Anh Em Song Sinh Bắt Nạt Omega Thật Thà - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-04-03 21:18:41
Lượt xem: 89

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Tới lúc đó bảo dụ dỗ ? Thấy dễ bắt nạt thì cũng nên bắt nạt kiểu chứ?”

“Về , chủ. Người quê chúng quen ngủ sớm, tiếp chuyện .”

Mặt Thương Xán tối hẳn xuống.

Tôi đuổi thêm, chỉ lịch sự giơ tay làm động tác mời ngoài.

Thương Xán nghiến răng, sải bước thẳng.

“Đồ của còn lấy.” Tôi lên tiếng nhắc.

Đáp là tiếng sầm cửa mạnh.

Chậc.

là loại chơi thì giở quạu.

Tôi tắt đèn ngủ.

xuống, ngoài cửa vang lên tiếng chuyện.

12

Người mở lời là Thương Lục, giọng lạnh đầy khinh khỉnh: “Sao ? Ngủ với một nghiện luôn ?”

Thương Xán thèm tiếp lời, chỉ sa sầm mặt hỏi: “Cậu tới đây làm gì?”

Thương Lục như thấy một câu đùa, khóe môi nhếch lên, nhưng đáy mắt lạnh ngắt: “Câu hỏi buồn thật đấy, còn hỏi ? Đương nhiên là làm chuyện với làm tối qua .”

Thương Xán gạt phắt tay khỏi tay nắm cửa.

“Anh ngủ .”

Thương Lục khẩy: “Ý gì đây? Ngủ một xong là thành của ? Trước chính chướng mắt , bây giờ kẻ ăn một cũng là . Mặt đau hả ?”

“Làm thì thành thật một chút . Muốn tránh thì tránh nhanh lên, đừng cản thời gian của .”

Mặt Thương Xán tái xanh vì giận, giọng đè nặng cơn tức: “Tôi ngủ , hiểu ?”

Thương Lục cũng lạnh mặt hẳn: “Kẻ hiểu tiếng rốt cuộc là ai? Tôi là để mắt tới . Anh cướp mất đầu của , thể tính toán. cứ khư khư giữ lấy buông thì đúng là quá đáng thật .”

Thương Xán khựng trong thoáng chốc.

chỉ chừng thôi cũng đủ để Thương Lục túm lấy cổ áo , kéo bật sang bên.

Tay nắm cửa lập tức ấn xuống.

Cánh cửa một khe, Thương Xán nổi giận, chộp lấy cổ áo của Thương Lục giật mạnh về phía . Anh xoay chặn ngay cửa, tay còn kéo sập cửa , đồng thời vung một cú đ.ấ.m thẳng mặt đối phương.

Cú đ.ấ.m lập tức x.é to.ạc lớp mặt nạ giả t.ử tế của Thương Lục.

Cậu sa sầm nét mặt, hề chần chừ mà đ.á.n.h trả.

Hai alpha cứ thế lao đ.á.n.h giữa hành lang.

Cú nào cú nấy đều nặng tay, pheromone chèn ép lẫn , chẳng còn chút gì giống em ruột nữa.

Tôi bật đèn đầu giường, ngửa , trân trân lên trần nhà một lúc.

Bên ngoài đúng là náo nhiệt thật.

Hai chủ vì chuyện ngủ với mà đ.á.n.h .

Tôi đúng là phúc quá.

Mẹ còn dặn chăm sóc cho hai thằng dở nữa chứ.

Tôi lấy cái đức đây.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/anh-em-song-sinh-bat-nat-omega-that-tha/chuong-6.html.]

thôi, bề ngoài vẫn làm cho đủ phép.

Tôi vén chăn xuống giường, tiện tay cầm món đồ tủ đầu giường cửa.

Cửa mở, hai alpha đang túm chặt cổ áo đồng loạt đầu .

Khóe môi Thương Xán rách , còn chân mày Thương Lục cũng toạc.

Tốt lắm, ai cũng thương tích cả.

Hai luồng pheromone của alpha cấp cao đối chọi đến mức ngửi thôi cũng thấy khó chịu. Tôi tựa khung cửa, đưa tay xoa xoa sống mũi.

Thương Xán quát : “Ai cho em đây? Vào trong ngay!”

“...”

Tôi khóe miệng sưng đỏ của đưa tuýp t.h.u.ố.c chữ tiếng Anh cùng gói tăm bông sang: “Này, chắc giờ cần dùng cái đấy. Cầm lấy.”

13

Thương Xán đưa tay nhận.

Anh vẫn còn đang ghì với Thương Lục.

Tôi lười nhắc hai, bèn tiện tay ném tuýp t.h.u.ố.c qua đó.

Anh đỡ cũng mặc.

Đến lúc , khóe mắt vẫn thoáng thấy tuýp t.h.u.ố.c rơi xuống đất.

Thương Xán giật bực tức cúi xuống .

Chỉ đúng một giây mất tập trung thôi, Thương Lục đột ngột dồn lực đẩy bật .

Cậu lao thẳng về phía cửa với tốc độ cực nhanh, chống tay chặn cánh cửa đang khép , nghiêng lách trong.

Tôi: “...”

Tôi còn kịp phản ứng thì Thương Lục đẩy áp lên tường, tay khóa trái cửa .

em ruột.

Đến cả thói quen khóa hai lớp cũng giống như đúc.

Ngoài cửa, Thương Xán tức đến phát điên, đá mạnh cửa liên hồi.

Trong phòng, Thương Lục giữ chặt hai vai , mặt mày tối sầm, nghiến răng : “Anh còn quan tâm ? Anh ép như thế mà còn quan tâm ?”

Tôi chỉ thấy nực , cụp mắt nhạt: “Nói như thể em từng ép .”

Con ngươi của Thương Lục chợt run mạnh.

Lồng n.g.ự.c đang phập phồng dữ dội của bỗng chững , ngay cả lực tay đang siết vai cũng lỏng .

Trông như sét đ.á.n.h trúng.

Càng càng buồn .

Tôi ngước lên : “Em đúng là đứa trẻ rộng lượng thật đấy. Tìm món đồ chơi mới còn nhớ chia cho trai. Kết quả em chơi một xong giữ riêng, nên em nổi giận, đòi quyền sở hữu. Chỉ tiếc là em còn chơi đủ, nên...”

“Im miệng!” Thương Lục gằn lên, cắt ngang lời .

Hai tay chống lên tường, đầu cúi thấp, giọng khàn , còn run: “Tôi từng xem là đồ chơi.”

“Ồ, em xông đây làm gì?”

“Em...”

Thương Lục ngẩng đầu lên, chân mày nhíu chặt, môi mấp máy mấy mới bật một câu: “Em chỉ xem thôi.”

Loading...