến mức là chuyện thường của tài.

Hạ Lan Tư học từ phác họa đến bột màu, màu nước, sơn dầu, tất cả đều thông thạo, còn vẽ bằng ps. bản thích nhất là cầm bút vẽ lên giấy hoặc vải, để đưa những hình ảnh trong đầu trực tiếp.

“Ngày mai thi bột màu. Tranh màu nước khó ở hình khối và ánh sáng, từ phác họa mà xây nền.” Hạ Lan Tư , “Cậu cái gì cũng vững, nên chỉ thể cố mà nắm đại cục.”

Điền Nguyễn gật đầu, nghiêm túc .

Hạ Lan Tư giảng vẽ, thì thô nhưng đúng trọng tâm, tranh cũng đơn giản nhưng đủ để ứng phó bài thi.

Ba tiếng trôi qua, Điền Nguyễn thu lợi ít, thật lòng bội phục: “Anh là một thầy giáo giỏi.”

Hạ Lan Tư : “Đáng tiếc học kỳ dạy các nữa.”

Điền Nguyễn tiếc nuối, nhưng tính từ đến nay tự do, làm gì làm nấy, nửa đời gia đình trói buộc, nửa đời cứ tự tung tự tác.

Chỉ là Điền Nguyễn vẫn mong đừng quá tự tung tự tác, lỡ giống trong nguyên truyện mà ăn cơm nhà nước thì toi.

“Anh còn định làm ăn nữa ?” Điền Nguyễn hỏi.

Hạ Lan Tư : “Tạm thời tính, nhưng sẽ nghĩ.”

“Nếu định làm, cần tự làm một , thể tìm Ngu trai hỗ trợ.”

“Tôi thích nhờ .”

“Vậy cứ coi bọn họ là cái máy ATM.”

Lông mày Hạ Lan Tư nhướng lên, giơ ngón cái: “Đỉnh.”

Sau đó xuống tầng, Hạ Lan Tư cầm bút vẽ với Đỗ Hận Đừng và Ngu Kinh Mặc: “Điền Nguyễn xem các như máy ATM.”

Điền Nguyễn: “……”

Đỗ Hận Đừng: “Tôi chắc loại dễ vắt .”

Ngu Kinh Mặc sang Điền Nguyễn: “Thật ?”

Điền Nguyễn định phủ nhận, Hạ Lan Tư nhét bút vẽ tay : “Cho , nhớ mà chơi.”

Điền Nguyễn: “Chơi?”

Ngu Kinh Mặc nắm tay cùng cây bút vẽ: “Cảm ơn, cáo từ.”

Điền Nguyễn ngơ ngác theo Ngu Kinh Mặc thang máy: “Em xem như máy ATM.”

Ngu Kinh Mặc lấy bút vẽ : “Đây là cái em dùng lúc nãy?”

“Ừm.”

“Vừa dùng để dạy dỗ em”

“??”

Loading...