Anh không được thích em - Chương 35
Cập nhật lúc: 2026-03-21 11:39:09
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Tắm xong, Kiều Nam rốt cuộc ngủ .
Cậu liếc thời gian, là 5 giờ 35 sáng.
Ngày mai là cuối tuần, cần đến trường. Bùi Tự dọn về biệt thự Tân Giang, cũng về nhà. Cũng thể ở mãi trong khách sạn.
Kiều Nam bồn chồn tới lui trong phòng vài vòng, cuối cùng mở cửa gọi taxi, thẳng đến chỗ Tiền Xuyên.
Tiền Xuyên khi lên đại học mua một căn hộ lớn gần trường để ở một . Chuông cửa bấm liên hồi khiến tỉnh dậy trong trạng thái mơ mơ màng màng.
“Đệt, thằng vương bát nào sáng sớm tinh mơ—”
Vừa mở cửa , thấy mặt là Kiều Nam, Tiền Xuyên lập tức câm bặt. Cậu giơ điện thoại lên, dí thẳng thời gian mặt Kiều Nam, mặt cảm xúc:
“Bây giờ là 6 giờ 25 sáng. Mày đây là sáng sớm cãi với mày bỏ nhà ?”
“Cho tao ở chỗ mày một thời gian.” Kiều Nam chen qua khe cửa , quen đường quen lối rẽ thẳng về phòng khách.
Bị làm cho tỉnh ngủ hẳn, Tiền Xuyên bám theo lưng lải nhải:
“Lần cãi vì chuyện gì? Lớn mà còn cãi với trai, còn bỏ nhà nữa. Anh mày sẽ g.i.ế.c tới nhà tao chứ?”
Cậu mang bộ dạng cảnh giác kiểu “cháy nhà hàng xóm đừng lan sang ”.
“Không cãi .” Đầu đau vì say rượu, giấc mộng xuân đáng sợ dọa tỉnh, Kiều Nam uể oải ngã vật xuống giường, ánh mắt vô hồn.
Tiền Xuyên cũng trèo lên giường theo, giơ tay quơ quơ mặt :
“Đây là mấy?”
“Đừng phiền.” Kiều Nam gạt tay .
“Vậy là ngất.” Tiền Xuyên lẩm bẩm, hỏi tiếp: “Không cãi thì bỏ nhà làm gì?”
Kiều Nam nghẹn , cuối cùng một cách gượng gạo:
“Coi như là cãi .”
Tiền Xuyên bằng ánh mắt “đúng là trai chiều hư”.
Kiều Nam giải thích thế nào, dứt khoát cuộn chăn , vùi mặt trong, giọng buồn bực:
“Đừng ồn, tao ngủ.”
Kiều Nam ở nhà Tiền Xuyên nửa tháng.
Ngoại trừ việc sợ chú Vương lo lắng nên gọi về nhà báo một câu rằng ở ngoài ở tạm, còn tất cả điện thoại và WeChat đều trả lời.
“Đại thiếu gia dọn về, tiểu thiếu gia về nhà.” Chú Vương điện thoại tự động ngắt, khỏi lẩm bẩm: “Điện thoại cũng , bên ngoài ăn uống , tự chăm sóc …”
Chú Vương ở Kiều gia nhiều năm, Kiều Nam lớn lên, tình cảm sâu, gần như coi là con cháu ruột.
Do dự một lúc, chú lên lầu tìm Bùi Tự, nỗi lo trong lòng.
Trong giới nhà giàu đời hai, ít thiếu gia chơi bời hỗn loạn, chú sợ Kiều Nam ảnh hưởng, nên mới chịu về nhà.
Bùi Tự đối với việc Kiều Nam đang ở và vì về nhà, trong lòng rõ.
“Em hẳn là đang ở chỗ Tiền Xuyên.”
Kiều Nam và Tiền Xuyên là bạn từ nhỏ, đến mức mặc chung một cái quần, chuyện chú Vương dĩ nhiên :
“ tiểu thiếu gia từng rời nhà lâu như .” Chú thử dò hỏi: “Có giận dỗi với ?”
Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ khả năng .
“Coi như là .” Bùi Tự giải thích thêm, ánh mắt tròng kính bình tĩnh mà chắc chắn. “Có vài chuyện em tạm thời tiếp nhận , để thêm thời gian là . Để em ở ngoài giải sầu một chút, nghĩ thông sẽ về.”
Sau khi chú Vương xuống lầu, gọi điện cho Tiền Xuyên xác nhận Kiều Nam quả thật đang ở đó, chăm sóc , lúc mới yên tâm.
Tiền Xuyên đầu liền kể cho Kiều Nam .
“Chú Vương gọi tới chỗ tao , mày chắc cũng đang lo sốt vó. Mày còn về, định trốn ở đây cả đời ?”
“Cũng… đến mức đó.” Kiều Nam chậm rãi đáp.
Cậu cảm thấy cuộc điện thoại chắc chắn là do Bùi Tự xúi giục, vì chặn bộ và WeChat của .
Sau nửa tháng, tâm trạng thật dịu ít. chỉ cần nghĩ tới chuyện về nhà sẽ đối mặt với Bùi Tự, theo bản năng lùi bước.
Tiền Xuyên sai, thể trốn cả đời.
Sau khi tự xây dựng tâm lý cho một hồi, :
“Lát nữa tao về.”
Ăn trưa xong, Kiều Nam trở về biệt thự Tân Giang.
Vào nhà thấy Bùi Tự, thở phào nhẹ nhõm, chơi với Kiều Hư Hư một lát lên lầu.
Đến bữa tối, dì Trần bày hai bộ bát đũa.
Kiều Nam :
“Bùi Tự chắc tăng ca, cần bày cho .”
Dì Trần gọi thẳng cả tên lẫn họ, thầm nghĩ chú Vương quả sai, tiểu thiếu gia đúng là đang giận.
“Dạo đại thiếu gia về sớm lắm, tối nào cũng ăn cơm ở nhà.”
Dứt lời, Bùi Tự bước từ cửa chính.
Kiều Nam nắm chặt đũa, cơ thể theo bản năng căng thẳng, giống một con thú nhỏ đe dọa, cảnh giác .
Bùi Tự , ánh mắt sâu lắng, khóe môi cong lên, giọng điệu vẫn như thường:
“Nam Nam về ?”
Anh xuống đối diện Kiều Nam. Dì Trần múc cơm xong liền rời , để gian cho hai .
Kiều Nam gì, cúi đầu ăn cơm, chỉ gắp thức ăn mặt .
“Không em thích nhất món thịt kho dì Trần nấu ?” Bùi Tự gắp một miếng cho .
Kiều Nam chậm một nhịp, chỉ thể bực bội gạt miếng thịt sang một bên, còn chọc chọc thêm mấy cái cho hả giận.
Bữa cơm chìm trong bầu khí trầm lặng kỳ quái.
Ăn mùi, Kiều Nam ăn qua loa vài miếng lên lầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/anh-khong-duoc-thich-em/chuong-35.html.]
Đóng cửa phòng, hít sâu, tim vẫn đập thình thịch.
Cậu cảm thấy từ đó, khi đối mặt với Bùi Tự, ánh mắt còn che giấu gì nữa.
Chỉ cần đó thôi, ánh của như nuốt chửng , mang theo cảm giác xâm lấn khiến da đầu tê dại.
Kiều Nam khóa trái cửa phòng, trốn trong phòng chơi game, tránh gặp Bùi Tự.
Ăn tối ít, đến nửa đêm bụng đói cồn cào. Nhìn đồng hồ quá 12 giờ, nghĩ Bùi Tự chắc nghỉ, yên tâm xuống bếp tìm đồ ăn khuya.
xuống lầu, thấy đèn bếp đang sáng.
Cậu chần chừ vài bước, phát hiện Bùi Tự đang ở trong đó.
Nghe tiếng động, Bùi Tự , như đoán :
“Đói ? Anh làm mì Ý, sắp xong .”
Nói xong liền bày mì đĩa.
Kiều Nam ngây . Trong khoảnh khắc đó, bỗng cảm thấy trai dịu dàng yêu thương dường như .
Nhìn bóng lưng trầm , mím môi, bỗng thấy tủi .
Bùi Tự bưng đĩa mì , phần ăn , mùi hương hấp dẫn. Anh kéo ghế, dịu giọng:
“Ăn lúc nóng , nguội là ngon.”
Kiều Nam hồn, đối diện ánh mắt , do dự động.
Bùi Tự nheo mắt, tiến lên đặt tay lên vai , dẫn xuống.
Ký ức trong cầu thang trỗi dậy, Kiều Nam theo bản năng tránh, nhưng Bùi Tự buông tay, xuống bên cạnh. Lưng thẳng, tay đan bụng, ánh mắt bao trùm như như .
Kiều Nam liếc một cái, c.ắ.n môi , chậm rãi cầm nĩa ăn.
Phải công nhận, tay nghề của Bùi Tự .
Giận thì giận, nhưng bụng thì thể bạc đãi.
Ăn xong, Kiều Nam lau miệng, dậy định lên lầu.
Đi ngang qua Bùi Tự, cổ tay nắm lấy.
Cơ thể nghiêng , thẳng lên đùi , trong đầu chỉ kịp nghĩ: quả nhiên ý !
“Nam Nam đang trốn ?” Bùi Tự dễ dàng giam cầm , một tay ép hai cổ tay , tay vuốt dọc cổ , môi kề vành tai thì thầm.
Hơi thở nóng khiến tai ngứa ngáy, Kiều Nam vùng vẫy mạnh hơn:
“Buông .”
“Suỵt.” Bùi Tự đặt ngón tay lên môi , khẽ ấn: “Đừng đ.á.n.h thức chú Vương với dì Trần.”
Kiều Nam lúc mới nhận lớn, liếc về phía phòng làm, động tác vùng vẫy nhỏ .
“Anh rốt cuộc làm gì?” Cậu hạ giọng, đôi mắt đào hoa mở to. con mồi càng hoảng loạn, thợ săn càng phấn khích.
Hơi thở Bùi Tự nặng hơn, vuốt vành tai mềm mại, hầu kết lăn vài cái, thì thầm:
“Chúng chuyện ? Nam Nam đừng trốn .”
Giọng mang theo chút yếu thế, nhưng lực tay giam cầm hề nới.
Kiều Nam im lặng, :
“Vậy buông … cấn.”
Bùi Tự bật khẽ:
“Xin , lâu gặp Nam Nam, nhịn .”
Miệng xin , nhưng chẳng chút thành ý.
Kiều Nam nghiến răng, cố ý mạnh xuống, rên khẽ một tiếng đau.
Chưa kịp đắc ý, cổ cắn. Hơi thở nóng phả lên làn da nhạy cảm, giọng trầm thấp nguy hiểm:
“Nam Nam thử cảm giác ?”
Toàn Kiều Nam cứng đờ, da đầu tê rần. Cậu dám cử động, hạ giọng nhắc :
“Buông !”
Lần , Bùi Tự thật sự buông tay.
Kiều Nam như thỏ con bật dậy, sờ cổ đau ngứa, cảnh giác . Ánh mắt vô tình lướt qua đôi chân dài trong quần tây, mặt lập tức đỏ bừng.
“Anh đang đến kỳ động d.ụ.c ?!” Cậu tin nổi.
Bùi Tự ung dung đó, mặc cho , hề che giấu.
“Không hổ.” Kiều Nam mắng khẽ.
Bùi Tự gương mặt đỏ bừng , nhẹ:
“Ở trường, Nam Nam rõ ràng cũng thích.”
Nhớ khoảnh khắc , hầu kết khẽ động, khí chất trở nên mạnh mẽ đầy xâm lấn.
“Tôi thích!” Kiều Nam trừng mắt.
Trong đầu hiện lên những giấc mộng mấy ngày qua.
Nhìn vẻ chắc chắn của , tức đến phát nổ, lặp :
“Tôi thích!”
Rồi hoảng loạn chạy lên lầu.
Khóa trái cửa phòng, dựa lưng cửa thở dốc, trong đầu vẫn hiện lên hình ảnh ban nãy.
Người đàn ông giày da vest chỉnh tề ghế ăn kiểu Âu, quần tây ôm sát khiến biến hóa thể che giấu, tư thế mạnh mẽ như vị vua nắm quyền sinh sát.
Không hề chút ngượng ngùng, ngược còn mang một sức hấp dẫn khác thường.
Kiều Nam nghiến răng:
Không chỉ lớn hơn một chút thôi , gì ghê gớm!
Đồ hổ.