Ba Mươi Mốt Lần Nói Anh Yêu EM - Chương 6: Ngoại Truyện 1
Cập nhật lúc: 2026-02-08 07:21:13
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào buổi tối ngày thứ ba kể từ khi bắt, sư tỷ đến gặp . Cả và sư tỷ đều là môn của Quý Thanh – Viện trưởng Viện Nghiên cứu Khoa học Người và Trí tuệ Nhân tạo Quốc tế. Chỉ điều chuyên ngành của là trí tuệ nhân tạo và kỹ thuật di truyền , còn sư tỷ học kỹ thuật cải tạo gen. Cả hai chúng đều là sản phẩm của thí nghiệm mang mã tuyệt mật quốc tế PH, nhưng sư tỷ là thành quả cuối cùng của giai đoạn một, còn là thành quả cuối cùng của giai đoạn hai.
Lần đầu tiên đến sự tồn tại của sư tỷ là khi 8 tuổi, giai đoạn một của kế hoạch cũng sắp kết thúc. Dù , vẫn tìm hiểu về giai đoạn một của thí nghiệm từ phụ nữ mà lẽ nên gọi là .
Giai đoạn một chủ trương sửa đổi và thế các đoạn gen bằng công nghệ để đạt mục tiêu tạo “con hảo”. Vì mục đích đó, phòng thí nghiệm tài trợ cho nhiều trại trẻ mồ côi và trại phúc lợi cầu, đó lấy danh nghĩa nhận nuôi để lấy những đứa trẻ từ 18 tháng đến 5 tuổi từ các trại về làm thí nghiệm.
Sư tỷ là một trong đó. Chị phòng thí nghiệm khi mới 3 tuổi 11 tháng. Sau một năm nuôi dưỡng bằng các loại t.h.u.ố.c chuyên dụng để đảm bảo cơ thể thể chịu đựng tổn thương từ thí nghiệm, chị bắt đầu thí nghiệm đầu tiên 4 tuổi 11 tháng. Cho đến khi 8 tuổi 10 tháng, chị trải qua tổng cộng 21 thế gen, 58 sửa đổi gen và gần 100 các thí nghiệm quan sát lớn nhỏ khác .
Lần đầu tiên gặp sư tỷ, chị 17 tuổi. Dáng cao gầy nhưng trông hề khỏe mạnh. Làn da gần như bao giờ thấy ánh mặt trời nên trắng bệch một cách bệnh hoạn. Hàng loạt thí nghiệm từ thuở ấu thơ khiến gương mặt chị một sự “bất thường” rõ rệt, cứ như trải qua phẫu thuật thẩm mỹ . Thế nhưng, gương mặt chị tự nhiên, dấu vết của d.a.o kéo.
Chị là sống đầu tiên gặp trong phòng thí nghiệm, ngoài những nhân viên thí nghiệm .
Lúc đó, căm ghét sự lạnh lùng của chị - mỗi cố gắng tiếp cận đều chị lờ – nhưng đồng thời cũng vô cùng ghen tị. Chị “bố ”, dù đó cũng là một phần của dự án thí nghiệm, nhưng cặp vợ chồng đó thực sự quan tâm đến cô gái gầy gò, khô héo . Họ dành cho chị một tình yêu chân thành mà hằng khao khát nhưng bao giờ ... Mãi đến bây giờ.
Sau đó, khi 13 tuổi, đưa từ phòng thí nghiệm trắng toát ngoài xã hội loài . Trong khi đó, sư tỷ cũng bước xã hội từ “ngôi nhà ấm cúng” của . Đối với chị , thí nghiệm kết thúc, còn của thì vẫn tiếp tục. Dù một năm thí nghiệm PH chính thức thất bại, nhưng vẫn một nhóm âm thầm theo dõi , vì là sản phẩm hảo của họ.
Lần thứ hai gặp sư tỷ là tại phòng họp nhỏ của thầy Quý Thanh. Chị bước khi đang thảo luận với thầy về chủ đề độ tương thích giữa AI hình và con . Chị một đôi giày cao gót, tóc búi gọn gáy thành một búi đuôi ngựa đen thẳng . Lúc đó tóc chị dài, búi lên chỉ đến lưng, chứ như bây giờ, buộc thành một búi cao gọn gàng và tóc đen của chị dài đến tận thắt lưng.
Là môn của cùng một thầy, đều là học trò cưng, và sư tỷ dần nhiều cơ hội tiếp xúc hơn. Rồi ba điều:
Thứ nhất, tên chị là Tầm Linh, do cặp vợ chồng đặt.
Thứ hai, lý do đây trong phòng thí nghiệm chị lờ . Chị rằng việc cố gắng tiếp cận chị cũng là một phần của thí nghiệm. Nếu chị đáp thì sẽ coi là thất bại. Và giờ đây, chị là đối tượng thí nghiệm thành công duy nhất của giai đoạn một thí nghiệm PH, nhưng sự xuất hiện của làm giảm đáng kể giá trị thí nghiệm của chị.
Thứ ba, sự lựa chọn của chị. Chị khởi động kế hoạch thí nghiệm PH, bắt đầu giai đoạn một, nhưng chị sẽ là đầu. Trong suốt thời gian chúng ở bên , chị cũng nhận sự chán ghét của đối với loài .
Tôi trong phòng cách ly một , tựa giường, Tầm Linh một nhóm hộ tống phòng , , là phòng cách ly . Đây là phòng của .
Chị bước , xuống mà thẳng đến mặt và chất vấn: “Chị nhắc nhở em dừng tay đúng ? Thế mà em gây chuyện lớn như . Em mấy ngày nay thầy khó khăn thế nào ? Mới hôm qua thầy tỉnh từ cơn hôn mê tin về em, bây giờ vẫn còn đang trong phòng cấp cứu. Em thật sự... Em thật sự... đúng là ‘giỏi’ quá mà.”
Khi chị từ từ thốt câu cuối, giọng như tẩm độc, đôi mắt lạnh lẽo hề chút cảm xúc nào . Chị lúc nào cũng , điềm tĩnh, ngay cả những lời lẽ cấp bách nhất do chị cũng trở nên chẳng quan trọng.
“Chị đừng nhắc đến thầy! Chị là tư cách nhất để nhắc đến thầy đấy, Tầm Linh! Chị nghĩ ai cũng là quái vật tình cảm như chị ?” Tôi chị, mong thấy gương mặt chị sự bối rối, hoảng loạn... thấy bất cứ thứ gì cũng , miễn là vẻ vô tình, vô cảm .
Chị nhướng mày, khẩy: “Chúng chẳng đều từ một phòng thí nghiệm ? Đừng tưởng rằng yêu một con robot là em thành thật . Trong mắt chị, em cũng chẳng thật .” Nói , chị châm một điếu thuốc, nửa khuôn mặt sắc sảo ẩn làn khói xanh.
Lời của chị sai, cũng chẳng thể phản bác. Chị quả thật phù hợp với xã hội loài hơn , và cũng giống hơn . Ngay khi trở về với xã hội, chị thoát khỏi sự kiểm soát của phòng thí nghiệm, còn thì vẫn sống sự giám sát.
“Tối nay cục Khoa học Quốc gia sẽ họp, về tương lai của em và con robot của em. Tất cả phụ thuộc .” Chị nhả một làn khói t.h.u.ố.c về phía , để lộ đôi mắt sắc bén làn khói, chằm chằm : “Chị khuyên em nên chuẩn tâm lý cho việc nó hủy . Dù thì,” chị ngừng một chút, khóe miệng cong lên, nở một nụ dịu dàng với , nhưng lời tiếp theo lạnh lẽo vô cùng, “một con robot mà ý thức của con thì khó kiểm soát lắm, giống như em .”
Tôi im lặng một lúc, phản công: “Vậy còn chị? Một con linh hồn như một cỗ máy? Chị cũng đừng coi thường . So với , chị còn đáng hơn.” Tôi liếc chị, thấy chị lộ vẻ mặt mỉa mai, liền nhanh chóng tiếp:
“Tôi chị gì. Tôi mất cảm xúc vì máy móc, nhưng khao khát nhận tình yêu từ máy móc. ít nhất làm . Còn chị, kỹ thuật gen biến thành như , trở thành vật hy sinh cho d.ụ.c vọng cá nhân của con trong thí nghiệm PH, mà còn mơ tưởng khởi động thí nghiệm. Sao nào? Tạo hàng ngàn hàng vạn bản của chúng sẽ khiến chị vui ?”
Nói , đột nhiên lao tới, giật mạnh sợi dây chuyền cổ Tầm Linh, hạ giọng cảnh cáo: “Tỉnh táo xem chị là cái thứ gì! Thực nghiệm thể 2-09-07.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/ba-muoi-mot-lan-noi-anh-yeu-em/chuong-6-ngoai-truyen-1.html.]
Tôi vốn định chọc giận chị , nhưng thấy bất kỳ cảm xúc nào chị. Ngay cả khi đột ngột bùng nổ, chị cũng hề tỏ kinh ngạc, chỉ bình tĩnh : “Tôi làm là vì nhân loại. Phương án tổng thể của giai đoạn một thí nghiệm PH là khả thi, chỉ là đám già đủ khả năng thôi. Nếu , chắc chắn sẽ thành công. Còn giai đoạn hai ? Hướng nghiên cứu của giai đoạn hai vốn là kết hợp các gen ưu việt sàng lọc bằng công nghệ nhân tạo để xem liệu con thể thoát khỏi nhu cầu về cảm xúc . Nếu , em chẳng lớn lên như thế , mà rơi trạng thái ‘hồn lìa khỏi xác’ từ khi còn bé vì các đoạn gen kém chất lượng. Do đó, sự tồn tại của em chính là một bước thành công của thí nghiệm, dù bây giờ em trông chẳng giống một sản phẩm ưu tú chút nào. khi còn nhỏ, em bác bỏ định lý con vì an ủi, vỗ về mà rơi trạng thái ‘hồn lìa khỏi xác’.”
Quá nhiều thông tin khiến thể tiếp nhận hết, nhưng vẫn cố chấp hỏi chị: “Tại ?”
Chị thấy buông tay, ngơ ngác ngẩng đầu hỏi, rằng bắt đầu phân tích thông tin trong lời của chị. Chị khẽ cử động tay, dập điếu thuốc, mỉm với : “Không tại cả... Tôi chỉ tò mò, nếu thí nghiệm thực sự thành công thì sẽ ? Tiến hóa do con thúc đẩy, liệu thực sự như họ mong ?”
Thấy vẫn đờ , chị đỡ , ấn xuống giường, từ cao, khoanh tay ngực, với ánh mắt lạnh lùng và khinh bỉ: “Thời gian còn sớm nữa, họp. Em nhớ kỹ, luôn tuân thủ nguyên tắc ‘Con là hết’.”
Nói , chị sải bước về phía cửa. khi chị sắp rời , lên tiếng: “Tôi chuẩn sẵn .”
Chân trái của chị bước ngoài, nhưng thu về. Chị , thể rõ mặt chị, nhưng chắc hẳn đó là vẻ mặt mỉa mai. “Tôi chuẩn sẵn cho việc sẽ hủy bỏ, nhưng hối hận. Tôi yêu , và cũng yêu , là đủ . Chị khởi động thí nghiệm PH, thì hãy thêm thông tin của Bạch Hồi hồ sơ thí nghiệm của , dù chỉ là một cái tên thôi cũng . Và , hủy bỏ luôn .”
Chị đáp , cứ thế bỏ . Còn thì giường, mở mắt, chờ đợi bình minh.
Phòng họp.
Khi Tầm Linh bước , đúng lúc đề xuất phương án hủy bỏ thẳng Bạch Hồi. Chị khẽ hừ một tiếng, lướt qua đó, đến vị trí của nhưng xuống, khoanh tay ngực.
Chị đảo mắt từ cửa đến vị trí cùng bên trái của , mặt lộ một nụ mỉa mai và khinh bỉ: “Hủy bỏ thẳng? Rồi thành phẩm duy nhất của giai đoạn hai thí nghiệm PH tự sát theo tình, đúng là chỉ đám đầu óc heo như các mới nghĩ . Sao? Thí nghiệm PH cần nữa ? Hay là ngoài Ngôn Gia, các còn thành phẩm giai đoạn hai khác để quan sát nghiên cứu cho phiên bản PH 2.0 ? Đồ ngu.”
Nói xong, chị vẫy tay về phía cửa. Trợ lý hiểu ý, ngay lập tức bật đoạn ghi âm nãy, tua đến cuối. Trong căn phòng họp vắng lặng vang lên giọng vô lực và bất lực của Ngôn Gia: “Tôi chuẩn sẵn cho việc sẽ hủy bỏ, nhưng hối hận. Tôi yêu , và cũng yêu , là đủ . Chị khởi động thí nghiệm PH, thì hãy thêm thông tin của Bạch Hồi hồ sơ thí nghiệm của , dù chỉ là một cái tên thôi cũng . Và , hủy bỏ luôn .”
Tầm Linh căn phòng họp im lặng một lúc, đó bắt đầu vang lên những tiếng bàn tán xì xào, cuối cùng cũng xuống vị trí của : “Giờ thì các vị hài lòng ?”
“Tôi nghĩ... vì sự an của thực nghiệm thể Y-4-26, kế hoạch hủy bỏ Bạch Hồi... cần thảo luận .” Tầm Linh đàn ông đó chỉ mặt chị, yêu cầu chị gặp Ngôn Gia và thuyết phục giúp hủy Bạch Hồi, giờ đây đang run rẩy giơ tay, đưa một ý kiến trái ngược với đó.
Chị khẩy một tiếng, một giọng đầy trêu chọc và chế giễu vang lên trong căn phòng ồn ào: “Tôi đồng ý. Hoặc là dứt khoát, đừng hủy nữa.”
Ngay khi lời chị dứt, cả phòng họp lập tức im lặng. Trong phòng chỉ còn tiếng ngón tay Tầm Linh gõ nhịp nhàng mặt bàn.
Sau cuộc họp, các lãnh đạo cấp cao của cục Khoa học Quốc gia đều cố tình né tránh Tầm Linh. Còn chị, chỉ ban công, gọi một cuộc điện thoại.
“Alo, xong việc . Đám ngu ngốc còn ngu hơn nghĩ. Ngôn Gia bên đó thế nào ?”
“Cô đang giường, động đậy gì cả, trông như sắp c.h.ế.t .” Giọng trầm thấp đầy vẻ đùa cợt của đối phương truyền đến. Tầm Linh trực tiếp cúp máy.
Một lúc , bên gọi . Chưa kịp để đối phương bắt đầu những lời xin vô nghĩa, Tầm Linh lên tiếng :
“Đừng nhảm.”
“Thầy Quý Thanh của chị cấp cứu , nhưng não tổn thương nghiêm trọng. Với kỹ thuật y học của liên minh hiện tại thì cơ bản thể hồi phục. Sau chắc sẽ sống thực vật.”
“Làm lắm. Ông già đóng kịch lâu như , cũng đến lúc nên nghỉ ngơi .” Vừa , Tầm Linh ngước mắt về phía cửa sổ phòng họp. Cửa sổ đó đối diện với vị trí bên trái của Tầm Linh, bàn trống trơn một tấm bảng tên, ghi rõ “Tổng kế hoạch gia thí nghiệm PH: Quý Thanh”.
Trong khi đó, Ngôn Gia, đang mở mắt nhưng chìm trong bóng tối, mặc cho nước mắt vô thức chảy dài má.