Anh Em Song Sinh Bắt Nạt Omega Thật Thà - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-04-03 21:18:47
Lượt xem: 74

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ là vì cơ thể nếm qua mùi alpha, nên phản ứng cũng đổi theo.

Tôi lấy tay che mặt, thầm nghĩ lẽ thêm một mũi nữa mới .

Tôi còn kịp hết câu “Em ngoài...” thì Thương Lục kéo tay xuống, bằng ánh mắt khẩn thiết: “Anh ơi, để em giúp .”

Vừa , thả pheromone .

Mùi hương cam hoa thoảng qua, tươi ngọt, còn lẫn chút đắng dịu.

Đó đúng là kiểu hương thích.

Thương Lục chăm chú, hạ giọng làm nũng: “Anh ơi.”

Tôi nhắm mắt, thở một dài đáp: “Em làm .”

Lời khỏi miệng, Thương Lục cúi xuống hôn .

Bàn tay giữ gáy , nụ hôn dịu hơn hẳn những .

Tôi hôn đến mức đầu óc mềm , vô thức đưa tay ôm lấy cổ .

Ngay giây , cả bế bổng lên.

Thương Lục vòng tay qua đầu gối, ôm lên khẽ: “Sang phòng em. Bên đó sẽ ai quấy rầy.”

“...”

Sau đó, thật sự ôm sang phòng.

Cơn phát nhiệt ập tới dữ dội hơn tưởng, còn Thương Lục thì dịu dàng hơn hẳn lúc bình thường.

Có vài lúc cúi xuống hỏi , trong giọng ý dỗ dành, gì đó cố nhịn .

Tôi mơ mơ màng màng, đáp câu nào câu nấy.

Đến về , ngoài tiếng thở dốc và mùi pheromone quấn lấy , gần như chẳng còn phân biệt nổi gì nữa.

Bên ngoài cửa, Thương Xán cũng từng đá.

cửa phòng Thương Lục gia cố từ , đá mãi cũng mở nổi.

Cuối cùng chỉ thể cào cửa cho hả tức.

Giữa lúc mơ màng, túm tóc Thương Lục, thở dốc hỏi: “Em sớm đoán sẽ ngày ?”

Thương Lục khẽ, ôm chặt lấy đáp: “Cơ hội chỉ dành cho chuẩn sẵn từ .

Anh tập trung chút , em đ.á.n.h dấu .”

Răng nanh chạm tuyến thể gáy .

Thương Lục siết eo , giọng thấp đến mức khàn đặc: “Anh ơi, em cũng kết nút.”

“...”

21

Kỳ phát nhiệt qua , Thương Lục đưa về phòng.

Đợi đến lúc tỉnh , thấy Thương Xán xổm bên giường.

Trông như một con ch.ó lớn mưa dầm ướt sũng, vành mắt cũng đỏ hoe.

“Anh cố tình trả đũa em, đúng ?

Thà rằng đè em một còn hơn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://monkeyd.com.vn/index.php/anh-em-song-sinh-bat-nat-omega-that-tha/chuong-10.html.]

“...”

Tôi vén chăn xuống giường: “Chỉ là giải quyết nhu cầu sinh lý thôi.”

Thương Xán bước theo sát lưng từng bước một: “Thế tại tìm em?

Em kém ?

Hay là vì em mấy lời ngọt ngào để dỗ vui?”

Tôi mở vòi nước, hứng một vốc nước lạnh tạt lên mặt thuận miệng đáp: “Tại mạnh quá, chịu nổi.”

“...”

Tôi ngẩng đầu lên, rút một tờ khăn lau mặt.

Qua gương, thấy Thương Xán đang cụp mắt, hai tai đỏ bừng như sắp nhỏ máu.

“...”

Lúc lật qua lật thì thấy đỏ mặt .

Giờ đỏ cái gì .

Tôi gấp khăn mặt ném thùng rác.

Ném xong, chợt khựng , ngước mắt qua gương: “Anh đang tưởng khen đấy chứ?”

Mí mắt Thương Xán khẽ động.

Anh bước lên một bước, giọng dính dính: “Anh...”

Tôi lập tức , chống tay lên vai : “Dừng. Anh hợp làm nũng .”

Thương Xán ngẩng đầu, cúi xuống: “... Ừ.”

Anh đưa tay xoa sống mũi, giọng điệu cũng trở bình thường: “Vậy nếu cần... thể tìm em ? Anh thế nào em cũng làm theo, sẽ để khó chịu nữa...”

Thật , cũng hẳn là khó chịu .

lời đó dĩ nhiên thể .

Tôi chống tay lên bệ rửa mặt, nghiêng đầu, hứng thú vẻ mặt rầu rĩ của khẽ: “Sao chuyện thành thế nhỉ?

Rõ ràng lúc đầu còn hất cằm cơ mà.”

Thương Xán mím chặt môi, cúi đầu im như phạt.

Tôi nghĩ vài giây, lên mảng gạch men lưng chậm rãi : “Để đoán nhé. Có lẽ lúc đầu cũng ghét , chỉ là chờ tới lấy lòng .

Ai ngờ một cái, thấy dính với Thương Lục. Anh nghĩ lẳng lơ, giữ , thành nổi giận.

Rồi đúng lúc dán miếng ức chế đ.â.m sầm kỳ mẫn cảm của . Trong mắt , tiền sử như làm gì cũng thành dụ dỗ.

Anh chẳng buồn giải thích, còn đương nhiên mà cho rằng, Thương Lục làm thì cũng làm .

Thế là quẳng lên giường.

Alpha trong kỳ mẫn cảm vốn dễ mất kiểm soát, huống hồ trong còn sẵn cơn bực. Thành hành cũng nhẹ.

Tôi đoán trong lòng chắc cũng chút áy náy, nên mới chạy sang phòng đưa thuốc. Sau đó, từ miệng Thương Lục vốn hề qua với theo kiểu nghĩ. Tự nhiên nhận hiểu lầm , thế là cảm giác áy náy càng lúc càng nặng.”

Tôi thu ánh mắt , cong môi với Thương Xán đang ngẩn : “Cho nên mà, thích .”

Tôi khẽ chỉ n.g.ự.c : “Chỉ là trong lòng đang thấy thôi. Qua một thời gian nữa...”

Thương Xán bỗng chộp lấy tay , giọng kích động hẳn lên: “Em thừa nhận! Em đúng là thấy , nhưng em cũng thật sự thích ! Chính vì thích nên...”

Đến đây, giọng bỗng hạ xuống thấp: “... nên em mới giận.”

Loading...