ANH ZỂ HỜ PHÁT HIỆN TÔI VẼ TRANH BUÊ ĐUÊ NHẠY CẢM LIỀN PHẠT TÔI NÁT ĐUÝT - 2

Cập nhật lúc: 2026-03-24 01:34:05
Lượt xem: 50

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

U Trầm dậy, lưng .

"Cái bức ác quỷ và linh mục của em, đuôi ác quỷ quấn lên chân linh mục..."

Lòng bàn tay áp sát lưng , từ từ trượt xuống, vượt qua thắt lưng, dừng ngay chỗ xương cụt.

"Là cái đuôi mọc từ chỗ ?"

"Đừng! Đừng sờ xuống nữa!"

Không ai rằng, hình mẫu của vị linh mục chính là U Trầm.

Cứ sờ tiếp thế , thật sự chịu nổi mất.

"Sao sờ?"

Anh nắn nhẹ một cái. "Cấu tạo chỗ , quả thực , đúng ?"

Cái tình huống gì đây? Tiết thực hành giải phẫu cơ thể ?

"Anh thấy bao giờ ! Sao bên trong !"

Chớp lấy lúc U Trầm đang ngẩn , đẩy mạnh .

"Anh thế là phạm quy!"

"Phạm quy?"

U Trầm khẩy. "Ai là bảo ba mươi tuổi vẫn còn tân, ai là khiêu khích ?"

"Giờ thấy phạm quy ? Muộn ."

"Đệch! Cái đồ già nhà —!"

Tôi ấn xuống sofa trong tư thế quỳ sấp, kiểu gì cũng giống mấy nam chính trong "phim hành động" Nhật Bản.

"Hắn còn khóe mắt lệ, đúng ?" U Trầm đột ngột hỏi.

"Cái gì—?"

Chát!

Mông ăn một phát tát đau điếng.

Tôi ngơ ngác tập. Kế đó là mấy phát liên tiếp.

Chát. Chát. Chát.

Tôi sợ đau, nhưng cái cảm giác hổ nó còn khó chịu hơn cả đau.

Từ nhỏ đến lớn bao giờ đ.á.n.h mông.

Bố mất sớm, chị thì cưng chiều, U Trầm càng hiếm khi nặng lời với .

"Khóc một cái cho xem nào."

U Trầm cầm cái máy tính bảng đặt mặt .

"Sao? Đối diện với tranh vẽ mà nổi ?"

Tôi c.ắ.n môi, mặt đỏ tới tận mang tai.

Đùa gì ? Tôi là thằng đàn ông gần hai mươi tuổi đầu, vì đ.á.n.h m.ô.n.g mà ? Truyền ngoài thì còn mặt mũi nào mà lăn lộn ở trường nữa?

U Trầm cũng hy vọng thật, chỉ chậm rãi tháo thắt lưng .

Chuông cảnh báo trong đầu vang lên liên hồi, vùng vẫy định dậy.

"Đừng động."

Anh dùng đầu gối tì thắt lưng , đè chặt chân .

Quần nới , lạnh xộc thẳng trong.

Cái thắt lưng trong tay U Trầm trông nặng trịch.

Anh dùng nó để trói , mà chỉ dùng cái đầu khóa kim loại, áp sát phần eo đang lộ , từ từ rạch một đường.

"Đừng dùng cái đó..."

Tay siết chặt gấu quần, gần như là cầu xin, "Bẩn."

Tôi bệnh sạch sẽ khá nặng.

Dù U Trầm là crush của , cũng chấp nhận cái .

"Ồ?" Anh dừng tay .

"Vậy em thấy nên dùng cái gì?"

Não bỗng dưng chập mạch, thốt luôn: "Dùng... dùng cà vạt ! Anh chả đầy đó ? Đồ Hermes chắc chắn sạch hơn thắt lưng..."

Nói xong chỉ tự c.ắ.n đứt lưỡi .

Tôi đang cái ngôn từ "hổ báo" gì thế ?

Còn chủ động cung cấp đạo cụ cho nữa?

U Trầm nhướng mày: "Cái đầu em suốt ngày chứa mấy thứ đen tối gì ?"

Tôi cứng đờ cổ, dám động đậy. Rõ ràng là hiểu lầm ý .

Tôi đáng c.h.ế.t mà...

lúc , chuông cửa vang lên.

Áo hoodie và áo phông của vẫn còn lăn lóc đất.

Cộng thêm tư thế hiện tại của và U Trầm.

Cái mà để quen thấy, Tề U xin phép biểu diễn màn "thăng thiên tại chỗ" luôn.

"Ai thế..." Tôi thì thầm bằng giọng mũi.

U Trầm cũng thong thả đáp : "Chắc là cô giúp việc theo giờ quên đồ."

"Bốc phét! Cô Lý chìa khóa mà!"

Tôi quýnh quáng bò dậy, vồ lấy cái áo hoodie tròng đại .

"Anh mau nghĩ cách gì chứ lị!"

U Trầm thắt dây lưng, chỉnh trang áo sơ mi, ngay lập tức biến về cái bộ dạng "đạo mạo, tri thức".

Anh huyền quan, qua màn hình hiển thị sắc mặt bỗng trở nên cực kỳ khó coi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/anh-ze-ho-phat-hien-toi-ve-tranh-bue-due-nhay-cam-lien-phat-toi-nat-duyt/2.html.]

Tôi lết cửa ngó một cái.

Là một phụ nữ.

Một phụ nữ ăn mặc tinh tế, trông dịu dàng và trí thức, tay còn xách một giỏ hoa quả trông vẻ đắt tiền.

Tôi .

Trần An An, đối tượng xem mắt mà U Trầm sắp xếp, một tiểu thư lá ngọc cành vàng "môn đăng hộ đối".

U Trầm mở cửa, nghiêng cho cô .

"Sao cô tới đây?"

Tôi thể tin , U Trầm để khác nhà của chúng .

"A Trầm, em ngang qua nên tiện ghé thăm ."

Ánh mắt Trần An An quét một vòng quanh huyền quan, tự nhiên dừng ở đôi giày thể thao đá lăn lóc cạnh tủ giày.

Đó là đôi bản giới hạn, còn mới, U Trầm mua cho .

"Nhà khách ?"

"Ừ, cháu ngoại ."

U Trầm dối chớp mắt.

Cháu ngoại cái đầu ! Tôi ông như từ bao giờ thế?

Tôi túm cái quần xỏ , bò lê bò càng trốn biệt phòng , thậm chí còn đ.á.n.h rơi cả một chiếc dép.

U Trầm dường như khẽ một tiếng: "Trẻ con, nó nhát . Đừng bận tâm."

Sau đó là tiếng rót nước.

Ngoài phòng khách, hai họ trò chuyện xã giao.

Nội dung ngoài mấy chuyện công việc và sức khỏe lớn.

Tôi áp tai khe cửa, lén lút ngoài.

Trên sofa vẫn còn vứt mấy cái gối ôm chúng làm loạn lúc nãy, và cả cái áo phông chê "rẻ tiền" của , trông cứ như hiện trường vụ án .

Ánh mắt Trần An An mấy cứ liếc về phía đó.

Tôi dám cá là cô thấy cái áo phông nhăn nhúm .

Trực giác phụ nữ trong mấy chuyện còn nhạy hơn cả đa.

Phải làm đây?

Đầu óc rối như tơ vò.

Giờ lao ngoài tuyên bố chủ quyền?

Không , thế thì ngáo quá. Không chỉ làm lộ quan hệ mà còn khiến mất sạch liêm sỉ mặt U Trầm.

Thế là cứ hai họ "tình nồng ý đượm" ?

Tôi cũng làm .

Ngay lúc đang đấu tranh tư tưởng thì thấy U Trầm lên tiếng.

"Muộn , cô nên về ."

Lệnh đuổi khách đây mà.

Xem lo lắng của là thừa thãi, cái khối băng đối xử với ai cũng như thôi.

"A Trầm, ghét em đến thế ?"

Giọng Trần An An mang theo chút tủi .

"Hôm nay em đến, thực là bác gái... bảo em đến hỏi , chuyện đính hôn của chúng ..."

Đính... hôn...?

Tai ù .

Một ngọn lửa vô danh xông thẳng từ lòng bàn chân lên đến tận đỉnh đầu.

Tôi hùng hổ lôi tuếch cánh cửa phòng .

Hai con ở phòng khách đồng loạt sang trân trối.

Tôi đang chân đất, nửa khoác đại cái áo hoodie, nửa cái quần thì mặc lỏng chỏng hông, đến cả khóa quần còn thèm kéo.

Tôi thẳng đến cạnh U Trầm, ngay mặt Trần An An, thản nhiên đặt m.ô.n.g chễm chệ lên đùi .

Tay vòng qua ôm chặt lấy cổ .

"Cậu ơi..."

Tôi cố ý kéo dài giọng , nhão dính.

"Mông cháu đau quá, xoa xoa cho cháu ."

Cả U Trầm cứng đờ như khúc gỗ.

Sắc mặt Trần An An đổi xoạch xoạch: từ ngỡ ngàng sang chấn động, cuối cùng là xanh mét như tàu lá chuối.

đùi , cái khóa quần kéo của , lên những vết đỏ đỏ cổ (do lúc nãy U Trầm nghịch ).

Cái mặt nạ "trí thức dịu dàng" của cô cuối cùng cũng nứt toác một đường.

"Hai ... hai ..."

"hai " nửa ngày trời mà thốt nổi một câu chỉnh.

Ngược , U Trầm là phản ứng nhanh nhất.

Anh véo nhẹ phần thịt mềm bên hông – chỗ nhát ngứa nhất.

Tôi "hố hố" thành tiếng, cả mềm nhũn trong lòng .

"Đừng quậy."

Anh mắng một tiếng, nhưng tay thì chả thấy đẩy tí nào.

"A Trầm, và cháu ngoại , hai thế là...!?"

U Trầm thản nhiên thừa nhận:

"Như cô thấy đấy, là gay, nên thể lấy cô ."

Loading...