ANH ZỂ HỜ PHÁT HIỆN TÔI VẼ TRANH BUÊ ĐUÊ NHẠY CẢM LIỀN PHẠT TÔI NÁT ĐUÝT - 1

Cập nhật lúc: 2026-03-24 01:33:42
Lượt xem: 46

Cô giáo hướng dẫn là lính mới trường hai năm, thấy sự đời bao giờ nên mặt mũi đỏ bần bật vì ngại.

"Thưa , chúng tôn trọng quyền tự do sáng tạo nghệ thuật, nhưng mà mấy bức bạn Tề U vẽ... thật là ... nhạy nhạy cảm..."

Cô đẩy chiếc máy tính bảng về phía U Trầm.

Trên màn hình là một bản phác thảo thiện.

Chủ đề khách đặt là "Thánh t.ử thụ nạn".

Yêu cầu: Phải toát lên vẻ thánh khiết trong sự dâm mỹ.

Tôi vốn học giải phẫu nhân thể khá , nên hiệu ứng hình ảnh đập mắt cực kỳ kích thích.

Ánh mắt U Trầm dừng màn hình một lúc lâu, mới dời sang .

"Thiếu tiền?"

Tôi nghiến răng, im thin thít.

Tiền sinh hoạt cho mỗi tháng đủ để ăn chơi trác táng ở cái thành phố đắt đỏ . Bảo thiếu tiền thì quỷ mới tin.

"Hay là... sở thích đặc biệt của em?"

Tôi bĩu môi, thầm nghĩ sở thích lớn nhất của là tiêu tiền của đấy.

Cô giáo chắc sợ khí đóng băng nên vội vàng hòa giải:

"Anh, chuyện là thế . Chúng can thiệp việc sáng tạo của em U Tề, nhưng nặc danh báo cáo rằng em nhận 'kèo' riêng ngay trong lớp, ảnh hưởng ... Anh xem..."

U Trầm dùng hai ngón tay xoay cái máy tính bảng .

Đầu ngón tay điểm nhẹ cái hõm eo của thiên thần đang "thụ nạn" .

"Vẽ đấy."

Anh còn thậm chí phóng to lên để soi chi tiết.

Sau đó ngẩng đầu , hỏi một câu cực kỳ bình thản:

"Cái tư thế , em tự thử qua ?"

Tôi suýt thì ngã lăn khỏi ghế.

Vẻ mặt giáo viên thì coi như "vỡ trận" luôn.

U Trầm thì cứ như , tắt màn hình trả cho .

"Nếu là việc riêng của gia đình, xin phép làm mất thời gian của cô giáo nữa. Tôi sẽ về dạy bảo em ."

Anh dậy, chỉnh cái cổ áo hoodie lệch của .

"Tề U, về nhà với ."

Cái câu "về nhà với " cứ như "áp giải bắn" bằng.

Tôi cúi đầu lẽo đẽo theo , trong lòng thầm niệm "A Di Đà Phật".

Leo lên chiếc Maybach đen xì của U Trầm, bác tài xế qua gương chiếu hậu.

Cái ánh mắt đầy sự cảm thông đó mém chút là tràn ngoài luôn.

Tôi co rúm ở góc xe, giả vờ ngắm cảnh.

Đi ngang qua phố ăn vặt cổng trường, nhớ tới chị .

Lúc sinh thời chị thích nhất món bạch tuộc viên ở đó, nào cũng đòi thêm gấp đôi cá bào.

Sau khi chị mất, U Trầm mua đứt luôn cái quán đó, từ đó quán cũng chẳng bao giờ mở cửa nữa.

Xe chạy thẳng về căn penthouse ở trung tâm thành phố.

Vừa cửa, U Trầm cởi phăng áo vest .

"Đi tắm ."

Tôi cái lưng rộng và đường thắt eo hẹp của rời mắt nổi.

Chị đây bảo, dáng như U Trầm chính là cái "móc treo quần áo" di động, khoác cái bao tải lên cũng thấy .

Tôi "" một tiếng, ôm lấy cái máy tính bảng định chuồn về phòng.

"Để cái đó lên bàn ."

Cuối cùng vẫn thoát .

Tôi lề mề nộp "công cụ gây án".

Trong đầu bắt đầu tính toán xem tối nay nên ngủ sofa bỏ nhà .

Ngủ sofa thì đau lưng, bỏ nhà thì khóa thẻ.

Đường nào cũng thấy bế tắc.

U Trầm thẳng bếp, lấy chai nước đá từ tủ lạnh .

Lúc ngửa cổ uống nước, yết hầu chuyển động đầy gợi cảm.

Cổ tay trắng lạnh lộ tay áo sơ mi, đó là chiếc ghim cài.

Đó là quà sinh nhật tuổi 27 mà chị tặng .

Chị bắt lượn lờ trung tâm thương mại ròng rã nửa tháng mới chọn nó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/anh-ze-ho-phat-hien-toi-ve-tranh-bue-due-nhay-cam-lien-phat-toi-nat-duyt/1.html.]

Đôi khi cảm thấy, cả con U Trầm giống như một viện bảo tàng chứa đầy di vật của chị .

Đợi tắm rửa lề mề xong , phòng khách chỉ bật một chiếc đèn sàn mờ ảo.

U Trầm sofa, bàn chính là cái máy tính bảng của .

Màn hình đang sáng, dừng ngay ở một bức vẽ khác của khách đặt.

Bức còn "nặng đô" hơn.

Gu của vị khách khá mặn, xem cảnh "linh mục và ác quỷ".

Vì để kiếm thêm tí tiền, vẽ đủ loại thánh khí trong ngoặc kép đuôi ác quỷ, sừng ác quỷ, hình ảnh quấn quýt hỗn loạn đến mức tiền đình.

"Lại đây."

U Trầm vỗ vỗ chỗ bên cạnh .

Tôi rón rén xuống, cách nửa .

Cái sofa mềm oặt làm lún xuống một miếng, trông chả tí khí thế nào.

Ánh mắt U Trầm vẫn dán màn hình.

"Mấy thứ , đều là dựa tưởng tượng mà vẽ ?"

"... Chứ còn gì nữa?"

Tôi lí nhí.

"Chẳng lẽ tìm thực hành ?"

"Sao ?"

"Nghệ thuật bắt nguồn từ cuộc sống mà, đúng ?"

Tôi chặn họng cho hình.

Anh ơi, bàn nghệ thuật với , xem cái thứ vẽ xứng gọi là nghệ thuật ? Cái gọi là "xuân cung đồ" thời đại đấy!

"Cái đặt hàng "

Anh trượt màn hình về bức "Thánh t.ử thụ nạn".

"Hắn bảo biểu cảm ' đau đớn tận hưởng'?"

"Tiểu U, em vẽ đúng ?"

Tôi bĩu môi: "Chờ nghiệp , kiểu gì chả vẽ . Lúc đó kinh nghiệm của chắc chắn còn phong phú hơn ."

Tôi từng thấy mấy bức tranh trong phòng U Trầm. Dù vẽ mặt, nhưng những đường cơ bắp, sự căng cứng, những thớ da đẫm mồ hôi đó... rõ ràng là từ tay một hiểu cực rõ cơ thể đàn ông vẽ .

Nghe , U Trầm bỗng bật trầm thấp: "Thế ?"

Anh nghiêng đầu, gương mặt vốn lạnh lùng cấm d.ụ.c lúc mang vài phần nguy hiểm.

" ngay cả cái cơ bản nhất em còn vẽ xong."

"Tôi vẽ xong chỗ nào?!" Tôi phục.

Tranh của trong giới nhỏ đó danh tiếng đấy, bao nhiêu xếp hàng chờ "mở bát" kìa.

"Cái 'thụ nạn' em vẽ chỉ thấy đau, thấy sướng. Cái 'quấn quýt' em vẽ chỉ hình thức, linh hồn."

"Làm như hiểu lắm ." Tôi lầm bầm. "Ba mươi tuổi mà chả vẫn còn là trai tân ."

Vừa dứt lời, chút ý mặt U Trầm tắt ngóm.

Anh nữa, mắt rơi xuống cái máy tính bảng.

"Trai tân..."

Anh thong thả nhấm nháp hai chữ .

"Tốt lắm, cởi áo hoodie ."

Não lag , nhưng cơ thể theo bản năng hành động, lột cái áo hoodie rộng thùng thình khỏi đầu.

U Trầm vẻ hài lòng: "Tiếp ."

Tôi cố gắng tìm một dấu vết trêu đùa cái bản mặt "vạn năm băng sơn" . Tiếc là .

Tôi đành cam chịu nhắm mắt , lột luôn cả áo phông, trần truồng như nhộng.

Tháng Chín về đêm bắt đầu se lạnh , run.

U Trầm cuối cùng cũng rời mắt khỏi màn hình, dời sang .

Tôi mất tự nhiên mà khòm lưng .

"Gầy quá."

Anh nhận xét như đang đ.á.n.h giá một món hàng đạt yêu cầu. "Tiền cho bình thường đem mua cọ vẽ hết ?"

"Mua bảng vẽ điện t.ử mới..."

"Ừ, để vẽ mấy cái thứ . Đứng dậy, thẳng cho ."

Tôi còn kịp phản ứng, U Trầm lên, thuận tay dựng cái máy tính bảng lên bàn , màn hình đối diện với .

"Dạng chân , rộng bằng vai."

Tôi nghiến răng, miễn cưỡng làm theo.

 

Loading...