Anh không được thích em - Chương 8
Cập nhật lúc: 2026-03-21 11:27:58
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Bùi Tự tăng ca đến bảy giờ tối mới về nhà.
Theo thói quen cũ, lúc mở cửa giày, chú ý thấy vị trí đôi dép lê tủ giày giống với lúc ngoài.
Ánh mắt dừng đôi dép xê dịch, Bùi Tự nheo mắt, đặt cặp tài liệu trong tay xuống, nới lỏng cổ áo, bước chân nhẹ hẳn lặng lẽ trong nhà, cẩn thận quan sát những đổi trong phòng.
Điều khiển TV bàn động qua, gối ôm sofa cũng đổi vị trí. Nhìn kỹ hơn, còn thể thấy tấm t.h.ả.m nhung dày mấy dấu chân mờ mờ… Rõ ràng từng ở đây xem TV.
Khu chung cư an ninh , ổ khóa hề dấu hiệu phá hoại… Trong lòng lóe lên một suy đoán mơ hồ, Bùi Tự đổi hướng bước chân, thẳng về phòng ngủ chính.
Cửa phòng ngủ chính đóng kín.
Anh nắm tay nắm cửa, nhẹ nhàng vặn . Luồng khí lạnh lập tức ập tới, trong làn khí mát lạnh còn phảng phất một mùi hương nhạt.
Mùi hương đó vô cùng quen thuộc — là mùi sữa tắm thường dùng. chút khác với mùi , bởi vì trong đó hòa lẫn khí tức của một khác.
Ánh mắt Bùi Tự dừng chiếc chăn phồng lên, trong khoảnh khắc, ngay cả hô hấp cũng như ngừng .
Rất lâu , yết hầu khẽ chuyển động, chậm rãi bước đến bên giường, từ cao xuống đang ngủ.
Kiều Nam cuộn cả trong chăn, chỉ lộ một cái ót lông tóc xù xù.
Tư thế ngủ của giờ , chiếc chăn mỏng cuốn thành một cục đè , chỉ còn một nửa miễn cưỡng che . Điều hòa trong phòng bật khá lạnh, lẽ thấy rét, liền nghiêng cuộn như một con tôm nhỏ, cả khuôn mặt vùi sâu trong chăn, chỉ để lộ một đoạn cổ cong mảnh mai.
Trong ánh sáng mờ tối, làn da trắng như tuyết và mái tóc đen tạo thành sự tương phản rõ rệt — trắng càng trắng, đen càng đen.
Ánh mắt Bùi Tự đoạn cổ trắng hút chặt, lâu. Rồi như quỷ mê hoặc, vươn tay —
Đầu ngón tay chạm làn da mang theo chút lạnh, xúc cảm mềm mại tinh tế. Bùi Tự cảm giác đang chạm một khối ngọc lạnh, mặt ngọc mát rượi nhiệt độ từ đầu ngón tay làm tan , thấm chút ẩm ướt, như thể nuốt lấy ngón tay .
Đắm chìm trong cảm giác kỳ lạ , ngón tay kìm mà theo đường cong xương cổ, chậm rãi trượt xuống, như đang vẽ tranh, tỉ mỉ phác họa đường vai cổ đến mê .
Kiều Nam chỗ nào cũng xinh . Anh từng dùng bút vẽ vô , nhưng nào rõ ràng, khắc sâu và khiến say mê như lúc .
Hô hấp của Bùi Tự dần trở nên nặng nề, bên tai tràn ngập tiếng tim đập dồn dập của chính .
“Thình thịch” — như tiếng trống trận, như tiếng chuông cảnh báo vang lên.
lúc đây, Bùi Tự chẳng để ý tới bất cứ điều gì.
Anh quỳ một gối lên giường, cúi thấp, áp sát Kiều Nam. Nếu Kiều Nam tỉnh , thậm chí còn thể cảm nhận thở nóng rực gấp gáp của .
“Nam Nam?”
Bùi Tự xoay mặt , khẽ gọi.
Kiều Nam ngủ sâu, chỉ nhíu mày khẽ hừ một tiếng, dấu hiệu tỉnh dậy.
Đáy mắt Bùi Tự cuộn lên cơn sóng dữ dội hơn. Tay chống bên cạnh Kiều Nam, tay trái vòng qua cổ , bàn tay đỡ gáy, năm ngón xòe , lòng bàn tay ôm trọn đường cong mảnh khảnh yếu ớt , tạo thành một tư thế bao vây và khống chế tuyệt đối.
Cả Kiều Nam bao phủ bóng .
Vậy mà vẫn ngủ yên hề .
Cảm giác nắm trọn trong tay khơi dậy ác ý sâu kín trong lòng Bùi Tự. Máu trong như sôi lên, hưng phấn đến mức run rẩy.
“Kiều Nam…”
Anh gọi một tiếng, giọng đè thấp, mang theo thở nóng rực, như tia lửa lăn qua cổ họng chật hẹp, phun từ kẽ răng, hận thể thiêu rụi mắt, dung nhập xương thịt.
Khát vọng đến cực hạn khiến run lên, huyệt thái dương hai bên giật mạnh, gáy nổi lên những đường gân xanh đáng sợ.
Anh kiềm chế mà cúi xuống, hôn , nhưng đột ngột dừng ngay khoảnh khắc chạm môi.
Giữa và Kiều Nam lúc , chỉ còn đến một centimet.
Chỉ cần tiến thêm chút nữa, thể thỏa mãn d.ụ.c vọng gào thét trong đáy lòng.
Chỉ cần tiến thêm chút nữa, Kiều Nam sẽ phát hiện trai hảo, cận và đáng tin cậy của , kỳ thực là một kẻ ti tiện đáng ghê tởm.
Cậu sẽ giãy giụa, sẽ , sẽ hoảng sợ mà bỏ chạy.
Luồng khí lạnh từ điều hòa chui trong quần áo, dập tắt nhiệt ý đang bốc lên, biến thành mồ hôi lạnh.
Lưng Bùi Tự ướt sũng mồ hôi, áo sơ mi dính chặt da, lạnh buốt.
Cơn bão đột ngột tan biến.
Anh cẩn thận khống chế nhịp thở, chống tay dậy, từng chút từng chút rời xa.
Anh thậm chí dám thêm lấy một đang ngủ say , chật vật rời khỏi phòng ngủ.
Kiều Nam trong tiếng gọi dịu dàng mơ mơ màng màng mở mắt.
Đến khi rõ gọi là ai, lập tức tỉnh hẳn, bật dậy với vẻ mặt ảo não:
“Anh về từ lúc nào ? Sao em ngủ mất ?!”
“Về đến nửa tiếng.” Bùi Tự mỉm ôn hòa , “Đừng ngủ nữa, dậy ăn cơm . Không thì tối ngủ .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/anh-khong-duoc-thich-em/chuong-8.html.]
Kinh hỉ thất bại, Kiều Nam bĩu môi, “Ờ” một tiếng. Cậu vén chăn, để lộ đôi chân dài trần trụi nhảy xuống giường, về phòng giặt tìm quần áo :
“Quần áo em hong khô ? Em đồ , áo dài quá.”
Vừa , chút phiền não kéo tay áo sơ mi quá dài lên.
Ánh mắt Bùi Tự dừng đôi chân trắng dài một lát dời , như chuyện gì, lấy trong tủ một bộ đồ ở nhà mới tinh đưa cho :
“Chuẩn cho em .”
“Vậy mới .” Kiều Nam lập tức vui vẻ hẳn lên, cũng chẳng để ý Bùi Tự còn ngoài, tự lo đồ.
Trước khi cởi áo sơ mi, Bùi Tự .
Đợi Kiều Nam xong , liền thấy Bùi Tự đang mặc tạp dề bận rộn trong bếp.
Bùi Tự cao một mét tám tám, vì tập gym nên cơ bắp săn chắc, gầy mà rắn rỏi, hề thô. Vai rộng, eo thon, là dáng tam giác ngược tiêu chuẩn.
Từ góc của Kiều Nam, thậm chí còn thể thấy lớp áo sơ mi mỏng, đường cong cơ lưng mơ hồ nổi lên, mang theo cảm giác sức mạnh đặc trưng của đàn ông trưởng thành.
Anh trai đúng là gợi cảm thật.
Kiều Nam chống cằm, hề che giấu mà thưởng thức.
Là sinh viên mỹ thuật, vẽ qua nhiều cơ thể , nhưng ai mỹ hơn Bùi Tự.
Cậu dùng tay khoa khoa vài cái, hứng thú :
“Anh, làm mẫu vẽ cho em .”
Động tác của Bùi Tự khựng , nhàn nhạt “Ừ” một tiếng, tiếp tục chủ đề :
“Sao tự dưng qua đây?”
“Núi tới tìm em, thì em tìm núi thôi. Em trai tri kỷ đáng yêu như em tìm chứ?” Kiều Nam lầm bầm oán khí, “Có trân trọng, quên hôm nay là ngày gì ?”
Thứ sáu tuần chính là sinh nhật . Năm nay Bùi Tự động tĩnh gì, trong khi mấy năm đều chuẩn quà sớm.
Bùi Tự bày xong món cuối cùng lên bàn, ánh mắt ai oán như thật của , khóe mắt mang theo ý dịu dàng:
“Quà chuẩn xong từ lâu , chỉ là gửi tới. Đến ngày sinh nhật sẽ đưa cho em.”
Biết quên, oán khí của Kiều Nam lập tức tan biến, vội vàng hỏi:
“Quà gì ?”
“Giờ thì còn gì là bất ngờ.” Bùi Tự cởi tạp dề.
“ thì em sẽ nhớ cả tuần đó.” Kiều Nam thấy liền chạy tới giúp tháo dây, thấy vẫn định , liền thuận thế ôm lấy eo từ phía , dán sát như gấu koala làm nũng:
“Nói mà, thì tối nay em ngủ .”
Eo là chỗ nhạy cảm. Bị ngày đêm nhớ nhung như ôm chặt, thể kề sát, Bùi Tự chịu nổi.
Cũng may Kiều Nam thấy biểu cảm mặt . Bùi Tự nhắm mắt, đè xuống tạp niệm, vỗ vỗ tay , giữ giọng bình thường:
“Em buông .”
“Không, .” Kiều Nam chút kiêng dè, cọ loạn lưng .
Luồng tê dại bò dọc sống lưng. Bùi Tự khẽ thở dài, dỗ dành:
“Em buông, làm cho em xem?”
Kiều Nam lúc mới chịu buông, nhưng vẫn dính sát, đôi mắt xinh đầy mong chờ .
Bùi Tự hết cách, chỉ thể mở ảnh trong điện thoại đưa cho xem:
“Là tranh của Lại Anh — «Lửa rừng».”
Bức tranh lộ diện gây chấn động, bắt đầu suy đoán giá chốt cuối cùng khi đem đấu giá, Kiều Nam cũng xoa tay hào hứng chuẩn tham gia. Chỉ là ai ngờ , tác phẩm hề chảy thị trường đấu giá, mà khác trực tiếp đặt mua .
Sau khi tin, Kiều Nam vì chuyện mà buồn bã suốt mấy ngày liền.
Không ngờ bức tranh đang trong tay Bùi Tự.
Kiều Nam vui mừng đến mức gần như nhảy dựng lên: “Ca, em yêu quá !!!”
Cậu dùng sức ôm chặt lấy Bùi Tự, dụi dụi cổ như một con mèo nhỏ: “Em tha thứ cho .” Cậu chụm ngón trỏ và ngón giữa giơ lên, vẻ mặt nghiêm túc thề thốt: “Em tuyệt đối sẽ giận nữa!”
Nghe hề che giấu, thẳng thắn chữ “yêu”, tim Bùi Tự khựng trong giây lát. Khi nhịp tim một nữa đập trở , nỗi chua xót khó gọi tên lấp đầy.
Chữ “yêu” mà Kiều Nam , và thứ mà khao khát, từ đến nay từng là cùng một loại.
Bùi Tự cụp mắt, giấu bộ cảm xúc, vỗ nhẹ lên lưng : “Ngồi xuống ăn cơm .”
Lúc Kiều Nam lời đến lạ, Bùi Tự bảo đông tuyệt đối tây. Nghe liền lập tức buông , ngoan ngoãn xuống bên bàn ăn, còn ân cần múc cơm cho .
Bầu khí giữa hai dường như về thời gian khi Bùi Tự dọn khỏi Kiều trạch.